Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bảy người bên Đông Hồ gồm ba nam bốn nữ, đều là thanh niên trai tráng.
Ngày thường họ sống dựa vào cá trong hồ và săn bắt chim thú, đúng chất "săn bắt hái lượm".
Thịt cá tôm cua với họ chưa chắc đã hiếm, nhưng khi nhóm Vân Tú bưng thức ăn lên bàn, hai người bưng bát cơm cầm cái bánh, lại ngẩn người ra một lúc lâu.
Giống như người miền Nam ăn gạo, người miền Bắc ăn mì, hai người họ không lo không quen khẩu vị, ở đây cái gì cũng có.
Ở nơi này, gặp được lương thực chính, trong lòng liền thấy an tâm.
Dù hai người không nói gì nhưng nhìn khuôn mặt hồng hào hưng phấn đến ngồi không yên của họ, mọi người biết chuyện bảy người này chuyển đến đây coi như đã chắc chắn!
Nhưng chuyện bất ngờ chưa dừng lại ở đó. Hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Bát đũa trên bàn đồng bộ ra dáng ra hình, ghế tre chắc chắn đẹp mắt, ngọn nến sáp ong giữa bàn tỏa sáng ấm áp.
Chưa hết, thức ăn trên bàn phong phú vô cùng. Củ cải và dưa chua làm món khai vị đưa cơm, khoai tây xào sợi và ngó sen thái lát mang hương vị cơm nhà, thịt gà và thịt thỏ hấp mềm nhừ ngon miệng.
Đây thực sự là bữa cơm gần gũi với cuộc sống hiện đại nhất mà họ được ăn kể từ khi đến thế giới này.
Lúc cơm no áo ấm thì chẳng coi những món này ra gì, nhưng đột ngột rơi xuống thế giới nguyên thủy này, màn trời chiếu đất, ăn lông ở lỗ một năm nửa năm, giờ được ăn bữa cơm này, chỉ có thể gói gọn trong hai chữ "kinh diễm". Một hạt cơm cũng không nỡ bỏ phí, vét sạch sành sanh.
Ăn xong một bát, hai người vẫn chưa thỏa mãn, nhưng lại ngại xin thêm. Lữ Nghị Vĩ nhấm nháp chút vị mặn còn lưu lại trong miệng, lúc này mới nỡ mở miệng hỏi: "Món khoai tây sợi và ngó sen thái lát này vị tươi mặn, ngon đặc biệt, làm thế nào vậy?"
Vân Tú vốn là đầu bếp, lại chọn thiên phú Trù nghệ. Khoảnh khắc thỏa mãn nhất của cô không gì bằng việc mọi người ăn sạch bách và lời khen ngợi thật lòng đối với món ăn.
Nghe câu hỏi này, cô đâu nhịn được, thao thao bất tuyệt kể tỉ mỉ cách gọt vỏ khoai tây, thái sợi, ngâm nước lạnh, xào tái rồi bỏ muối...
Hai người mắt sáng lên, chờ mãi mới đến trọng điểm này. Giọng Từ Liên vui sướng cao vút, đến đoạn cuối lại run rẩy: "Các người có muối?!"
Vân Tú gật đầu.
Lữ Nghị Vĩ nói: "Bên chúng tôi cũng có một đầu bếp. Nếu anh ấy biết chuyện này chắc vui lắm."
Hai người kể với mọi người rằng họ không tìm thấy muối, chỉ tìm được ít hương liệu.
Đầu bếp của họ mỗi ngày vừa phải đảm bảo lượng muối nạp vào cơ thể cho mọi người, vừa phải cố gắng nấu ăn cho có vị, không biết rụng bao nhiêu tóc.
Mọi người thuận thế hỏi về thiên phú của bảy người. Hai người vừa nhớ vừa kể.
Có thiên phú trùng với họ: Thợ mộc, Đầu bếp, Săn bắn.
Cũng có thiên phú họ không có: Vẽ kỹ thuật, Đóng thuyền, Thuộc da, Cổ nhạc.
Mọi người nghe xong, nhìn nhau. Ba cái đầu là cơ sở hạ tầng, bốn cái sau thì cái sau nghe còn viển vông hơn cái trước.
Khi chưa đảm bảo được cơm no áo ấm thì những thiên phú này chưa phát huy được tác dụng lớn.
Mọi người khó tránh khỏi có chút thất vọng. Hiện tại thiên phú của họ đã sơ bộ giải quyết được nhu cầu ăn mặc ở cơ bản.
Họ khao khát có thêm nhiều thiên phú nền tảng hơn như Thủy lợi, Gây giống, Y dược, Hóa chất để nâng cao mức độ bảo đảm cuộc sống lên một tầng nữa.
Tất nhiên họ vẫn vui vì tìm được đồng hương và hy vọng họ chuyển đến, chỉ là trong lòng cảm thấy hơi tiếc nuối.
Lý Thốn Tâm ngược lại không thấy thế. Cô cảm thấy may mắn. Thiên phú có hàng ngàn loại, những thiên phú thuộc về cơ sở hạ tầng chiếm tỷ lệ không nhiều. Dù là 50-50 thì họ cũng rất dễ gặp phải thiên phú hiện tại chưa dùng đến.
Nhưng những người cô gặp đầu tiên như Nhan Bách Ngọc, thiên phú của họ đều có thể phát huy tác dụng, gần như đều là những thứ cần thiết để đặt nền móng.
Cũng chính vì thế, chỉ trong chưa đầy hai năm, nơi này đã thay da đổi thịt.
Sau bữa tối, Lý Thốn Tâm sắp xếp chỗ ngủ cho hai người. Một đêm ngủ ngon.
Sáng hôm sau ăn sáng xong, hai người xin phép trở về.
Trước khi đi họ đã bàn bạc sẽ ở lại thêm hai ngày để quan sát, nhưng ý định muốn sống chung đã kiên định.
Họ hiểu tầm quan trọng của dân số. Vấn đề họ băn khoăn là rốt cuộc họ chuyển đến nương nhờ nhóm Lý Thốn Tâm hay nhóm Lý Thốn Tâm chuyển qua nương nhờ họ. Nhưng chỉ qua một đêm, họ đã có câu trả lời chính xác.
Nhóm Lý Thốn Tâm dù là nhân số hay điều kiện sinh hoạt đều vượt xa họ quá nhiều. Họ chuyển đến đây không còn là nương nhờ nữa mà là chiếm tiện nghi.
Đến mức trước khi đi, hai người chần chừ hỏi Lý Thốn Tâm: "Trưởng thôn Lý, không giấu gì cô, so với các cô, 'vốn liếng' của chúng tôi chẳng phong phú gì. Lương thực của chúng tôi chủ yếu lấy từ Đông Hồ, mà chỗ đó các cô cũng đã phát hiện ra từ lâu rồi.
Cô chân thành đối đãi, chúng tôi không dám giấu giếm. Tài nguyên chúng tôi có thể mang đến so với các cô chẳng đáng nhắc tới. Cô nhận chúng tôi, thực ra là thêm gánh nặng."
Lý Thốn Tâm cười nói: "Tài nguyên không quan trọng, nhân tài mới quan trọng."
Người ta bảo đường xa mới biết sức ngựa, lâu ngày mới rõ lòng người.
Hai người tuy chỉ chung sống với Lý Thốn Tâm một đêm, nhưng nhìn thái độ của nhóm Vu Mộc Dương đối với cô cũng có thể biết con người này, ngôi làng này không khó chung sống.
Lời Lý Thốn Tâm nói khả năng lớn không phải lời trái lương tâm.
Hai người đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Lữ Nghị Vĩ nói: "Chậm nhất là ngày mai, cho dù kết quả thương nghị cuối cùng của chúng tôi là quyết định ai nấy sống, chúng tôi cũng sẽ cử người đến tạ lễ."
Sau khi tiễn hai người đi, Lý Thốn Tâm ỉu xìu, cúi gằm mặt.
Nhan Bách Ngọc cười khẽ: "Sao tìm được người mà cô lại không vui thế?"
Lý Thốn Tâm liếc nhìn hướng hai người rời đi, lẩm bẩm: "Họ đâu có nói chắc chắn sẽ đến, bảo là kết quả cuối cùng có thể là ai nấy sống mà."
Phải nói thật lòng là cô rất tự hào về điều kiện hiện tại của làng. Trong điều kiện có hạn, họ đã làm đến mức tốt nhất.
Nhan Bách Ngọc nói: "Họ chỉ đang chừa đường lui cho mình thôi, không muốn nói chắc như đinh đóng cột, nhỡ có tình huống ngoài ý muốn thì sau này chúng ta cũng dễ nhìn mặt nhau. Ngày kia họ sẽ chuyển đến thôi."
Lý Thốn Tâm quay đầu nhìn nàng: "Thật á?"
"Đến mai khắc biết." Nhan Bách Ngọc cười, mặt trời mọc lên từ phía nàng, ánh sáng bị mái tóc đen của nàng che khuất.
Đôi khi Lý Thốn Tâm rất thích thái độ điềm nhiên như thường này của nàng, vừa ngưỡng mộ lại vừa bất lực.
Nhan Bách Ngọc như một thước đo, đo ra điểm yếu của cô. Không biết là hiếu thắng hay tự ti, từ chỗ chẳng thèm để ý lúc ban đầu, đến bây giờ cô bắt đầu lo lắng và e dè trước mặt Nhan Bách Ngọc.
Lý Thốn Tâm im lặng không tiếp lời.
Hai ngày trôi qua, bảy người kia quả nhiên mang theo toàn bộ gia sản đến nương nhờ.
Lúc đó kỳ nghỉ của mọi người đã kết thúc, lại bắt đầu sự nghiệp xây nhà khí thế hừng hực.
Bảy người dắt một con lừa, mang theo tất cả lương khô dự trữ cho mùa đông, đa phần là cá hun khói, thịt chim khô, củ sen và củ ấu.
Bảy người đều có da thú, tấm lớn khoác lên người dài quá đầu gối, tấm nhỏ như áo choàng, nhưng không ngoại lệ, lông da đều dày dặn mượt mà.
Nhóm Lý Thốn Tâm cũng có không ít da thú, hoặc do ban đầu xử lý không tốt, hoặc do ẩm mốc bảo quản không đúng cách nên rụng lông từng mảng, trông như da chó ghẻ, không đẹp bằng da thú của bảy người này, khả năng giữ ấm cũng giảm đi nhiều.
Mọi người đang thi công ở nhà mới tò mò quan sát bảy người, có sự cảm thán và ung dung của người cũ nhìn người mới.
Bảy người lạ lẫm nhìn quanh ngôi làng quy mô đơn giản nhưng ra dáng ra hình, trái tim vỡ làm đôi, một nửa mang nỗi lo âu bất an với hoàn cảnh xa lạ, một nửa là sự ngưỡng mộ và kinh ngạc.
Ngôi làng mà hai người bạn miêu tả không phải là lâu đài trên cát, nó thực sự tồn tại.
Ngôi làng mang phong cách hiện đại, chứa chan tình cảm, tái hiện lại một góc quê hương họ này là sự thật.
Ngực nghẹn đầy bông nát, cổ họng đắng chát như ngậm nước bùn, môi mấp máy, răng run lên, khóe mắt chân mày co rúm, mắt đỏ hoe, nước mắt tràn mi, nhưng lại ngại khóc trước mặt người khác.
Phồng má, chớp mắt, hắng giọng, cố nuốt nước mắt vào trong, không muốn quá mất mặt.
Lý Thốn Tâm mời bảy người vào phòng khách nhà mới. Con lừa tạm thời chưa dắt đi chuồng, lương khô, dụng cụ và da thú mọi người mang đến cũng để tạm trong phòng khách.
Tưởng Bối Bối đang dệt vải trong phòng đứng dậy, cười trong trẻo chào hỏi bảy người: "Chào mọi người."
Bảy người đáp lại lộn xộn, gật đầu với Tưởng Bối Bối: "Chào cô, chào cô."
Bảy người đều câu nệ, đứng không biết đứng đâu, ngồi cũng không tiện ngồi. Để giảm bớt sự lúng túng, họ chen chúc vào nhau, xoa tay để dời ánh mắt, phân tán sự chú ý.
Lý Thốn Tâm nói: "Ngồi đi."
Bảy người cười gượng, nhìn quanh quất muốn tìm chỗ ngồi. Ghế băng ghế dựa xếp dựa tường đối diện, làm khách nên ngại qua lấy.
Lý Thốn Tâm đi qua chuyển ghế cho mọi người. Lúc này mọi người mới theo sau cô một bên, chuyển ghế tới ngồi xuống.
Có lẽ ở môi Tr**ng X* lạ cần dựa vào người quen mới bớt bất an, bảy người túm tụm ngồi xuống, nhìn chằm chằm chân ngẩn người, tò mò quan sát máy dệt bên cạnh, nhìn về phía cửa phòng ngủ, thỉnh thoảng nhìn vị Trưởng thôn trẻ tuổi, dễ gần, chẳng có vẻ gì là quan chức này.
Vân Tú bưng nước tới mời mọi người.
Lý Thốn Tâm hỏi: "Mọi người ăn cơm chưa? Có đói không?"
Lữ Nghị Vĩ nói: "Ăn rồi."
Lý Thốn Tâm cười: "Chắc chắn không phải ăn trên đường rồi. Từ Đông Hồ đi đến đây cũng mất gần nửa ngày, ăn cơm trước khi đi thì giờ cũng tiêu hóa gần hết rồi. Vân Tú, làm chút gì ăn đi."
Từ Liên yếu ớt nói: "Không cần đâu..."
Lý Thốn Tâm nói với mọi người: "Mì trộn được không? Bình thường giờ này chúng tôi không ăn cơm, mọi người ăn chút lót dạ trước đã."
Vân Tú đáp một tiếng, vào bếp nhóm lửa nấu mì.
Mọi người nhìn nhau, đột nhiên ăn ý lắc đầu bật cười. Họ cùng nhớ lại cảnh tượng ngày xưa khách đến nhà được giữ lại ăn cơm.
Sự ăn ý này khiến họ cảm thấy thân thiết, quen thuộc, buông bỏ sự đề phòng, bầu không khí trở nên thoải mái hơn.
Một lát sau, Lý Thốn Tâm xuống bếp một chuyến, giúp Vân Tú bưng mì lên.
Mọi người nhìn bát mì cán tay trắng hếu nóng hổi, bên trên là thịt băm tỏa mùi thơm gia vị kho. Trừ Lữ Nghị Vĩ và Từ Liên đã ăn ở đây rồi, những người còn lại đều nhìn trân trân.
Lúc trước họ khách sáo theo bản năng, thực ra là đói thật. Thấy Lữ Nghị Vĩ và Từ Liên động đũa, họ cũng không kịp chờ trộn mì, hút sù sụp một miếng lớn.
Đợi mọi người ăn uống no nê, lau miệng sạch sẽ.
Lý Thốn Tâm nói với mọi người về quy tắc trong thôn.
Hiện tại nhân sự không nhiều, để đỡ tốn thời gian công sức, tài nguyên được quản lý thống nhất. Lương thực gộp chung, gia súc nuôi chung, ăn cơm chung, làm việc mọi người đều phải góp sức.
Bảy người này biểu thị không có dị nghị. Lý Thốn Tâm mới bảo Tưởng Bối Bối đi gọi người đến dắt lừa về chuồng, cất lương khô và dụng cụ của họ vào nhà kho.
Bảy người này cũng đứng dậy đi giúp. Khi mọi người đi ra khỏi phòng, Lý Thốn Tâm nói: "Đúng rồi, còn một điểm nữa."
Mọi người dừng lại nhìn cô. Lý Thốn Tâm nói: "Nhà gạch mộc và nhà tre phía sau là chỗ ở trước kia của chúng tôi. Bên này là nhà mới đang xây. Chúng tôi xây nhà cho mọi người theo thứ tự đến đây, nghĩa là nhà mới của các vị có thể phải xếp cuối cùng, chắc phải sang năm mới có."
Biểu cảm của mọi người đều đông cứng, ngơ ngác nhìn Lý Thốn Tâm.
Lý Thốn Tâm hỏi: "Không biết mọi người có vấn đề gì không..."
Bảy người hoàn hồn, kích động thốt lên: "Không! Đương nhiên không có vấn đề!"
Trước khi đến họ không hề nghĩ đến chuyện nhà mới, không dám mơ tưởng mình cũng có thể được ở nhà gạch ngói ngay.
Họ nghĩ ít nhất cũng không nhanh thế, phải mất hai ba năm, ai ngờ lại được xếp vào danh sách ngay.
Lý Thốn Tâm cười: "Vậy thì tốt."
Bảy người nhìn căn nhà vững chãi trước mặt. Nó như một chàng trai thanh tú, đang ở thời khắc đẹp nhất, tràn đầy sức sống nhất.
Bảy người cảm thấy mọi thứ trước mắt lâng lâng không chân thực chút nào.