Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
11
Tôi tức đến đỏ cả mắt, nhưng cũng không định đối đầu trực diện.
Cha mẹ Phó Ôn Từ mất sớm, anh là do một tay ông cụ Phó nuôi lớn. Mấy năm gần đây sức khỏe ông ngày càng sa sút, vì sợ không kịp nhìn thấy đứa cháu cưng kết hôn nên mới lấy chuyện ngừng thuốc để ép anh cưới vợ.
Nếu Phó Ôn Từ còn có lựa chọn khác, anh tuyệt đối sẽ không mang dáng vẻ chẳng còn chút ham sống nào mà tùy tiện kéo một người đi kết hôn chớp nhoáng như vậy.
Nếu hôm nay chỉ vì phút bốc đồng của tôi mà khiến ông cụ Phó xảy ra chuyện gì…
Thì hậu quả đó tôi không gánh nổi.
Tôi khẽ xoay cổ tay, định rút tay khỏi tay Phó Ôn Từ rồi trực tiếp rời đi.
Nhưng anh lại không buông, còn kéo tôi ra phía sau mình.
“Ông nội, những chuyện này là ai nói với ông?”
Ông cụ Phó hừ lạnh:
“Con đừng quan tâm ai nói, lập tức ly hôn với cô ta cho ông!”
“Trước đây chẳng phải con từng nói có một cô gái đã cứu con sao? Con muốn chịu trách nhiệm với người ta, còn đưa cả miếng ngọc bội đeo từ nhỏ cho cô ấy nữa.”
“Ông đã tìm được cô gái đó giúp con rồi, là một cô gái rất tốt.”
Ông cụ Phó dùng ánh mắt ra hiệu về phía Triều Lê Lê đang yên lặng đứng bên cạnh.
Triều Lê Lê dịu dàng mỉm cười, giơ tay tháo miếng ngọc bội đang đeo trên cổ rồi bước về phía Phó Ôn Từ.
Phó Ôn Từ cầm ngọc bội nhìn hồi lâu, sau đó đột nhiên lấy điện thoại từ túi quần ra.
Anh gọi một cuộc điện thoại.
“Đội trưởng Trần, tôi tìm được miếng ngọc bội rồi.”
“Ừm, chính là cái bị mất trộm cách đây không lâu ấy, định giá khoảng một trăm triệu.”
Nói xong, anh nâng đôi mắt lạnh nhạt nhìn về phía Triều Lê Lê.
“Yên tâm, người không chạy được đâu, anh cứ tới đây là được.”
Trong nháy mắt, sắc mặt tất cả mọi người trong phòng đều thay đổi.
Bao gồm cả ông cụ Phó.
Gần như ngay lập tức, tôi đã hiểu anh muốn làm gì.
Tôi phải cố sức mím chặt khóe môi mới không bật cười thành tiếng.
12
Thật ra miếng ngọc bội đó là Phó Ôn Từ đưa cho tôi.
Khi ấy tôi sắp tốt nghiệp đại học.
Vì muốn nhanh chóng dành dụm đủ tiền thuê nhà sau khi ra trường, tôi liều mạng làm thêm, chỉ cần có thể kiếm tiền thì việc gì tôi cũng làm.
Có một đêm, tôi tới khách sạn giao bao cao su cho khách.
Nhưng lại đi nhầm phòng.
Người đàn ông trong phòng mặt đỏ bừng, dáng vẻ cực kỳ khó chịu, rõ ràng là bị người khác bỏ thuốc.
Đêm đó, anh lấy tôi làm thuốc giải.
Sau đó, anh đeo miếng ngọc bội lên cổ tôi, nói rằng anh sẽ cưới tôi, sẽ chịu trách nhiệm với tôi.
Lúc ấy quan hệ giữa tôi và Triều Lê Lê vẫn chưa trở nên căng thẳng, cô ta là người bạn duy nhất của tôi.
Chuyện này tôi giấu trong lòng suốt ba ngày, cuối cùng vẫn kể cho cô ta nghe.
Thật ra cũng không vì gì khác.
Triều Lê Lê từ thời cấp ba đã bắt đầu yêu đương, những năm qua chia tay rồi lại quen mới, bạn trai bên cạnh gần như chưa từng gián đoạn.
Thỉnh thoảng còn qua đêm không về ký túc xá.
Sau đêm đó, bên dưới của tôi vẫn luôn chảy máu.
Từ nhỏ tới lớn chu kỳ kinh nguyệt của tôi luôn rất chuẩn, chưa từng sớm hay muộn ngày nào, mà lúc đó cũng chưa tới kỳ, nên tôi hơi hoảng.
Vì vậy mới muốn hỏi cô ta.
Dù sao cô ta cũng là người từng trải, nói với tôi rằng đó là rách màng trinh, chảy máu là chuyện bình thường, vài ngày sau sẽ ổn thôi.
Lúc ấy tôi mới yên tâm.
Cô ta nói muốn xem miếng ngọc bội, tôi không hề phòng bị mà đưa cho cô ta.
Nhưng tới khi tôi đòi lại, cô ta nói rằng đã vô ý làm mất.
Hai chúng tôi đều là người từ miền núi thi đỗ đại học bước ra, tiền học phí và sinh hoạt đều phải dựa vào làm thêm mà kiếm được, cuộc sống rất chật vật, tôi cũng ngại bắt cô ta đền.
Chỉ nghĩ rằng đợi người đàn ông kia tới tìm mình thì giải thích sau.
Nhưng không ngờ…
Tôi mãi mãi không chờ được anh.
Kiếp trước, cho tới sau khi ch/ết tôi mới biết người đàn ông đó chính là Phó Ôn Từ.
Miếng ngọc bội cũng không hề bị mất.
Là Triều Lê Lê đem tới quầy chuyên doanh hỏi thử, sau khi biết nó vô cùng giá trị thì muốn chiếm làm của riêng.
Sau khi kết hôn, cô ta vô tình biết được chuyện này nên dựa vào miếng ngọc bội để mạo nhận ân cứu mạng của tôi.
Đây cũng là lý do kiếp trước, dù Triều Lê Lê làm bao nhiêu chuyện sai trái, Phó Ôn Từ vẫn luôn nhẫn nhịn cô ta.
Còn ở kiếp này, vào đêm tôi và Phó Ôn Từ ngủ cùng nhau…
Tôi không muốn bị anh hiểu lầm nên đã trực tiếp nói rõ mọi chuyện với anh.
Thật ra chuyện này rất dễ tự chứng minh.
Mục đích tôi tới khách sạn.
Tên khách sạn, số phòng.
Trang phục hôm đó của Phó Ôn Từ.
Từng lời anh nói với tôi lúc mất kiểm soát.
Những chi tiết ấy tôi chưa từng kể cho bất kỳ ai.
Phó Ôn Từ gần như không cần điều tra cũng có thể xác nhận người đó là tôi.
Quả nhiên, sau khi đứng ngây ra hồi lâu, Triều Lê Lê đột nhiên hung hăng chỉ tay vào tôi.
“Phó tổng, miếng ngọc bội đó là của Lục Thanh Ca!”
“Cô ta lừa tôi rằng anh tặng cho cô ta!”
“Nếu tôi biết đó là đồ cô ta ăn cắp, lúc ấy tôi đã báo cảnh sát rồi!”
Tôi khẽ cau mày.
Tôi biết Phó Ôn Từ giả vờ báo cảnh sát là để gài Triều Lê Lê.
Nhưng Triều Lê Lê là người trùng sinh, cô ta không thể dễ dàng mắc bẫy như vậy được.
Trừ phi…
Kiếp trước giữa bọn họ còn xảy ra chuyện gì đó mà tôi không biết.
13
Màn tự bạo của Triều Lê Lê khiến ông cụ Phó nổi trận lôi đình.
Ông lập tức sai bảo vệ lôi cô ta ra ngoài.
Người bị liên lụy còn có cả chú hai nhà họ Phó.
Những năm này, ông cụ Phó luôn xem Phó Ôn Từ là người thừa kế để bồi dưỡng, chuyện đó khiến chú hai vô cùng bất mãn, sau lưng không ít lần ngấm ngầm hãm hại anh.
Triều Lê Lê lại có ngoại hình xinh đẹp, vóc dáng nóng bỏng, còn chủ động dâng tới tận cửa, trong tay lại có “thóp” của Phó Ôn Từ.
Ông ta chẳng có lý do gì để từ chối.
Thím hai tức đến mức tại chỗ đòi ly hôn.
Sau khi ly hôn, ông cụ Phó trực tiếp điều chú hai sang chi nhánh châu Phi của công ty.
E rằng đời này cũng khó quay về.
Trên đường về nhà, tôi hỏi Phó Ôn Từ:
“Anh không có gì muốn hỏi em sao?”
Một tay anh cầm vô lăng, tay còn lại đưa sang nắm lấy tay tôi.
Giọng nói lạnh nhạt dễ nghe lại tràn đầy cưng chiều:
“Em có gì muốn nói không?”
Tôi cười khẽ, siết tay anh lại:
“Thật ra cũng chẳng có gì nhiều để nói, chỉ là…”
“Hồi đại học đúng là có hai nam sinh vì em mà đánh nhau tới mức ch/ết người.”
“Nhưng lúc đó em nghèo đến mức gần như không sống nổi, yêu đương đối với em mà nói là một thứ xa xỉ.”
“Sau đó xảy ra chuyện, tất cả mọi người đều trách em, thậm chí còn có người nói nếu lúc đó em chọn một trong hai người họ làm bạn trai thì có lẽ đã không xảy ra chuyện.”
Hốc mắt tôi dần nóng lên.
Cảm giác đó…
Thật sự rất khó diễn tả.
Từ đầu tới cuối, tôi không làm gì cả.
Tôi cũng không chỉ một lần nói rõ rằng mình không thích họ, càng không có ý định yêu đương.
Nhưng không ai chịu nghe.
Đến khi xảy ra chuyện, tôi lại trở thành đầu sỏ gây họa, hồ ly tinh.
Khoảng thời gian đó, tôi quay cuồng làm thêm, mỗi ngày chỉ ngủ ba tiếng, còn phải lo đồ án tốt nghiệp, phải ra tòa giải thích với thẩm phán.
Tôi mệt đến mức gần như sắp ch/ết.
Nhưng tôi vẫn nghiến răng chịu đựng mà vượt qua.
Tôi đã rất vất vả mới thoát ra khỏi vùng núi nghèo.
Rất vất vả mới tốt nghiệp đại học.
Rất vất vả mới nhận được offer của tập đoàn Phó thị.
Cuộc đời thuộc về tôi khó khăn lắm mới chuẩn bị bắt đầu.
Tôi không thể cứ thế bị đánh bại.
Tôi không cam lòng.
Tôi đã gắng gượng vượt qua.
Nhưng cuối cùng…
Tôi vẫn ch/ết.
Ch/ết dưới tay loại người như Triều Lê Lê.
Từng giọt nước mắt lộp bộp rơi xuống mu bàn tay Phó Ôn Từ.
Anh đánh tay lái, cho xe dừng bên đường.
Tháo dây an toàn xong, anh đưa tay kéo tôi vào lòng.
Giọng nói khàn khàn đầy đau lòng:
“Nghe anh nói đây, Lục Thanh Ca.”
“Chuyện này em không làm sai điều gì cả, cũng không cần phải chấp nhận bất kỳ sự áp đặt đạo đức nào.”
Trong lòng tôi như có thứ gì đó nứt ra.
Nước mắt hoàn toàn mất kiểm soát.
Tôi chưa từng nghĩ rằng, sau ba năm trôi qua, cách cả hai kiếp người…
Sẽ có một người nói với tôi rằng….
Lục Thanh Ca.
Chuyện này không phải lỗi của em.
Đừng chấp nhận bất kỳ sự áp đặt đạo đức nào.
Phó Ôn Từ…
Cảm ơn anh.
14
Nửa năm sau, tôi bất ngờ phát hiện mình đã mang thai ba tháng.
Đúng lúc đó Phó Ôn Từ đang đi công tác ở nước ngoài.
Dù tối nào anh cũng gọi điện cho tôi, nhưng tôi vẫn luôn nhịn không nói.
Cho tới khi anh kết thúc công tác sớm quay về, vì sợ anh làm ra chuyện gì ảnh hưởng tới đứa bé…
Tôi thấp thỏm lấy tờ kết quả khám thai đưa cho anh.
Anh cầm tờ giấy nhìn rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng anh đang cầm thiên thư mà nghiên cứu.
Cuối cùng không chịu nổi nữa, tôi dè dặt hỏi:
“Anh nghĩ thế nào về đứa bé này?”
Phó Ôn Từ thậm chí còn không ngẩng đầu:
“Nghĩ thế nào là sao?”
Tôi mím môi:
“Ý là… trước đây chúng ta chẳng phải đã nói sau một năm sẽ ly hôn sao? Mang thai phải mười tháng, lúc ly hôn chắc chắn vẫn chưa tới ngày sinh, vậy đứa bé này… anh có muốn không?”
Phó Ôn Từ đột ngột ngẩng đầu.
Gương mặt đẹp trai lập tức tối sầm lại thấy rõ.
Anh lạnh giọng hỏi:
“Rồi sao nữa?”
“Rồi thì chúng ta có nên…”
“Ưm!”
Phó Ôn Từ cúi người, đôi môi mỏng thô bạo chặn lấy môi tôi, nuốt sạch những lời phía sau.
Sau khi buông ra, anh dùng ánh mắt kiểu “nếu muốn ch/ết thì cứ nói tiếp đi” mà nhìn chằm chằm tôi.
Tôi thật sự không nhịn được, bật cười thành tiếng.
“Em chỉ muốn hỏi anh xem… chúng ta có nên kéo dài thời hạn kết hôn thêm chút không?”
“Dù sao em ở cữ với chăm con cũng cần thời gian mà.”
Sắc mặt căng cứng của Phó Ôn Từ lập tức dịu xuống không ít.
Anh ho khẽ một tiếng, vẻ mặt có chút không tự nhiên:
“Em xem lại ngày trên hợp đồng đi.”
Tôi nghi hoặc kéo ngăn kéo ra.
Lấy bản hợp đồng lên.
Ngay phần thời hạn ghi rõ….
Cả đời.
Lần này đến lượt tôi sửng sốt.
“Anh…”
Phó Ôn Từ bật cười.
Tiếng cười trầm thấp vang lên từ lồng ngực khiến tai tôi tê dại.
Một bàn tay lớn dịu dàng đặt sau gáy tôi, kéo đầu tôi về phía anh.
Sau đó, tôi nghe thấy câu nói từng xuất hiện trong giấc mơ của mình….
“Lục Thanh Ca, em có biết không? Thật ra lần gặp ở cục dân chính… không phải lần đầu tiên anh gặp em.”
Tim tôi đập dữ dội.