Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đúng như những gì Phương Tri Ý đã nói, đêm đó Phương Như Luyện thực sự bị mất ngủ.
"Sao mí mắt lại sưng thế này?" Trợ lý Tiểu Thủy không biết kiếm đâu ra ít đá viên, tranh thủ lúc chưa đến cảnh quay của Phương Như Luyện, vội vàng đưa cho cô để chườm lạnh giảm sưng, "Tối qua chị làm gì thế?"
Phương Như Luyện đón lấy túi đá, "Gọi điện thoại cho người nhà một chút."
Tiểu Thủy kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh Phương Như Luyện, giúp cô chườm lạnh bên mắt còn lại, "Cãi nhau với người nhà à?"
Tim Phương Như Luyện đập thót một cái, mí mắt cũng nhảy theo, cô do dự vài giây rồi khẽ lắc đầu, "Không, chỉ là thấy nhớ họ thôi."
Tiểu Thủy mỉm cười: "Quan hệ giữa chị và gia đình tốt thật đấy. Em thì chẳng bao giờ vì nhớ nhà mà rơi nước mắt đâu, chỉ khi nào cãi nhau gay gắt với họ thì mới khóc thôi."
Cô và gia đình vốn không thân thiết, sở dĩ lặn lội đường xá xa xôi đến Lộ Vi làm việc chính là vì muốn được tự do tự tại như chim trời. Cũng chính vì thế, trong lòng cô khá tò mò về cảm giác nhớ người nhà đến phát khóc là như thế nào.
"Người nhà của chị chắc chắn đều là những người rất tốt, rất tốt." Kiểu phong thái tự tin và rạng rỡ đó không thể nuôi dưỡng được trong một gia đình không hạnh phúc, cô thầm ngưỡng mộ, nhẹ nhàng xoay túi đá quanh mí mắt Phương Như Luyện.
"Họ đúng là đều rất tốt." Đêm qua ngủ không ngon, lúc này mí mắt Phương Như Luyện cay xè, cô vô thức tự nhủ: Chỉ là tôi không tốt lắm thôi.
Mí mắt dù vẫn còn hơi sưng, nhưng may mà cảnh quay hôm nay của Phương Như Luyện phần lớn là làm nền, không có những cảnh quay đặc tả cần lấy nét cận cảnh, nên không ảnh hưởng đến tiến độ quay phim.
Giữa chừng Thích Hứa có ghé qua đoàn phim một chuyến, mời cả đoàn uống trà sữa, lại trò chuyện với đạo diễn một hồi, cuối cùng đi đến trước mặt Phương Như Luyện khẽ nhíu mày, hỏi mắt cô bị làm sao.
Phương Như Luyện thành thật trả lời, bảo là do ngủ hơi muộn.
Thích Hứa nghiêng đầu nhìn cô một cái rồi rời đi.
Hôm nay Phương Như Luyện không có nhiều cảnh quay, ba giờ chiều đã hoàn thành. Từ đoàn phim bắt xe đến trường của Phương Tri Ý mất một tiếng đồng hồ, khi đứng trước cổng trường, học sinh vẫn chưa tan học.
Thời tiết rất đẹp, trời xanh mây trắng, ánh nắng chiếu xuống làm xung quanh trắng xóa một mảnh, vừa chói mắt vừa nóng bức, Phương Như Luyện tìm một quán trà sữa gần đó để ngồi chờ.
Dư quang liếc nhìn ra ngoài cửa kính hướng về phía cổng trường, Phương Như Luyện vẫn không nhịn được mà nhớ lại chuyện ngày hôm qua, cô chống cằm thẫn thờ lúc nào không hay.
Chẳng bao lâu sau điện thoại reo, Phương Như Luyện bừng tỉnh, cúi đầu nhìn, là Trần Nhiên gọi tới.
Sau khi bộ phim đóng máy, mấy người họ đều rất bận rộn, đã lâu chưa tụ tập, đầu dây bên kia Trần Nhiên nói cười hỉ hả, sau một hồi ồn ào, người nghe máy đổi thành Văn Ngọc.
"Tối nay có thời gian không? Ra ngoài uống rượu đi."
"Không khéo rồi." Phương Như Luyện nói, "Hôm nay tôi đi đón em gái tan học, tôi phải ở bên em ấy."
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười của Trần Nhiên: "Cậu với em gái chẳng phải thường xuyên ở bên nhau sao? Sao còn cần phải dành thời gian riêng để ở bên nữa, ra làm một ly đi mà, hiếm khi hôm nay tất cả chúng ta đều rảnh."
Phương Như Luyện: "Người nhà mà biết tôi đón em ấy về xong lại tự mình đi uống rượu, chắc chắn sẽ mắng tôi đến mức lỗ tai mọc kén mất."
Trần Nhiên đành bỏ cuộc, lại hỏi thăm tình trạng của Phương Tri Ý thế nào, áp lực ôn thi lại không hề nhỏ, đặc biệt là với một đứa trẻ ngoan như Phương Tri Ý.
"Khá tốt, em ấy thích nghi nhanh lắm."
Trần Nhiên cười hắc hắc: "Vậy cậu dẫn em ấy theo luôn đi, ở quán có đồ ăn mà, tớ nhớ là em ấy đủ tuổi vị thành niên rồi đúng không, thực ra cũng có thể uống chút rượu, học tập ở trường mệt mỏi, thư giãn một chút cũng đâu có sao."
Cô liếc nhìn Văn Ngọc đang ngồi bên cạnh rồi nói tiếp: "Quán yên tĩnh lắm, cũng có thể làm bài tập được, Văn Ngọc năm đó thi đại học cũng được hơn sáu trăm điểm đấy, cũng có thể phụ đạo cho em gái nữa."
Văn Ngọc vội vàng nói: "Tớ không làm được đâu, kiến thức trả hết cho thầy cô cấp ba rồi, tớ không muốn làm hỏng con em nhà người ta đâu."
Phương Như Luyện cười: "Đạo diễn Văn giỏi vậy sao."
Dư quang bỗng quét qua, Phương Như Luyện ngẩng đầu lên, cổng trường ở phía đối diện con đường đã mở ra, học sinh bắt đầu lục tục đi ra ngoài.
Phương Như Luyện vội vàng cầm lấy túi xách, "Không nói nữa nhé, tôi đi đón em gái đây."
Những học sinh trong bộ đồng phục xanh trắng tuôn ra từ cổng trường như thủy triều. Phương Như Luyện càng đi vào trong, càng nảy sinh vài phần căng thẳng kiểu gần nhà lại thấy e dè. Không lâu sau, sự căng thẳng đó dần hóa thành mong chờ và vui sướng, ánh mắt cô lướt qua những gương mặt non nớt tự nhiên của học sinh, cố gắng tìm kiếm Phương Tri Ý trong đó.
Thực ra việc này đối với Phương Như Luyện không hề khó.
Từ khi Phương Tri Ý học mẫu giáo, lên cấp hai, rồi lên cấp ba, cô đã vô số lần đợi ở cổng trường như thế này, dường như có tâm linh tương thông, cô luôn có thể nhận ra Phương Tri Ý nhanh nhất giữa đám đông. Mục Vân Thư và Phương Hồng từng hỏi cô về chuyện này, cô dắt tay tiểu Phương Tri Ý, vô cùng tự hào nói: "Vì thị lực của con là 5.0, còn Tiểu Ý là Tiểu Ý độc nhất vô nhị."
Ánh nắng quá chói chang, đồng tử của Phương Như Luyện co rút lại, nhìn một hồi vẫn không thấy Phương Tri Ý đâu, cô thầm nghĩ chắc Phương Tri Ý phải về ký túc xá thu dọn đồ đạc nên sẽ ra muộn một chút.
Quả nhiên cô nhận được điện thoại của Phương Tri Ý, Phương Tri Ý nói có đồ để quên ở ký túc xá, phải quay lại lấy.
Đợi đến khi Phương Tri Ý ra ngoài, học sinh ở cổng đã vơi đi rất nhiều.
Chẳng bao lâu sau Phương Tri Ý xuất hiện.
Cô gái mang theo nét thanh mảnh đặc trưng của tuổi dậy thì, như một nhành liễu non vươn mình đón nắng, bộ đồng phục xanh trắng mặc trên người cô có chút rộng rãi, tự nhiên toát ra hơi thở sạch sẽ mà ngây ngô.
Nhìn một cái là biết ngay một đứa trẻ ngoan.
Phương Như Luyện cứ ngỡ cuộc gặp gỡ hôm nay của hai người sẽ rất gượng gạo, nhưng thực tế tình hình tốt hơn cô tưởng tượng nhiều, Phương Tri Ý gọi chị rất tự nhiên, cô đưa tay xách ba lô giúp Phương Tri Ý, mọi chuyện bình thường như ngày xưa —— như cái ngày xưa khi cô chưa dụ dỗ Phương Tri Ý.
"Chỗ này tắc đường rồi, chúng ta đi quá lên một chút rồi hãy bắt xe." Chiếc quạt cầm tay nhỏ kêu vù vù, Phương Như Luyện vừa nói vừa đưa quạt đến trước mặt Phương Tri Ý, "Đi tàu điện ngầm cũng được."
Bắt xe có nguy cơ tắc đường, lại là thứ Sáu, lát nữa gặp đúng giờ cao điểm tan tầm, không biết đến mấy giờ mới về đến nhà.
Luồng gió mang theo chút mát lạnh thổi lên mặt Phương Tri Ý, bóng của hai người song song di chuyển về phía trước, Phương Tri Ý hơi ngẩng đầu, "Đi tàu điện ngầm đi ạ."
"Được." Phương Như Luyện gật đầu, "Tối nay muốn ăn gì nào?"
Phương Tri Ý nghiêng đầu nhìn cô, khẽ cười: "Chị xuống bếp ạ?"
Phương Như Luyện vội nói: "Tất nhiên là không rồi, đi học vất vả rồi, chị sẽ không ngược đãi em đâu."
Mấy tháng gần đây kỹ năng nấu nướng của cô tiến bộ rất nhiều, nhưng vẫn chưa đạt đến mức có thể khiến người ta ăn một cách vui vẻ, bữa tối vẫn nên ra ngoài ăn thì hơn.
Thời tiết nóng, khẩu vị của Phương Tri Ý không được tốt lắm, nhưng thấy chị hỏi rất nghiêm túc, cô cũng phải nghiêm túc nghĩ câu trả lời, còn chưa nghĩ ra thì bỗng nghe Phương Như Luyện nói:
"Có muốn đi uống rượu không?"
Phương Tri Ý: Hửm?
"Là một quán rượu nhỏ, không gian rất tốt, không ồn ào đâu. Cũng có đồ ăn nhẹ, nếu em muốn làm bài tập thì cũng không vấn đề gì." Phương Như Luyện xốc lại quai ba lô, ánh mắt nhìn chằm chằm vào lối đi bộ phía trước.
Cô vẫn cảm thấy nặng nề trong lòng, không thể nào điềm nhiên như không với Phương Tri Ý được, nếu còn ở riêng với nhau lâu hơn chút nữa, chỉ sợ cảm xúc sẽ sụp đổ mất, "Không phải chị muốn dạy hư em đâu, chỉ là, ừm..."
Chưa đợi cô ừm ra lời nào, Phương Tri Ý đã nói: "Vâng ạ, đúng lúc thời tiết nóng em cũng không muốn ăn cơm, đi thư giãn một chút cũng tốt."
Thoáng thấy biểu cảm thở phào nhẹ nhõm của Phương Như Luyện, Phương Tri Ý thu hồi tầm mắt, nói đùa để làm dịu bầu không khí gượng gạo đang dần lan tỏa giữa hai người, "Chị yên tâm, em sẽ không nói với mẹ và dì Phương đâu."
Rõ ràng biết Phương Tri Ý đang nói về chuyện đưa cô đi uống rượu, nhưng đại não Phương Như Luyện vẫn không kiềm chế được mà liên tưởng đến chuyện đêm qua, tiếp đó hơi thở nghẹn lại, thần sắc không tự nhiên đáp: "Ha ha."
Đến quán rượu nhỏ của Trần Nhiên cô mới thở phào một hơi.
"Em gái! Đã lâu không gặp!" Trần Nhiên vui vẻ chào hỏi, sau đó ánh mắt chuyển sang Phương Như Luyện, trêu chọc: "Vừa nãy chẳng phải bảo phải ở bên em gái nên không đến sao? Sao lại đổi ý rồi?"
Một chữ ở bên rất bình thường, nhưng rơi vào tai hai vị đương sự lại mang theo vài phần ý vị mập mờ, ranh giới không rõ ràng.
Động tác của Phương Tri Ý khựng lại, nghiêng đầu nhìn về phía Phương Như Luyện.
Phương Như Luyện thì như ngồi trên đống lửa, lôi tuột Trần Nhiên xuống ghế, vừa vặn kéo cô ấy ngồi vào chỗ trống giữa hai người, "Cậu nói cái quái gì thế?"
Trần Nhiên vẫn đang vui vẻ: "Thư giãn một chút thì có sao đâu, đây là quán rượu đàng hoàng mà."
Cô cầm lấy danh sách đồ uống trên bàn đưa cho cô gái bên cạnh xem, "Em gái, muốn uống gì nào?" Tay chỉ chỉ vào danh sách, "Trước đây chưa từng uống rượu đúng không, lần đầu uống à? Vậy chị đề cử em uống loại này, nồng độ rất thấp, uống vào ngọt ngọt như nước giải khát vậy, hơn nữa ly rượu này rất đẹp, đặc biệt thích hợp cho ——"
"Cho em ấy một ly nước cam đi." Phương Như Luyện bỗng nhớ ra tửu lượng của Phương Tri Ý rất kém.
Phương Tri Ý ngước mắt, hơi nghiêng đầu về phía trước, tầm mắt vượt qua Trần Nhiên nhìn về phía Phương Như Luyện.
"Không thể nào, đã đến quán rượu rồi, cậu tự uống rượu lại để em gái uống nước cam, sao cậu tiêu chuẩn kép thế?" Trần Nhiên cười nhìn Phương Như Luyện, nhận ra ánh mắt cô cứ đảo qua đảo lại như đang tìm người, "Văn Ngọc đi vệ sinh rồi, sắp ra ngay thôi, đừng nhìn nữa."
Phương Như Luyện đáp lệ bộ: "Biết rồi, nếu Tiểu Ý không muốn uống nước cam thì cứ lấy cho em ấy loại rượu cậu vừa nói đi."
Trần Nhiên quả thực không nói dối, loại rượu đó nồng độ rất thấp, chẳng khác gì nước uống có ga màu sắc đẹp mắt.
Trần Nhiên đứng dậy rời đi một lát.
Phương Như Luyện tựa vào ghế sofa, đưa tay xiên một miếng dưa hấu cho vào miệng, còn chưa kịp nhai thì bỗng nghe thấy giọng của Phương Tri Ý: "Có phải trước đó chị đã hẹn với đạo diễn Văn uống rượu ở đây rồi đúng không ạ?"
Giọng nói thanh lãnh, Phương Như Luyện nhất thời không nghe ra được cảm xúc rõ rệt.
Nước dưa hấu vỡ tan trong miệng, Phương Như Luyện thong thả nuốt xuống, "Không phải, chỉ là trước khi đón em có gọi một cuộc điện thoại thôi, cũng không tính là hẹn đâu."
Nhưng trong mắt Phương Tri Ý thì chẳng có gì khác biệt.
Cô vốn tưởng rằng đây chỉ là buổi uống trà chiều riêng tư của hai người, sự xuất hiện của Trần Nhiên vốn đã là một điều bất ngờ, càng không ngờ tới là, hóa ra Phương Như Luyện đã hẹn trước với Văn Ngọc rồi, mình chẳng qua chỉ là một đứa em gái được tiện đường dắt theo mà thôi.
Nhân vật chính nhanh chóng quay lại.
Văn Ngọc nhìn thấy Phương Như Luyện thì rất ngạc nhiên, nhìn thấy cô gái bên cạnh lại càng ngạc nhiên hơn, "Thực sự dắt theo thật à?"
Cô gái nheo nheo mắt, sự không vui trong ánh mắt không hề giấu giếm.
Văn Ngọc mỉm cười, ngồi xuống cạnh Phương Như Luyện, khẽ thở hắt ra một hơi, "Muốn uống gì nào?"
Câu hỏi này tuy là hỏi Phương Tri Ý, nhưng mắt lại nhìn Phương Như Luyện mà nói.
"Trần Nhiên gọi cho em ấy rồi."
Văn Ngọc lại đưa thực đơn cho Phương Như Luyện xem, "Đồ ăn thì sao? Đi học cả ngày chắc cũng đói rồi, ăn chút gì lót dạ đi đã, cậu tích vào đây, tớ bảo nhân viên đi làm."
Phương Như Luyện đón lấy tờ giấy và bút, nghiêng người đưa cho Phương Tri Ý xem: "Muốn ăn gì nào? Quán này có ——"
"Em không muốn ăn."
"Hửm?" Phương Như Luyện ngẩn người ra một chút, "Ăn một chút đi chứ, chỉ uống rượu không là không được đâu."
Phương Tri Ý nhìn cô, "Vậy tại sao chị chỉ uống rượu?"
Văn Ngọc ở bên cạnh nghe vậy thì mỉm cười, chống cằm nói: "Chị em và tôi đều là những kẻ nát rượu, chúng tôi quen rồi, em là lần đầu tiên thử, tất nhiên là không giống nhau."
Phương Như Luyện khẽ gật đầu, "Nếu ăn không trôi thì hay là... cứ gọi một phần khoai tây chiên nhé?"
Ánh đèn sáng trưng, tiếng nhạc nhẹ nhàng truyền lại từ phía quầy bar.
Phương Như Luyện không hề phản bác lại cụm từ chúng tôi đó, Phương Tri Ý rủ mắt xuống, bỗng nhiên mất hết mọi cảm xúc hờn dỗi, khẽ gật đầu.