Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Chương 80

Trước Tiếp

Tháng 9 ở vùng Kim A Lâm.

Vẫn chưa đến mùa bật hệ thống sưởi nhưng nhiệt độ sáng tối đã xuống rất thấp, cái kiểu lạnh mà... nếu ngồi lâu một chỗ không cử động là sẽ buốt hết cả chân.

Thế nên Tạ Phương vừa đến ca làm việc là việc đầu tiên phải làm ngay là châm cái lò gang ở góc phía Tây Bắc. Khoảng nửa tiếng trôi qua, nước trên lò đã bắt đầu reo xèo xèo, nhiệt độ trong văn phòng cũng từ từ tăng lên khoảng mười độ C.

Tôn Đại Hải mặc chiếc áo bông mỏng bị gió lạnh thổi đến mức co vòi rụt cổ, chỉ vào văn phòng muộn hơn Trưởng phòng một hai phút.

Lẽ ra anh ta phải thấy trong phòng ấm áp nhưng lúc này nghe xong sự ưu ái của Trưởng phòng dành cho người mới, anh ta chỉ thấy lạnh từ đầu xuống chân.

Hay thật, anh ta còn chưa kịp mách lẻo rằng người mới không hiểu quy củ thì Trưởng phòng đã thay người ta đi xin phúc lợi rồi. Thế thì mấy câu đâm chọc anh ta nung nấu cả đêm chẳng phải thành trò cười sao?

Dựa vào cái gì chứ?!

"...Đứng đực ra ở cửa làm gì? Chắn hết lối đi rồi!"

Hoàng Hồng Binh thong thả đi tới chỗ ngồi, còn chưa kịp ngồi xuống đã thấy Tiểu Tôn như khúc gỗ đứng ngây người ở cửa, chặn đứng cả cán sự của phòng Nghiệp vụ ở bên ngoài.

Tôn Đại Hải quay lại, thấy sau lưng quả nhiên có người, vội vàng bước nhanh tránh ra.

Chu Hiểu Hồng đặt một xấp tài liệu lên bàn làm việc của Trưởng phòng Hoàng, đưa thêm sổ ký nhận, cười nói: "Lãnh đạo, phiền ngài ký cho một chữ ạ."

Hoàng Hồng Binh lật xem sơ qua tờ "Nhật báo tình hình ngày hôm qua", xác định các bộ phận nghiệp vụ cốt lõi như phòng Trinh sát, phòng Trật tự, phòng Bảo vệ chính trị, phòng Biên phòng đều đã có đủ mới vung tay ký tên.

"Cảm ơn lãnh đạo, vậy tôi xin phép đi trước." Chu Hiểu Hồng cười thu hồi sổ, dư quang liếc nhìn vị cán sự mới, thấy đối phương quả thực đẹp đúng như lời đồn mới hớn hở rời đi.

Đúng lúc này, phòng Trực ban và phòng Chính trị cùng các bộ phận khác cũng lần lượt gửi tài liệu đến. Đây là quy trình mỗi sáng, Hoàng Hồng Binh đã quen, ông không vội phân phát ngay mà tự mình vắt chân chữ ngũ xem báo.

Mãi đến khi ấm nước trên lò phát ra tiếng rít sắc lẹm, Tạ Phương rót nước sôi vào phích rồi dùng nước còn lại pha trà cho mấy người, Hoàng Hồng Binh mới xếp báo lại, chậm rãi nói: "Thời gian cũng hòm hòm rồi, chúng ta họp ngắn một chút, tiện thể giao nhiệm vụ luôn."

Rất nhiều đơn vị có quy định họp giao ban sáng, đặc biệt là những năm 60-70, coi trọng nhất là học tập chính trị, cái gọi là họp sáng này e là phải kéo dài một hai tiếng đồng hồ, giống như tòa soạn báo ở Tô Châu trước đây...

Cố Phương Bạch nghĩ thầm như vậy.

Thực tế, cuộc họp mà Trưởng phòng Hoàng gọi là "họp" chỉ kéo dài chưa đầy mười phút. Nó giống như một buổi báo cáo lấy lệ hơn. Trong đó có năm phút dùng để phân công công việc trong ngày cho vài người...

Cố Phương Bạch khép lại quyển sổ họp chưa viết được mấy chữ, cảm thấy ngoài ý muốn nhưng phần nhiều là vui mừng.

"Suýt nữa thì quên... Tiểu Cố này, cái tờ 'Bản tin Công an' cô chỉ cần sắp xếp xong bản thảo viết tay là được, còn việc đánh máy in ấn là việc của Tiểu Tôn."

Nắng sớm xuyên qua cửa sổ rải lên người Hoàng Hồng Binh, ông đang hưởng thụ hơi ấm của mặt trời, sực nhớ ra điều gì liền ngẩng đầu lên dặn.

Cố Phương Bạch: "Tôi biết rồi ạ."

Tôn Đại Hải trong lòng hậm hực. Hồi vị trí cán sự còn trống, anh ta đã phải gánh việc của hai người suốt gần một tháng trời, dựa vào cái gì mà người mới không phải giúp anh ta làm chút việc vặt?

Đương nhiên những bất mãn này anh ta chỉ để trong lòng chứ không ngốc đến mức nói ra. Nói ra rồi thì làm sao mà ngấm ngầm gây khó dễ được nữa?

Cố Phương Bạch chiều qua đã xem qua mẫu bản tin nội bộ trước đây. Cộng thêm nội dung các bộ phận gửi tới đều đã được tổng hợp sẵn.

Cô chỉ cần trau chuốt lại câu chữ một chút khi chép lại và sắp xếp bố cục là có thể ra bản thảo. Cô vốn là người tay chân nhanh nhẹn, chỉ mất hai tiếng đã giao bản thảo vào tay Trưởng phòng.

Đã chứng kiến năng lực làm việc của cán sự Tiểu Cố, giờ thấy cô hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian cực ngắn, Hoàng Hồng Binh cũng không thấy lạ. Ông khen ngợi lấy lệ hai câu rồi rút kính lão ra đeo vào, kiểm tra kỹ từng chữ từng câu.

Đừng nhìn bình thường ông cứ thong dong sống qua ngày, nhưng khi làm việc thì rất nghiêm túc. Kiểm tra đi kiểm tra lại hai lần, xác định dù là bố cục hay nội dung đều không có lỗi gì, lỗi chính tả càng không có lấy một chữ, Hoàng Hồng Binh mới hài lòng đưa bản thảo cho Tiểu Tạ: "Cô kiểm tra lại lần nữa... vẫn quy tắc cũ, sau này việc hiệu đính cứ giao cho cô."

Là nhân viên cấp thấp nhất phòng, Tạ Phương vốn là "đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên", nghe vậy lập tức nhận lời: “Vâng thưa Trưởng phòng!”

Giao xong bản thảo, Cố Phương Bạch cơ bản không còn việc gì nữa. Dù sao cũng rảnh, nghĩ đến hôm nay chắc có thể nhận cảnh phục, cô bèn đến phòng Tổng vụ một chuyến.

Không ngoài dự đoán, nhân viên ở đây khá nhàn rỗi, người thì đan áo len, người thì khâu đế giày. Có người nhận ra cô lập tức đặt việc đang làm xuống, cười chào hỏi: "Cán sự Cố đến nhận đồng phục à?"

Cố Phương Bạch liếc nhìn thẻ công tác treo trên cổ đối phương, đáp lại bằng một nụ cười: "Vâng, đồng chí Triệu, bây giờ có nhận được không ạ?"

"Được chứ, sao lại không. Cũng khéo thật, trong đống cỡ vừa với cô đúng lúc có một bộ mới đến chín mươi phần trăm..." Vừa nói cô ấy đã đưa bộ đồng phục ra.

Thời buổi này dù là ở sở cảnh sát hay quân đội, muốn nhận được đồng phục mới tinh là rất khó.

Đa số mọi người đều mặc đồng phục đã mòn mép hoặc vá víu. Thế nên phòng Tổng vụ có thể bỏ ra một bộ mới đến chín mươi phần trăm, Cố Phương Bạch hiểu rất rõ là mình đang được hưởng ké hào quang của lão Lý.

Tất nhiên, điều khiến cô vui nhất là đây lại là bộ đồng phục trên trắng dưới xanh thẫm. Đây là mẫu mới nhất kiểu 66...

"Đẹp đúng không? Nhiều người muốn lắm đấy." Thấy cán sự Cố thực sự vui mừng, đồng chí Triệu ngoài sự ngưỡng mộ cũng không nhịn được nháy mắt ra hiệu.

Những người ở phòng Tổng vụ quả thực có chút quyền hạn về vật tư, Cố Phương Bạch hiểu ý ngay, cô lấy từ trong túi ra mấy viên kẹo đưa cho đối phương, cười nói: "Quần áo đẹp lắm, làm phiền đồng chí Triệu đã để tâm rồi."

Không phải là người kiêu ngạo khó gần...

Đồng chí Triệu thành thục gạt kẹo vào túi áo, cười nói: "Lần sau có cần gì cứ trực tiếp đến tìm tôi, tôi tên Triệu Mai, cán sự Cố không chê thì cứ gọi tôi là chị Mai."

Cố Phương Bạch ôm quần áo trong lòng, cười đáp: "Vậy chị Mai cũng đừng gọi cán sự Cố này cán sự Cố nọ nữa, cứ gọi thẳng tên em đi."

"Được thôi, thế Phương Bạch lúc nào rảnh cứ qua đây buôn chuyện với bọn chị... Cả cái Cục này không có tin tức gì mà mấy chị em chị không biết đâu."

Là họ hàng của Phó cục trưởng, chồng lại là người có bản lĩnh, Triệu Mai không hẳn là muốn nịnh bợ nhưng cũng không ngại bày tỏ thiện chí.

Chỉ thấy cô ấy đảo mắt một cái, lập tức bán ngay một thông tin: "Cái anh Tôn Đại Hải ở phòng em ấy, tuần trước nhờ bà mối đến nhà Vương Vân ở phòng Bảo vệ chính trị nói chuyện cưới hỏi, bị nhà họ Vương đuổi thẳng cổ ra ngoài đấy, chậc chậc...

Không phải chị nói chứ, Vương Vân trông xinh đẹp nhường kia, lại là cán bộ, gia cảnh lại tốt, sao có thể lọt mắt xanh cái gã họ Tôn đó được?"

Cố Phương Bạch vốn định xã giao vài câu rồi đi ngay lập tức xáp lại gần. Tuy cô không mấy hứng thú nhưng người ta nhiệt tình, cô cũng không tiện làm mất hứng: "Chị Mai, cụ thể là thế nào ạ?"

Thấy cô có vẻ hứng thú, một bà thím trung niên bên cạnh đầu tiên là cười khẩy một tiếng rồi mới hạ thấp giọng nói: "Cán sự Cố mới đến nên không biết, cái anh Tôn Đại Hải phòng cô được coi là người nổi tiếng ở Cục mình đấy. Cấp hai còn chưa học hết, cậy chút quan hệ của gia đình mới nhét được vào đây. Cái đó thì cũng chẳng sao, dù sao tình cảnh bố cậu ta như thế, tổ chức đúng là có chính sách ưu đãi..."

Triệu Mai gật đầu, tiếp lời: "Cái dở là ở chỗ cậu ta nhận được lợi ích từ thân phận con em liệt sĩ rồi là bắt đầu không dứt ra được, coi thường người này, khinh rẻ người kia, cưới vợ cũng nhất quyết phải tìm con em liệt sĩ."

Cố Phương Bạch ngạc nhiên: "Đồng chí Vương Vân đó cũng là con của liệt sĩ sao?"

"Có gì lạ đâu? Những nơi khác không nói chứ hệ thống Công an là nơi không thiếu nhất thân nhân liệt sĩ đấy. Chị cũng vậy này..." Nhắc đến người cha đã mất sớm, sắc mặt Triệu Mai có chút buồn bã.

Nhưng rất nhanh cô ấy lại tươi cười: "Thôi không nói chuyện buồn nữa, chị chỉ muốn bảo em là, cái anh Tôn Đại Hải đó hẹp hòi lắm, vạn nhất cậu ta cậy thân phận mà làm khó em, em cứ lấy chuyện cậu ta bị nhà họ Vương đuổi đi mà làm nhục lại."

Bất kể vì lý do gì, Cố Phương Bạch vẫn nhận tấm lòng của đối phương.

Sau khi nghiêm túc cảm ơn mấy người, cô suy nghĩ một chút rồi vẫn thản nhiên nói một câu: "Em cũng là con em liệt sĩ, bố mẹ em vẫn luôn bảo vệ em mà."

Thế nên cô không sợ.

Mấy người đang buôn chuyện giật mình sau đó mới phản ứng lại lời đối phương nói là "bố mẹ", tức là cả bố lẫn mẹ đều là liệt sĩ.

Phụ nữ luôn luôn cảm tính! Nếu trước đó họ phần nào vì Phó cục trưởng Lý mới chủ động bày tỏ thiện chí thì lúc này họ thực sự đã đồng cảm.

Triệu Mai còn giơ tay vỗ vỗ vai Phương Bạch, hốc mắt hơi đỏ lên: "Chị vẫn câu nói đó, cần giúp gì cứ qua đây."

Cố Phương Bạch cảm ơn lần nữa rồi mới ôm quần áo rời đi.

Thú thực, nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ, cô thật sự không muốn tiết lộ thân phận liệt sĩ của mình.

Nhưng Tôn Đại Hải dường như còn ngốc hơn cô tưởng, biết đâu một ngày nào đó lại cậy thân phận làm ra chuyện gì ghê tởm.

Cố Phương Bạch ghét nhất là rắc rối, thay vì lúc nào cũng phải đề phòng, chi bằng chủ động tấn công!

Ngày đi làm thứ hai.

Cố Phương Bạch trừ buổi sáng bận rộn hai tiếng, còn lại toàn bộ là thời gian riêng.

Tuy nhiên cô không hề lười biếng mà vẫn luôn xem tài liệu học tập. Cô phải nhanh chóng làm quen với công việc chuyên môn, sau đó tìm cớ lật xem các hồ sơ vụ án cũ.

Rồi từ những vụ án trước đây bóc tách từng lớp, nhất định có thể tìm ra quy luật của các xác chết.

Nghe thì có vẻ khó nhưng đối với người có kinh nghiệm nghiệm thi như Cố Phương Bạch thì đó chỉ là phép tính ngược khi đã có đáp án mà thôi...

"...Chị dâu? Giờ này chị đã tan làm rồi à?" Không ngờ hai buổi chiều tối liên tiếp đều chạm mặt, Lý Dũng Huy nhìn cổ tay, xác định lúc này mới 5 giờ, vẫn còn hơi ngẩn ngơ.

Cố Phương Bạch thấy em rể và những người khác có vẻ vội vã, đơn giản giải thích một câu về sự ưu ái của Trưởng phòng Hoàng rồi hỏi: "Các anh đi đâu thế?"

"Có vụ án mạng, một nữ thanh niên tri thức bị chết đuối, mọi người đi xem thế nào."

Đã là đồng nghiệp, cộng thêm thời này không có nhiều quy định khắt khe như hậu thế, chị dâu hỏi nên Lý Dũng Huy thuận miệng đáp luôn.

Chỉ là nói xong mới thấy không ổn, giống như Hương Tuyết nhà mình nói, chị dâu dù có thâm trầm đến đâu thì cũng là cô gái trẻ, sao có thể nghe những chuyện này? Lỡ làm người ta sợ thì sao...

Nghĩ đến đây, Lý Dũng Huy không để lại dấu vết liếc nhìn chị dâu, thấy không có gì bất thường mới rút từ túi ra một phong bì đưa qua: "Chị dâu, tôi đang vội đi làm nhiệm vụ, phong bì này gửi cho lão Sở, tôi đi trước đây."

Vụ án mạng à... thực sự muốn đi theo xem quá, Cố Phương Bạch thầm lầm bầm trong lòng.

Đương nhiên đi theo là chuyện không thể nào. Cố Phương Bạch thở dài một hơi thật sâu mới nhìn phong bì trong tay, thấy không dán miệng liền gọi theo bóng lưng em rể: "Tôi xem được không?"

Lý Dũng Huy đã nhảy lên xe đạp, không thèm quay đầu lại: "Tốt nhất là không!"

Được rồi! Không xem thì không xem, Cố Phương Bạch tự thấy mình vẫn có chút tố chất đó.

Cô cúi đầu, cẩn thận cất phong bì vào túi trong của áo rồi mới đi về phía trạm xe.

Vốn dĩ cô còn nghĩ tan làm sớm một tiếng nghĩa là đến trạm sớm một tiếng. Lúc đó Phó đoàn Sở chắc chưa đến, biết đâu mình phải đi bộ về khu tập thể.

Nào ngờ hôm nay vận may của Cố Phương Bạch bùng nổ. Vừa ra khỏi Cục không lâu đã gặp Đoàn trưởng Lỗ đi họp ở Sư đoàn về, thế là quá giang thành công.

Và vào lúc 6 giờ tối, cô cùng người chồng vừa tan làm ở đơn vị trước sau chân bước vào nhà.

Sở Ngọc có chút kinh ngạc, sau khi hỏi rõ tình hình thì rất mừng cho vợ: "Hôm nào anh tranh thủ mời Trưởng phòng bên em một bữa cơm, dù sao người ta chủ động cho em về sớm cũng là một cái ơn."

"Được ạ, anh cứ chốt thời gian trước đi rồi em mới đi hẹn lãnh đạo." Cố Phương Bạch cũng có ý này, cấp trên trực tiếp mà, vẫn phải chào hỏi lễ nghĩa một chút.

Sở Ngọc gật đầu, lại nói: "Anh họ em hôm nay gọi điện cho anh."

Cố Phương Bạch đang móc phong bì từ trong túi ra nghe vậy mừng rỡ hỏi: "Anh em nói gì ạ?"

Sở Ngọc giơ tay nhẹ nhàng bẹo má vợ một cái mới cười đáp: "Anh ấy không biết em đi làm rồi, vốn định tìm em... Còn nói gì à, chỉ có hai ba phút thôi, bọn anh chỉ đơn giản thông báo tình hình hiện tại cho nhau..."

"Thế... thế anh ấy có nói bao giờ qua được không?"

"Anh ấy mới đến, nhiều việc phải lo, vốn định ổn định rồi mới qua thăm chúng ta. Bây giờ không phải sắp gặp Phó đoàn Lưu sao? Chuyện này khá quan trọng nên anh ấy bảo chiều mai sẽ tranh thủ chút thời gian. Em phải chào lãnh đạo trước một tiếng, trước khi anh họ đến đơn vị, anh ấy sẽ qua Cục đón em."

"Nhanh thế ạ? Thế sáng mai em sẽ nói với lãnh đạo luôn!" Cố Phương Bạch đã hòa nhập ký ức và tình cảm của nguyên thân nên không hề thấy xa lạ với người anh họ này, thậm chí còn rất mong chờ sự xuất hiện của anh.

Trong ký ức, đó là một người anh trai rất tốt, rất tốt.

Vợ vui thì Sở Ngọc vui, chỉ là tâm trạng tốt này chẳng duy trì được lâu. Ngay sau khi anh mở phong bì, nhìn rõ nội dung trên tờ giấy, khóe miệng lập tức đanh lại...

Hừ.

Cố Phương Bạch tò mò: "Sao thế?"

Thay đổi sắc mặt trong một giây, đây là luyện môn nghệ thuật biến mặt của quốc túy à?

Sở Ngọc đưa tờ giấy cho cô, không quên nghiến răng: "Tối thứ Bảy anh sẽ đến đơn vị đón em!"

Đến lúc đó phải ăn diện cho thật đẹp, anh muốn xem xem mấy cái đồng chí nam không biết xấu hổ kia có đứa nào tuấn tú bằng anh không?!!

Còn Cố Phương Bạch khi nhìn rõ dòng chữ duy nhất trên tờ giấy chỉ cảm thấy mình đã nhìn lầm lão Lý.

Đâu rồi cái gọi là trưởng thành, vững chãi, nội tâm?

Sao còn đi mách lẻo thế này? Có trẻ con quá không?!

Mà đã chơi kiểu này thì cô cũng phải tìm Hương Tuyết tâm sự cho ra nhẽ mới được, ai mà chẳng biết mách lẻo cơ chứ?

Đáng giận nhất là cái "bản báo cáo nhỏ" này lại do chính cô coi như bí mật gì đó mà cẩn thận hộ tống về rồi tận tay giao cho "hũ giấm" ở nhà...

Đúng là muốn mạng mà~

Trước Tiếp