Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cố Phương Bạch đã nghiêm túc kiểm điểm bản thân.
Quả thực là trong những cuộc trò chuyện trước đó, "hàm lượng" Hương Tuyết hơi quá cao. Mặc dù mối nhân duyên giữa cô và Sở Ngọc khởi nguồn từ Hương Tuyết nhưng hôn nhân là chuyện thật, cô nên có thái độ đúng mực và nghiêm túc vun đắp.
Đặc biệt là buổi hẹn hò lần này, so với sự mong đợi và chuẩn bị tỉ mỉ của Sở Ngọc, bản thân cô quả thực có phần hời hợt.
Vì vậy trong thời gian tiếp theo, cô sẽ cố gắng đặt toàn bộ sự chú ý lên đối phương...
"... Uống nước ngọt không?" Vừa ngồi định chỗ trên chiếc ghế gỗ lật trong rạp, Sở Ngọc đã lấy từ trong túi ra một chai thủy tinh.
"Có." Cố Phương Bạch đưa tay định nhận.
Sở Ngọc lại rụt tay về: "Đừng vội, tôi mở cho em đã."
Trong rạp chiếu phim ánh sáng lờ mờ, Cố Phương Bạch còn chưa kịp nhìn rõ thì đã nghe thấy một tiếng "pực" nhẹ khi nắp chai được bật mở.
"Xong rồi, vị cam đấy."
Cố Phương Bạch lại đưa tay ra: "Vậy anh uống gì?"
Sở Ngọc cười khẽ: "Tôi còn một chai vị chanh trắng ở đây."
Thấy anh quả nhiên lại lấy từ trong túi ra một chai thủy tinh nữa, Cố Phương Bạch tò mò ghé sát lại: "Lúc nãy anh mở kiểu gì thế?"
Bím tóc đen bóng mượt theo động tác của cô không một lời báo trước khẽ lướt qua da cánh tay của Sở Ngọc như một dải lụa mềm mại.
Ngay khoảnh khắc đó, cảm giác ngứa ngáy mềm mại ấy như châm một ngọn lửa vào máu anh, thiêu đốt và lan tỏa với tốc độ sấm sét. Cùng ập đến là một mùi hương thanh khiết, thoang thoảng hơi ấm cơ thể.
Giây phút này, cả người Sở Ngọc gần như cứng đờ như khúc gỗ, tay chân không biết đặt vào đâu cho phải.
Cố Phương Bạch hoàn toàn không nhận ra điều bất thường, thấy đối phương không trả lời, cô lại hỏi lần nữa: "Lúc nãy anh mở thế nào? Dùng răng cắn à?"
Sở Ngọc liếc nhìn cô gái đang ghé sát hơn, âm thầm thả lỏng cơ bắp rồi ôn tồn đáp: "Dùng ghế để mở."
Cố Phương Bạch bừng tỉnh: "Tôi xem được không?" Trước đây cô từng thấy trên video nhưng ngoài đời thực thì đây là lần đầu.
"Được chứ." Để thỏa mãn sự tò mò của đối tượng, Sở Ngọc giải thích một lượt rồi mới đặt cạnh nắp chai vào mặt ghế, sau đó dùng lực tay nhấn một cái. Chớp mắt nắp chai đã bật ra, trông rất nhẹ nhàng.
Nguyên lý không khó, nhưng Cố Phương Bạch thấy mình không làm được, dù là về tốc độ hay lực tay. Thế là cô giơ ngón tay cái về phía người đàn ông bên cạnh: "Lợi hại thật."
Khóe môi Sở Ngọc không tự chủ được mà cong lên, rõ ràng là được khen đến nở hoa trong lòng nhưng miệng vẫn khiêm tốn: "Cái này không khó, lần tới tôi dùng đũa mở cho em xem."
Đây là... “khổng tước xòe đuôi” đấy à?
Cố Phương Bạch nhịn cười: "... Được ạ!"
Nghe ra ý cười trong giọng nói của cô, Sở Ngọc mới hậu tri hậu giác nhận ra mình vừa làm chuyện ngốc nghếch gì. Anh đưa tay che mặt, một lúc sau mới như "tự bạo", lấy từ trong túi ra một gói bánh đưa cho cô gái đang cười thầm bên cạnh: "Ăn không?"
"... Ăn ạ."
Cố Phương Bạch vốn không đặt nhiều kỳ vọng vào phim ảnh thời đại này, cứ ngỡ thời gian sẽ trôi qua rất khó khăn. Nhưng khi đã hòa mình vào cốt truyện, cô mới nhận ra bộ phim mang tên Địa đạo chiến này vô cùng hấp dẫn.
Không chỉ mình cô nghĩ vậy, khi tan tầm bước ra khỏi rạp, những người xung quanh cũng ríu rít bàn tán về nội dung phim.
"Trước đây em chưa xem à?" Thấy đối tượng rõ ràng là xem đến phấn khích, Sở Ngọc bật cười.
"Xem rồi, xem lại vẫn thấy hay." Trong ký ức, nguyên chủ đúng là đã xem, nhưng cô thì chưa: "Anh chắc cũng xem rồi nhỉ?"
"Ừ, trong đơn vị thường xuyên tổ chức xem." Sở Ngọc dụi tắt mẩu nhang muỗi, dùng giấy dầu bọc phần còn lại: "Gần 11 giờ rồi, đói không? Có muốn đi ăn cơm trước không?"
Cố Phương Bạch bất lực ngẩng đầu: "Lúc nãy anh hết bánh quy lại đến bánh trứng, tôi bây giờ chẳng thấy đói tí nào."
Lúc mải xem phim cô chẳng để ý, hậu quả là xem xong một bộ phim, cô đã ăn vặt đến no căng bụng.
Sở Ngọc bật cười: "Vậy chúng ta đi chụp ảnh trước nhé?"
Chụp ảnh hay dạo công viên Cố Phương Bạch đều không có ý kiến, nhưng... "Hay là cứ đi tiệm cơm đi, anh chắc là đói rồi, nãy giờ anh có ăn mấy đâu."
Sự quan tâm của cô khiến Sở Ngọc rất hưởng thụ, đôi mày bất giác nhuốm ý cười: "Tôi cũng không đói lắm, có thể đi ăn muộn một chút. Chúng ta cứ đi dạo xung quanh cho tiêu cơm nhé?"
“Vâng, gần đây cũng có công viên đấy.”
Đôi tình nhân mới ra lò đi chơi rông cả một ngày. Lúc chơi vui bao nhiêu thì ngày hôm sau đi làm sầu bấy nhiêu.
Cố Phương Bạch ngơ ngác nhìn đống nhiệm vụ được giao, cảm thấy linh hồn mình như đã bay ra khỏi miệng lơ lửng trên không trung. Công việc nhiều thế này, lãnh đạo đúng là không nể tình người mà!!!
"... Tớ nói này, phòng biên tập đáng lẽ nên tuyển thêm người đi. Chứ như bây giờ, mới có một biên tập Vương đi công tác mà chúng mình đã phải bận đến nửa đêm."
Hồ Dao Anh lật giấy soành soạch, cả người đang ở trạng thái sắp bùng nổ.
Lời này thật đáng sợ, Cố Phương Bạch không muốn tăng ca đến nửa đêm chút nào, ngày mai cô còn phải dậy sớm nữa.
Cô lập tức ngồi ngay ngắn, vỗ vỗ vào má để chấn chỉnh tinh thần: "Đừng than vãn nữa, cố lên nào, đợi biên tập Vương về là ổn thôi."
Đạo lý thì Hồ Dao Anh hiểu nhưng cô ấy vẫn không nhịn được mà ghen tị với đồng nghiệp đi công tác, vừa vặn bút máy vừa lẩm bẩm: "Lần tới tớ cũng xin đi công tác, Phương Bạch cậu cũng đi đi, chúng mình luân phiên nhau, tại sao lúc nào cũng để bọn mình ở lại chịu khổ chứ."
Lời này Cố Phương Bạch chẳng dám tiếp, bởi vì cô cùng lắm chỉ bận thêm một tuần nữa là phải nghỉ việc rồi. Nghĩ đến đây, cô vỗ nhẹ vào trán mình, đứng dậy đi tìm tổng biên tập.
"Đi đâu đấy? Cậu thấy không? Lúc nãy mắt tổng biên tập sắp lồi ra rồi đấy." Nhìn đồng nghiệp đi vội về vội, Hồ Dao Anh tò mò hỏi.
Cố Phương Bạch đưa tờ giấy vừa nhận được qua.
"Cái gì thế? Bí bí mật mật... Suỵt..." Kết... Kết hôn? Nhìn rõ nội dung trên tờ giấy, Hồ Dao Anh hít một hơi lạnh.
Cố Phương Bạch đúng lúc ngắt lời: "Có thắc mắc gì thì nhịn đã, lúc ăn cơm hãy nói."
Một câu nói chặn đứng vô số câu hỏi trong cổ họng, Hồ Dao Anh rất muốn hỏi cho ra nhẽ ngay lập tức nhưng cô ấy cũng hiểu rõ có bao nhiêu người đang nhắm vào Phương Bạch.
Vì vậy dù có tò mò đến mấy, cô ấy cũng chỉ đành nén lại, cắm đầu vào làm việc. Chỉ là... cô ấy thực sự thấy bứt rứt không yên, phải là người đàn ông ưu tú thế nào mới xứng đáng với Phương Bạch chứ!!!
"Nói mau! Người đàn ông đó là ai?"
Vất vả lắm mới đợi đến giờ cơm trưa, Hồ Dao Anh lấy cơm với tốc độ nhanh nhất rồi kéo đồng nghiệp tìm một góc không người để trốn.
Cố Phương Bạch mở hũ thủy tinh đặt ở giữa hai người, thời tiết ngày càng nóng, lần này bác gái giúp chuẩn bị món dưa muối xào thịt muối khá bền mùi vị, cô mời Dao Anh: "Ăn nhiều vào, không ăn hết mai hỏng mất."
Hồ Dao Anh cầm hũ lên, dùng đôi đũa sạch gắp một ít vào bát mình rồi tiếp tục truy hỏi: "Nói mau đi, người đàn ông đó làm gì? Hai người quen nhau từ bao giờ?"
Đơn kết hôn đã được tổng biên tập giúp ký xác nhận với cấp trên, phía đơn vị quân đội cũng đã phê duyệt, không cần thiết phải giấu bạn bè nữa nên Cố Phương Bạch nói thẳng: "Cậu thấy rồi mà, người 'anh họ' đến tìm tớ mấy hôm trước đấy."
Hồ Dao Anh cắn đũa, ngơ ngẩn một lúc mới phản ứng lại: "Vậy nên người đó không phải anh họ cậu, anh ta thực ra là đối tượng của cậu?"
Cố Phương Bạch nở nụ cười tinh quái: "Tớ đâu có bảo anh ấy là anh họ tớ."
"Thì cậu cũng đâu có giải thích!" Hồ Dao Anh nghiến răng nhưng nhanh chóng thở dài: "Thực ra người quá đẹp cũng không tốt, kẻ xấu dòm ngó nhiều quá, cậu thận trọng là đúng... Có điều đối tượng của cậu trông đẹp trai thật đấy, ngoại hình thì... miễn cưỡng xứng đôi với đại mỹ nhân họ Cố nhà chúng ta."
Cố Phương Bạch bật cười: "Cậu cũng coi trọng tớ quá cơ."
"Hì hì, chúng mình là bạn mà, tớ đương nhiên phải đứng về phía cậu rồi... Đúng rồi, đối tượng của cậu làm nghề gì?"
"Anh ấy là quân nhân."
"Quân nhân?" Hồ Dao Anh hồi tưởng lại khí chất của người đàn ông đó, đột nhiên có dự cảm không lành: "Anh ta là quân quan đúng không?"
"Ừ, cấp bậc Chính doanh."
Xong rồi... Hồ Dao Anh muốn khóc quá, nghĩ đến đống công việc đang đè nén khiến cô ấy không ngóc đầu lên nổi, cô nàng mũm mĩm xót xa tự ôm lấy mình: "Cậu... cậu không phải là định đi tùy quân đấy chứ?"
Cố Phương Bạch nở nụ cười đồng cảm: "Ừ, tuần sau tớ đi tùy quân rồi."
Sét đánh ngang tai! Hồ Dao Anh ôm ngực, cảm thấy miếng thịt trong miệng cũng chẳng còn thơm nữa...
Cố Phương Bạch bị chọc cười, đưa tay vỗ vai cô ấy một cái: "Tổng biên tập chắc chắn sẽ tuyển thêm người mà, cậu có cần đến mức đấy không."
"Sao lại không? Người mới chẳng lẽ không cần thời gian thích nghi à?" Phản bác xong, Hồ Dao Anh lại thở dài: "Chủ yếu là tớ không nỡ xa cậu, sau này chẳng biết bao nhiêu năm chúng mình mới gặp lại nhau một lần."
Nghe lời này, Cố Phương Bạch cũng thấy chạnh lòng, dù ở bên nhau chưa lâu nhưng cô khá thích Dao Anh. Nhưng không có gì quan trọng bằng việc báo đáp bà nội, nên cô chỉ có thể an ủi: "Bác trai bác gái tớ đều ở Tô Châu, sau này chắc chắn tớ sẽ về thăm thân, lúc đó sẽ tìm cậu chơi."
"Nhưng bây giờ xe chậm lắm..."
"Thì chúng mình viết thư, tớ sẽ để lại địa chỉ cho cậu."
Đành vậy thôi... Bạn thân kết hôn là chuyện đại hỷ, đối phương lại là quân quan trẻ tuổi đầy triển vọng, Hồ Dao Anh nhanh chóng gạt bỏ nỗi buồn, chân thành chúc mừng và hỏi về ngày tổ chức hôn lễ.
Cố Phương Bạch không nhắc đến tình hình nhà họ Sở: "Tớ không tổ chức tiệc ở Tô Châu đâu, biết bao nhiêu người đang nhòm ngó tớ cơ mà."
"Cũng đúng..." Dù bạn không tổ chức tiệc, Hồ Dao Anh vẫn bắt đầu cân nhắc nên tặng quà cưới gì, rồi sực nhớ ra chuyện đã quên.
Cô ấy đặt bát đũa xuống, từ trong túi lấy ra một xấp phiếu nhỏ: "Này, mấy hôm trước cậu nhờ tớ đổi giúp đấy, đều là phiếu toàn quốc."
Cố Phương Bạch đưa tay nhận lấy, phát hiện ngoài phiếu lương thực ra còn có mấy tờ phiếu công nghiệp, cộng với những thứ đổi được từ người khác, chắc là đủ để Hương Tuyết sống dư dả ở đại đội Hồng Hà…
8 giờ 05 phút sáng thứ Ba. Đó là thời điểm các thanh niên tri thức xuất phát.
Để chắc chắn, hai anh em nhà họ Sở đã đến sân ga sớm hơn một tiếng rưỡi, tức là khoảng 6 giờ rưỡi sáng. Còn Cố Phương Bạch, vì nhiệm vụ công việc ngày hôm trước quá nặng, khi hoàn thành đã là hơn 11 giờ đêm nên hôm nay cô chỉ có thể dậy sớm vội vàng chạy ra ga tàu.
Sở Hương Tuyết biết chị dâu sẽ đến tiễn mình nên sau khi đến ga, cô ấy cứ chốc chốc lại ngó về phía lối vào.
Khi đồng hồ chỉ 7 giờ rưỡi, cuối cùng cô ấy cũng thấy bóng dáng quen thuộc. Vừa định vẫy tay ra hiệu thì khóe mắt thoáng thấy một bóng người lao vút ra như tên bắn.
Cái gì thế nhỉ? Sở Hương Tuyết nhìn kỹ lại, trời ạ, hóa ra là ông anh cả nhà mình.
Phía bên kia. Sở Ngọc rảo bước chạy đến cạnh đối tượng, trước tiên tận dụng ưu thế chiều cao để che chắn cho cô, gạt toàn bộ những hành khách đang chen lấn xung quanh ra xa rồi mới lo lắng hỏi: "Em ăn sáng chưa?"
"Chưa ạ, còn mọi người thì sao?" Tòa soạn cách ga tàu khá xa, đi xe mất khoảng hai tiếng, sáng nay vội vội vàng vàng, Cố Phương Bạch thực sự chưa kịp ăn gì.
Sở Ngọc: "Bọn tôi ăn rồi, có mang bánh trứng cho em đây, tí nữa ăn lót dạ nhé?"
Mặc dù mới hơn 7 giờ sáng nhưng ga tàu đã đông nghịt người, hơi nóng mùa hè trộn lẫn với hơi người nồng nặc khiến mùi không khí chẳng hề dễ chịu.
Cố Phương Bạch bị ám mùi đến mức chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào, nhưng cô không từ chối sự quan tâm của anh: "Vâng ạ."
"Phương Bạch! Tớ cứ lo cậu không kịp cơ đấy." Sở Hương Tuyết phải trông hành lý nên không tiện di chuyển, đợi anh cả che chở chị dâu chen vào được, cô ấy lập tức vui mừng xán lại gần.
"Yên tâm đi, đã hứa tiễn cậu là sẽ không thất hứa đâu." Cố Phương Bạch quan sát Hương Tuyết từ trên xuống dưới.
Hôm nay cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi xám hơi cũ, phối với quần dài đen rộng rãi, thêm đôi giày vải đen, cả người trông rất giản dị mộc mạc: "Thế này tốt đấy, trên mặt cậu bôi gì mà da tối đi hẳn vậy?"
Sở Hương Tuyết sờ mặt: "Thuốc mỡ anh cả cho tớ đấy, anh ấy bảo như vậy cho an toàn... Có thể dùng nước rửa sạch được."
Cố Phương Bạch ném cho người đàn ông bên cạnh một ánh mắt tán thưởng: "Anh trai cậu làm đúng đấy."
Khóe môi Sở Ngọc mỉm cười, không nhịn được đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu cô.
Sở Hương Tuyết trợn tròn mắt rồi nhanh chóng cong mắt cười...
Ái chà chà, xem ra anh cả và Phương Bạch tiến triển tốt quá nhỉ, rõ ràng là bớt đi vẻ xa lạ và gượng gạo lúc trước, có phải do buổi hẹn hò hôm kia không?
Nhưng mà hai người họ thực sự rất đẹp đôi, không hiểu sao nhìn họ đứng cạnh nhau thôi mà lòng cô ấy đã thấy mềm nhũn, ngọt ngào rồi.
Cố Phương Bạch hoàn toàn không nhận ra tâm trạng "đẩy thuyền" của Hương Tuyết, cô cúi đầu lôi từ trong túi ra một phong bì: "Cầm lấy, đây là phiếu mà tớ đổi cho cậu."
"Hả? Đổi cho tớ?" Nhìn phong bì bị nhét vào lòng bàn tay rồi lại nhìn bạn học cũ, Sở Hương Tuyết có chút ngẩn ngơ.
Cố Phương Bạch: "Ừ, cơ bản đều là phiếu lương thực toàn quốc, còn có một ít phiếu công nghiệp. Phiếu lương thực chắc cậu dùng không hết đâu, đến bên đó có thể đổi với các thanh niên tri thức khác lấy các loại phiếu chứng khác."
Sở Hương Tuyết sực tỉnh, lắc đầu lia lịa, vừa đẩy phong bì lại vừa cuống quýt: "Sao tớ có thể lấy phiếu của cậu được? Tớ không thiếu phiếu đâu, anh cả đã chuẩn bị cho tớ hết rồi."
Chuẩn bị được bao nhiêu chứ? Phiếu trên người Sở Ngọc chắc là đã tiêu tán gần hết khi nhờ bác gái đi mua sắm vật tư rồi.
Cố Phương Bạch mạnh mẽ nhét phong bì lại: "Anh cậu là anh cậu, tớ là tớ, đây là tấm lòng của người làm chị dâu như tớ."
Sở Hương Tuyết vẫn không muốn nhận, vì thời buổi này ai cũng thiếu phiếu, chị dâu đưa hết cho cô ấy thì sau này sống thế nào? Nghĩ vậy, cô ấy khó xử nhìn sang anh cả.
Sở Ngọc: "Cứ nhận đi, chuyện này anh biết, chị dâu em đã nhờ vả không ít người mới đổi được đấy."
Cố Phương Bạch: "Anh trai cậu nói đúng đấy, cầm lấy đi."
Nói đến mức này, Sở Hương Tuyết vốn không giỏi từ chối đẩy đưa, chỉ đành chân thành cảm ơn rồi cẩn thận cất vào túi trong.
Thấy vậy, Cố Phương Bạch tiến lên giúp kiểm tra lại, xác định túi đủ an toàn mới không yên tâm dặn dò thêm: "Nghe nói làm ruộng cực lắm, đến đó đừng có ngốc nghếch mà cắm đầu vào làm, phải lượng sức mình, chúng ta không dựa vào điểm công để sống đâu..."
Nếu có thể, cô càng muốn đích thân tiễn Hương Tuyết đến đại đội Hồng Hà, nhưng ngặt nỗi thời buổi này đi lại quá khó khăn, không có lý do chính đáng thì căn bản không lấy được giấy giới thiệu.
Cô chỉ đành lải nhải dặn đi dặn lại tất cả những gì có thể nghĩ tới...
Ai bảo Sở Hương Tuyết 23 tuổi này quá đỗi đơn thuần, khác hẳn với bà cụ thông tuệ sắc sảo trong ký ức cơ chứ.
Tất nhiên nếu có thể, Cố Phương Bạch hy vọng Hương Tuyết luôn giữ được sự ngây thơ và nhiệt huyết. Bởi lẽ Sở Hương Tuyết của kiếp sau đã phải chịu quá nhiều đau khổ mới trưởng thành được như dáng vẻ trong ký ức của cô.
Sở Ngọc luôn bảo vệ bên cạnh đối tượng và em gái, im lặng nghe hai người nói chuyện, lòng thấy ấm áp vô cùng.
Đợi đến khi hai cô gái dừng lại, anh mới bồi thêm một câu: "Chị dâu em nói đúng đấy, việc đồng áng làm được thì làm, không làm nổi cũng đừng cố... Còn về phía bố mẹ, nhớ kỹ lời anh, đừng có tự ý hành động lung tung, lúc đó không những không giúp được gì mà còn làm liên lụy đến họ."
“Em biết rồi ạ...”
Tàu hỏa hôm nay chỉ chậm vài phút. Kim đồng hồ còn chưa đến 8 giờ 10 phút, tiếng còi tàu quen thuộc đã vang lên ở sân ga. Tiếp theo là người xuống, kẻ lên, ồn ào, chen chúc...
Người đông quá, Sở Ngọc bảo cô đứng đợi bên dưới rồi mới vác bao hành lý đưa em gái lên tàu.
Cố Phương Bạch không đứng yên một chỗ chờ đợi mà chạy dọc sân ga để tìm toa tàu của Hương Tuyết. Bên ngoài không chen chúc như trên tàu, tốc độ của cô tự nhiên nhanh hơn.
Đứng đợi trước toa tàu tương ứng mấy phút mới thấy bóng dáng quen thuộc, cô liền bước nhanh tới cửa sổ chào hai người.
Sở Ngọc nhíu mày: "Phương Bạch, lùi lại một chút, đừng để ngã xuống sân ga."
Cố Phương Bạch vẫn đang chú ý đấy chứ, nhưng thấy đối tượng nghiêm mặt lại, cô vẫn phối hợp lùi lại hai bước.
Sở Hương Tuyết áp mặt vào cửa sổ nháy mắt ra hiệu với bạn học cũ: "Anh trai tớ thỉnh thoảng hơi dữ nhưng anh ấy sợ nhất là con gái khóc. Lần sau anh ấy dám mắng cậu, Phương Bạch cậu cứ khóc lên cho tớ, cho anh ấy cuống lên!"
"Bớt bày mưu tính kế đi." Sở Ngọc sau khi đặt hành lý lên giá thì cốc nhẹ vào đầu em gái một cái.
Anh mà sợ con gái khóc à? Anh chỉ sợ nước mắt của mẹ và em gái mình thôi, giờ chắc phải cộng thêm cả Phương Bạch nữa.
"Á..." Sở Hương Tuyết ôm đầu, cái cốc này của anh trai chẳng hề nương tay chút nào, đau đến mức cô ấy muốn ch** n**c mắt: "Sở Ngọc! Sao anh mạnh tay thế? Anh coi em là lợn tết đấy à? Đau chết đi được, cẩn thận em lại ly gián Phương Bạch với anh đấy!"
Sở Ngọc hừ lạnh một tiếng, định bảo "sợ em chắc", nhưng lời đến cửa miệng, nghĩ đến việc đối tượng nhà mình rất coi trọng con bé thối này, lời nói ngay lập tức đổi thành: "Sao em nói lắm thế? Ngồi yên đi."
Mắng em gái xong, anh cũng không vội rời đi mà bắt đầu hỏi han trò chuyện với những hành khách ngồi xung quanh.
Sở Ngọc không trực tiếp nhờ vả người khác chăm sóc Hương Tuyết, chỉ mượn cơ hội để phá tan bầu không khí xa lạ giữa mấy người.
Con người hễ đã quen biết nhau lại cùng đi đến một nơi, chặng đường phía trước tự nhiên sẽ đùm bọc lẫn nhau.
Đặc biệt là hôm nay anh cố tình mặc bộ quân phục bốn túi đại diện cho cán bộ, quần chúng nhân dân vốn có thiện cảm tự nhiên với quân nhân, dù là nể mặt bộ quân phục này, họ cũng sẽ đối xử tử tế với Hương Tuyết thêm vài phần.
Đợi mấy người đã quen chuyện, Sở Ngọc lại đi tìm nhân viên phục vụ trên tàu, nhét hai bao thuốc lá nhờ họ trông nom giúp một chút. Có thể nói vì sự an toàn của em gái, người làm anh đã cân nhắc đến mọi phương diện.
Tàu hỏa chỉ dừng lại mười phút. Sở Ngọc dù không yên tâm đến mấy thì vẫn phải xuống tàu.
Sau đó cùng với Phương Bạch đứng trên sân ga vẫy tay chào cô gái đang áp mặt vào cửa sổ bắt đầu rơi nước mắt.
Mãi đến khi đoàn tàu đi xa, không còn nhìn thấy gì nữa, Cố Phương Bạch mới đưa tay quẹt khóe mắt: "Sao anh không mua vé giường nằm?"
Sở Ngọc hôm nay không mang khăn tay, chỉ đành đưa tay dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho cô, giọng bất lực: "Hai tháng nữa là gặp lại rồi, sao lại khóc?"
Cố Phương Bạch chớp mắt, hít sâu vài hơi, thành công nén lại ý định khóc rồi nói: "Do không khí thôi, nhiều người khóc quá..."
Đều là do nỗi sầu ly biệt ảnh hưởng cả, hơn nữa so với buồn bã, cô lo lắng nhiều hơn, dù sao thời gian ngồi tàu cũng mất bốn năm ngày: "Cứ ngồi ghế cứng mãi đến miền Bắc sao?"
Sở Ngọc hờ hững dìu cô đi ra ngoài: "Phải đến Thượng Hải chuyển tàu, sau đó sẽ đổi sang giường nằm, yên tâm đi, Văn phòng Thanh niên tri thức đã sắp xếp cả rồi."
Chuyển tàu cũng rất phiền phức, nhưng chẳng còn cách nào khác, người đã đi rồi, Cố Phương Bạch chỉ đành nén lo âu xuống: "Tôi phải về làm việc rồi."
"Tôi đưa em đi."
"Vâng... Đúng rồi, chuyện Hương Tuyết xuống nông thôn hỗ trợ xây dựng, Phương Tri Phàm có biết không?"
Nhắc đến Phương Tri Phàm, Sở Ngọc nhíu mày: "Chắc là không biết."
Cố Phương Bạch tò mò: "Vậy sáng nay hắn ta vẫn đi đón Hương Tuyết chứ?"
Thích đón thì đón, Sở Ngọc hừ lạnh: "Chiều nay tôi sẽ tìm bác Phương để nói chuyện hủy hôn."
Lời này Cố Phương Bạch tán đồng: "Hủy sớm cho yên lòng... Hắn ta sẽ không tìm đến nơi Hương Tuyết xuống nông thôn chứ?"
"Không đâu."
Cố Phương Bạch ngạc nhiên: "Khẳng định vậy sao?"
Sở Ngọc giải thích: "Địa chỉ Hương Tuyết xuống nông thôn tôi đã nhờ người giữ bí mật rồi, thời gian ngắn chắc chắn không tra ra được. Lát nữa tôi sẽ tìm Phương Tri Phàm nói chuyện, con người hắn tuy tâm cơ thâm trầm nhưng lại có nhiều điều phải kiêng dè."
Dù nói vậy nhưng Cố Phương Bạch vẫn có chút lo lắng: "Hắn ta liệu có giở trò sau lưng không, ví dụ như viết thư tố cáo, hoặc lén nhét mấy cuốn sách cấm vào nhà mình chẳng hạn."
"Em nghĩ cũng chi li thật đấy..." Sở Ngọc không nhịn được lại giơ tay xoa nhẹ đỉnh đầu cô gái bên cạnh.
Cố Phương Bạch đưa tay vuốt lại tóc, cạn lời: "Làm rối hết rồi, tốn công tết lại lắm."
Sở Ngọc ho nhẹ một tiếng, ngón tay rục rịch: "Hay để tôi tết cho?"
Cố Phương Bạch nghi ngờ: "Anh biết làm à?"
Sở Ngọc thật thà lắc đầu: "Có thể học mà."
"Thế thì thôi đi, đừng có vụng về làm đau đầu tôi." Thế là Cố Phương Bạch kéo lại chủ đề cũ: "Phương Tri Phàm sẽ không giở trò vặt sau lưng chứ?"
Sở Ngọc trấn an: "Trước khi chúng ta kết hôn thì có khả năng, nhưng sau khi chúng ta kết hôn, thành phần chính trị của tôi tốt lên, những trò vặt đó không có tác dụng lớn, ngược lại còn khiến hắn hoàn toàn trở mặt với tôi. Chuyện hại người hại mình gã họ Phương đó sẽ không làm đâu, hắn chắc là sẽ chọn một đối tượng khác để ra tay."
Đến lúc đó, lấy được bằng chứng thành công mới là cơ hội tốt nhất để anh ra tay dập tắt hắn.
Sở Ngọc nói năng có tình có lý, Cố Phương Bạch cũng yên tâm đôi chút: "Tôi..."
"Xe đến rồi, lên xe trước đã."
Trên xe không còn ghế trống, Sở Ngọc theo sau cô, che chắn cho cô đứng vững ở lối đi rồi mới hỏi: "Lúc nãy em định nói gì?"
Cố Phương Bạch: "Chuyện công việc của tôi đã bắt đầu bàn giao rồi. Anh xem chúng ta có nên mua ít kẹo hỷ chia cho mọi người không?"
Nhắc đến chuyện cưới xin, Sở Ngọc nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh cười đáp: "Không cần mua đâu, kẹo và bánh hỷ tôi đều chuẩn bị xong cả rồi."
Dù quen nhau chưa lâu nhưng Cố Phương Bạch đã thấy được sự chu đáo tỉ mỉ của người đàn ông này, nên cũng không mấy ngạc nhiên trước câu trả lời của anh: "Đến tòa soạn thì vừa hay đi ngang qua nhà anh, có cần vào lấy không?"
Sở Ngọc suy nghĩ một lát, cuối cùng lắc đầu: "Đợi đăng ký xong đã. Đăng ký xong chúng ta cùng đi tặng quà mừng cho những nhà quen biết."
Cố Phương Bạch ngẩn ngơ... Phải rồi, ngày mai cô kết hôn rồi.