Đêm ba mươi Tết vô cùng náo nhiệt.
Tiếng pháo đón năm mới nổ vang không ngớt, Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đang cùng nhau nấu bánh trôi.
Thằng nhóc mập còn nhỏ, chưa ăn được bánh trôi nên Lê Thư Hân đã chưng món trứng mà c* cậu thích nhất.
Nhóc con hễ thấy thìa đưa đến bên miệng là há to ra, hệt như một chú chim non đang chờ mớm mồi.
Chẳng mấy chốc cậu nhóc đã ăn no, cả nhà cùng nhau ra ngoài đi dạo.
Đừng tưởng đêm ba mươi thì vắng, ngược lại đường phố lúc này mới thực sự nhộn nhịp. Đèn l.ồ.ng chuẩn bị cho rằm tháng Giêng đã được treo lên cả rồi.
Gia đình Lê Thư Hân cũng không đi đâu xa, chỉ dạo quanh công viên nhỏ gần nhà.
Công viên này vốn có phong cảnh đẹp lại được trang hoàng thêm đèn l.ồ.ng nên càng thêm đông vui. Bình thường nơi đây chỉ có người lớn tuổi đến tập thể d.ụ.c nhưng tối nay lại náo nhiệt lạ thường, đúng là một khung cảnh đèn hoa rực rỡ. Ngay cả những người bán hàng rong cũng không hề ít.
Điều này phản ánh một đặc điểm của thành phố. Ở những nơi khác có lẽ mọi người đều đang ở nhà đón năm mới, ai cũng muốn nghỉ ngơi một chút.
Nhưng ở đây thì khác, người bán hàng rong vẫn rất đông. Ngoài đồ ăn vặt họ còn bán những món đồ trang trí may mắn cho năm mới.
Bé mập Giai Hi được ba bế trong lòng mắt láo liên nhìn đông ngó tây. Thiệu Lăng một tay ôm c.h.ặ.t con trai, một tay nắm lấy tay Lê Thư Hân để không bị dòng người chen lấn làm lạc nhau.
Thiệu Lăng thắc mắc:
“Sao buổi tối mà vẫn đông người thế này nhỉ?”
Lê Thư Hân đáp:
“Chắc là mọi người đều muốn ra ngoài đi dạo thôi.”
Buổi chiều họ đi chợ hoa cũng đã rất đông rồi, không ngờ buổi tối ra đường vẫn đông như vậy.
Đi chưa được bao xa, họ thấy một quầy bán bờm tóc hình mười hai con giáp. Bờm tóc có công tắc, bật lên là đèn sáng lấp lánh. Đôi mắt của bé mập lập tức dán c.h.ặ.t vào đó không rời.
Lê Thư Hân hỏi:
“Con thích à?”
Bé mập liền gật đầu lia lịa, nói to:
“Thích ạ.”
Lê Thư Hân cười:
“Được rồi, mẹ mua cho con một cái nhé.”
Cậu nhóc vui mừng ra mặt. Ở đây có đủ mười hai con giáp, bé mập chọn một chiếc bờm hình con hổ nhỏ đội lên đầu rồi quay sang mẹ gầm gừ “gừ gừ” như một chú hổ con.
Lê Thư Hân véo nhẹ má con, lấy gương ra cho cậu bé tự ngắm. Bé mập nhìn vào gương rồi cười toe toét.
Cậu ngẩng đầu lên nói với ba mẹ:
“Đẹp ạ.”
Lê Thư Hân gật đầu:
“Đúng vậy, đẹp lắm.”
Bé mập vui vẻ, cả nhà ba người lại tiếp tục đi dạo. Bỗng nhiên Lê Thư Hân dừng bước, khẽ “A” lên một tiếng.
Thiệu Lăng hỏi:
“Sao vậy em?”
Lê Thư Hân nói:
“Em nhìn thấy Wendy.”
Thiệu Lăng ngớ người:
“Ai cơ?”
“Là Uông Địch đó.”
“À, anh nhớ rồi, cô bé làm ở cửa hàng của em, người đã bỏ nhà đi ấy à."
Thiệu Lăng gật đầu xác nhận:
“Đúng là cô ấy rồi.”
Lúc này, Uông Địch đang bày một sạp hàng nhỏ. Thực ra cô không biết nhà Lê Thư Hân ở đâu, việc chọn nơi này cũng chỉ là tình cờ.
Cô ấy đã tìm vài nơi khác nhưng các gian hàng gần như đã có người chiếm hết, cuối cùng mới tìm được đến công viên này.
Uông Địch bán trâm cài áo. Cô ấy cũng khá có đầu óc kinh doanh, những chiếc trâm cô nhập về đều mang không khí lễ hội, nào là trâm hình nơ bướm màu đỏ, nào là chữ “Đại cát đại lợi” mạ vàng.
Ngày thường những món đồ này có vẻ hơi sến súa, chẳng ai mua nhưng vào dịp Tết thì khác.
Dường như mọi sự sến súa đều được bỏ qua, ai nấy đều thích những món đồ mang lại không khí vui vẻ, may mắn này.
Uông Địch đang nhiệt tình mời chào:
“Bác gái ơi, bác xem này. Bác đừng nghĩ mua một cái chỉ dùng dịp Tết thì không đáng nhé. Sai lầm rồi ạ. Ngày thường bác có thể cài lên vỏ bọc TV, hay rèm cửa cũng được. Bác thấy đấy, chữ ‘Phát nhanh’ này, dù cài ở đâu cũng mang ý nghĩa tốt lành mà. Đâu phải đồ dùng một lần đâu ạ? Rõ ràng là có thể dùng cả đời, lại còn mang lại may mắn cả đời nữa, bác nói có đúng không?”
Bà cô kia ngẫm lại thấy cũng có lý, bèn gật đầu:
“Nghe cũng phải, cho tôi một đôi đi.”
“Vâng ạ!”
Lê Thư Hân nhìn Uông Địch mời chào khách hàng, sạp hàng của cô ấy có không ít người vây quanh, bán rất chạy.
Nhìn là biết Uông Địch rất có năng khiếu bán hàng. Bất kể là lúc nào, bán được hàng chính là năng lực.
Lê Thư Hân cảm thấy Uông Địch thực sự có năng lực này.
Thiệu Lăng cũng quan sát một lúc rồi nhận xét:
“Cô ấy rất biết cách bán hàng.”
Lê Thư Hân nhướng mày:
“Đó là điều đương nhiên, em biết từ lâu rồi.”
Nhưng quả thật Uông Địch còn giỏi hơn cô tưởng một chút.
“Mình đi thôi, đừng làm ảnh hưởng việc buôn bán của người ta.”
Thiệu Lăng nói.
“Vâng.”
Bé mập Giai Hi nhìn thấy Uông Địch, liền “Oa” lên một tiếng, chỉ tay về phía cô rồi ê a.
Lê Thư Hân ngạc nhiên nhướng mày:
“Ghê nha Giai Hi, con còn nhận ra cô Wendy à?”
Thực ra Thiệu Lăng không mấy khi đưa con trai đến cửa hàng nhưng trong bữa cơm mừng Tết Dương lịch, Uông Địch và mọi người đã chơi với cậu bé một lúc. Không ngờ cậu nhóc này lại nhận ra Uông Địch.
Lê Thư Hân vỗ nhẹ vào người con trai, nói:
“Cô Wendy đang bận buôn bán, chúng ta đừng làm phiền cô nhé.”
Uông Địch là người duy nhất trong cửa hàng không về quê ăn Tết. Không ngờ cô không ở lì trong ký túc xá mà lại ra ngoài buôn bán.
Lê Thư Hân biết hoàn cảnh của Uông Địch và cô thực sự cảm thấy cô gái này có một sự dẻo dai, kiên cường đáng nể.
Cô ấy thực sự rất giỏi giang.
Bất chợt Lê Thư Hân lên tiếng:
“A Lăng, anh có biết tại sao em cứ luôn miệng nói muốn mở công ty thời trang nhưng lại mãi không thực hiện không?”
Thiệu Lăng cúi đầu nhìn cô.
Lê Thư Hân nhẹ giọng nói tiếp:
“Em luôn tìm rất nhiều lý do nhưng em nghĩ bản thân em biết rõ lý do thực sự là gì. Có lẽ em vẫn sợ thất bại. Em sợ mình làm không tốt. Bây giờ mở ba cửa hàng, đó là việc em cảm thấy mình có thể kiểm soát được nên khi làm em rất bình tĩnh. Nhưng với công ty thời trang, em không chắc chắn nên em sợ…”
Thiệu Lăng bật cười:
“Vậy bây giờ em không sợ nữa à?”
Lê Thư Hân đáp:
“Bây giờ vẫn sợ nhưng khi em thấy Wendy không có gì trong tay mà vẫn có thể nỗ lực tiến về phía trước, em nghĩ tại sao mình lại không thể? Em còn có anh làm hậu phương vững chắc nữa mà.”
Không thể không nói, cuộc gặp gỡ tình cờ này đã khiến Lê Thư Hân thêm phần kiên định.
Cô nói:
“Em sẽ cố gắng.”
Thiệu Lăng nhìn đôi mắt sáng rực của vợ không nhịn được cười:
“Người ta đi dạo đêm giao thừa là để xem náo nhiệt cầu may mắn còn em đi một vòng lại tự bơm tinh thần cho mình.”
Lê Thư Hân khẽ hừ một tiếng:
“Không được sao?”
Thiệu Lăng vội nói:
“Được chứ, đương nhiên là được, có gì mà không được?”
Lê Thư Hân hất cằm, tự tin mỉm cười. Cô quay đầu nhìn lại sạp hàng của Uông Địch. Sạp hàng rất nhỏ nhưng cô ấy lại bận rộn đến mức mồ hôi ướt trán.
Tuy đây là Bằng Thành nhưng dù sao cũng là một buổi tối mùa đông, dù ấm áp đến mấy cũng phải mặc một chiếc áo khoác mỏng.
Vậy mà lúc này, cô ấy lại đang làm việc hừng hực khí thế.
Lê Thư Hân nắm c.h.ặ.t t.a.y, quả quyết:
“Em cũng sẽ làm được.”
Thiệu Lăng nói một cách nhẹ nhàng:
“Em đương nhiên là làm được, em còn giỏi hơn người khác nhiều. Em nghĩ em được người khác truyền cảm hứng nhưng em không biết rằng chính em cũng là nguồn cảm hứng cho họ.”
Lê Thư Hân khoác lấy tay Thiệu Lăng,
“Sao miệng anh dẻo thế. Bôi mật ong à?”
Thiệu Lăng liếc cô một cái:
“Miệng anh có ngọt hay không chẳng phải em là người rõ nhất sao?”
Mặt Lê Thư Hân hơi ửng hồng:
“Anh im đi.”
Cô hừ một tiếng nhưng rồi lại quay đi mỉm cười. Hai người đi được một đoạn thì nghe thấy tiếng chiêng trống và tiếng rao lớn:
“Phi tiêu trúng bóng bay, trúng là có quà to đây!”
Lê Thư Hân kéo Thiệu Lăng lại xem náo nhiệt. Thực ra, trò này kể cả hai mươi năm sau vẫn là một trong những trò lừa tiền kinh điển ở các khu vui chơi.
Cùng với nó còn có trò ném vòng, b.ắ.n s.ú.n.g nhận quà.
Quả thực có thể được mệnh danh là “ba cái bẫy tiền lớn ở khu du lịch”.
Thực ra lúc này mọi người cũng biết trò này không đáng tin cậy cho lắm, nhưng vẫn không ngăn được đám đông hiếu kỳ và những người m.á.u ăn thua.
Mấy chuyện này biết là một chuyện nhưng gặp phải lại là chuyện khác.
Một gã thanh niên nhanh ch.óng phi trúng giải nhì, reo lên:
“Tôi trúng rồi, tôi trúng rồi! Tôi trúng một con gấu bông to!”
Rõ ràng là trò l.ừ.a đ.ả.o khiến người ta vừa tức vừa buồn cười.
Thế nhưng vẫn có người không nhìn ra không nhịn được mà tiến lên thử vận may. Lê Thư Hân và Thiệu Lăng định rời đi thì bé mập lại không chịu, cứ ưỡn người ra chép miệng rồi vỗ tay, nói:
“Xem, xem ạ!”
Lê Thư Hân dỗ dành:
“Được rồi, bảo bối xem một chút nhé.”
Bé mập thích nhất là xem náo nhiệt. Cậu được ba bế trên cao, nổi bật giữa đám đông nên nhìn rất rõ.
Bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t lại thành nắm đ.ấ.m phấn khích ngọ nguậy:
“Chơi, muốn chơi!"
Lê Thư Hân bật cười:
“Con muốn ba con nộp tiền cho người ta đúng không?”
Ý cô là mấy sạp hàng này toàn l.ừ.a đ.ả.o.
Nhưng không ngờ, Thiệu Lăng lại lập tức nhìn sang cô hỏi:
“Em nghĩ anh phi không trúng à?”
Lê Thư Hân:
“…???”
Không phải sao, mấy cái phi tiêu này đều đã bị làm hỏng nhẹ hều, chắc chắn không phi được.
Lúc này mà anh còn muốn thể hiện à?
Lê Thư Hân nhìn Thiệu Lăng với ánh mắt đầy ẩn ý. Thiệu Lăng lập tức hiểu ra,
“Lại đây, để anh cho em thấy bản lĩnh thực sự.”
Anh bắt đầu xắn tay áo:
“Em bế con đi, để anh biểu diễn thực lực cho em xem.”
Lê Thư Hân ái ngại:
“Nhưng mà anh ơi…”
Biết rõ là bẫy mà còn muốn nhảy vào sao?
Anh không chứng minh được gì đâu!
Lê Thư Hân nghe lời anh nhận lấy con trai.
Thiệu Lăng dặn dò:
“Em đứng lùi vào trong một chút ở đây đông người, một mình em bế con anh không yên tâm.”
Lê Thư Hân gật đầu.
Thiệu Lăng quay sang ông chủ:
“Ông chủ, cho tôi mười cái phi tiêu.”
Ông chủ vui vẻ ra mặt:
“Có ngay.”
Lê Thư Hân nhìn bộ dạng hăm hở của Thiệu Lăng, bất chợt nhớ lại một chuyện từ rất nhiều năm trước.
Hồi đó, hai người họ vừa mới yêu nhau, hai cô cậu học trò nghèo cùng nhau đi dạo công viên và cũng thấy trò phi tiêu này.
Khi ấy trò chơi này đang rất thịnh hành, Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đứng xem rất lâu nhưng không ai đề nghị chơi thử, vì cả hai đều biết họ không có tiền.
Thiệu Lăng từng kể rằng hồi niên thiếu anh thường ra khu du lịch nhặt ve chai bán lấy tiền. Khi đó anh từng thấy cha mẹ nhà người khác dắt con đi chơi trò này.
Anh đã rất ao ước, hy vọng một ngày nào đó ba mẹ cũng sẽ dắt mình đi nhưng sau này mới hiểu ra có những người duyên phận với cha mẹ vốn mỏng manh.
Không có được chính là không có được.