Ngay cả tủ lạnh cũng bị nó mở toang hoang ra, không biết tìm cái gì, kéo ra mấy túi...
Thiệu Lăng cuối cùng cũng không nhịn nổi cơn giận của mình...
"Oa oa oa oa..."
Tiếng khóc của trẻ con vang lên, Lê Thư Hân lúc này cũng đã mặc đồ ngủ cô vừa ra ngoài, liền nhìn thấy thằng bé mũm mĩm bị Thiệu Lăng kẹp dưới nách, bạch bạch bạch đ.á.n.h vào m.ô.n.g.
Lê Thư Hân nhíu mày:
"Sao anh vừa dậy đã đ.á.n.h con rồi?"
Thiệu Lăng:
"Em nhìn đi!"
Lê Thư Hân lúc này mới phản ứng lại, cô nhìn thấy nhà cửa lộn xộn, không nhịn được phụt một tiếng bật cười.
Thiệu Lăng:
"Em còn cười nữa à."
Lê Thư Hân cong khóe miệng,
"Nó tự trốn ra à?"
Thiệu Lăng tức không chịu được:
"Em nhìn xem thằng nhóc con này, nó giỏi làm trò thật đấy. Thế mà tự mình chạy ra, làm anh sợ hết hồn. Vốn đã sợ toát mồ hôi lạnh lúc này càng hết nói nổi, em nhìn đi! Nó ranh mãnh đến mức nào? Thật sự muốn lên trời rồi."
Lê Thư Hân:
"Vậy anh dạy dỗ nó đi."
Làm mẹ nó cũng cảm thấy nên đ.á.n.h vào m.ô.n.g nhỏ một cái, nhưng cô lại rất tò mò,
"Bảo bối sao lại bóp nát nhiều trứng gà thế?"
Thiệu Lăng làm sao mà biết được?
Thằng bé ăn đòn oa oa khóc lớn, thấy mẹ đến mà cũng không giải cứu nó, tiếp tục khóc!
Thiệu Lăng:
"Còn dám khóc nữa à."
Anh ôm thằng nhóc đến bên bình sữa bột,
"Con xem con đã phá phách thế nào!"
Lại ôm nó đến bếp:
"Xem, cái này cũng là con phá phách."
Tiểu Giai Hi cái m.ô.n.g nhỏ ăn đòn, khóc lóc tủi thân, lúc này thế mà lại nói rõ ràng rành mạch:
"Trứng hấp!"
Thiệu Lăng:
"..."
Trứng hấp?
Thiệu Lăng quản giáo con, Lê Thư Hân cũng không ngăn cản, dạy dỗ con cái kiêng kỵ nhất là một người đ.á.n.h một người che chở cho nên cô vẫn luôn không nói gì cả.
Nhưng nhìn thấy cảnh tượng t.h.ả.m hại trong bếp, nghĩ nghĩ, cô đột nhiên nói:
"Bảo bối có phải muốn tìm trứng tôm không?"
Thiệu Lăng:
"Tìm tôm à?"
"Ngày nào nó cũng ăn trứng hấp tôm mà."
Lê Thư Hân đoán vậy.
Lúc này, Tiểu Giai Hi tủi thân rên ư ử, giọng sữa non nớt:
"Trứng hấp, trứng hấp tôm tôm."
Được rồi.
Quả nhiên là vậy.
Thằng bé này chỉ muốn ăn trứng hấp tôm tép thôi, mới làm cho nhà bếp thành cái bộ dạng ch.ó má này.
Hai vợ chồng hoàn nguyên lại quá trình "gây án" của nhóc con, Thiệu Lăng lúc này lại nhớ ra,
"Cái chai nước khoáng không phải đặt ở đầu giường chúng ta sao?"
Anh vỗ đầu:
"Anh hình như biết nó đến lúi húi, mơ hồ không để ý..."
Lê Thư Hân bật cười.
Tiểu Giai Hi trên mặt còn vương vãi những giọt nước mắt to, nghe thấy tiếng cười của mẹ, lập tức mở rộng bàn tay nhỏ cầu được ôm một cái.
Lê Thư Hân lắc đầu:
"Không ôm, con nghịch ngợm."
Thằng bé bĩu môi nhỏ muốn khóc nhưng Thiệu Lăng giả vờ muốn đ.á.n.h vào m.ô.n.g nhỏ của nó nữa, nó lập tức ngoan ngoãn.
Tiểu Giai Hi tủi thân bẹp cái miệng nhỏ nhưng quả thật đã ngoan hơn một chút.
Lê Thư Hân:
"Sau này không được như vậy nữa, biết không?"
Thằng bé mỉm cười với mẹ, Lê Thư Hân:
"Có biết không nào."
Tiểu Giai Hi nhìn ba vẻ mặt hung dữ, gật đầu, ừ một tiếng.
Lê Thư Hân:
"Thôi được rồi, anh mau đặt con xuống đi, đi mặc quần áo."
Thiệu Lăng lúc này mới phát hiện, mình vẫn chưa mặc gì cả. Vừa nãy anh liếc mắt thấy con trai không có ở đó quá sốt ruột tìm con, lại quên mất mình đang trong tình trạng thế nào.
Anh đổ lỗi:
“Cái thằng nhóc này, lại gây thêm rắc rối cho anh!”
Anh nhanh ch.óng đi mặc quần áo, Tiểu Giai Hi khóc mắt to đỏ hoe, vừa thấy ba đi rồi thì đi về phía trước hai bước, ôm lấy chân mẹ làm nũng:
"Mẹ ơi."
Thiệu Lăng tức cười:
"Cái thằng gấu con này, còn thù dai với anh."
Lê Thư Hân bật cười:
"Cùng nhau đi."
Thiệu Lăng:
"Cùng nhau?"
Anh mỉm cười nhìn Lê Thư Hân,
"Ý em là cả hai chúng ta cùng tắm, em đến giúp anh à?"
Lê Thư Hân lập tức trợn tròn mắt,
"Thiệu Lăng à..."
Cô kéo dài giọng đưa tay sờ mặt anh, chân thành hỏi:
"Da mặt anh, sao mà dày thế?"
"Da mặt dày ăn khỏe?"
Lê Thư Hân trừng mắt,
"Anh đi chỗ khác đi."
Thiệu Lăng nhướng mày, nụ cười càng thêm rộng, Lê Thư Hân:
"Vậy anh tắm cho Tiểu Giai Hi đi, em dọn dẹp một chút."
Thiệu Lăng lắc đầu, giữ c.h.ặ.t Lê Thư Hân,
"Em đừng dọn dẹp, em xem trứng gà sống đều dính trên gạch men rồi, làm sao mà dọn chứ.
Chờ lát nữa anh gọi điện thoại cho dì Lâm, bảo dì ấy đến giúp chúng ta dọn dẹp một chút đi."
Lê Thư Hân liếc nhìn cảnh tượng hỗn độn khắp nơi, lặng lẽ gật đầu,
"Thôi được rồi."
Cô thật lòng cảm thán:
"Anh nói thằng bé này sao mà giỏi thế, còn có thể tự bò ra ngoài, em thật sự không ngờ."
Thiệu Lăng lại rất chân thành nói:
"Sau này thật sự phải chú ý một chút."
Lê Thư Hân:
"Đúng vậy."
Thiệu Lăng:
"Sau này buổi tối chúng ta chơi bài Poker, bế nó sang phòng bên cạnh."
Lê Thư Hân:
"..."
Người này không có chuyện gì nghiêm túc sao?
Thiệu Lăng vừa nhìn thấy biểu cảm của Lê Thư Hân liền hiểu ý cô, anh lập tức nói:
"Ở tuổi này, nghĩ đến chuyện đó mới là bình thường, nếu không nghĩ đến em sẽ khóc ướt gối đến mức phải ly hôn với anh đấy."
Lê Thư Hân đá một chân, đá vào bắp chân Thiệu Lăng, anh làm bộ làm tịch kêu lên một tiếng:
"A! Em đ.á.n.h người!"
Lê Thư Hân chống nạnh:
"Anh mà còn nói bậy nữa em sẽ không chỉ đ.á.n.h người đâu, anh bị hồ ly tinh mê hoặc đầu óc sao? Chuyện ly hôn cũng có thể nói bừa."
Sắc mặt Thiệu Lăng thay đổi, lập tức xin lỗi Lê Thư Hân:
"Vợ ơi, anh xin lỗi, là anh sai, nói linh tinh."
Lê Thư Hân trừng mắt nhìn anh một cái, lướt qua anh vào phòng tắm.
Thiệu Lăng nhanh ch.óng đuổi theo, cúi người xuống:
"Em cứ đ.á.n.h anh nếu anh còn nói mấy lời vớ vẩn này."
Lê Thư Hân:
"Em đâu phải loại người đó."
Cô khẽ rên một tiếng.
Thiệu Lăng:
"Ừm, vợ anh là tốt nhất, đặc biệt đặc biệt tốt."
Lê Thư Hân:
"Anh biết là được rồi."
Cô đặc biệt nghiêm túc nhìn chằm chằm Thiệu Lăng,
"Trừ khi anh ở bên ngoài làm chuyện mờ ám gì đó với em, bằng không em tuyệt đối sẽ không nói ra những lời như vậy."
Thiệu Lăng đưa tay, xoa mặt cô nghiêm túc:
"Anh biết mà."
Sáng sớm, thằng bé nghịch ngợm lung tung, làm cho vợ chồng Lê Thư Hân cũng rất chật vật.
Nhưng thằng bé đâu có biết còn vui vẻ lắm, vỗ vỗ tay nhỏ hát líu lo, ô la la.
"Chờ chút rồi đi cửa hàng nhé?"
Thiệu Lăng hỏi.
Lê Thư Hân gật đầu, nói:
"Đúng vậy, sao thế?"
Thiệu Lăng:
"Anh có một chuyện muốn bàn với em."
Lê Thư Hân nghiêng đầu chờ anh nói, Thiệu Lăng:
"Anh định mua mấy căn nhà."
Lê Thư Hân sững sờ, ngay sau đó lập tức nói:
"Đây là chuyện tốt mà."
Thiệu Lăng bật cười:
"Em chẳng hỏi gì cả mà đã thấy đó là chuyện tốt à?"
Lê Thư Hân nghiêm túc:
"Đương nhiên là chuyện tốt mà, nhà cửa thứ này có mua thế nào cũng không đến mức lỗ đâu, anh xem Bằng Thành mỗi năm đều có vô số người đến, người đông thế thì luôn phải có chỗ ở."
Thiệu Lăng gật đầu:
"Anh cũng nghĩ vậy nhưng anh muốn mua là cửa hàng."
Anh nói:
"Mấy ngày nay xem cửa hàng cho em, anh càng cảm thấy cửa hàng tốt thật sự là 'một phô khó cầu', tìm mãi tìm mãi không có chỗ nào thích hợp nhưng chính vì không có chỗ thích hợp, anh mới càng cảm thấy chúng ta có thể đầu tư. Đương nhiên, cái gọi là đầu tư của anh không phải chỉ dùng phần tiền trong tay em hay phần trong tay anh. Anh muốn đầu tư cho con trai."
Lê Thư Hân trầm tư.
Thiệu Lăng:
"Chúng ta đã nói sẽ chuyển một phần ba số tiền đền bù giải tỏa cho con trai nhưng việc đơn thuần gửi ngân hàng thật sự chẳng có ý nghĩa gì, lãi suất được mấy đồng chứ? Nhưng chúng ta mua cửa hàng thì khác, bản thân cửa hàng tốt chính là tài sản chất lượng cao sẽ tăng giá. Hơn nữa mỗi năm chúng ta còn có thể hưởng tiền thuê, thực ra xét cả hai mặt đều thích hợp."
Lê Thư Hân nhẹ nhàng gật đầu, nói:
"Được."
Hai người cứ thế quyết định, Thiệu Lăng nói:
"Anh sẽ đi xem nhà."
Anh có nhiều thời gian hơn Lê Thư Hân, đương nhiên sẽ lo những chuyện vặt vãnh này.
Lê Thư Hân gật đầu cũng không từ chối,
"Được thôi."
Đôi khi Lê Thư Hân còn cảm thấy Thiệu Lăng còn giống người trọng sinh hơn cả cô, kế hoạch mua nhà này quả thực không sai một chút nào.
Thực ra trọng sinh một lần, Lê Thư Hân cũng biết giá nhà sẽ tăng vọt nhưng đồng thời cô cũng biết mấy năm nay thực ra thay đổi vẫn chưa lớn lắm, giá nhà thực sự bắt đầu tăng đột biến mạnh mẽ, phải là qua hai năm nữa, cho nên Lê Thư Hân cũng không quá sốt ruột đầu tư bất động sản.
Không ngờ Thiệu Lăng lại thông qua việc tìm nhà cho cô mà nhìn thấy cơ hội kinh doanh.
"Anh thật sự rất tinh mắt."
Lê Thư Hân rất chân thành.
Thiệu Lăng bật cười, nhướng mày về phía Lê Thư Hân:
"Lúc anh tinh mắt nhất em chẳng đã chứng kiến rồi sao?"
Lê Thư Hân:
"..."
Cô khẽ bật cười.
Ai mà chẳng thích nghe lời hay ý đẹp chứ.
Hôm nay Lê Thư Hân tuy ra cửa muộn nhưng tâm trạng lại rất tốt, cô lái xe đầu tiên đi vào văn phòng, Tiểu Điền không có ở đó chỉ có một mìnhTiểu Đinh.
Đừng thấy họ chỉ có một văn phòng và hai cửa hàng bán buôn quần áo tư nhân nhưng chuyện lớn nhỏ cũng không ít.
Tiểu Đinh một mình cũng đang bận rộn, cô ấy đang kiểm kê kho hàng. Theo lý thuyết những việc này cũng không phải việc của cô ấy làm nhưng họ chỉ có hai người, tính cả lãnh đạo mới chỉ có ba người, đương nhiên là mọi người chia sẻ công việc.
"Giám đốc, chào buổi sáng."
Trước đây, mọi người ở cửa hàng đều quen gọi Lê Thư Hân là bà chủ nhưng hiện tại Tiểu Đinh và Tiểu Điền đều quen gọi là giám đốc.
Tòa nhà thương mại của họ, mỗi tầng đều có vài giám đốc.nhưng mọi người vẫn rất quen gọi giám đốc.
Lê Thư Hân:
"Tiểu Điền đâu rồi."
Tiểu Đinh:
"Cô ấy đi Cục Công Thương, giấy phép kinh doanh của công ty chúng ta đã có rồi cô ấy đi lấy một chút."
Lê Thư Hân gật đầu, đây là công ty mà cô đã đăng ký thành lập, tên là "Trang phục Thư Lăng".
Thư, đương nhiên là chữ "Thư" trong Lê Thư Hân.
Lăng, đương nhiên là chữ "Lăng" trong Thiệu Lăng.
Mặc dù Trang phục Thư Lăng đã đăng ký xong, nhưng Lê Thư Hân cũng không có ý định lập tức bỏ hai quầy bán sỉ.
Người ngoài không hiểu được nhưng Lê Thư Hân cũng coi như là tự tay gây dựng, hiểu được dòng tiền mặt mà hai cửa hàng này mang lại, dù có thành lập công ty trang phục cô cũng không có ý định từ bỏ chúng. Không cần thiết phải lập tức g.i.ế.c một con gà mái đẻ trứng vàng chứ.
Đương nhiên, Lê Thư Hân cũng không có ý định nhập cả hai cửa hàng này vào Trang phục Thư Lăng, chuyện này là chuyện riêng.
Cô không chỉ không có ý định sáp nhập hai cửa hàng này vào công ty trang phục, thậm chí còn định mở thêm một cửa hàng thứ ba.
Hai người đang nói chuyện liền thấy Tiểu Điền mặc một bộ vest công sở, xách theo chiếc cặp tài liệu to hấp tấp bước vào cửa.
"Giám đốc, chào buổi sáng."
Lê Thư Hân cười nói:
"Xong việc rồi à?"
Tiểu Điền gật đầu:
"Giấy phép kinh doanh công ty trang phục đã có rồi, ngoài ra tôi cùng môi giới đi xem mấy địa điểm chọn cho cửa hàng thứ ba, giám đốc xem một chút."
Tiểu Điền là một cô gái trẻ vừa mới vào làm đã bận như ch.ó, ngày đầu tiên đi làm cô ấy chẳng có gì cả, ngay cả bàn ghế cũng phải tự mình đi mua.
Vốn dĩ cứ nghĩ công ty này sẽ không bận rộn lắm, trong lòng còn có chút hụt hẫng, sinh viên vừa tốt nghiệp ai cũng muốn làm chút việc lớn lao.
Nhưng sự hụt hẫng này không kéo dài bao lâu, hay nói đúng hơn, căn bản không có thời gian để cô ấy hụt hẫng, ngày hôm sau đã bắt đầu bận như ch.ó.
Cô ấy tuy là nhân viên văn phòng nhưng rất nhiều việc đều là cô ấy tự tay làm, Tiểu Điền:
"Giám đốc, chị xem một chút."
Sớm nhất trước đây, Lê Thư Hân muốn mua cửa hàng nhưng cửa hàng tốt căn bản không ai rao bán, hơn nữa đa số trung tâm thương mại cũng đều không muốn cho thuê cửa hàng, cơ bản đều giữ trong tay cho thuê ngoài, cho nên Lê Thư Hân và Thiệu Lăng xem một thời gian liền hiểu được, nếu họ muốn mở cửa hàng ở phố thương mại thì ít nhiều còn có thể chờ đợi có người rao bán mặt bằng, nhưng nếu muốn mở trong trung tâm thương mại thì sẽ rất khó khăn.
Như cửa hàng đầu tiên của họ đã là trung tâm thương mại hiếm hoi có quyền sở hữu nằm trong tay chủ kinh doanh, đa số trung tâm thương mại thì quyền sở hữu thực ra không nằm trong tay cá nhân.
Nếu đã như vậy, việc họ mở cửa hàng thứ ba liền chỉ đơn giản xem xét cũng không cố chấp.