Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 172

Trước Tiếp

 Thiệu Lăng làm việc rất rạch ròi.

Anh không thích nhà họ Thiệu là một chuyện nhưng gặp phải chuyện như thế này anh cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Dù đúng là Thiệu Chi vì khoác lác mà rước phải sói nhưng bản thân cô ta cũng chỉ là một cô gái mới ngoài hai mươi, chuyện này không thể hoàn toàn trách cô ta được. Chỉ là cô ta không may gặp phải người không tốt mới rơi vào hoàn cảnh đáng thương như vậy.

Dù xuất phát từ lý do gì thì Thiệu Lăng vẫn muốn giúp cô ta.

Anh đã qua lại Cục Công An vài lần, lại nhờ Thiệu Kiệt giúp đỡ. Dù Thiệu Kiệt đã chuyển đến Bằng Thành nhưng anh ta vốn từ Lâm Thành đi lên nên vẫn có người quen.

Thiệu Lăng không định dùng thủ đoạn gì, anh ta chỉ muốn cố gắng hết sức để tên bạo lực hám tiền kia phải chịu sự trừng phạt thích đáng.

Gã đàn ông đã hại Thiệu Chi t.h.ả.m hại họ Mã. Tiểu Mã bị tạm giam vì tội cố ý gây thương tích nặng, ba mẹ hắn ta còn dẫn người đến gây rối với Thiệu Chi may mà Thiệu Lăng đã có chuẩn bị trước.

Anh đã nhờ bên Nhị Hắc tìm mấy người đàn ông vạm vỡ đến canh ở bệnh viện, thấy có người đến là lập tức lôi ra ngoài vứt đi.

Nghĩ cũng phải, ba mẹ như vậy thì cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Nếu là người tốt thì họ sẽ không để mặc con trai làm ra chuyện như vậy rồi còn định trả đũa.

Nhưng mềm sợ cứng, cứng sợ ngang. Gia đình này đến gây rối không chiếm được chút lợi lộc nào chỉ biết hùng hổ mắng c.h.ử.i. Nhưng vì gặp phải một đám người vạm vỡ, họ nhanh ch.óng tan tác như ong vỡ tổ.

Lúc họ đến gây sự Thiệu Lăng cũng có mặt. Phải nói rằng anh thực sự khinh thường loại người này. Nhưng với loại người này nếu không cho họ biết tay thì họ sẽ nghĩ bạn dễ bị bắt nạt.

Thiệu Lăng mượn người từ bên Nhị Hắc, trực tiếp cho người đến nhà hắn ta đòi tiền t.h.u.ố.c men. Dù tội cố ý gây thương tích nặng vẫn phải đợi kết quả nhưng Thiệu Chi đang nằm viện, ít nhất họ cũng phải đưa trước một ít tiền t.h.u.ố.c men chứ?

Họ cũng không gây sự, chỉ ngồi canh ở cửa, đòi nợ.

Thiệu Lăng cũng không ăn vạ chỉ yêu cầu kiểm tra toàn thân kỹ lưỡng. Vết thương của Thiệu Chi vốn có thể được giám định là thương tích nặng vậy nên họ nằm viện bao lâu cũng là điều hợp lý.

Đã nằm viện thì phải đòi tiền.

Dù sao với vết thương của Thiệu Chi, họ cứ nằm viện mãi cũng không ai nói được gì.

Nói đi cũng phải nói lại nhà họ Thiệu đúng là vô dụng. Thiệu Chi xảy ra chuyện lớn như vậy mà không ai đứng ra lo liệu được.

Thiệu Lăng cho người đến nhà họ Mã đòi nợ anh dặn dò:

“Các anh đừng động thủ, chỉ cần gây ồn ào là được. Chúng ta chỉ nói chứ không làm, mục đích là để mọi người đều biết. Cứ bắt họ đưa tiền, kể cả họ có báo cảnh sát chúng ta vẫn là bên có lý. Chỉ cần các anh không đ.á.n.h họ thì lý lẽ sẽ đứng về phía chúng ta.”

“Được! Ông chủ cứ yên tâm, đảm bảo làm anh hài lòng.”

Thiệu Lăng:

“Nếu họ ở nhà, các anh cứ ngồi canh ở cửa. Nếu họ mở cửa cho vào thì cứ vào ăn cơm. Nếu họ ra ngoài mua đồ thì đi theo. Chúng ta đi đòi nợ có gì sai đâu.”

“Được, ông chủ cứ chờ xem.”

Những người làm việc cho Nhị Hắc đều là người giao hàng cho chợ đầu mối, ai nấy đều cao to vạm vỡ, gầy như que củi thì sao làm được việc nặng.

Thật ra họ đều không phải người xấu cũng chưa từng gặp chuyện như thế này nhưng đi đòi nợ thì họ biết!

Nếu Thiệu Lăng bảo họ đi đ.á.n.h người, họ còn không dám.

Nhưng bảo họ làm như vậy thì họ làm được.

“Anh cứ yên tâm, chuyện này tôi nhất định sẽ làm cho anh hài lòng, không để anh phải tốn tiền vô ích đâu.”

Thiệu Lăng cũng bật cười,

“Vậy tôi chờ xem hiệu quả của các anh.”

Nếu nhà họ Mã không đến gây rối, Thiệu Lăng cũng không định tìm đến họ. Nhưng nếu họ dám vì con trai mà nhờ vả họ hàng, bạn bè đến bệnh viện gây sự với Thiệu Chi thì anh cũng không khách sáo nữa.

Cứ gây sự thôi, ai mà chẳng biết làm.

Thiệu Lăng sắp xếp người xong, người kia vừa đi thì Thiệu Thành đã nhìn em trai với vẻ không tán thành,

“Thiệu Lăng, chú làm vậy không hay đâu? Mọi việc nên dĩ hòa vi quý, chú làm vậy chẳng phải quá vô tình sao?”

Thiệu Lăng liếc anh ta một cái,

“Vậy theo lý của anh, Thiệu Chi cứ chịu đựng bị hành hạ đến c.h.ế.t cũng là đáng đời vì gặp phải người không tốt à? Lúc con trai nhà họ đ.á.n.h người sao anh không nói là quá vô tình? Thiệu Thành, anh có phải đàn ông không vậy? Em gái mình bị người ta bắt nạt đến mức này mà còn có thể bỏ qua sao? Nếu anh xử lý được thì cứ toàn quyền xử lý, không xử lý được thì cút sang một bên cho tôi. Đừng có ở đây mà chỉ tay năm ngón.”

“Mày!”

Thiệu Thành không vui nhìn Thiệu Lăng.

“Em hai nói gì vậy? Anh cả cũng là vì muốn tốt cho mọi người thôi. Nếu thật sự rước phiền phức vào người chẳng phải chúng ta là người xui xẻo sao?”

Chị dâu cả không muốn người khác nói xấu chồng mình. Hơn nữa cô ta thấy A Thành nói rất đúng.

Bị đ.á.n.h là do Thiệu Chi mắt mù cần gì phải làm to chuyện.

Mất mặt xấu hổ, cô ta về nhà mẹ đẻ kể chuyện còn cảm thấy không dám ngẩng mặt lên.

Có một cô em chồng vô dụng như vậy thật là mất mặt.

Thiệu Lăng “xì” một tiếng, cười lạnh nhìn họ,

“Các người sợ rước phiền phức nên mới không tán thành việc truy cứu, muốn bỏ qua chứ gì? Lão Thiệu, bà Phạm, hai người nói đi chuyện này có cần tôi quản không? Nếu cần tôi quản thì bảo hai cái kẻ vừa mềm yếu vừa ích kỷ này cút xa ra cho tôi. Nếu không cần tôi quản, tôi đi ngay lập tức, sau này tất cả mọi chuyện đừng có gọi điện cho tôi nữa. Mẹ kiếp, tôi đến đây giải quyết hậu quả cho các người, còn phải nghe các người lải nhải à? Các người là cái thá gì chứ.”

Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên đều đang ở trong phòng bệnh, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Thiệu Quốc Uy theo phản xạ muốn ra oai làm cha nhưng Phạm Liên đã nhanh tay nắm lấy tay ông ta kéo mạnh một cái, nói trước:

“Chuyện này vẫn là nghe con. A Thành không có ý xấu, vợ chồng nó chỉ là chưa từng trải qua chuyện như vậy cho nên mới…”

“Bà im đi, nếu nghe tôi thì im miệng cho tôi.”

Anh khinh bỉ nhếch mép, nói:

“Bà cũng đừng có tô son trát phấn cho thằng con trai cả ích kỷ của bà nữa, anh ta giống hệt hai người đấy.”


Đúng là một câu mắng cả mấy người.

Thiệu Quốc Uy tức đến run người:

“Mày, mày, mày, mày cái thằng bất hiếu.”

Thiệu Lăng:

“Hai người chưa từng nuôi tôi một ngày, bây giờ tôi còn có thể đến đây giải quyết hậu quả cho hai người, còn có thể cho hai người tiền dưỡng lão đã là tôi nể mặt ông bà nội quá cố rồi. Tôi khuyên hai người tốt nhất nên khách sáo với tôi một chút nếu không chúng ta cứ ra tòa, tòa án phán bao nhiêu tiền dưỡng lão tôi sẽ cho hai người bấy nhiêu, không hơn một xu một hào. Làm người phải biết mình là ai. Đừng có mà lúc trẻ làm chuyện thất đức giờ lại muốn ra vẻ bề trên.”

“Người già thì không bao giờ sai, trên đời không có cha mẹ nào là không đúng cả!”

Thiệu Quốc Uy la lên.

Thiệu Lăng hơi híp mắt,

“Vậy… xin hỏi, tại sao ông không nuôi ông bà nội tôi? Họ không phải cha mẹ ông sao? Chẳng lẽ ông từ trong kẽ đá chui ra? Thiệu Quốc Uy, làm người không thể có tiêu chuẩn kép được. Ông nói xem loại tiểu nhân bỉ ổi như ông, trên không nuôi cha mẹ dưới không nuôi con cái, ông có mặt mũi nào mà làm giáo viên chứ. Thật là cười c.h.ế.t người ta. Còn nói cha mẹ nào cũng đúng. Ông làm người đi đã.”

Thật ra đừng thấy Thiệu Quốc Uy là giáo viên chứ cãi nhau thì cũng không lại Thiệu Lăng.

Ai bảo ông ta vốn dĩ đã không có lý.

Không có lý tự nhiên là không nói lại Thiệu Lăng.

Ông ta tức đến run rẩy chỉ vào Thiệu Lăng không nói nên lời.

Thiệu Thành định nói gì đó nhưng Thiệu Lăng liếc một cái sắc lẹm, Thiệu Thành lập tức sợ hãi không dám mở miệng.

Thiệu Lăng phiền họ đến không chịu được.

Nếu nói về tất cả mọi người trong nhà họ Thiệu, người mà Thiệu Lăng ghét nhất chính là ba anh. Mẹ anh, bà Phạm đúng là có tâm kế cũng đúng là không hòa thuận với bà nội. Nhưng chuyện tốt năm đó trách nhiệm của Thiệu Quốc Uy còn lớn hơn.

Bà Phạm còn có thể nói là vì con lớn con nhỏ lại đang m.a.n.g t.h.a.i tâm trạng không tốt, còn phải làm việc nhà, nhiều việc quá không gánh nổi. Nhưng Thiệu Quốc Uy thì sao, ông ta không làm gì cả mà còn có mặt mũi oán hận cha mẹ?

Từ nhỏ đến lớn ông ta được chiều chuộng như vậy mà còn oán hận cha mẹ, thật là khiến người ta khinh thường.

Thiệu Lăng nghĩ vậy càng lười liếc ông ta một cái,

“Sau này tôi đến bệnh viện, ông tự mình ra ngoài đi, tôi thấy ông là thấy ghê tởm.”

“Mày nói chuyện với ba thế à?”

Thiệu Thành không chịu được thái độ kiêu ngạo này của anh.

Thiệu Lăng:

“Anh cút sang một bên cho tôi, anh là cái thá gì, đừng có ở đây mà ra vẻ anh cả. Nếu không tôi xử luôn cả anh!”

Thiệu Thành kinh hãi!

Anh ta chợt nghĩ đến chuyện Thiệu Lăng cho người đến nhà họ Mã gây sự. Thiệu Lăng nói đó là đòi nợ nhưng anh ta lại cảm thấy đó là gây sự. Trong lúc nhất thời anh ta có chút sợ hãi. Anh ta trước giờ chỉ làm việc trong trường học, chưa từng tiếp xúc với những chuyện này.

Tương tự chị dâu cả cũng nghĩ đến vài điều có chút không yên tâm mà kéo chồng mình lại, lắc đầu với anh ta.

“Mọi người về hết đi, tôi ở đây có hộ sĩ rồi.”

Lúc này Thiệu Chi mới lên tiếng.

Phạm Liên vội vàng:

“Làm ồn đến con à? Con nghỉ ngơi cho khỏe, chúng ta không nói ở đây nữa. Con cứ yên tâm dưỡng bệnh có ba mẹ ở đây rồi. Anh hai con cũng sẽ ra mặt giúp con, không ai có thể bắt nạt con đâu.”

Dù Phạm Liên có nhiều tâm tư nhưng lúc này bà ta thật sự thương con gái mình.

Suy cho cùng Thiệu Chi cũng là đứa con mà họ cưng chiều từ nhỏ đến lớn.

Thậm chí có những lúc họ cưng chiều cô con gái này còn hơn cả con trai cả, nếu không cũng không thể tạo nên tính cách kiêu căng của Thiệu Chi.

Lần vấp ngã này Thiệu Chi đúng là đã ngã rất đau.

Cô ta không khỏe lắm nhưng vẫn gật đầu khẽ “dạ” một tiếng.

Phạm Liên:

“Được rồi, được rồi, các con mau đi đi.”

Thiệu Lăng, Thiệu Thành và mọi người đều ra khỏi cửa.

Phạm Liên giữ Thiệu Quốc Uy lại hạ giọng nói để người khác không nghe thấy:

“Lúc này ông đừng có tranh cãi với thằng hai nữa. Nó lo liệu được mọi chuyện, nếu nó buông tay không quản nữa thì chúng ta làm sao xử lý được những chuyện này?”

Thiệu Quốc Uy không phục:

“Chúng ta còn có A Thành.”

Phạm Liên thở dài một tiếng,

“A Thành chỉ là một thư sinh do dự không quyết đoán, lại còn có vợ nó xúi giục thì quản được bao nhiêu chứ. Sao ông không nhìn ra vậy. Không cần biết sau này thế nào, bây giờ cứ chăm sóc cho Tiểu Chi trước đã.”

Thiệu Quốc Uy còn muốn nói gì đó nhưng vừa ngẩng đầu lên, thấy bộ dạng tiều tụy của Thiệu Chi, hồi lâu sau cũng thở dài một hơi,

“Được rồi, nghe bà vậy.”

Thật ra ông ta cũng đã nhìn ra, con trai cả đúng là có chút hèn nhát. Giống như lần ông ta bị nhà họ Mã c.ắ.n ngược lại vì đ.á.n.h người. Thằng ba còn có thể xông lên mà thằng con trai cả này lại chẳng làm được gì. Lúc đó Thiệu Quốc Uy trong lòng có chút đau lòng. Chuyện đã qua có chút không nhớ rõ nhưng giờ bị Phạm Liên nói vậy, ông ta lại nhớ ra vài phần.

Còn về Phạm Liên, bà ta nhìn ra còn sớm hơn cả Thiệu Quốc Uy.

Không phải vì chuyện này mà là vì chuyện giải tỏa đền bù.

Là cháu đích tôn và vợ của cháu đích tôn, vợ chồng con cả không nhận được gì cả một chút cũng không. Từ đó về sau vợ con cả không còn ngoan ngoãn hiếu thuận như trước mà ngược lại còn mang lòng oán hận họ, oán hận họ đã đắc tội với hai ông bà già để bây giờ không có gì cả.

Là cháu đích tôn mà không có gì, trong lòng họ thật sự rất hận.

Trước Tiếp