Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 160

Trước Tiếp
Khỏi phải nói bà chị dâu bên nhà mẹ đẻ của Lê Thư Hân đang tức tối và muốn chiếm hời đến mức nào. Dù là ba mẹ chồng hay chồng của cô ta đều không một ai đáng tin cậy, tất cả đều giữ thái độ “đó không phải chuyện nhà mình”.

Điều này thật sự làm cô ta tức đến sôi m.á.u.

Cô ta chưa bao giờ gặp phải một gia đình ngu ngốc đến thế. Theo cô ta, em chồng đã phất lên thì không thể không ngó ngàng đến anh em nhà mẹ đẻ, đó dù sao cũng là đứa con trai độc nhất của nhà họ Lê. Chồng cô ta là người đàn ông duy nhất trong nhà.

Là phụ nữ chẳng lẽ không phải dựa vào đàn ông sao?

Có anh em nhà mẹ đẻ chống lưng thì mới có thể ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu chứ.

Chính vì vậy cô ta quyết định phải gọi cho Lê Thư Hân. Với tư cách là chị dâu, việc đến công ty của em chồng làm một chức Giám đốc tài chính thì có gì là không được. Cô ta tới quản lý tiền bạc đó mới là cách chắc ăn nhất.

Trần Mỹ Trân, chị dâu của Lê Thư Hân nghĩ vậy liền đắc ý bấm số gọi cho cô.

"Alo, xin nghe."

Điện thoại vừa kết nối, Trần Mỹ Trân liền lên tiếng:

"Em Ba à, chị dâu đây. Giọng của chị mà em cũng không nhận ra à?"

Lê Thư Hân nhíu mày, quả thật cô không nhận ra đây là giọng của ai. Nhưng cô nhanh ch.óng phản ứng lại, đây là chị dâu nhà mẹ đẻ vì chỉ có người bên đó mới gọi cô là "em Ba".

Cô lạnh nhạt hỏi:

"Chị dâu, có chuyện gì không?"

"Này em xem, sao lại nói thế? Sao lại là ‘có chuyện gì không’? Chị là chị dâu của em chẳng lẽ không được gọi điện cho em à? Không phải chị muốn dạy đời em nhưng em làm thế là không đúng đâu. Đều là người một nhà sao nói chuyện lạnh nhạt thế, chị..."

Lê Thư Hân không hề muốn nghe cô ta lải nhải, chỉ nghe giọng thôi đã thấy phiền.

Cô vẫn còn nhớ như in lời nói cay nghiệt của người này:

"Chúng tôi là người họ Lê, không nuôi nổi người họ Thiệu. Toàn một lũ vong ơn bội nghĩa."

Cứ như thể tiền cô gửi về là cho không vậy.

Cô ngắt lời cô ta:

"Rốt cuộc chị có chuyện gì?"

"Này, em nói chuyện với chị dâu kiểu gì đấy? Dù sao chị cũng là chị dâu của em. Em mà không khách sáo với chị, để anh trai em biết thì..."

"Vậy chị cứ để anh ấy biết đi!"

Lê Thư Hân bực mình cúp máy thẳng thừng.

Vừa cúp máy điện thoại lại reo lên. Lê Thư Hân liếc thấy vẫn là số vừa rồi. Đúng vậy cô vốn chẳng bao giờ liên lạc với chị dâu, làm gì có số điện thoại của cô ta. Lê Thư Hân do dự một chút rồi cũng bắt máy.

Giọng nói ngạo mạn bên kia đầu dây vang lên:

"Nếu cô không cho tôi đến công ty cô quản lý sổ sách, thì chuyện cô cúp máy của tôi chúng ta sẽ không để yên đâu!"

Lê Thư Hân bật cười thành tiếng. Thật sự đã lâu lắm rồi cô không gặp phải một người vừa tham lam vừa ngu ngốc như vậy. Người gần nhất như thế có lẽ là bà Hồ ở làng Thiệu Gia.

Nhưng Lê Thư Hân cũng không ngờ cô ta lại dám tính kế đến việc vào công ty mình quản lý tiền nong. Đầu óc phải có vấn đề đến mức nào mới nghĩ ra chuyện này. Nhưng nghĩ lại cô cảm thấy bà chị dâu này đúng là kiểu con dâu mà mẹ cô sẽ chọn.

Lê Thư Hân hiểu rất rõ, mẹ cô khi chọn dâu thì chắc chắn sẽ không chọn kiểu người như chị gái cô, kiểu người chỉ biết vun vén cho nhà mẹ đẻ. Mẹ cô cũng sẽ không chọn người thông minh học vấn cao, vì anh trai cô vốn chẳng phải dạng tài giỏi gì. Dù tư tưởng trọng nam khinh nữ đến cực đoan nhưng bà ta vẫn có chút tự biết mình.

Bà ta sợ tìm phải cô con dâu quá khôn khéo sẽ lấn át con trai mình rồi của cải đều chảy về nhà ngoại hết. Người hiện tại vừa đúng ý bà, một lòng một dạ chỉ biết tính toán cho gia đình nhỏ của mình.

Đấy, không tính toán thì sao lại gọi điện nói những lời này?

Có điều Lê Thư Hân cảm thấy đầu óc người này không được lanh lợi cho lắm, thật sự không ổn.

Cô gõ ngón tay lên mặt bàn rồi bấm số điện thoại nhà.

Lương Xuân Ngọc, mẹ cô bắt máy:

"Ai đấy?"

Lê Thư Hân:

"Mẹ, con Thư Hân đây."

Lương Xuân Ngọc có vẻ ngập ngừng không hiểu sao ngày thường chẳng lễ Tết gì con gái lại gọi về, bà ta nghi hoặc hỏi:

"Có chuyện gì?"

Lê Thư Hân:

"Hôm nay, chị dâu gọi cho con."

Cô cười như không cười,

"Mẹ, con biết mẹ thương con trai nhưng mẹ có thể bảo cô con dâu ngốc nghếch của mẹ tránh xa con ra một chút được không? Cứ nhảy nhót trước mặt con, không sợ ngã c.h.ế.t à?"

Lương Xuân Ngọc sững người ngạc nhiên hỏi:

"Trần Mỹ Trân tìm con à?"

Bà ta lập tức hiểu ra, Trần Mỹ Trân chắc chắn là đi đòi quyền lợi. Kể từ khi gia đình con gái út phất lên thì cô con dâu này nhảy nhót không yên, nói bóng nói gió không biết bao nhiêu lần, chỉ mong vớ được chút hời. Nhưng vợ chồng bà ta đều lờ đi.

Không ngờ kẻ ngốc này lại tự mình tìm đến.

"Được rồi, mẹ sẽ nói nó, con không cần để ý."

Lương Xuân Ngọc nói ngay, bà ta rất biết bảo vệ quyền lợi của mình.

"Quà lễ Tết bên này không được thiếu, tiền dưỡng lão của vợ chồng già này cũng không được cắt. Còn những chuyện khác con không cần bận tâm. Con không phải do nó nuôi."

Lê Thư Hân:

"...Cái này thì đương nhiên rồi."

Đúng là mẹ cô có khác.

"Mẹ sẽ không để nó đến làm phiền con đâu."

Lương Xuân Ngọc đảm bảo, bà ta không muốn chuyện này ảnh hưởng đến tiền dưỡng lão của mình.

Lê Thư Hân:

"Vâng ạ."

Về điểm này, cô vẫn tin mẹ mình.

Suy cho cùng, Lương Xuân Ngọc ngoài việc trọng nam khinh nữ thì còn một điều vô cùng quan tâm đó là chuyện dưỡng lão. Bà ta thiên vị con trai, coi con trai như báu vật nhưng trong lòng lại hiểu rõ, chuyện dưỡng lão chưa chắc đã trông cậy vào con trai được.

Thứ nhất, bà ta không nỡ để con trai phụng dưỡng, con trai kiếm tiền đâu có dễ dàng, làm cha mẹ sao nỡ tiêu tiền của con.

Thứ hai, khi tìm cho con trai một cô vợ ích kỷ, chỉ biết tiền bà cũng đã tính đến chuyện này rồi. Nếu nói về dưỡng lão, cô con dâu đó chưa chắc đã vui vẻ.

Tuy nhiên Lương Xuân Ngọc cũng rất may mắn vì mình có nhiều con gái. Chuyện dưỡng lão sau này vẫn phải dựa vào các con gái thôi.

Vì vậy Lương Xuân Ngọc là một người vô cùng tỉnh táo.

Bà ta biết tình cảm giữa mình và các con gái không sâu đậm, không chịu nổi giày vò. Dù đã nói trước là đến tuổi sẽ bắt đầu chu cấp tiền dưỡng lão nhưng ngày thường Lương Xuân Ngọc sẽ không dễ dàng làm phiền các con.

Cứ nước sông không phạm nước giếng.

Bà ta không cần phải lấy lòng, dù sao cũng là con gái mình, kiểu gì cũng phải đưa tiền dưỡng lão.

Bà ta cũng không cần phải bới móc soi mói, lỡ như chọc giận mấy đứa con gái chúng nó không đưa tiền dưỡng lão thì gay go.

Về điểm này Lương Xuân Ngọc luôn tỉnh táo đến không thể tỉnh táo hơn.

Bà ta nói với giọng thâm sâu:

"Nếu chị dâu con còn tìm con, con cứ mắng nó."

Lê Thư Hân bên này chưa kịp trả lời thì ở đầu dây bên kia Trần Mỹ Trân vừa bước vào cửa đã nghe được câu đó, sắc mặt lập tức biến đổi.

Cô ta không thể tin vào tai mình khi nhìn mẹ chồng. Chẳng phải bà thương vợ chồng họ nhất sao?

Cô ta định phản bác thì nghe thấy bên kia điện thoại hình như có nói gì đó.

Lương Xuân Ngọc ngước mắt lườm cô con dâu một cái,

"Mẹ biết rồi."

Bà ta cúp máy, nhưng sau đó sắc mặt nhìn con dâu liền không còn tốt nữa.

Bà ta lạnh lùng nói:

"Mày đi tìm con Ba à? Mày ăn no rửng mỡ phải không? Cái nhà này từ khi nào đến lượt mày làm chủ?"

Trần Mỹ Trân không phục, cãi lại:

"Mẹ, sao mẹ lại nói thế? Sao con lại không thể tìm nó? Nó là em chồng con, bây giờ giàu có rồi thì không thể kéo anh chị trong nhà một tay sao? Sao lại có thể tệ bạc như vậy!"

Lương Xuân Ngọc thấy con dâu cãi lại liền chỉ thẳng vào mặt mắng:

"Nói mày ngu, mày đúng là ngu hết phần thiên hạ. Ngày thường mày đối xử với nó thế nào, trong lòng mày không tự biết à? Người ta có coi mày ra gì không? Bây giờ thì nhớ đến em chồng, thế trước đây mày làm gì? Mày làm việc gì có hỏi qua người lớn, hỏi qua chồng mày chưa? Tao nói cho mày biết, Lê Thư Hân đã gả đi rồi, nó tuy mang họ Lê nhưng không còn là người nhà họ Lê chúng ta nữa. Mày không có việc gì thì đừng tìm nó càng đừng bắt nó làm cái này cái nọ. Nó sẽ không nể mặt mày đâu, mày cũng đừng có vác cái mặt dày của mày đi đòi quyền lợi. Người ta biết mày là ai chứ? Đúng là không biết trời cao đất dày. Mày mà làm ảnh hưởng đến tiền dưỡng lão của tao, tao sẽ bắt con trai tao ly hôn với mày."

Trần Mỹ Trân:

"Mẹ!"

Lương Xuân Ngọc:

"Mẹ cái gì mà mẹ!"

Bà ta quát:

"Nhà nào mà con dâu dám cãi lại mẹ chồng? Sao nào? Mày còn muốn làm chủ cái nhà này à?"

Nhắc đến chuyện này Lương Xuân Ngọc liền không vui, bà ta kéo toang cửa ra rồi bắt đầu gào khóc:

"Tôi tạo cái nghiệp gì thế này, cưới phải một cô con dâu làm gì cũng không nên thân, ăn thì như thuồng luồng mà còn định bắt nạt bà già này ở nhà. Cái cuộc sống này không sống nổi nữa rồi."

Trần Mỹ Trân biến sắc:

"Mẹ, mẹ ơi, con sai rồi, con thật sự sai rồi..."

Cô ta vội vàng kéo bà ta vào đóng cửa lại. Nếu để hàng xóm nghe thấy, người ta sẽ đàm tiếu sau lưng. Quả nhiên đã có vài người bắt đầu ló đầu ra hóng chuyện.

Trần Mỹ Trân:

"Mẹ, con sai rồi."

Lương Xuân Ngọc gào vài tiếng, dọa cho Trần Mỹ Trân sợ xanh mặt.

Đừng thấy cô ta là người hỗn hào nhưng lại là kẻ hỗn hào rất sĩ diện.

Lương Xuân Ngọc tóm lấy con dâu cười đắc thắng.

Bà ta nói:

"Mày mà dám ảnh hưởng đến tiền dưỡng lão của tao, tao sẽ bắt con trai tao ly hôn với mày!"

Trần Mỹ Trân trong lòng hận không thể tả, thầm nghĩ bà già này thật ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân chẳng hề quan tâm đến vợ chồng họ, chẳng hề tính toán gì cho họ.

Cô ta nghĩ vậy nhưng miệng vẫn phải nói:

"Mẹ, con cũng chỉ muốn ké chút lộc thôi mà. Nếu được thơm lây chẳng phải chúng ta cũng có tiền sao? Có tiền rồi con mới có thể hiếu thuận với mẹ tốt hơn chứ."

Lương Xuân Ngọc:

"Phì. Dỗ tao à!"

Bà ta nhìn thấu tâm can, liếc con dâu:

"Mày, Trần Mỹ Trân, là cái thá gì chứ!"

Bà ta không tin cô con dâu này một chút nào. Tuy bà ta không thương con gái nhưng bà cũng đã nuôi ba đứa con gái học hết cấp hai. Phải biết ở tuổi của bà ta, đặc biệt là ở nông thôn, con gái không được đi học là chuyện thường. Bà ta làm vậy đã là quá t.ử tế rồi.

Hơn nữa, bà ta cũng không để mấy đứa con gái c.h.ế.t đói. Vì vậy dù bà thiên vị, dù tình cảm với ba đứa con gái không tốt nhưng trong lòng hai vợ chồng Lương Xuân Ngọc đều sáng như gương. Chỉ riêng việc họ nuôi lớn ba đứa con gái thì ba đứa nó không thể nào không lo chuyện dưỡng lão cho họ được.

Ba đứa cùng chu cấp, luôn tốt hơn là đè gánh nặng lên vai một mình con trai.

Thế nên bây giờ họ không cần phải lấy lòng con gái nhưng tuyệt đối không thể làm phật lòng chúng.

Còn về việc tại sao không biến con gái thành những "người chị gái mù quáng hy sinh cho em trai", kiểu con gái đó Lương Xuân Ngọc đã thấy nhiều rồi. Và chính vì đã thấy nhiều nên bà ta cảm thấy kiểu con gái đó không ổn, một khi đã bị nuôi dưỡng thành kiểu người chỉ biết cống hiến, đầu óc thường không được tốt cho lắm.

Những cô gái như vậy thường không có tương lai.

Dù trong thời gian ngắn có thể nhận được nhiều hơn nhưng họ đâu phải là những người thiển cận. So với việc nhận được một gói hạt dưa, một gói bánh, điều họ muốn hơn là có một khoản tiền dưỡng lão ổn định khi về già.

Đó mới là chuyện nghiêm túc.

Nếu bây giờ họ vì lợi ích của con trai mà đắc tội với con gái thì lúc già ai cho tiền đây.

Ba đứa con gái có tiền sẽ không thể bỏ mặc chuyện dưỡng lão của họ. Dù sao đây cũng là chuyện đã nói trước.

Lương Xuân Ngọc nghĩ đến đây, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào con dâu,

"Sau này liệu mà cư xử cho phải phép."

"Mẹ!"

"Mày nói xem, tại sao tao lại cưới cho con trai tao một đứa ngu như mày chứ, một chút tình hình cũng không nhìn ra. Còn dùng cái mác chị dâu để ra oai, mày thật không sợ nó dùng gậy đ.á.n.h c.h.ế.t mày à, đồ ngu, đồ ngu!"


 
Trước Tiếp