Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 154

Trước Tiếp


 Nếu nói về vận rủi thì không ai bằng Uông Địch.

Cô ấy đúng là một người có số phận hẩm hiu từ nhỏ đã sống không sung sướng, khó khăn lắm mới thoát ra ngoài được, cuộc sống chỉ vừa tốt lên chưa được bao lâu thì lại gặp phải chuyện tày trời này.

Nhưng nếu nói cô ấy xui xẻo thì cũng không hẳn bởi cô ấy lại rất may mắn. Khi vừa đến đây, trong lúc cùng đường tuyệt vọng cô đã gặp được Lê Thư Hân.

Lần này cũng chính nhờ sự cẩn thận của Lê Thư Hân mà cô ấy mới may mắn thoát nạn.

Uông Địch không dám tưởng tượng, nếu Lê Thư Hân không gọi điện và đến đón, kết cục của cô ấy sẽ t.h.ả.m khốc đến mức nào.

Dù lúc lấy lời khai, cô ấy miêu tả sự việc có vẻ không quá nguy hiểm nhưng vào khoảnh khắc đó cô thật sự đã sợ đến phát điên.

Vì Lê Thư Hân thường xuyên nhắc nhở, mọi người trong công ty đều có ý thức cảnh giác. Tuy ai cũng nghĩ chuyện xấu sẽ không xảy ra với mình nhưng họ vẫn chuẩn bị sẵn một món v.ũ k.h.í phòng thân, không ngờ lại có lúc dùng đến thật.

Uông Địch cảm thấy may mắn vì mình chỉ bị thương ở cánh tay.

Cô ấy không dám nghĩ tiếp, nhưng cô ấy biết rõ nếu Lê Thư Hân và mọi người không đến kịp thì mình đã c.h.ế.t rồi!

Uông Địch sẽ c.h.ế.t vì sự bất cẩn của chính mình chứ không phải chỉ bị thương ở tay và không chịu thêm tổn thương nào khác như bây giờ. Cô ấy tích cực phối hợp lấy lời khai, dù vẫn còn hoảng sợ nhưng trạng thái tinh thần đã ổn định hơn.

Không chỉ Uông Địch thấy may mắn mà cả mấy vị cảnh sát cũng thở phào nhẹ nhõm vì cô ấy không sao.

Đây là cả một mạng người, hơn nữa vì đã từng vật lộn với hung thủ, cô ấy có thể sẽ nhớ được nhiều chi tiết hơn.

Cảnh sát Trương nhìn vào bản ghi chép, hỏi:

“Cô có nhớ trên mặt hắn có đặc điểm gì đặc biệt không?”

Uông Địch nhớ lại lời dặn của Thiệu Lăng, cô lắc đầu:

“Hắn đeo khẩu trang nên tôi không nhìn rõ nhưng ánh mắt của hắn rất hung dữ.”

Cảnh sát Trương gật đầu:

“Cô còn nhớ thêm được chi tiết nào nữa không?”

Uông Địch cố gắng suy nghĩ, nhắm mắt hồi tưởng lại từng chi tiết, từ lúc gã đó lao tới cho đến khi hắn bỏ chạy.

Cô lắc đầu:

“Những gì tôi nhớ được, tôi đều đã nói hết rồi.”

Tuy nhiên cô ấy cũng rất hy vọng có thể bắt được hung thủ nên nói thêm:

“Các anh có thể hỏi kỹ hơn anh Thiệu và chị Lê. Anh Thiệu là chồng của chị Lê, tổng giám đốc của chúng tôi. Hai người họ đã lái xe đến đón tôi. Lúc đó tôi sợ đến ngây người vô cùng hoảng loạn. Nhưng tôi nhớ khi xe của anh Thiệu lao tới đèn pha rất sáng. Gã kia sau khi bị đ.â.m còn lập tức đưa tay lên che mặt, không biết là do bị ch.ói mắt hay do khẩu trang bị rơi. Có lẽ họ đã nhìn thấy gì đó.”

Cảnh sát Trương gật đầu:

“Được.”

Anh ta cúi người nói:

“Cô cứ yên tâm dưỡng thương, đừng lo lắng, chúng tôi sẽ cử nữ cảnh sát ở lại đây với cô.”

Uông Địch gật đầu:

“Vâng, tôi biết rồi.”

Cô ấy nằm xuống, nhớ lại chuyện kinh hoàng vừa xảy ra. Nhưng rất nhanh cảm giác căng thẳng lo sợ dần tan biến. Thật tốt quá, mình đã được cứu.

Trong khi đó cảnh sát Trương không một chút ngơi nghỉ. Anh ta trở về đội và mở một cuộc họp khẩn cấp. Mọi người tập hợp các bằng chứng hiện có và đều nghiêng về giả thuyết rằng Thiệu Lăng đã nhìn thấy điều gì đó. Dù chính anh không chắc chắn nhưng khả năng anh nhìn thấy là rất cao.

Một cảnh sát trẻ tên Vương nói:

“Tôi đã lấy lời khai của cô Lê Thư Hân, cô ấy không nhìn thấy gì cả.”

“Lúc đó Lê Thư Hân đang nói chuyện điện thoại với Uông Địch, toàn bộ sự chú ý của cô ấy đều dồn vào Uông Địch chứ không phải kẻ tấn công nên không thấy cũng là điều dễ hiểu.”

“Vậy còn vợ chồng Lê Thư Bình thì sao?”

“Họ ngồi ở ghế sau nên không thấy gì nhưng Chu Đại Cường nói rằng khi xe họ lao tới, gã kia đi khập khiễng và dáng đi vẫn chưa hồi phục. Tuy tốc độ xe của Thiệu Lăng lúc đó không nhanh nhưng chắc chắn hắn đã bị thương.”

Mọi người đều lộ vẻ vui mừng như thấy được ánh bình minh:

“Xem ra chúng ta có không ít manh mối.”

“Đúng vậy.”

“Nhưng chúng ta có thể chắc chắn kẻ này chính là hung thủ g.i.ế.c người hàng loạt không?”

“Dựa trên phương thức gây án và các đặc điểm thì rất giống. Dù có phải hay không chúng ta đều phải điều tra triệt để.”

“Rõ!”

Bên này đèn đuốc sáng trưng, bên nhà Lê Thư Hân cũng vậy. Bốn người về đến nhà thì trời đã gần sáng một buổi tối thật sự kinh tâm động phách.

Lê Thư Hân cũng không ngờ họ lại thật sự đụng độ hung thủ.

Cô càng không ngờ rằng mình lại vô tình cứu được Uông Địch.

Nhưng lần này cô thực sự cảm nhận được rằng kiếp trước và kiếp này đã hoàn toàn khác biệt, rẽ theo hai hướng khác nhau, bởi vì ở kiếp trước Uông Địch vẫn sống tốt và không hề xảy ra chuyện gì.

Dù được tái sinh nhưng cô không phải là người toàn năng. Cô không phải là nhân vật chính của thế giới này, hoàn toàn không thể dùng kinh nghiệm và những chuyện đã biết ở kiếp trước để phán đoán mọi việc. Nếu cứ mù quáng dựa dẫm như vậy sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.

“A Lăng, hôm nay em sợ c.h.ế.t khiếp.”

Thiệu Lăng an ủi:

“Không sao rồi, hôm nay may mà có em.”

Lê Thư Hân khẽ mỉm cười vẻ mặt phờ phạc.

Dì Lâm nghe kể lại chuyện hôm nay cũng sợ hết hồn. Bà ấy vừa lẩm bẩm nguyền rủa kẻ tấn công, vừa vội vã vào bếp nấu trà an thần cho mấy người Lê Thư Hân.

Khi Lê Thư Hân tắm xong đi ra thì trà đã được nấu xong.

Vợ chồng Lê Thư Bình đang ngồi uống trà.

Lê Thư Hân áy náy nói:

“Chị cả, đã để chị phải chạy ngược chạy xuôi cả đêm, chắc mệt lắm. Lát nữa chị ngủ một giấc thật ngon nhé.”

Lê Thư Bình trái lại vẫn còn tỉnh táo,

“Không sao, chị không sao cả. Chị lại thấy rất vui. Vui vì chúng ta đã cứu được cô gái đó. Nếu không gia đình cô bé sẽ lo lắng đến mức nào.”

Lê Thư Hân đáp:

“Gia đình cô ấy sẽ không lo lắng đâu.”

Cô kể sơ qua về hoàn cảnh gia đình của Uông Địch, rồi nói tiếp:

“Nhưng em cũng rất vui vì đã cứu được cô ấy.”

Mọi người đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Lúc này Lê Thư Hân cũng ngáp một cái, Thiệu Lăng liền nói:

“Đi nào, chúng ta đi ngủ một lát. Hôm nay không cần đi làm đâu, nghỉ ngơi cho khỏe.”

Lê Thư Hân ngoan ngoãn đáp:

“Vâng.”

Mọi người ai về phòng nấy.

Lê Thư Hân trở về phòng, rúc vào lòng Thiệu Lăng, ôm c.h.ặ.t anh và nói:

“A Lăng à, khoảnh khắc điện thoại bị ngắt kết nối, em cảm giác tim mình như muốn nhảy ra ngoài.”

Lê Thư Hân dụi dụi khuôn mặt nhỏ nhắn vào người anh:

“Sợ thật đấy.”

Thiệu Lăng vỗ về vợ:

“Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”

Lê Thư Hân khẽ “dạ” một tiếng.

Thiệu Lăng cúi xuống hôn lên trán cô,


“An ủi em này.”

Lê Thư Hân thở ra một hơi nhẹ nhõm:

“Em sợ quá đi mất.”

Thiệu Lăng nói:

“Không sao đâu, em xem Uông Địch cũng bình an vô sự mà em lại sợ đến thế này. Anh tin vào năng lực của cảnh sát, lần này có nhiều manh mối như vậy chắc chắn sẽ bắt được hung thủ.”

Lê Thư Hân gật đầu:

“Cũng phải.”

Thiệu Lăng dỗ dành:

“Uống trà an thần rồi ngủ một giấc thật ngon, ngày mai cũng đừng đi làm nghỉ ngơi một ngày đi.”

Lê Thư Hân:

“Vâng.”

Nhưng cô nhanh ch.óng ngẩng đầu lên:

“Buổi ra mắt bộ sưu tập của em sẽ…”

Thiệu Lăng ngắt lời:

“Em bây giờ chỉ đang trong giai đoạn chuẩn bị thôi, chậm một ngày cũng không sao.”

Lê Thư Hân:

“Ồ.”

Hai vợ chồng ôm nhau, Lê Thư Hân dần chìm vào giấc ngủ.

Cả ngày hôm nay cô đã bận rộn, tối lại trải qua một chuyện kinh hoàng như vậy, lo lắng chạy tới chạy lui, giờ đây không tránh khỏi mệt mỏi cả người rã rời.

Thiệu Lăng nói:

“Ngủ đi.”

Anh cúi đầu nhìn xuống, Lê Thư Hân đã ngủ say từ lúc nào đâu cần anh phải nói nhiều nữa.

Thiệu Lăng mỉm cười nhẹ nhàng vỗ về lưng vợ…

Hai vợ chồng ngủ một mạch đến tận chiều.

Thiệu Lăng dậy trước, vốn dĩ hôm nay anh định cùng chị cả Lê Thư Bình lo chuyện trang trí cửa hàng, giờ thì mọi kế hoạch đều bị đảo lộn.

Thiệu Lăng đứng dậy đi ra ngoài thì thấy nhóc béo nhà mình đang mặc yếm, ở trần chạy lon ton trong phòng khách.

Thiệu Lăng bước tới bế thốc con trai lên:

“Chị cả với anh rể dậy chưa?”

Dì Lâm đáp:

“Họ dậy từ sáng sớm rồi, bảo là ra cửa hàng.”

Thiệu Lăng hiểu vợ chồng chị cả đang sốt ruột, không ngờ họ lại không nghỉ ngơi dù chỉ một ngày.

Anh gật đầu tỏ ý đã biết rồi đi tìm đồ ăn. Nhóc mập thấy ba đang ăn bánh cuốn liền nhanh ch.óng chạy lại, ngửa đầu xin mấy miếng, sau đó lại vui vẻ chạy đi chơi.

“Đúng là tiểu quỷ.”

“Mẹ ơi!”

Giọng nói trong trẻo của cậu bé vang lên.

Thiệu Lăng quay đầu lại thấy Lê Thư Hân, anh vẫy tay:

“Lại đây ăn nào.”

Ai mà biết đây là bữa sáng kiểu gì, Lê Thư Hân sà lại gần nũng nịu:

“Đói quá, đút em một miếng trước đi.”

Thiệu Lăng trêu:

“Dùng miệng đút à?”

Lê Thư Hân:

“…”

Cô hờn dỗi:

“Anh chẳng bao giờ đứng đắn được cả.”

Hai vợ chồng nhanh ch.óng ngồi vào bàn ăn.

Thiệu Lăng đột nhiên nói:

“Mấy hôm nữa chúng ta đi chùa thắp hương đi.”

Lê Thư Hân ngạc nhiên:

“Hả?”

Thiệu Lăng nói rất nghiêm túc:

“Dạo này chúng ta toàn gặp phải mấy chuyện này. Tuy không liên quan trực tiếp đến mình nhưng lần nào cũng bị dính vào, sợ muốn c.h.ế.t. Hay là mình đi chùa cầu bình an đi. Vợ à, em nói xem có phải năm nay là năm tuổi của chúng ta không, người ta chẳng hay bảo năm tuổi là phải cẩn thận nhất sao? Sao chúng ta đi đâu cũng gặp chuyện thế này? Mà toàn là chuyện liên quan đến chính quyền nữa chứ.”

Lê Thư Hân mắt sáng lên nghĩ cũng phải. Nếu không phải họ luôn biết cách né tránh nguy hiểm thì có lẽ người gặp rắc rối lớn chính là họ rồi.

Lê Thư Hân nghĩ một lúc rồi nói:

“Cũng được, chúng ta cùng đi.”

Thiệu Lăng:

“Vậy không mang theo nhóc con nhé.”

Lê Thư Hân:

“Được.”

Cô đã được tái sinh một lần, Lê Thư Hân cảm thấy mình thực sự nên đi chùa bái Phật để cảm tạ trời cao đã phù hộ.

“Hay là sáng mai chúng ta đi luôn nhé?”

Thiệu Lăng ngẩng đầu nhìn Lê Thư Hân rồi gật đầu đồng ý:

“Được thôi.”

Ăn xong, Lê Thư Hân nói:

“Lát nữa em phải đến công ty một chuyến.”

Thiệu Lăng nhíu mày:

“Em xem em kìa, có thiếu gì một ngày đâu.”

Lê Thư Hân:

“Đi mà anh, em có sao đâu. Em chỉ là nhân chứng chứ có phải người bị hại đâu mà sợ.”

Cô làm nũng:

“Cho em đi đi mà, đây là lần đầu tiên em tổ chức buổi ra mắt bộ sưu tập thời trang, em cũng muốn tự mình làm cho thật tốt.”

Thiệu Lăng đành chịu thua:

“Thôi được rồi, em đó.”

Anh nói tiếp:

“Anh đi cùng em.”

Lê Thư Hân nhướng mày:

“Sao thế, không yên tâm về em à?”

Trước Tiếp