Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thiệu Lăng dẫn vợ chồng Lê Thư Bình vào một khu phố thương mại.
Bằng Thành quả không hổ danh là đặc khu vô cùng phồn hoa và sầm uất.
Đừng nhìn Lâm Thành và Bằng Thành chỉ cách nhau hai tiếng đi xe nhưng phố buôn bán chính của Lâm Thành chỉ có một con đường, còn ở Bằng Thành thì những nơi náo nhiệt nhiều không kể xiết.
Ví như con phố họ đang đứng đây, dù mới bàn giao mặt bằng chưa đầy hai tháng nhưng đã nhộn nhịp hẳn lên.
Cứ tưởng tượng vài năm nữa khi tuyến tàu điện ngầm được xây xong thì nơi này sẽ còn phát triển đến mức nào.
Đúng vậy, ngay khi có quy hoạch xây tàu điện ngầm thì giá các cửa hàng ở đây đã tăng vọt hai nghìn trong nháy mắt, thậm chí còn gây ra một cuộc tranh giành.
Đến nay khi đã bàn giao giá mỗi cửa hàng đã tăng thêm năm nghìn. Chẳng cần nói cũng biết, đợi đến khi tàu điện ngầm đi vào vận hành giá đất chắc chắn sẽ còn tiếp tục leo thang.
Nơi này bây giờ đã rất sầm uất. Thiệu Lăng dẫn vợ chồng Lê Thư Bình đến xem một căn nhà phố. Sau khi tàu điện ngầm thông tuyến, vị trí này thực ra lại gần lối ra nhất. Nhưng nói thật lòng, dù gần tàu điện ngầm nếu dùng để bán quần áo giày dép thì cũng không có tác dụng lớn. Hơn nữa hiện tại khu vực này đang thi công nên trông không bằng các cửa hàng khác. Nếu không thì cửa hàng này đã chẳng còn sót lại đến cuối cùng.
Dĩ nhiên công trình tàu điện ngầm xung quanh đã khởi công nhưng thực tế cũng không ảnh hưởng nhiều đến họ.
Cũng chính vì vậy Thiệu Lăng mới cảm thấy nơi này rất hợp với vợ chồng chị cả. Tàu điện ngầm đã bắt đầu xây dựng nghe nói một năm rưỡi nữa là có thể thông xe. Khi đó họ bán một ít cá viên chiên, thêm vài món đồ uống ở đây thì việc làm ăn hẳn sẽ rất tốt.
Mà ngay cả bây giờ cũng không tệ.
Các cửa hàng ở đây đều có diện tích lớn hiếm có ai bán đồ ăn vặt. Vì là quán ăn duy nhất trong khu này nên việc buôn bán chắc chắn sẽ không thể kém được.
Thiệu Lăng lấy chìa khóa mở cửa và chỉ cho Lê Thư Bình xem:
“Chị cả, chị xem này, diện tích ở đây không nhỏ đâu. Anh chị có thể làm một vách ngăn phía trước kê vài cái bàn, khách muốn ngồi lại ăn cũng được.”
Lê Thư Bình đi một vòng xem xét mím môi nói:
“Bên trong rộng thật đấy.”
Thiệu Lăng đáp:
“Vâng, nhưng chính vì diện tích lớn nên anh chị mới là người duy nhất ở đây kinh doanh đồ ăn.”
Dĩ nhiên không cần nói cũng biết, nếu vợ chồng Lê Thư Bình làm ăn phát đạt chắc chắn sẽ có người khác bắt chước. Nhưng nếu mở ngay bây giờ thì chắc chắn là độc quyền.
Nhìn những cửa hàng đã thuê xung quanh là biết, quả thực không có ai cạnh tranh.
Hơn nữa ở Bằng Thành gần như không có ai bán hàng rong. Giống như một đêm trôi qua thành phố đã quyết tâm trở thành đô thị văn minh, quản lý trật tự đô thị cũng trở nên nghiêm ngặt hơn. Vì vậy Thiệu Lăng rất lạc quan về việc kinh doanh của vợ chồng Lê Thư Bình.
“Chị cả, sau này chị làm thêm một ít đồ uống nữa. Mấy cô gái trẻ bây giờ thích mấy thứ màu mè hoa lá. Chị sắm mấy cái ly trông đẹp mắt một chút, bán chạy là cái chắc. Các loại trà thảo mộc cũng không thể thiếu.”
Thiệu Lăng chưa từng bán hàng rong nhưng chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy, anh cũng đưa ra vài gợi ý.
Lê Thư Bình liên tục gật đầu.
Thiệu Lăng nói tiếp:
“Chỗ này cũng không cần trang hoàng cầu kỳ. Anh chị chỉ cần làm một cái vách ngăn là được. Em thấy nên làm một tấm kính lớn ở đây, để người ngoài có thể nhìn vào trong, thấy được anh chị làm vệ sinh sạch sẽ thế nào mua hàng cũng yên tâm hơn, đúng không?”
Mắt Lê Thư Bình sáng lên:
“Ý này hay đấy.”
Cô ấy liếc nhìn người chồng khù khờ đang vui vẻ của mình, Lê Thư Bình thầm cảm thán, chồng mình đúng là còn không bằng cậu em rể ngoại đạo.
Thiệu Lăng nói:
“Chị cả, hai người xem muốn ở đâu. Nếu muốn ổn định luôn một bước thì mua một căn nhà ở đây đi.”
Thấy Lê Thư Bình lộ vẻ khó xử, Thiệu Lăng vội chặn lời cô định nói:
“Em biết anh chị không có nhiều tiền nhưng không sao, nhà em cho mượn trước. Sau này làm ăn được thì trả lại sau. Hồi trước A Hân đi học cũng là chị cho tiền, mãi sau này tụi em mới trả lại được mà? Mà cũng chỉ trả học phí, còn bao nhiêu khoản lặt vặt khác chưa tính. Chúng ta là người một nhà, có qua có lại mà chị.”
Những lời này chính là những gì Lê Thư Bình đã nói ngày hôm qua nhưng cô lại dứt khoát lắc đầu, kiên quyết:
“Không được, vay tiền thì chắc chắn không được. A Lăng à, không phải chị khách sáo đâu mà là chị không thể đ.â.m lao theo lao được.”
Cô ấy nghiêm túc nói:
“Bọn chị cũng chưa chắc việc buôn bán ở đây có thành công hay không, không thể dốc hết vốn liếng vào đây được, tuyệt đối không được. Chuyện nhà cửa cứ để xem tình hình thế nào đã.”
Thiệu Lăng im lặng một lúc rồi nói:
“Nếu anh chị muốn chắc chắn hơn, có thể thuê nhà hoặc ở tạm nhà em. Ở nhà em thì hơi xa chỗ này, anh chị sẽ phải đi sớm một chút. Còn nếu muốn tiện hơn thì thuê một căn gần đây, phía sau khu này có nhà cho thuê đấy.”
Thiệu Lăng đã tính cả rồi, nếu anh chị cả qua ở thì anh sẽ dọn dẹp phòng làm việc cho họ.
Lê Thư Bình im lặng nhìn quanh một vòng rồi nhanh ch.óng quyết định:
“A Lăng, việc buôn bán của bọn chị chỉ mới bắt đầu, thật sự không biết sẽ ra sao nên ban đầu không muốn đầu tư quá nhiều tiền…”
“Vậy thì ở nhà em đi.”
“Không phải.”
Lê Thư Bình nói:
“Vợ chồng chị ở nhà em đi sớm về khuya cũng bất tiện. Chị nghĩ rồi, chỗ này cũng rộng rãi, bọn chị sẽ ngăn một phòng nhỏ ở phía sau kê một cái giường đôi ở tạm là được, em thấy sao?”
Thiệu Lăng ngẩn người, sau đó nói:
“Vậy cũng được, nhưng dù rộng thế nào cũng phải chừa không gian cho nhà bếp và cửa hàng phía trước, chỗ của anh chị sẽ nhỏ lắm đấy?”
Lê Thư Bình đáp:
“Có sao đâu!”
Cô ấy nói một cách sảng khoái:
“Có chỗ ngủ là được rồi, bọn chị có định ở trong này đẻ trứng đâu.”
Thiệu Lăng:
“…”
Chu Đại Cường:
“…”
Câu nói này thật khiến người ta không biết đáp lại thế nào.
Lê Thư Bình nói tiếp:
“Hồi nhỏ, cũng chỉ có một không gian bé tí mà ba chị em chị vẫn ở được đó thôi. Chị thấy chỗ này đủ rồi.”
Nghe cô nói vậy, Thiệu Lăng do dự một chút rồi không phản đối nữa.
Không phải anh không muốn phản đối mà là anh hiểu tính cách của chị cả. Việc chị chấp nhận cửa hàng này đã là một quyết định lớn rồi, bảo họ đến ở nhà mình thì họ chắc chắn sẽ cảm thấy không thoải mái.
Thiệu Lăng ít nhiều cũng hiểu tâm tư của cô ấy, dù sao họ cũng chỉ là chị vợ em rể.
Anh nói:
“Vậy cũng được. Em quen đội thi công để em tìm người giúp anh chị, dù sao cũng chỉ làm đơn giản thôi.”
“Được.”
Thiệu Lăng nói thêm:
“Chị cả, tuy cửa hàng của chị chủ yếu là bán cá viên chiên nhưng em nghĩ anh chị có thể thử bán thêm khoai viên và những món tương tự, nếu bán chạy thì thêm vào. Còn nếu chỉ riêng cá viên chiên đã không xuể rồi thì thôi.”
Lê Thư Bình đáp:
“Chắc chắn là phải làm thử rồi. Hồi trước chị với anh rể em bán xong một nồi là phải về. Đi đi lại lại cũng mất không ít thời gian nhưng không còn cách nào khác, trời nóng không dám làm nhiều. Nhưng bây giờ thì khác, mình có thể mua một cái tủ đông. Như vậy là giải quyết được mọi chuyện.”
Lý do cô ấy không muốn thuê nhà là để tiết kiệm tiền mua sắm thêm những vật dụng thiết thực, và tủ đông là thứ không thể thiếu trong tiệm. Hơn nữa trong tiệm không lắp quạt lớn, trời nóng nực khách cũng chẳng muốn vào.
Mùa hè ở Bằng Thành nóng như đổ lửa, không thể không tính đến chuyện này.
Lê Thư Bình nói:
“Thời gian tới, chắc chắn phải làm phiền hai đứa nhiều rồi.”
Thiệu Lăng cười:
“Chị cả, chị nói gì lạ vậy, đây là việc nên làm mà.”
Lê Thư Bình nghe vậy trong lòng có vài phần vui mừng.
Khi nhà chồng suốt ngày c.h.ử.i cô ấy là đồ ngu, nói cô chỉ biết lo cho nhà mẹ đẻ chỉ biết giúp đỡ em gái, sớm muộn gì cũng có ngày phải khóc, còn nói rằng cô đang nuôi hai con sói mắt trắng.
Lê Thư Bình không hề tin những lời ma quỷ đó nhưng trong lòng không khỏi khó chịu.
Điều cô ấy buồn là những người đó căn bản không hiểu tình thân là gì.
Cô ấy biết chồng mình cũng phải chịu áp lực lớn nhưng bây giờ Lê Thư Bình có thể ngẩng cao đầu mà nói, em gái của cô chẳng liên quan gì đến sói mắt trắng cả.
Mấy cái đồ lắm mồm ăn nói thất đức đúng là đi vệ sinh không mang giấy!
Lần này cô ấy c.ắ.n răng đồng ý với vợ chồng em gái, chấp nhận mượn cửa hàng này chưa chắc đã không có ý muốn cho chồng mình thấy rõ.
Em gái cô ấy sẽ không bao giờ là người như vậy!
Lê Thư Bình không cầu xin gì ở em gái nhưng nhìn thấy vợ chồng em gái như vậy, trong lòng cũng thấy hả hê.
Ba mẹ cô ấy có thiên vị đến đâu đi nữa thì đứa con trai mà họ hết lòng dạy dỗ thì làm gì cũng không nên thân, trong khi đứa em gái do một tay cô ấy nuôi lớn lại giỏi giang như vậy.
Nghĩ đến đây, Lê Thư Bình không khỏi có chút tự hào.
Lê Thư Bình:
“A Lăng à, lần này thật sự là nhờ có em…”
Thiệu Lăng:
“Chị cả, đều là việc nên làm thôi, chị là chị ruột của em mà.”
Anh nói:
“Giờ em đi liên hệ đội thi công, việc của anh chị cũng đơn giản thôi, chắc chỉ hai ngày là xong. Chị đợi em hỏi một tiếng.”
Lê Thư Bình:
“Được.”
Thiệu Lăng ra ngoài gọi điện thoại. Lê Thư Bình nhìn theo với ánh mắt trìu mến.
Cô ấy lớn hơn em gái khá nhiều tuổi, gần như là người đã chứng kiến em gái và Thiệu Lăng lớn lên từng ngày.
Thiệu Lăng nói cô ấy là chị ruột của anh và chính Lê Thư Bình cũng chưa bao giờ coi Thiệu Lăng là người ngoài. Cô còn thân với Thiệu Lăng hơn cả em trai ruột của mình.
Lê Thư Bình nói với chồng:
“Anh xem trong cả nhà mình, bên anh hay bên em thì người đáng tin nhất chính là A Lăng.”
Câu này Chu Đại Cường không dám phản đối, thật sự không dám vì sự thật đúng là như vậy. Cậu em vợ thì thấm nhuần tư tưởng của mẹ vợ, trước nay luôn là “không có việc gì thì đừng tìm tôi”. Còn hai đứa em trai của anh ấy thì càng đừng mong giúp đỡ được chút gì.
Chu Đại Cường:
“A Lăng là người có năng lực.”
Lê Thư Bình gật đầu, hăng hái nhìn cửa hàng hùng hồn tuyên bố:
“Đợi sau này có tiền, chúng ta cũng mua một cái cửa hàng.”
Chu Đại Cường bật cười, cảm thấy vợ mình đúng là suy nghĩ viển vông, chuyện gì cũng dám mơ.
Mua một cửa hàng ở Bằng Thành phải tốn bao nhiêu tiền chứ?
Đem cả hai vợ chồng đi cân bán cũng không đủ.
Nhưng ước mơ đẹp đẽ như vậy, Chu Đại Cường cũng sẵn lòng nghĩ tới. Anh ấy tưởng tượng một chút rồi cười ngây ngô.
Hai người đang bắt đầu mơ về một cuộc sống tốt đẹp thì Thiệu Lăng bước vào:
“Chị cả, em hẹn rồi, sáng mai họ sẽ qua làm. Bên đó nói việc ít, một ngày là xong nhưng làm xong phải để cho khô ráo đã. Nhữ