Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sáng hôm sau, dì Lâm đến sớm.
Lê Thư Hân vẫn chưa đi làm. Gia đình này có chút khác biệt, ông chủ thì luôn ở nhà còn bà chủ thì lại bận rộn ngược xuôi.
Nhưng dì Lâm không phải người nhiều chuyện, bà ấy nhanh ch.óng trao đổi xong với Thiệu Lăng, cả hai bên đều hài lòng.
Dì Lâm không ngại ở chung phòng với cậu bé. Dù sao bà ấy cũng đã làm giúp việc ở đây được một năm. Nói là giúp việc nhưng cũng rất thường xuyên, cách một ngày lại đến một lần nên tự nhiên cũng quen thuộc với cậu bé. Bà ấy rất quý đứa trẻ này.
Dì Lâm nhắc nhở họ:
“Tiểu Giai Hi khá hiếu động, ngủ cũng không yên hai cô cậu tốt nhất nên lắp thêm thanh chắn cho giường của cháu bé.”
Tuy là dì Lâm ngủ cùng Tiểu Giai Hi nhưng không phải là bà ôm cậu bé ngủ, mà là mỗi người ngủ một giường.
Vì vậy, dì Lâm cố gắng nghĩ đến mọi tình huống có thể xảy ra.
“Tôi có mấy chị em tốt làm bảo mẫu chăm trẻ, để tôi gọi điện hỏi thêm kinh nghiệm xem chăm sóc cháu bé thế nào là tốt nhất. À đúng rồi, trẻ con mới ngủ riêng thường sẽ không quen. Có thể đặt một vài món đồ quen thuộc của mẹ lên giường để tăng cảm giác an toàn.”
Dì Lâm nói rành rọt, Lê Thư Hân cũng lặng lẽ gật đầu cảm thấy dì Lâm là một người rất tốt.
Một người có tâm hay không nhìn là biết ngay. Lê Thư Hân thấy được dì Lâm rất muốn làm tốt công việc này.
Lê Thư Hân:
“Được, chúng cháu biết rồi.”
Họ chủ yếu trao đổi về vấn đề của đứa trẻ. Còn việc nhà, dì Lâm đã làm ở đây trước đó rất rõ ràng nên tự nhiên biết phải làm thế nào. Chỉ là công việc vốn hai ngày làm một lần giờ đổi thành làm mỗi ngày.
Tuy nhiên, dù là làm mỗi ngày công việc cũng chỉ là dọn dẹp nhà cửa còn những việc giặt giũ lặt vặt đương nhiên không cần.
Vì có thêm việc trông trẻ Thiệu Lăng trả mức lương khá hậu hĩnh.
Vốn dĩ dì Lâm nghĩ lương giúp việc ở lại không cao bằng lúc dì làm giúp việc theo giờ nhưng không ngờ Thiệu Lăng trả không hề ít.
Mà các chi phí khác của dì Lâm đều tiết kiệm được nên tự nhiên là dư ra nhiều hơn.
Dì Lâm rất cảm động trước sự tốt bụng của chủ nhà nên làm việc càng thêm hăng hái.
Lê Thư Hân đi làm, Thiệu Lăng vào phòng làm việc lên mạng. Dạo này anh lên mạng rất nhiều. Dì Lâm sắp xếp qua đồ đạc của mình rồi bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Đồ đạc của bà ấy thực sự chẳng có gì nhiều.
Chồng dì Lâm mất sớm, nhà có một cặp song sinh long phượng, không ai giúp đỡ nên một mình dì nuôi con rất vất vả.
Hai đứa trẻ lại học rất giỏi, người làm mẹ như bà ấy đương nhiên không thể không lo cho con.
Vì vậy cuộc sống rất eo hẹp, bản thân bà ấy gần như không mua sắm gì.
Đồ đạc của dì Lâm gần như không có nên cũng không cần sắp xếp gì nhiều, chỉ đơn giản đặt đồ vào tủ đầu giường rồi ra ngoài dọn dẹp đồ cho cậu bé, cậu bé sắp phải chuyển phòng rồi.
Cậu nhóc mập ú cầm chiếc ô tô đồ chơi chạy tới chạy lui trong phòng khách, đột nhiên phanh gấp nghiêng đầu nhìn dì Lâm, có vẻ không hiểu tại sao dì lại động vào đồ của mình.
Cậu bé lạch bạch đi theo sau dì Lâm, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Khi thấy đồ của mình bị dọn sang giường ở phòng khác cậu bé liền không vui, dang hai cánh tay nhỏ như đôi cánh bảo vệ đồ của mình, chu môi nói:
“Không được động vào!”
Dì Lâm ngồi xổm xuống,
“Bà dọn dẹp giường cho Tiểu Giai Hi một chút được không?”
Dì Lâm nói:
“Con xem, bà đặt hết các con vật nhỏ mà con thích lên giường, như vậy con ngủ cũng sẽ vui vẻ hơn.”
Cậu nhóc mập ú ú ớ, không biết mình đang nói gì.
Rất nhanh cậu bé chống nạnh:
“Con, đây là giường của con.”
Cậu chỉ vào chiếc cũi nhỏ đặt riêng trong phòng của Lê Thư Hân và Thiệu Lăng, nghiêm túc vỗ vỗ:
“Cái này mới là giường của con.”
Dì Lâm:
“Con lớn hơn một chút rồi, có thể ngủ giường lớn hơn cái này không đủ lớn đâu.”
Cậu nhóc mập ú không phục phồng má.
“Sao thế con?”
Thiệu Lăng đi tới, thấy dì Lâm đang làm công tác tư tưởng cho cậu nhóc, anh cười bế con trai lên:
“Con trai là con trai, là một trang nam t.ử hán thì không thể lúc nào cũng ngủ cùng bố mẹ được. Con lớn rồi, lớn rồi thì phải ngủ giường lớn.”
Tiểu Giai Hi lắc đầu:
“Con muốn ngủ cùng mẹ.”
Thiệu Lăng:
“Thế ba ngủ ở đâu?”
Cậu nhóc mập ú gãi đầu:
“Ngủ chung nha.”
Thiệu Lăng cười:
“Chật lắm, không ngủ được.”
“Được mà.”
“Không được.”
“Được mà.”
Hai ba con bắt đầu tranh cãi.
Thiệu Lăng nói:
“Thật sự không được, con nghe ba nói này, sau này con phải ngủ một mình.”
Thấy cậu bé không vui, Thiệu Lăng vội nói ngay:
“Ba và mẹ là vợ chồng, vợ chồng thì phải ngủ chung. Con là trẻ con, trẻ con thì phải ngủ riêng. Trước đây con ngủ cùng ba mẹ là vì con còn nhỏ, ba mẹ không yên tâm. Nhưng bây giờ con lớn hơn một chút rồi, bà Lâm cũng đến rồi con có thể về phòng của mình ngủ, có bà Lâm ở đó, bà sẽ chăm sóc con.”
Anh nắm lấy bàn tay nhỏ của con trai, dỗ dành:
“Con xem nhé, bây giờ bà Lâm đến ở đây, không chỉ có thể dỗ con ngủ mà còn có thể làm đồ ăn ngon cho con nữa.”
Cậu bé đang buồn vì không được ngủ cùng ba mẹ, vừa nghe đến đồ ăn ngon thì mắt liền sáng rực lên nhìn về phía ba.
Thiệu Lăng thầm đắc ý, quả nhiên anh rất biết cách nắm thóp con trai mình.
Không ai hiểu con bằng cha!
Anh nói:
“Trẻ con không ở cùng ba mẹ là rất dũng cảm, một đứa trẻ dũng cảm như vậy nhất định phải có thưởng. Chúng ta thưởng cho con mỗi ngày được ăn thêm hai bữa phụ được không?”
Cậu nhóc mập ú d.a.o động. Cậu bé nhỏ xíu chỉ vì đồ ăn mà lập tức bị dụ dỗ. Tay nhỏ gãi gãi bàn tay to của ba, hỏi:
“Ăn gì ạ?”
Thiệu Lăng thầm cười, nghiêm túc nói:
“Rất nhiều món ngon, mỗi ngày một món khác nhau. Đây là điều mà những đứa trẻ bình thường không có đâu. Những đứa trẻ cứ phải nhõng nhẽo bên ba mẹ thì không có được. Vì nhõng nhẽo chứng tỏ còn rất nhỏ, rất nhỏ thì tự nhiên không thể ăn nhiều thứ như vậy không cần thêm bữa. Nhưng con nếu đã lớn rồi thì có thể ăn. Cho nên tuy con không ngủ cùng ba mẹ, nhưng con có bà Lâm chăm sóc. Còn có rất nhiều đồ ăn ngon nữa, con có nhớ không, bà Lâm rất biết làm đồ ăn ngon đấy.”
Cậu nhóc mập ú nuốt nước bọt gật gật đầu.
Cậu nhớ, cậu nhớ bà Lâm biết làm đồ ăn ngon.
Thiệu Lăng cười:
“Sáng nay chúng ta ăn món táo hấp nhé, con đã ăn táo hấp bao giờ chưa?”
Cậu nhóc mập ú nghĩ nghĩ có chút không nhớ rõ, hình như ăn rồi lại hình như chưa ăn.
Cậu mím môi:
“Con không biết.”
Thiệu Lăng cười:
“Vậy hôm nay con phải nếm thử nhé. Sáng là táo hấp, chiều sẽ là món khác. Chỉ những đứa trẻ ngoan ngoãn ngủ riêng mới có nhiều đồ ăn ngon như vậy.”
Cậu nhóc mập ú lập tức xiêu lòng nói ngay:
“Con muốn ăn, con là em bé ngoan! Con là em bé ngoan đã lớn rồi.”
Thiệu Lăng bật cười:
“Ngoan quá nhỉ, vậy chúng ta đi xem có thể đặt những thứ gì lên giường được không? Trước đây giường của con nhỏ xíu không đặt được nhưng bây giờ thì có thể rồi đấy.”
Cậu nhóc mập ú gật đầu:
“Đặt được ạ.”
Cậu bé khoa chân múa tay:
“Giường to ơi là to.”
Thiệu Lăng:
“Đúng vậy.”
Thiệu Lăng cười nói:
“Ba đưa con đi mua đồ nhé? Chúng ta mua cho con một món đồ chơi mới con có thể ôm đi ngủ, được không?”
Cậu nhóc mập ú lập tức gật đầu:
“Dạ ~”
Giọng mềm mại.
Nhưng rất nhanh, cậu bé lại nói:
“Ăn ngon, ăn xong rồi đi mua.”
Đứa trẻ mới một hai tuổi mà nói năng rất rành mạch.
Thiệu Lăng cười ha hả:
“Được, cứ quyết định vậy nhé. Chúng ta ăn xong bữa phụ buổi sáng rồi hãy ra ngoài.”
Dì Lâm nhìn mà kinh ngạc cảm thán:
“Tiểu Giai Hi dễ dỗ quá nhỉ?”
Tuy không phải là bảo mẫu chuyên nghiệp nhưng không ăn thịt heo thì cũng đã thấy heo chạy. Hơn nữa chính bà ấy cũng đã nuôi hai đứa con, bà biết trẻ con khó dỗ đến mức nào. Thêm vào đó, nghe chị em làm bảo mẫu của bà kể thực sự có những đứa trẻ dỗ thế nào cũng không được.
Thế mà bà ấy nhìn đứa trẻ này chỉ trong thời gian ngắn đã bị dụ dỗ, thật lòng cảm thán:
“Đứa bé này ngoan thật.”
Thiệu Lăng mách nước:
“Lúc nào nó không vui dì cứ làm đồ ăn ngon cho nó, nó ham ăn lắm.”
Dì Lâm cười nói:
“Trẻ con đứa nào mà không ham ăn, dỗ được bằng đồ ăn chính là đứa trẻ ngoan.”
Dì Lâm trải lại giường cho cậu bé rồi đi hấp táo.
Bà ấy đã nghe nói, buổi sáng phải cho cậu nhóc ăn táo. Bà tìm được đường phèn chưng một quả táo trong một cái bát nhỏ. Thường thì người ta hay chưng lê nhưng táo cũng không phải là không được.
Thường ngày, buổi sáng Tiểu Giai Hi cũng ăn nhưng đa phần là uống một bình sữa.
Tuy đã một hai tuổi, cậu bé vẫn là một đứa trẻ thích uống sữa bột. Thỉnh thoảng ăn chút khác cũng là bánh ăn vặt chứ không phải món được chuẩn bị tỉ mỉ thế này.
Cậu nhóc mập ú ngồi trên ghế ăn dặm, ngoan ngoãn chờ ăn.
Dì Lâm đút từng muỗng cho cậu, cậu bé ăn vui vẻ, nhìn dì Lâm cũng thấy hiền lành, giọng sữa mềm mại:
“Bà Lâm giỏi quá ạ.”
Dì Lâm càng vui hơn, bà “ai” một tiếng:
“Con cũng là một em bé ngoan. Sau này bé ngoan thích ăn gì, bà sẽ làm cho con để con ăn thật vui vẻ nhé!”
Tiểu Giai Hi hô to:
“Dạ!”
“Ngoan quá!”
Thiệu Lăng:
“…”
Sao lại bắt đầu tâng bốc nhau rồi.
Nhưng Thiệu Lăng đã nhận ra, đứa con trai này của nhà họ lớn lên chắc chắn sẽ rất dẻo miệng, đúng là một đứa ngọt ngào.
Dì Lâm đút táo hấp cho cậu bé,
“Chiều nay ăn há cảo tôm được không?”
Cậu nhóc rõ ràng đã ăn no nhưng vẫn hít hà một tiếng, gật đầu lia lịa, nói to:
“Dạ!”
Lần này nói rất rõ ràng.
Không chỉ nói rõ ràng, cậu còn nói một cách mềm mại:
“Con là đứa trẻ lớn rồi, con ngủ một mình, con ăn rất nhiều.”
Thiệu Lăng:
“…”
Thôi được rồi, không phải vì đồ ăn sao!
Đúng là bị thuyết phục trong một nốt nhạc.
Dì Lâm cười:
“Con là em bé ngoan nhất trên đời.”
Thiệu Lăng thấy họ hòa hợp như vậy liền quay lại phòng làm việc gọi điện báo tin cho vợ.
Hai người đều cảm thán rằng con trai mình đúng là một em bé dễ dỗ nhưng cũng rất vui mừng. Họ cũng không muốn con mình khóc lóc mè nheo, như vậy rất tốt.
--
Hết chương 58.