Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 142

Trước Tiếp


 Lê Thư Hân xem tin tức, chợt nhớ ra năm nay đúng là có một vụ lớn như vậy: một tên b**n th** chuyên phục kích phụ nữ vào ban đêm.

Cô nhớ lại khoảng thời gian đó Thiệu Lăng dù đi làm ở công trường mệt mỏi rã rời, mặt mày xám xịt nhưng ngày nào cũng đến đón cô tan làm vì sợ có chuyện không hay xảy ra. Dù sao thì nơi họ ở cũng là một khu trong làng đô thị phức tạp ngay cả đèn đường cũng không có.

Nhân viên bán hàng trong tiệm của Lê Thư Hân đa số đều là các cô gái trẻ. Ba cửa hàng bán sỉ quần áo thì không sao thường tan làm sớm, không đến mức trời tối mịt.

Nhưng cửa hàng trong trung tâm thương mại thì cơ bản đều 9 giờ tối mới đóng cửa.

Giờ đó đã là rất muộn Lê Thư Hân thực sự không yên tâm.

Đặt mình vào hoàn cảnh của họ, chẳng phải trước đây chính cô cũng từng lo lắng như vậy sao?

Lê Thư Hân không chần chừ, lập tức gọi điện cho Uông Địch.

Dù đã là năm 1999 nhưng điện thoại di động vẫn chưa phổ biến, nhiều người còn tiếc tiền chưa mua.

Tuy nhiên Uông Địch và Trần Trân làm sale đều đã có điện thoại. Điện thoại của họ do công ty chi trả để tiện cho công việc nên đã được trang bị từ sớm.

Uông Địch đang ăn tối thì nhận được điện thoại của Lê Thư Hân, cô lập tức nghiêm túc hẳn lại:

“Lê tổng.”

Trước đây hay gọi là bà chủ bây giờ thì gọi là Lê tổng.

Lê Thư Hân nói:

“Tôi vừa xem TV, nghe nói dạo này an ninh không tốt lắm. Các cô thường tan làm muộn, cô dặn dò mọi người một chút đừng đi một mình.”

Uông Địch gật đầu:

“Em biết rồi, em sẽ nhắn lại với mọi người.”

Lê Thư Hân:

“Ừ, chỉ có chuyện đó thôi.”

Uông Địch bật cười:

“Chị Lê, cảm ơn chị đã quan tâm.”

Lê Thư Hân nghiêm túc nói:

“Ra ngoài làm việc, kiếm tiền đương nhiên quan trọng nhưng cũng phải giữ lấy cái mạng nhỏ. Nếu chẳng may gặp phải chuyện này, không chỉ mất mạng mà người nhà còn không biết sẽ đau khổ đến mức nào. Dù là vì mình hay vì gia đình, tuyệt đối đừng xem nhẹ.”

Uông Địch:

“Em hiểu mà.”

Lê Thư Hân:

“Cô thông báo cho từng người một, tan làm phải có ít nhất ba người đi cùng nhau. Nếu được thì tốt nhất là nhờ các bạn nam đi cùng, tóm lại là phải an toàn. Nếu muộn quá mà sợ thì cứ bắt taxi, tôi sẽ chi trả cho tất cả các chuyến xe tan làm muộn buổi tối.”

“Vâng.”

Lê Thư Hân dặn dò cẩn thận vài câu, Uông Địch vâng dạ rồi mới cúp máy.

Cô ấy ăn nốt phần bánh cuốn còn lại rồi đi từng phòng dặn dò kỹ lưỡng.

Công ty của họ không phải toàn là nữ, cũng có nhân viên nam chỉ là ngành này thì nam ít hơn một chút nhưng mỗi cửa hàng đều có một người.

Ngoài ra công ty cũng có vài nhân viên kinh doanh và hai nhân viên văn phòng là nam. Nói chung, số lượng nam không ít nhưng so với nữ thì vẫn ít hơn nhiều.

Tuy mọi người hiện tại đều ở chung khu ký túc xá nhưng nhân viên kinh doanh không thể ngày nào cũng đến cửa hàng hộ tống các cô gái về nhà được.

Không phải họ không tốt mà là vì họ thực sự quá bận, thời gian của dân sales vốn không thể đảm bảo.

Điểm này ngay cả Uông Địch cũng thấm thía. Dù vậy cô ấy vẫn đi dặn dò một lượt, dù sao cũng là cố gắng hết sức và các nhân viên nam đều đồng ý.

Nhân sự của Thư Lăng nhìn chung rất trẻ hầu như chưa ai kết hôn. Mọi người đều trẻ tuổi nên cũng ít chuyện hơn. Đôi khi môi trường làm việc rất quan trọng. Công ty của họ âm thịnh dương suy, các cô gái ai cũng giỏi giang nên các nhân viên nam cũng không tỏ ra khó chịu.

Văn hóa công ty đôi khi không thể xem thường. Văn hóa ở đây là tôn trọng phụ nữ, tích cực cầu tiến nên dù trong lòng có chút lấn cấn, bề ngoài họ vẫn rất lịch thiệp. Ngược lại nếu môi trường tiêu cực người tốt cũng có thể bị ảnh hưởng xấu.

May mắn là không khí ở công ty của Lê Thư Hân vẫn rất tốt.

“Chị Wendy, chiều tối nếu em rảnh em sẽ qua tiệm xem sao nhưng chị cũng biết phòng kinh doanh bọn em bận thế nào rồi đấy. Dạo này còn phải lo hội thảo chiêu thương cho bộ sưu tập mới, chắc là không có nhiều thời gian đâu. Em có qua được cũng không thể đi thường xuyên.”

Uông Địch nói:

“Tôi biết mà, thôi thì ai có thời gian thì cố gắng đi.”

“Vâng.”

Nhân viên công ty đúng là khó sắp xếp thời gian, may mà mỗi cửa hàng còn có một nhân viên nam.

Uông Địch lại qua dặn dò họ một lượt rồi mới về phòng. Ký túc xá của họ đã được sắp xếp lại, cố gắng cho những người cùng cửa hàng hoặc cùng bộ phận ở chung.

Phòng của Uông Địch có cô, Trần Trân và hai cô gái khác cùng phòng kinh doanh.

Phòng kinh doanh của họ cũng là bộ phận có tỷ lệ nam nữ cân bằng nhất.

Các bộ phận khác nam rất ít nhưng bộ phận của họ thì khác. Suy cho cùng, đôi khi có những buổi tiệc xã giao thì đàn ông đi sẽ thích hợp hơn phụ nữ.

Uông Địch về phòng, Trần Trân hỏi:

“Cậu nói với mọi người rồi à?”

Uông Địch gật đầu:

“Ai cũng mong mọi người được bình an cả.”

Tuy sống chung ít nhiều cũng có mâu thuẫn nhưng nhìn chung thì dù có mâu thuẫn cũng không ai mong người khác gặp chuyện.

Trần Trân gật đầu đồng tình.

Uông Địch không nói chuyện phiếm nữa, lấy máy ghi âm ra bắt đầu học ngoại ngữ.

Cô ấy học không nhiều, sau khi ra xã hội mới biết một cô gái ít học muốn tiến xa thì khó khăn đến nhường nào. Chính vì vậy, cô ấy rất cầu tiến.

Dù bận đến đâu thì mỗi tối Uông Địch đều dành ra một chút thời gian học ngoại ngữ. Không chỉ vậy, cuối tuần cô còn đi học thêm, tự đăng ký một lớp về bán hàng.

Nhiều người chỉ thấy Uông Địch rất giỏi nhưng lại không nghĩ đến lúc người khác nghỉ ngơi thì cô ấy đang làm gì.

Uông Địch bắt đầu chăm chú học, Trần Trân cũng lập tức lấy máy ghi âm của mình ra đeo tai nghe vào học theo.

Dưới sự ảnh hưởng của Uông Địch, không khí học tập trong phòng họ rất sôi nổi.

Trần Trân cảm thấy Uông Địch có một điểm nói rất đúng, người khác có thể không cần giỏi ngoại ngữ nhưng với phòng kinh doanh của họ biết thêm một chút là có thêm một con đường.

“Chỗ này tớ không hiểu, tớ định đi hỏi Tiểu Đinh một chút các cậu có đi không?”

“Đi!”

“Đi thôi.”

Phòng ngủ của họ bị ảnh hưởng rất lớn nhưng cũng không phải không có ảnh hưởng đến người khác. Vẫn là câu nói đó không khí rất quan trọng.

Ngay cả mấy nhà thiết kế của công ty cũng bắt đầu lật xem sách chuyên ngành mỗi ngày, cảm giác đi làm rồi còn nghiêm túc hơn cả lúc đi học. Một người học một hai ngày có thể không thấy gì nhưng về lâu dài chắc chắn sẽ được lợi không ít.

Lê Thư Hân đương nhiên biết tình hình này nhưng cô cảm thấy như vậy rất tốt. Có một môi trường cầu tiến luôn tốt hơn là mọi người ngày ngày sống vật vờ. Cô không nghĩ sự nỗ lực của họ nhất định phải tạo ra giá trị gì cho công ty mình mà bản thân điều đó đã là một lợi ích to lớn cho chính họ rồi.

Lê Thư Hân xem xong TV thì thấy bữa tối đã được dọn sẵn, cô vui vẻ reo lên:

“Là bánh bao gạch cua kìa.”

Thiệu Lăng:

“Là dì Lâm gói sẵn đó, anh chỉ hấp lại thôi.”

Hai vợ chồng cùng nhau ăn cơm, cậu nhóc mập ú cũng ăn từng miếng lớn.

Thiệu Lăng nói:

“Hôm nay dì Lâm tìm anh, đúng là có việc thật.”

Thiệu Lăng đang làm ở công ty của Lê Thư Hân thì anh nhận được điện thoại của dì Lâm, người giúp việc nhà họ nên anh đã về sớm.

Lê Thư Hân ngẩng đầu:

“Sao vậy anh?”

Họ đã thuê dì Lâm được một năm. Trong một năm này, vợ chồng Thiệu Lăng và Lê Thư Hân rất quý bà ấy.

Bà ấy ít nói, không bao giờ ngồi lê đôi mách, làm việc lại đâu ra đó. Lần nào bà ấy cũng chuẩn bị sẵn mọi thứ, dù người không ở đó cũng khiến vợ chồng cô cảm thấy cuộc sống rất tiện lợi thoải mái.

Họ không biết chủ nhà khác nghĩ sao nhưng Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều cảm thấy rất dễ chịu và quý mến bà ấy.

Phải biết rằng tìm được một người giúp việc tốt cũng không phải dễ.

Vậy nên khi dì Lâm đột nhiên có chuyện, Lê Thư Hân cũng lập tức hỏi ngay:

“Dì ấy không muốn làm nữa à?”

Lê Thư Hân lo nhất là điều này. Nếu vậy tìm người mới sẽ rất phiền phức.

Thiệu Lăng:

“Không phải vậy, chuyện là thế này. Dì ấy muốn chuyển sang làm bảo mẫu ở lại nhà toàn thời gian nên muốn hỏi xem nhà mình có nhu cầu không. Nếu nhà mình không cần thì dì ấy sẽ đi hỏi nhà khác. Đương nhiên nếu chuyển sang làm bảo mẫu toàn thời gian, dì ấy sẽ không thể tiếp tục làm giúp việc theo giờ cho mình nữa.”

Tuy không phải là nghỉ việc nhưng thực ra cũng gần như vậy.

Thiệu Lăng giải thích thêm:

“Dì ấy cũng có cái khó riêng. Dì ấy đang thuê nhà ở khu làng đô thị, dạo này có chính sách giải tỏa, chủ nhà bắt đầu đuổi người thuê. Vừa hay hai đứa con của dì năm nay đỗ đại học đều ở ký túc xá, ở nhà chỉ còn một mình dì. Vì vậy dì không muốn thuê nhà nữa mà muốn chuyển sang làm giúp việc ở lại nhà. Nếu dì chuyển sang làm giúp việc ở lại, thu nhập thực ra còn ít hơn trước. Tuy lương giúp việc ở lại cao hơn giúp việc theo giờ nhưng trước đây dì có thể làm cho mấy nhà cùng lúc, bây giờ chỉ có thể làm ở một nhà. Nhìn qua thì chủ nhà trả nhiều hơn nhưng thực tế lương của dì ấy lại thấp hơn. Nhưng dì là người thật thà, dì nói với anh tuy lương nhìn thì ít hơn nhưng tiền tiết kiệm được lại nhiều hơn. Vì dì không phải thuê nhà, ăn uống cũng không tốn tiền. Trước đây làm giúp việc theo giờ không thể ăn uống ở nhà chủ, tiền ăn ở đều phải tự lo. Nếu chuyển sang ở lại thì tiền thuê nhà tiết kiệm được, tiền ăn uống cũng tiết kiệm được, lại không phải lo tiền điện nước ga. Tính đi tính lại dì ấy thấy mình sẽ dư ra nhiều hơn nên mới muốn chuyển sang làm bảo mẫu tại nhà.”

Vợ chồng Lê Thư Hân thực ra không thích có người lạ ở trong nhà.

Thiệu Lăng vốn có thói quen ở nhà là c** tr*n đi lại lung tung. Thỉnh thoảng còn thích động tay động chân một chút.

Cậu nhóc còn nhỏ, lại là con trai nên kiêng dè một chút là được.

Nhưng nếu trong nhà có một người lớn khác thì lại khác.

Điều này là không thể tránh khỏi. Tuy nhiên dù sự riêng tư cá nhân không bằng trước nhưng có một người giúp việc ở lại nhà, vợ chồng họ cũng sẽ nhàn hơn một chút, à không không phải một chút mà là nhàn hơn rất nhiều.

Trước Tiếp