Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 128

Trước Tiếp
Thiệu Kiệt thật sự không dám lơ là.

“Tôi đi trước đây, chuyện này sau này cậu cũng đừng hỏi han nữa.”

Thiệu Lăng cười:

“Được.”

Thiệu Lăng tiễn Thiệu Kiệt ra cửa, cậu nhóc mũm mĩm lại lạch bạch chạy ra vẫy vẫy đôi tay nhỏ, nói lớn:

“Tạm biệt chú ạ.”

Thiệu Kiệt:

“Ôi chao, ngoan thế.”

Cậu nhóc vỗ vỗ vào n.g.ự.c mình, gật đầu:

“Con ngoan!”

Đôi lông mày nhỏ vênh lên đầy tự hào.

Thiệu Kiệt bật cười, nói:

“Đợi chú mang chị gái nhà chú đến chơi với con nhé, được không?”

Mắt cậu nhóc mũm mĩm sáng lên gật đầu lia lịa:

“Dạ được!”

Cậu vỗ vỗ đôi tay béo ú của mình, trông vui vẻ ra mặt.

Thiệu Lăng nói:

“Thằng bé này thích có bạn chơi cùng nhất.”

Trẻ con đứa nào cũng thích chơi với trẻ con.

Thiệu Lăng tin chắc rằng khi con trai mình đi nhà trẻ sẽ hòa nhập rất nhanh thôi.

Dù sao thì thằng bé này rất thích có bạn chơi cùng.

Hai cha con cùng tiễn Thiệu Kiệt ra cửa.

Thật trùng hợp, Thiệu Kiệt vừa đi không bao lâu thì Lê Thư Hân về đến.

Cô cười hỏi:

“Anh không giữ khách ở lại ăn tối à?”

Thiệu Lăng:

“Ai nấu cho anh ta ăn?”

Lê Thư Hân khẽ cười:

“Anh đúng là quá đáng thật.”

Thiệu Lăng nhún vai:

“Anh ta không đáng để đầu bếp Thiệu này tự mình xuống bếp đâu. Chỉ có cô Lê yêu quý của chúng ta mới xứng đáng thôi.”

Lê Thư Hân bật cười.

Cô đi rửa tay rồi nói:

“Em vào làm cùng anh.”

Thiệu Lăng giữ vai cô lại:

“Em bận cả ngày rồi, nghỉ ngơi đi.”

Lê Thư Hân:

“Cũng đúng nhỉ.”

Có người chủ động gánh vác việc nhà, cô đương nhiên có thể thảnh thơi rồi.

“Anh và Thiệu Kiệt nói chuyện thế nào rồi?”

Thiệu Lăng:

“Anh ấy sẽ xử lý. Còn chuyện của mấy thằng ôn con kia thì anh không quản được, cũng không đến lượt anhquản.”

Lê Thư Hân đi theo sau Thiệu Lăng nhìn anh lấy thứ này thứ kia để nấu cơm, rồi nghe anh nói tiếp:

“Nhưng mà gã phóng viên Vương, anh nhất định sẽ không để hắn yên ổn đâu.”

Lê Thư Hân nhướng mày:

“Hắn đã làm gì đâu?”

Thiệu Lăng cười:

“Đúng là chưa làm nhưng không làm không có nghĩa là không có ý định làm. Hơn nữa dù hắn có định lừa người hay không thì việc hắn muốn giúp ba thằng côn đồ kia kéo người khác xuống nước là thật. Bọn người Thiệu Bằng mà biết chuyện liệu có bỏ qua không?”

Anh cười đầy ẩn ý, Lê Thư Hân lập tức hiểu ra.

Cô nhìn Thiệu Lăng, một lúc lâu sau đột nhiên hỏi:

“Tại sao anh lại ghét phóng viên Vương như vậy?”

Thiệu Lăng nhướng mày:

“Tại sao lại không thể ghét hắn? Hắn có làm gì tốt đẹp đâu, vụ công ty Kamaz l.ừ.a đ.ả.o cũng là lừa người làng Thiệu Gia chúng ta. Tôi dám chắc hắn là một trong số đó. Tuy không biết Thiệu Bằng tham gia đến đâu nhưng phóng viên Vương chắc chắn có phần. Anh ghét hắn, mong hắn không có kết cục tốt đẹp thì cũng là chuyện bình thường thôi, phải không?”

Lê Thư Hân gật đầu.

Thiệu Lăng cười:

“Mà nói đến em, em cũng ghét hắn lắm mà.”

Lê Thư Hân khựng lại rồi nói có chút không tự nhiên:

“Em cũng vậy thôi, dì Hai và mọi người đều có quan hệ tốt với em. Hắn không phải người tốt.”

Thực ra người khác thế nào cô không quan tâm. Lý do là vì kiếp trước người này đã dùng thân phận truyền thông để kích động đám đông gây áp lực cho họ nhằm đạt được mục đích của mình. Chuyện đó ở kiếp này chưa xảy ra nên Lê Thư Hân không thể nói ra.

Tuy nhiên cô luôn có thể vin vào những chuyện đã xảy ra để nói.

Lê Thư Hân:

“Hơn nữa hắn và Thang Diệu Tông là kẻ đã xúi giục ba tên côn đồ đến phá trang trại của chúng ta, có quan hệ không tồi. Ai biết vụ đó hắn có tham gia hay không. Tóm lại người này không phải người tốt.”

Thiệu Lăng gật đầu:

“Cũng phải.”

Thấy anh tin Lê Thư Hân thở phào nhẹ nhõm:

“Loại người đáng ghét như vậy, chúng ta không ưa hắn, xử lý hắn chính là đang trừ gian diệt ác.”

Thiệu Lăng cười:

“Em nói đúng lắm.”

Lê Thư Hân:

“Em nói thì đương nhiên là đúng rồi.”

Cô nhìn Thiệu Lăng thái rau, cười tủm tỉm:

“Em lên mạng một lát đây.”

Thiệu Lăng:

“Ừ.”

Nói đi cũng phải nói lại việc lên mạng bây giờ không dễ dàng như mấy chục năm sau. Tuy đã có internet nhưng vẫn là kết nối qua đường dây điện thoại rất phiền phức, giá cước lại đắt đỏ nên rất ít người dùng mạng ở nhà. Mọi người dù có chơi game cũng đa phần là ra tiệm net.

Giống như mấy thanh niên nghiện game ở làng Thiệu Gia, ví dụ như Bảo Căn đều cắm rễ ở tiệm net cả ngày.

Lê Thư Hân đăng nhập vào mạng. Tốc độ mạng không nhanh lắm, cô chỉ cố gắng thích ứng một lát rồi dụi mắt chịu thua. Tốc độ này còn chậm hơn cả rùa bò.

“A Hân, ăn cơm thôi.”

Cậu nhóc mũm mĩm học theo ba gọi:

“A Hân, A Hân ơi~”

Lê Thư Hân:

“Mẹ tới đây, tới đây.”

Reng reng reng.

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

Lê Thư Hân:

“Điện thoại của em.”

Cô nhanh ch.óng bắt máy:

“Tuyết Liên à? Có chuyện gì vậy?”

Giọng Tô Tuyết Liên ở đầu dây bên kia có chút gấp gáp:

“A Hân, cô có thể giúp tôi một việc được không? Lái xe đến đón tôi một chút, tôi đang ở văn phòng luật sư.”

Lê Thư Hân:

“Được chứ, bên cô có chuyện gì à?”

Tô Tuyết Liên không do dự, nói thẳng:

“Không phải tôi, là Trương Nhã Hân. Trương Nhã Hân xảy ra chút chuyện tìm tôi giúp đỡ, tôi phải đến Lâm Thành đón cô ấy.”

Đã nhờ vả thì cô cũng nói thật:

“Cô ấy bị đ.á.n.h, giờ đang lang thang ngoài đường một mình không một xu dính túi.”

Lê Thư Hân lúc này thật sự có chút kinh ngạc nhưng vẫn đáp:

“Được rồi, tôi và Thiệu Lăng sẽ cùng qua đó.”

Tô Tuyết Liên do dự một chút rồi nói:

“Tôi ở công ty đợi các cô.”

Thực ra cô ấy cảm thấy để đàn ông đi cùng trong chuyện này thì không hay lắm nhưng để Lê Thư Hân đi một mình giữa đêm hôm khuya khoắt, Thiệu Lăng chắc chắn sẽ không vui. Chút ý tứ này Tô Tuyết Liên vẫn có.

Cô ấy nói:

“Phiền hai người quá.”

Lê Thư Hân:

“Không sao đâu.”

Cúp điện thoại, cô nhìn về phía Thiệu Lăng.

Anh xòe tay:

“Tô Tuyết Liên này đúng là vô ý tứ, sao lại tìm đến em chứ.”

Lê Thư Hân lại thẳng thắn:

“Thôi mà, giúp được thì giúp một chút đi.”

Nếu không phải thật sự không còn cách nào khác, Tô Tuyết Liên sẽ không tìm đến cô đâu.

Thiệu Lăng:

“Chúng ta ăn gì đó rồi hẵng đi.”

Lê Thư Hân:

“…”

Cô nói:

“Cũng không vội đến thế anh đừng như vậy nữa. Bây giờ còn chưa biết tình hình của Trương Nhã Hân thế nào, chắc Tô Tuyết Liên đang sốt ruột lắm, anh còn nghĩ đến ăn uống.”

Thiệu Lăng:

“Chẳng lẽ tôi phải nhịn đói nhịn khát vì họ à? Họ nghĩ mình là ai chứ? Mặt mũi to đến thế sao?”

Thiệu Lăng không có nhiều lòng tốt với người ngoài như vậy.

Anh cười một tiếng nhưng nụ cười không hề ánh lên trong mắt:

“Họ đã ra nông nỗi đó rồi, sớm một chút hay muộn một chút thì có khác gì nhau.”

Lê Thư Hân dịu dàng trêu chọc:

“Cũng là chuyện của người trong làng, mà sao thái độ của anh đối với phóng viên Vương và Trương Nhã Hân lại khác nhau một trời một vực vậy.”

“Vì Trương Nhã Hân không thân với anh, còn đám người của phóng viên Vương lừa gạt toàn người quen của anh.”

Thiệu Lăng cười cười,

“Ăn một chút đi, em xem anh đã vất vả nấu nướng thế này cơ mà.”

Lê Thư Hân:

“Thôi được rồi.”

Cô không nói lại Thiệu Lăng. Đương nhiên điều quan trọng nhất là Lê Thư Hân hiểu chuyện này có thể sẽ không giải quyết xong trong một chốc một lát mà cậu nhóc mũm mĩm thì không thể nhịn đói được.

Người lớn thì không sao nhưng trẻ con thì không thể.

Cuối cùng cả nhà ba người cũng ăn qua loa một chút rồi vội vàng ra cửa.

Cậu nhóc mũm mĩm vui vẻ vỗ tay, cậu thích ra ngoài chơi lắm.

Gió từ cửa sổ xe thổi nhẹ vào khuôn mặt bầu bĩnh, cậu nhóc tựa vào lòng mẹ lí nhí nói:

“Mẹ ơi, đi chơi.”

Lê Thư Hân:

“Đúng rồi, chúng ta ra ngoài.”

Cả nhà ba người đón Tô Tuyết Liên rồi chạy thẳng đến Lâm Thành.

Tô Tuyết Liên vô cùng áy náy rối rít xin lỗi:

“Xin lỗi nhé, đêm hôm khuya khoắt còn làm phiền hai người.”

Thiệu Lăng không hề khách sáo:

“Nếu biết phiền thì đừng có tìm chúng tôi vào buổi tối chứ. Cô xem cô làm cái trò gì đây.”

Mặt Tô Tuyết Liên đỏ bừng.

Lê Thư Hân nhìn cô,

“Cô đừng nghe Thiệu Lăng nói, có việc gì cứ tìm tôi không sao đâu.”

Thiệu Lăng lườm cô một cái:

“Chỉ có em là người tốt thôi đúng không?”

Lê Thư Hân đưa tay véo Thiệu Lăng một cái.

Anh kêu lên:

“Á!”

Lê Thư Hân:

“Anh im miệng cho em, lại nói bậy bạ nữa rồi.”

Thiệu Lăng lẩm bẩm:

“Anh nói bậy chỗ nào? Cô ta làm việc vốn dĩ đã thiếu suy nghĩ rồi.”

Tô Tuyết Liên lại rất chân thành:

“Thiệu Lăng nói không sai, là do tôi thiếu suy nghĩ. Chủ yếu là tôi cũng không tìm được ai khác…”

Cô ấy ngượng ngùng giải thích:

“Tôi vốn định nhờ bạn trai đi cùng nhưng anh ấy đi công tác tỉnh khác rồi. Còn bạn học của tôi thì ai cũng không có xe…”

Thiệu Lăng định nói “sao không gọi taxi” nhưng nghĩ lại, Tô Tuyết Liên tuy đã đi thực tập nhưng vẫn còn đang đi học trong tay chắc cũng không có nhiều tiền.

Hơn nữa cô lại là con gái, đi taxi đường dài một mình cũng không an toàn…

Cuối cùng anh cũng nuốt lại những lời định nói.

Lê Thư Hân lại lườm Thiệu Lăng một cái nữa, rồi hỏi:

“Vậy Trương Nhã Hân rốt cuộc là bị làm sao?”

Tô Tuyết Liên:

“Cô ấy bị bạo hành gia đình, đã tìm tôi mấy lần rồi. Lần nào tôi khuyên cũng không có kết quả. Chiều nay cô ấy đột nhiên gọi cho tôi bảo bị đuổi ra khỏi nhà, tôi phải qua xem thế nào.”

Thiệu Lăng:

“Thiệu Bằng đ.á.n.h vợ à?”

Anh nhướng mày có vẻ hơi ngạc nhiên.

Tô Tuyết Liên:

“Không phải anh ta, là người nhà anh ta.”

Thiệu Lăng gật đầu:

“Mẹ của Thiệu Bằng đúng không?”

“Sao anh cũng biết?”

Lê Thư Hân có chút ngỡ ngàng, sao chuyện gì Thiệu Lăng cũng biết vậy.

Cô nói:

“Anh là bách khoa toàn thư à? Sao cái gì cũng biết thế. Nếu không phải lúc trước dì Hai và Hải Lan kể cho em nghe em cũng không biết đâu. Vậy mà anh lại biết hết.”

Thiệu Lăng cười:

“Anh biết gì đâu, thực ra anh cũng không biết chỉ đoán thôi. Vì bà nội của Thiệu Bằng ngày xưa cũng đối xử với mẹ anh ta y như vậy. Anh nhớ bà nội anh lúc còn sống có kể, mẹ của Thiệu Bằng chính là kiểu ‘nhiều năm làm dâu khổ giờ mới được làm mẹ chồng’. Ngày xưa căm ghét mẹ chồng cay nghiệt thế nào thì giờ lại làm y chang như vậy. Học theo không sai một ly nên anh đoán là có chuyện đó. Thật ra Thiệu Bằng hơn anh mười mấy tuổi, anh ta cưới vợ muộn như vậy cũng là vì lý do này.”

Trước Tiếp