Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thực ra Lê Thư Hân không phải là nhà thiết kế tài ba gì, càng không phải người có tầm nhìn xuất chúng.
Thứ cô có là gu thẩm mỹ của hơn hai mươi năm sau. Và kinh nghiệm của một người từng trải luôn là vô giá. Những kinh nghiệm đó chính là một trong những yếu tố quan trọng chống đỡ cho công ty của Lê Thư Hân.
Anh Chu hẹn với Lê Thư Hân và đến công ty vào sáng hôm sau. Anh ta đi một mình trông rất bình thường. Nhưng công ty của họ không bao giờ có thói quen trông mặt mà bắt hình dong. Tiểu Điền nhanh ch.óng mời anh Chu vào phòng khách.
Anh Chu đảo mắt một vòng. Công ty này đúng như anh ta dự đoán, không phải là một công ty lớn nhưng phong cách tổng thể lại rất tương đồng với cửa hàng của họ.
Không phải tương đồng về màu sắc mà là về phong cách, mang lại một cảm giác rất thoải mái.
Lê Thư Hân nhanh ch.óng bước vào.
Tiểu Điền giới thiệu cho hai bên:
“Anh Chu, đây là Lê tổng của công ty chúng tôi, còn đây Wendy, giám đốc phòng kinh doanh.”
Lần đầu gặp Lê Thư Hân, Chu Vĩ Ninh thực sự kinh ngạc một chút.
Anh ta đưa tay ra:
“Chào Lê tổng, tôi là Chu Vĩ Ninh.”
“Lê Thư Hân.”
Phải nói rằng, công ty này từ Lê tổng Lê Thư Hân cho đến giám đốc Wendy của phòng kinh doanh, đều mang lại cảm giác của những người phụ nữ nhỏ nhắn.
Nói cách khác, họ không thuộc tuýp phụ nữ mạnh mẽ cũng không có vẻ gì là sắc sảo hiếu thắng.
Lê Thư Hân là một mỹ nữ cao ráo, khí chất dịu dàng trong sáng.
Còn Wendy lại mang vẻ hoạt bát của một cô gái trẻ.
Chu Vĩ Ninh thậm chí còn cảm thấy, nếu mình đến đây bàn chuyện làm ăn mà đưa ra những điều kiện quá khắt khe thì quả là đang bắt nạt người khác.
Tuy nhiên trên thương trường chỉ có kinh doanh, anh ta sẽ không vì đối tác là mỹ nữ mà nhượng bộ. Việc nào ra việc đó.
Chỉ có điều rất nhanh sau đó Chu Vĩ Ninh nhận ra mình đã sai.
Quả nhiên phụ nữ không bao giờ có thể trông mặt mà bắt hình dong.
Cả Lê tổng Lê Thư Hân và Wendy đều không phải là những người dễ đối phó.
Có người thể hiện sự sắc sảo ra ngoài nhưng cũng có kiểu người như Lê Thư Hân, trông rất dịu dàng không hề tỏ ra hiếu thắng nhưng ở nhiều điểm lại không hề nhượng bộ một bước.
Chu Vĩ Ninh đã lăn lộn trên thương trường hơn chục năm vậy mà lại phát hiện ra trong cuộc đàm phán này, anh ta chẳng chiếm được chút lợi thế nào.
Chính anh ta cũng phải bật cười:
“Lê tổng lợi hại hơn tôi tưởng.”
Lê Thư Hân lại không nghĩ vậy, cô cười nói:
“Làm ăn mà, dĩ nhiên là phải đôi bên cùng có lợi thì mới tiếp tục được, anh nói có đúng không? Thật ra tôi cũng hy vọng chúng ta có thể đàm phán thuận lợi nhưng thuận lợi không có nghĩa là chúng tôi phải chịu thiệt. Tôi rất tin tưởng vào sự phát triển của công ty mình. Tôi tin rằng anh Chu đến đây nói chuyện cũng là vì có niềm tin vào chúng tôi. Đã có niềm tin, tại sao hai bên không đưa ra những điều kiện thành ý hơn?”
Chu Vĩ Ninh:
“Lê tổng nói vậy cũng có lý.”
Hai người lại tiếp tục trao đổi. Thực ra cả hai bên đều rất có thành ý. Chính vì vậy mà cuộc nói chuyện diễn ra khá hòa nhã.
Dĩ nhiên đây là một thương vụ không nhỏ, không thể nào chỉ nói một lần là xong. Anh Chu đến đây trước để tiếp xúc, cũng là để có một sự tìm hiểu sâu hơn.
Sau khi mọi người rời đi, Uông Địch nói:
“Tôi thấy anh Chu Vĩ Ninh này rất có thành ý, có lẽ bây giờ anh ấy đang cân nhắc các điều kiện cụ thể.”
Điểm này Lê Thư Hân cũng nhận ra, cô nói:
“Đúng vậy nhưng cũng phải cho anh ấy thời gian suy nghĩ, dù sao đây cũng không phải chuyện nhỏ.”
“Vâng.”
Thực ra hai người không biết, Chu Vĩ Ninh sau khi rời đi không hề xuống lầu mà lại đi lên.
Và nơi anh ta đến chính là một nơi mà Lê Thư Hân rất quen thuộc, văn phòng luật sư nơi Tô Tuyết Liên làm việc.
Chu Vĩ Ninh lên lầu tìm bạn cũ. Bạn của anh ta chính là một trong những đối tác của văn phòng luật.
Vị luật sư họ Vương này mời anh ta vào, cười nói:
“Lão Chu, sao ông lại đến đây? Tìm tôi à? Trông không giống lắm.”
Chu Vĩ Ninh cười:
“Không phải tìm ông đâu, tôi vừa ở công ty thời trang Thư Lăng dưới lầu. Tôi đang có hứng thú hợp tác với họ, tiện đường ghé qua thăm ông. Các ông ở trên, họ ở dưới có thân quen không?”
Vương Luật lắc đầu:
“Tôi thì không quen, nhưng Tiểu Quan và Tiểu Tô ở văn phòng tôi thì thân với Lê tổng của họ.”
Anh ta ngạc nhiên hỏi:
“Sao ông lại nghĩ đến việc làm ngành này?”
Chu Vĩ Ninh:
“Ai mà chê tiền nhiều chứ? Tôi thấy có tiềm năng. Nhưng mà Lê tổng của họ cũng rất khôn khéo, vẫn còn phải bàn bạc thêm.”
Vẻ mặt của Vương Luật có chút kỳ lạ.
Chu Vĩ Ninh tò mò:
“Cái vẻ mặt gì của ông thế?”
Vương Luật tỏ ra khó nói, chân thành bảo:
“Lão Chu à, trình của ông bây giờ kém thế sao? Vị Lê tổng đó mới vào ngành này được một năm, nói là lính mới cũng không quá lời. Ông chắc là mình không đàm phán nổi với một người mới vào nghề à?”
Lần này Chu Vĩ Ninh thật sự kinh ngạc:
“Thật hay giả vậy, cô ấy mới vào nghề?”
Vương Luật:
“Chứ sao, chi tiết thì tôi không rõ mà biết cũng không dám nói. Nhưng cô ấy và Tiểu Tô trong văn phòng tôi quan hệ khá tốt, giấy tờ pháp lý cũng do Tiểu Quan, sư huynh của Tiểu Tô làm. Chuyện khác không nói nhưng cô ấy đúng là mới làm ngành này chưa được bao lâu, căng lắm là hơn một năm. Tôi nghe Tiểu Tô cảm thán rằng có những người đúng là có thiên phú, làm gì cũng giỏi.”
Chu Vĩ Ninh:
“…”
Anh ta im lặng một chút rồi hỏi:
“Trước đây cô ấy không làm ngành này?”
Vương Luật:
“Không phải, đúng là có thiên phú.”
Chu Vĩ Ninh thở dài cười nói:
“Vậy thì tôi thật sự phải nhìn nhận lại vị Lê tổng này rồi, quả là kiến thức của tôi còn hạn hẹp.”
Vương Luật vỗ vai anh ta:
“Đừng có xem thường phụ nữ nhé, phụ nữ bây giờ lợi hại lắm. Vị Lê tổng này, đôi khi tôi nghe luật sư Quan và Tiểu Tô nhắc đến đều cảm thán là cô ấy không được học hành nhiều, nếu không chắc chắn sẽ còn lợi hại hơn bây giờ. Có lẽ ông không biết, trang phục của công ty họ đều do cô ấy cùng vài nhà thiết kế thảo luận để định hình phong cách đấy. Giỏi chưa?”
Lần này Chu Vĩ Ninh càng sốc hơn, một lúc lâu sau mới thốt lên:
“Thật hay giả vậy?”
Vương Luật:
“Có gì mà giả, chúng tôi ở trên, họ ở dưới lại còn thân với Tiểu Tô nữa.”
Lúc này Chu Vĩ Ninh thật sự không biết nói gì, anh ta im lặng một hồi rồi cảm thán:
“Quả nhiên là đã xem thường phụ nữ. Nói vậy thì tôi lại càng có hứng thú với cô ấy.”
Vương Luật:
“Ông thôi đi nhé, người ta có chồng có con rồi.”
Chu Vĩ Ninh:
“…”
Khóe miệng anh ta giật giật:
“Là ông thôi đi thì có. Tôi nói có hứng thú là hứng thú với năng lực và tài hoa của người ta chứ không phải hứng thú nam nữ. Ông có thôi ngay cái kiểu suy nghĩ vớ vẩn ấy đi không. Ông biết tính tôi mà kiếm tiền mới là số một.”
Vương Luật:
“Cái đó thì đúng, quên mất ông là cái máy hái ra tiền.”
Anh ta cười nói:
“Có muốn tôi giới thiệu Tiểu Tô cho ông không, quen biết dễ làm việc hơn mà.”
Chu Vĩ Ninh:
“… Tôi thấy ông nghĩ nhiều rồi.”
Anh ta nói:
“Không phải chuyện gì cứ quen biết là dễ làm việc đâu. Ngược lại tôi thấy, dính dáng đến quan hệ quen biết lại thiếu chuyên nghiệp. Lần sau tôi sẽ cử trợ lý của mình đến để đàm phán nghiêm túc.”
Hôm nay anh ta tự mình đến, thực ra cũng là để dò xét tình hình nhưng bây giờ thì anh ta đã thật sự rất hứng thú.
“Chúc tôi thành công đi?”
“Chúc ông thành công.”
Hai người bật cười.
“Ra ngoài làm một chén không?”
“Đi chứ, cũng sắp đến giờ tan làm rồi.”
Hai người cùng ra ngoài, Chu Vĩ Ninh liếc nhìn cô gái tên “Tiểu Tô”.
Lúc này Tiểu Tô cũng đang thu dọn tài liệu chuẩn bị xuống lầu ăn trưa. Cảm nhận được ánh nhìn, cô ngẩng đầu lên thì thấy người đàn ông đó gật đầu với mình Tô Tuyết Liên cũng gật đầu đáp lại.
Khi cô bước ra khỏi văn phòng, thấy luật sư Vương và vị khách lúc nãy đang đợi thang máy cô liền gọi điện:
“Tôi xuống đây, cô đợi ở thang máy bên trái nhé.”
Thang máy vừa lúc dừng lại, mấy người cùng bước vào.
Vương Luật cười nói:
“Tiểu Tô lại đi ăn trưa với Lê tổng à.”
Tô Tuyết Liên có chút thắc mắc sao anh ta đột nhiên hỏi vậy nhưng vẫn gật đầu:
“Vâng.”
Thang máy nhanh ch.óng dừng ở tầng của công ty Lê Thư Hân. Lê Thư Hân bước vào cũng ngạc nhiên:
“Anh Chu, anh cũng ở đây à.”
Chu Vĩ Ninh gật đầu cười đáp:
“Bạn tôi ở trên lầu.”
Lê Thư Hân không nói gì thêm, chỉ mỉm cười nhẹ. Lúc này Tô Tuyết Liên mới vỡ lẽ tại sao anh Chu lại chào mình nhưng thực ra cũng không cần thiết.
Dù là giờ ăn trưa nhưng người xuống lầu ăn cũng không nhiều, đa số nhân viên các công ty đều gọi đồ ăn giao tận nơi cho tiện.
Mấy quán ăn, quán trà dưới lầu đều có dịch vụ giao hàng.
Thang máy dừng ở tầng một. Vừa ra khỏi thang máy, Lê Thư Hân đã thấy Thiệu Lăng và cậu con trai mũm mĩm đang đợi mình.
Lê Thư Hân bước nhanh tới, gọi:
“Tiểu Giai Hi.”
Cậu nhóc mũm mĩm nghe thấy tiếng mẹ, liền lon ton chạy tới.
“Mẹ ơi!”
Lê Thư Hân cúi xuống ôm con trai lên, hỏi:
“Có nhớ mẹ không nào.”
Cậu nhóc nói bằng giọng sữa:
“Nhớ ạ~”
Bàn tay nhỏ xíu của cậu vẫy vẫy về phía sau lưng Lê Thư Hân, giọng mềm nhũn:
“Tô Tô…”
Tô Tuyết Liên dở khóc dở cười:
“Phải gọi là dì Tô chứ.”
Cậu nhóc:
“Dì~ Tô Tô.”
Với đôi mắt to tròn, cậu bé là một nhóc tì đáng yêu, nụ cười của cậu có thể làm tan chảy trái tim người khác.
Tô Tuyết Liên nói:
“Nào, để dì bế cho.”
Cuộc chiến giành bế em bé bắt đầu.
Lê Thư Hân:
“Cho cậu đấy, cậu bế đi.”
Làm mẹ chỉ mong được lười biếng một chút.
Cô tiến lên một bước, tiện thể khoác tay Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng cũng không khách khí:
“Tô Tuyết Liên, nhà tôi ba người đi ăn cơm, cô đúng là kỳ đà cản mũi.”
Tô Tuyết Liên lườm anh, không thèm để ý, chỉ tập trung chơi với cậu bé.
Tuy cô và Lê Thư Hân ngày càng thân thiết nhưng với Thiệu Lăng vẫn có chút khoảng cách, gần như không bao giờ gặp riêng.