Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 111

Trước Tiếp

Cô nói:

"Vậy xem ra tôi phải tăng lương cho các cô ấy rồi."

Lê Thư Hân cười xong, cũng nói thẳng:

"Wendy không nghỉ việc đâu, tôi thành lập một công ty riêng và điều Wendy sang phòng kinh doanh rồi."

Chị Thu là người có điểm tốt này, tuy cũng cạnh tranh nhưng không dùng thủ đoạn bẩn thỉu, có gì nói thẳng.

Thực ra kiếp trước Lê Thư Hân làm nhân viên bán hàng trong ngành này cũng mấy năm, tuy không phải làm chủ nhưng với tư cách người ngoài cuộc cũng chứng kiến không ít.

Có thể nói, các bà chủ làm ăn không hề thua kém các ông chủ. Phụ nữ thành công thường khó khăn hơn đàn ông một chút nên một khi họ đã làm nên sự nghiệp thì thường rất phóng khoáng, càng thành công lại càng quang minh chính đại.

Ngược lại một số ông chủ lại làm ăn không có quy tắc, hay giở trò nhiều lúc còn hẹp hòi.

Nói về Wendy, tuy là người mới trong ngành nhưng cô bé thật sự rất có thiên phú lại chăm chỉ, nên sau nửa năm làm việc những người quen thuộc trong trung tâm thương mại đều biết năng lực của cô ấy không tồi.

Lúc này liền có người đến đào góc tường. Đừng tưởng ngành này không có chuyện đó, làm tốt thì ngành nào cũng như nhau.

Nhưng Uông Địch (Wendy) dù người khác có đưa ra mức giá cao thế nào cũng không có ý định rời đi.

Thứ nhất, lúc cô khó khăn nhất chính là Lê Thư Hân đã thuê cô, cho cô một chỗ đứng để kiếm tiền, còn dạy cô kỹ năng bán hàng, cô là người biết ơn.

Thứ hai, dù có người đến đào góc tường, mức lương họ đưa ra cũng không cao hơn Lê Thư Hân.

Cửa hàng của họ kinh doanh tốt, tiền hoa hồng nhiều hơn nhà khác, dù lương cơ bản có cao hơn một chút nhưng tổng thu nhập thì cũng chẳng hơn là bao.

Đừng nói là chị Thu, ngay cả Vương Dục, người có quan hệ không tốt với họ cũng đã đến. Vương Dục chính là vợ của ông chủ Tống.

Vợ chồng họ còn muốn mời Trần Trân quay lại nhưng Trần Trân đã không đồng ý.

Những chuyện này Lê Thư Hân ít nhiều đều biết. Đừng thấy cô ít khi đến cửa hàng nhưng Tiểu Đinh và Tiểu Điền hầu như ngày nào cũng qua, mấy cô bé ríu rít nói đủ thứ chuyện.

Chị Thu đến hỏi thẳng như vậy đã được coi là rất quang minh chính đại.

Lê Thư Hân:

"Tôi nghĩ cô ấy sẽ không đi đâu."

Chị Thu ngạc nhiên nhìn Lê Thư Hân, không ngờ tới.

Cô nói:

"Cô tự mình thành lập công ty à?"

Lê Thư Hân gật đầu:

"Đúng vậy."

Cô cười nói:

"Tôi cũng không thể cứ mãi làm bán sỉ được."

Chị Thu ngạc nhiên nhìn Lê Thư Hân, rồi nói:

"Nhìn cô thật sự không giống người mới vào nghề chút nào."

Khi cửa hàng của Lê Thư Hân bán được những mẫu hot, những lão làng như họ đã đi hỏi thăm về cô. Nghe nói người này trước đây chưa từng làm trong ngành này, vậy mà một người hoàn toàn không có kinh nghiệm lại rất lão luyện.

"Cô đúng là rất có thiên phú trong ngành này."

Lê Thư Hân lắc đầu, không thừa nhận.

Chuyện của mình, mình là người rõ nhất.

Nghe Lê Thư Hân mở công ty, chị Thu cũng không hỏi thêm về Uông Địch nữa, cần gì phải tự chuốc lấy sự khó chịu.

Cô chỉ cười nói:

"Vậy chúc cô làm ăn phát đạt."

Lê Thư Hân:

"Mọi người như nhau cả thôi, cũng chúc chị làm ăn phát đạt."

Chị Thu vội vã rời đi.

Tô Tuyết Liên cảm thán:

"Trông cô ấy đúng là một nữ cường nhân."

Lê Thư Hân cười:

"Đúng vậy."

Buổi trà chiều của Lê Thư Hân hơi kéo dài nhưng cũng không nán lại lâu hơn. Cô nhanh ch.óng cùng Tô Tuyết Liên lên lầu ai về công ty nấy.

Thực ra Lê Thư Hân có thời gian uống trà chiều là vì công việc đã có tiến triển đáng kể, bây giờ chỉ còn một số việc cuối cùng.

Bước tiếp theo là phải phủ sóng hàng hóa toàn diện. Nghe có vẻ nhanh, nhưng từ sau Tết đến giờ cũng đã gần ba tháng.

Thời gian trôi nhanh như một cơn gió.

Chuyến du lịch thủ đô của vợ chồng Thiệu Lăng cứ ngỡ như mới hôm qua, mà giờ đã là tháng Năm hoa nở.

Nghĩ kỹ lại chuyện giải tỏa đền bù cũng đã qua một năm.

Trong một năm qua, sự thay đổi của vợ chồng Lê Thư Hân khá lớn nhưng có thay đổi vẫn tốt hơn là không có gì.

Lê Thư Hân họp nhanh với mọi người trong công ty, tạm thời chốt một số việc của các cửa hàng, sau đó mới tan làm về nhà.

Vừa về đến nhà cô đã thấy Thiệu Lăng đang ôm một cuốn sách, vẻ mặt lơ mơ sắp ngủ. Cục bột nhỏ thì đang ôm một chiếc ô tô đồ chơi, chạy lạch bạch trong phòng.

Vừa thấy mẹ về, cậu nhóc liền chạy lạch bạch tới, giọng mềm mại:

"Mẹ."

Giống hệt như Tôn Ngộ Không gọi "Sư phụ", cùng một tông giọng.

Lê Thư Hân cười dắt tay con, hỏi:

"Bảo bối hôm nay làm gì nào?"

Cục bột nhỏ giọng sữa non nớt:

"Ăn cơm, đi ngủ, chơi xe, còn đi xem gà con nữa."

Lê Thư Hân nghe là hiểu ngay, hôm nay Thiệu Lăng đã về Lâm Thành.

Cô đi đến bên cạnh Thiệu Lăng vòng ra sau ghế sofa ôm chầm lấy anh,

"Hôm nay anh về thôn à?"

Thiệu Lăng cứ vài ngày lại về một chuyến. Có lẽ vì đã thuê cả nhà chú Hai Quách nên anh cũng không quá bận tâm, không cần ngày nào cũng phải có mặt.

Thực ra ban đầu Lê Thư Hân không hiểu, nếu nhà chú Hai Quách muốn nuôi gà, tại sao họ không tự mình thầu một mảnh đất.

Nhưng sau khi được Thiệu Lăng phân tích, cô đã hiểu ra.

Vì rủi ro.

Chú Hai Quách dĩ nhiên biết nuôi gà, và chính vì biết nên chú mới hiểu rõ những rủi ro của nó. Người làm chăn nuôi có câu:

"Nhà có bạc triệu, dính tới lông mao là không tính."

Có thể thấy nghề này không phải lúc nào cũng ổn định.

Nếu thầu đất phải bỏ tiền. Nuôi gà cũng phải bỏ tiền.

Trước đây chú Hai dám làm là vì gia đình phải dựa vào đó để sống. Nhưng bây giờ họ đã nhận được một khoản tiền đền bù, trong tay có nhiều tiền hơn, người ta lại càng muốn sự ổn định. Thiệu Lăng thuê họ, họ nhận lương cố định.

Tuy không kiếm được nhiều bằng tự mình nuôi nhưng cũng tùy cách nhìn. Nếu có chuyện gì xảy ra họ sẽ không bị lỗ.

Người có tuổi một chút luôn muốn sự ổn định hơn.

Đó mới là tâm lý của họ.

"Ừ, anh về thôn. Trong thôn bây giờ vắng vẻ thật."

Lê Thư Hân ôm Thiệu Lăng không buông, Thiệu Lăng cũng thuận thế nắm lấy tay cô mân mê:

"Bây giờ người trong thôn di dời ngày càng nhiều, không còn lại bao nhiêu hộ. Mọi người đều dọn đi hết, cảm giác thật lạnh lẽo."

Lê Thư Hân:

"Chú Hải già đã dọn đi chưa?"

Thiệu Lăng nhướng mày:

"Tất nhiên là chưa rồi, ông ấy chắc chắn sẽ chiếm hời cho đến giây phút cuối cùng."


Lê Thư Hân:

"..."

Thiệu Lăng bật cười:

"Ông dượng này của anh sẽ không bao giờ thay đổi."

Cứ nói chuyện ông ấy quanh năm đi giày thể thao là đủ thấy kỳ quặc. Thời tiết ở đây không giống miền Bắc, phần lớn thời gian đều rất nóng, nhiều người, đặc biệt là người già đều đi dép lê. Nhưng ông Hải thì không, ông ấy luôn đi giày thể thao rách thì vá lại.

Tại sao lại thế?

Không phải ông ấy không muốn đi dép lê mà là vì cô con gái thứ hai của ông làm việc trong một xưởng giày, thường xuyên có giày thể thao bị lỗi tuồn ra ngoài chia cho công nhân.

Ông Hải đi chính là loại giày này, giày không mất tiền lúc nào cũng tốt hơn giày mất tiền.

Thiệu Lăng:

"Ông ấy cố thủ thêm một chút, có thể tiết kiệm được hơn nửa năm tiền thuê nhà."

Lê Thư Hân:

"..."

Thiệu Lăng dùng sức kéo Lê Thư Hân ra phía trước, cả người cô ngã vào lòng anh.

Thiệu Lăng ôm lấy cô,

"Không ít người trong thôn đã chuyển đến thuê nhà ở thôn Thang Khẩu."

Lê Thư Hân rất ngạc nhiên:

"Không phải nói nhiều người thuê nhà ở thôn Thượng Vân sao?"

Thiệu Lăng:

"Thôn Thang Khẩu vì tin đồn giải tỏa mà xây thêm không ít nhà. Nhà không thể để trống được, tiền thuê nhà của họ lại thấp hơn thôn Thượng Vân nên nhiều người đã chuyển đến đó. Vì chuyện này mà thôn Thượng Vân và thôn Thang Khẩu còn cãi nhau."

Lê Thư Hân nhất thời không biết nói gì.

Đôi khi đừng nghĩ người nhà quê chất phác, thực ra cũng lắm chuyện rắc rối.

"Với lại bây giờ các buổi hội thảo của công ty tài chính Kamaz đều tổ chức ở thôn Thang Khẩu, nhiều người cũng muốn tiện đường."

Lê Thư Hân:

"Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ."

Thiệu Lăng:

"Kệ họ đi."

Anh ôm lấy Lê Thư Hân, nhẹ nhàng đung đưa.

Lê Thư Hân khẽ cười:

"Anh làm gì thế, coi em là trẻ con à, thả em xuống."

"Thả mẹ ra!"

Cục bột nhỏ không biết từ lúc nào đã chạy ra phía trước, cậu bé ngẩng mặt lên nhìn ba giọng hậm hực:

"Ôm con!"

Thiệu Lăng nhướng mày, "hầy" một tiếng:

"Thằng nhóc con này, còn dám quản cả ba mày à. Con có quan trọng bằng mẹ con không?"

Anh cúi xuống hôn chụt một cái:

"Đây là vợ của ba, ba muốn ôm cô ấy, không ôm con."

Cục bột nhỏ nghiêng đầu, không vui:

"Ba hư!"

Thiệu Lăng:

"Hả, ba hư? Ba làm sao, không ôm con là hư à?"

Cục bột nhỏ bĩu môi.

Lê Thư Hân không nhịn được cười:

"Hai ba con nhà này làm gì vậy?"

Người đàn ông này thật là trẻ con.

Cô nói:

"Đừng giỡn nữa."

Cô nhìn cuốn sách Thiệu Lăng vứt trên sofa, nói:

"Anh xem có hiểu không? À đúng rồi, hôm nay em uống trà chiều với Tô Tuyết Liên, cô ấy có bạn trai rồi, cũng làm bên tài chính, nói là sẽ giới thiệu cho chúng ta làm quen."

Thiệu Lăng nhướng mày:

"Được thôi."

Lê Thư Hân không nhịn được cười, cô thật sự sắp không nhịn nổi.

Kiếp trước, Thiệu Lăng theo vị huynh đài kia mua cổ phiếu, sau nhiều lần mới thấy có gì đó không ổn. Tình hình gì mà toàn một màu xanh lá cây (màu giảm giá ở thị trường chứng khoán TQ).

Sau đó anh quyết đoán mua ngược lại, thế mà lại kiếm được tiền.

Từ đó về sau, Thiệu Lăng cũng "tâm phục khẩu phục" trình độ của vị này.

Không biết đời này, Thiệu Lăng sẽ phải dẫm vào hố bao lâu mới nhận ra.

Chỉ mong là không phải đóng quá nhiều học phí, Lê Thư Hân nhìn Thiệu Lăng.

Thiệu Lăng véo má cô, hỏi:

"Em cười cái gì thế?"

Lê Thư Hân:

"Đâu có."

Thiệu Lăng:

"Em xem em kìa, mặt mày cười gian, trông không giống người tốt gì cả."

Lê Thư Hân:

"Anh nói cái gì vậy, có ai lại nói vợ mình như thế không, em chỗ nào không giống người tốt? Em là người tốt mà."

Cục bột nhỏ ở bên cạnh hùa theo mẹ:

"Người tốt."

"Đúng vậy, người tốt."

Lê Thư Hân lườm Thiệu Lăng.

Thiệu Lăng giơ tay đầu hàng:

"Anh sai rồi."

"Phạt anh!"

Lê Thư Hân đưa tay vò tung tóc Thiệu Lăng. Trước đây để cho tiện anh toàn cắt đầu đinh, bây giờ có nhiều thời gian hơn nên tóc cũng dài ra một chút. Lê Thư Hân làm rối tóc anh rồi cười ha hả.

Cục bột nhỏ nhìn thấy, đôi mắt to đen láy lấp lánh, vẻ mặt "con cũng muốn".

Thiệu Lăng lập tức nhìn thấu ý đồ của thằng nhóc, nói:

"Nếu con dám chọc ba, ba sẽ đ.á.n.h m.ô.n.g con."

Cục bột nhỏ lập tức ôm lấy m.ô.n.g mình, mắt tròn xoe:

"Ba, hư!"

Bắt nạt nhóc mập, xấu xa!

--

Hết chương 47.

 

Trước Tiếp