Thiệu Lăng:
"Bất kể có phải là chủ mưu hay không thì Thiệu Bằng chắc chắn có tham gia. Hắn cùng với giám đốc Uông, phóng viên Vương và mấy người nữa cấu kết với nhau, còn làm chân gỗ ở giữa. Mấy lần vào cửa hàng mua sắm, hắn đều là người xông lên đầu tiên. Anh đoán có người tỉnh táo sẽ nhận ra, nhưng phần lớn đều không nhận ra mà hùa theo. Nhưng em hiểu mà, chuyến du lịch này là miễn phí, nên mọi người cũng sẽ không keo kiệt đến mức không tiêu một đồng nào. Đôi khi dù nhận ra chút manh mối, họ cũng ít nhiều mua một ít. Vụ quản lý tài chính mà họ quảng cáo, đã có một phần ba số người ký hợp đồng và một phần ba khác cũng rất d.a.o động, nhưng phải về nhà bàn bạc với người thân."
Lê Thư Hân ngạc nhiên:
"Nhiều vậy sao?"
Thiệu Lăng:
"Xa nhà, được người ta hỏi han ân cần. Trong hoàn cảnh đó, độ tin tưởng của mọi người đối với họ rất cao. Hơn nữa họ thực sự tỏ ra là người tốt mọi lúc mọi nơi, giữa chừng còn có vụ thuê người giả làm bộ đội, lập tức kéo gần quan hệ giữa mọi người lại. Em tin không, những người đi chuyến này có rất nhiều người tin lời họ chứ không tin lời anh đâu. Cho nên vừa rồi lúc Tô Tuyết Liên nói, anh suýt nữa thì bật cười. Cô ấy có lòng tốt nhưng người ta lại nghĩ cô ấy có ý đồ xấu. Anh cũng không phải thánh nhân. Người khác bị lừa hay không thì liên quan gì đến anh? Anh đã nhắc nhở rồi, không ai nghe cả. Lời hay khó lọt tai quỷ dữ. Họ vui là được, anh không nói thêm nữa. Dù sao thì anh đã làm đúng như lời hứa với bác bí thư rồi."
Lê Thư Hân:
"Anh nói xem đây là chuyện gì không biết."
Thiệu Lăng:
"Kệ họ đi. Của trời cho, tự nhiên sẽ có cá mập đ.á.n.h hơi tìm đến, giữ được hay không là do bản lĩnh của mỗi người."
Anh quay đầu lại, nói:
"Em dùng sức một chút đi chứ. Kỳ lưng gì mà yếu xìu."
Lê Thư Hân sa sầm mặt, đ.á.n.h anh một cái bực bội nói:
"Tại sao em không có sức? Còn không phải tại anh vừa vào cửa đã làm bậy à? Bây giờ còn trách em nữa."
Thiệu Lăng bật cười, vươn tay ôm lấy cô,
"Là lỗi của anh, tại anh nhớ em quá mà."
Lê Thư Hân bĩu môi với anh.
Thiệu Lăng cười:
"Với lại, chồng em khỏe mạnh không phải là chuyện tốt sao?"
Lê Thư Hân mặt đỏ bừng, nói:
"Anh im đi."
Hai người quấn quýt tắm xong, lúc này mới thay quần áo ở nhà thoải mái.
Thiệu Lăng vươn vai cảm thán:
"Cảm giác như được sống lại vậy."
Rồi anh đá văng bộ quần áo vứt dưới đất ra xa.
Lê Thư Hân:
"Thiệu Lăng!!!"
Cô chống nạnh:
"Anh không nhặt lên thì thôi lại còn đá đi."
Thiệu Lăng giơ tay:
"Anh dọn ngay đây. Vừa nãy anh thể hiện tốt như thế mà sao em vẫn còn nổi nóng vậy..."
Lê Thư Hân:
"Chuyện nào ra chuyện đó."
Thiệu Lăng nhún vai, anh nhặt quần áo lên ném hết vào phòng tắm rồi hỏi:
"Công ty của em thế nào rồi?"
Vừa nhắc đến chuyện này, Lê Thư Hân liền phấn chấn hẳn lên.
Cô đắc ý nói:
"Tuyệt vời lắm, em chân thành mời anh đến tham quan, thật sự rất ổn."
Thiệu Lăng nhìn dáng vẻ hớn hở của cô, bật cười, nói:
"Xem ra em rất hài lòng."
Lê Thư Hân gật đầu:
"Đương nhiên rồi, bây giờ môi trường tốt hơn trước, người cũng đông hơn."
Thiệu Lăng ngạc nhiên:
"Không phải em nói vẫn chưa phỏng vấn được người phù hợp à?"
Tối qua họ gọi điện, Lê Thư Hân vẫn chưa phỏng vấn được nhà thiết kế nào ưng ý.
Lê Thư Hân cười ha hả, đắc ý vô cùng:
"Vận may của em tốt mà. Sáng nay phỏng vấn, có hai cô gái em thấy rất ổn nên đã giữ lại rồi. Em đã điều Tiểu Điền làm thư ký cho em, văn phòng cũng tuyển thêm hai cô gái nữa."
Thiệu Lăng:
"Ủa, vậy công ty của em không phải toàn là nữ à?"
Lê Thư Hân sững sờ, nói:
"Đúng nhỉ."
Thực ra lúc tuyển dụng cô không hề nghĩ đến nam hay nữ, nhưng bây giờ xem ra những người được tuyển đều là con gái.
Lê Thư Hân:
"Như vậy cũng tốt mà, bản thân em cũng là phụ nữ, đương nhiên muốn tạo nhiều cơ hội cho các bạn nữ. Nhưng nói thật em không để ý đâu, dù là nam hay nữ miễn là phù hợp em đều sẽ nhận. Chỉ là tình cờ toàn là con gái thôi."
Thiệu Lăng:
"Thực ra anh lại rất hy vọng bên em nhiều con gái."
Lê Thư Hân:
"Hả?"
Thiệu Lăng:
"Vợ anh xinh đẹp như vậy, tuyển đồng nghiệp nam vào anh không yên tâm."
Lê Thư Hân:
"Xì!"
Thiệu Lăng cười ha hả.
Hai vợ chồng đang nói cười vui vẻ thì nghe tiếng mở cửa. Lê Thư Hân quay đầu lại, thấy chị cả đang bế c* con béo ú vào nhà.
Tiểu Giai Hi vừa thấy ba liền ngẩn người một chút, sau đó "oa" một tiếng đòi lao vào người Thiệu Lăng, miệng nhỏ không ngừng gọi:
"Ba, ba..."
Nhìn là biết ngay Thiệu Lăng rất hay trông con.
Lê Thư Bình đặt c* con xuống đất, tiểu Giai Hi lập tức chạy về phía ba.
Thiệu Lăng liền nhấc bổng con trai lên, nói:
"Nhớ ba không?"
c* con béo ú nói to:
"Nhớ ạ!"
Gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo áp vào mặt ba, giọng sữa nũng nịu:
"Bảo bảo nhớ ba, ba không ở nhà."
Ồ, nói năng trôi chảy ghê.
Thiệu Lăng cười càng tươi hơn, nói:
"Ba cũng nhớ bảo bảo."
Anh chọc vào má bé Giai Hi,
"Bảo bảo ở nhà có ngoan, trông mẹ không?"
Bé Giai Hi gật đầu lia lịa:
"Có ạ!"
"Thế bảo bảo có làm mẹ giận không?"
Bé Giai Hi quả quyết lắc đầu, nói to:
"Không có ạ!"
Trông có vẻ nghe hiểu rất rõ.
"Vậy bảo bảo ở nhà có làm dì cả không vui không?"
Thiệu Lăng chỉ tay về phía Lê Thư Bình.
Bé Giai Hi:
"Dì cả thích bảo bảo."
Cậu bé đắc ý vỗ n.g.ự.c,
"Thích bảo bảo nhất."
Lê Thư Hân cười nói:
"Chị cả cưng nó lắm, nó nghịch cũng không mắng câu nào."
Lông mày nhỏ của Giai Hi hơi nhíu lại, cậu bé lắc đầu kiên quyết:
"Bảo bảo không nghịch."
Thiệu Lăng cười ha hả,
"Bảo bảo nói đúng, bảo bảo của chúng ta tốt như vậy, sao có thể nghịch ngợm được? Ngoan nhất chính là con, đúng không?"
"Đúng ạ!"
Giọng vang lanh lảnh.
Thiệu Lăng:
"Bảo bảo ngoan như vậy, ba mua bánh cho bảo bảo nhé."
Vừa nghe đến bánh, cậu nhóc đã ch** n**c miếng, l.i.ế.m môi mắt to sáng lấp lánh.
Thiệu Lăng:
"Ba mua bánh của tiệm Đạo Hương Thôn đấy."
Anh ngẩng đầu nói:
"Chị cả, em mua nhiều lắm, lát nữa chị cũng lấy một ít về nhé."
Lê Thư Bình không từ chối.
Thiệu Lăng nhanh ch.óng dắt con trai đi lục túi, Lê Thư Hân dặn dò:
"Anh đừng cho nó ăn nhiều quá, nó ăn nhiều sẽ không ăn cơm đâu."
Thiệu Lăng:
"Chuyện này mà anh không biết à?"
Lê Thư Hân nói đầy ẩn ý:
"Nếu anh biết, tại sao lần trước lại cho nó ăn nhiều trứng cuộn như vậy?"
Thiệu Lăng:
"..."
Không nghe thấy gì hết!
Lê Thư Hân hừ một tiếng,
"Dù sao thì anh nhớ cho kỹ đấy."
Vì Thiệu Lăng trở về, nhà cửa quả nhiên náo nhiệt hơn hẳn. Chu Vịnh Ni đi học về liền chơi cùng em họ, còn mấy người lớn thì vào bếp
Thiệu Lăng không quên kể cho họ nghe đủ thứ chuyện lớn nhỏ trong chuyến du lịch lần này.
Lê Thư Hân là người sống lại từ nhiều năm sau nên dĩ nhiên hiểu rõ những mánh khóe này nhưng Lê Thư Bình và Chu Vịnh Ni thì chưa từng nghe qua.
Lê Thư Bình nghe mà kinh ngạc không thôi, còn Chu Vịnh Ni đang chơi với c* con cũng mở to mắt, cảm thấy kiến thức của mình thật quá ít ỏi.
Lê Thư Bình:
"A Lăng à, ý em là ông chủ cửa hàng trang sức đó căn bản không phải người Lâm Thành, cũng không có chuyện ba ông ta mừng thọ tám mươi mấy tuổi à?"
Thiệu Lăng:
"Đương nhiên đều là giả hết."
"Nhưng không phải em nói là họ chủ động nhắc đến trước sao?"
Thiệu Lăng cười:
"Là họ nói trước nhưng chắc chắn là với đoàn du lịch nào họ cũng nói như vậy."
"Ờ..."
Thiệu Lăng:
"À đúng rồi, trên đường về giữa chừng chẳng biết đến nơi nào, cả đoàn còn vào một ngôi chùa xin xăm thì miễn phí nhưng giải xăm thì mất tiền. Cái đó mới lừa được người ta đấy, chị xem ông dượng em, Lão Hải ấy, cả chặng đường đều keo kiệt, một đồng cũng không tiêu nhưng đến trạm này vẫn bị lừa."
Lê Thư Hân kinh ngạc:
"Lão Hải bị lừa á?"
Cô không ngờ, Lão Hải thúc lại bị lừa ở trạm này.
Cô hỏi:
"Chuyện gì vậy?"
Thiệu Lăng:
"Thì là nói trúng tim đen của ông ấy chứ sao? Thế là ông ấy thỉnh một cái ngọc như ý về đeo trên người."
Lê Thư Hân:
"..."
Lê Thư Bình:
"Nói chuẩn lắm à?"
Thiệu Lăng cười:
"Chuẩn chứ, nhà ông ấy có mấy người, ông ấy lo lắng chuyện gì, tình hình sức khỏe ra sao đều nói vanh vách, chị nói xem có chuẩn không?"
"A, vậy thì chuẩn thật. Ngôi chùa đó ở đâu vậy? Chị cũng muốn đến xem. Thắp nén hương phù hộ cho Vịnh Ni nhà mình thi đỗ trường đại học tốt."
Lê Thư Bình lập tức nói.
Chu Vịnh Ni:
"..."
Lê Thư Hân vội ngắt lời chị mình:
"Chị cả, vừa nghe đã biết là l.ừ.a đ.ả.o rồi. Họ nói chuẩn không phải vì cao siêu gì đâu, mà là vì trong đoàn có người tuồn thông tin ra ngoài đấy."
Lê Thư Bình:
"Cái gì cơ?"
Lê Thư Hân:
"Họ chắc chắn đã thông đồng với nhau. Thực ra chẳng cần dò hỏi làm gì, chị xem Tô Tuyết Kiều cũng là nhân viên của họ, cô ta biết rất nhiều chuyện. Mà không phải chứ, Tô Tuyết Kiều và Tô Tuyết Liên là chị em ruột, sao nhân phẩm lại khác nhau một trời một vực vậy nhỉ."
Thiệu Lăng nhún vai,
"Anh làm sao biết được? Anh có thân với họ đâu."
Lê Thư Hân hơi híp mắt:
"Thật không?"
Thiệu Lăng lập tức nói to hơn:
"Vốn dĩ là không thân, cho dù có chút tin đồn, đó cũng là chuyện sai lầm của thế hệ trước, bây giờ cũng có ai thừa nhận đâu? Em không thể vu oan cho anh được."
Lê Thư Hân:
"Tạm thời tin anh."
Thiệu Lăng:
"Cái gì mà tạm thời? Anh oan ức quá đi mất."
Lê Thư Hân bật cười, Thiệu Lăng liền vươn tay vỗ nhẹ vào người cô một cái.
Lê Thư Hân hờn dỗi lườm anh một cái, nói:
"Anh ngồi yên cho em."
Lê Thư Bình:
"... Hai đứa cũng để ý một chút đi."
Thật là, trong nhà còn có trẻ con nữa chứ.
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đồng loạt làm mặt vô tội.
Lê Thư Bình nhìn bộ dạng của họ mà không khỏi nhớ lại chuyện năm xưa. Bà bật cười, năm đó hai người này yêu nhau, cô ấy là người đầu tiên biết.
Lần đó cô ấy đến trường mang đồ ăn cho A Hân. Bà biết A Hân ngại ngùng, không dám đến nhà họ ăn cơm suốt nên thỉnh thoảng lại mang đồ qua.
Kết quả là bắt gặp hai người đang tí tởn với nhau, anh vỗ em một cái, em véo anh một cái. Giống hệt hai đứa trẻ con nhưng lại vô cùng quấn quýt.
Nhìn là biết sắp hôn nhau đến nơi thì bị cô ấy bắt gặp, lúc đó hai người cũng làm bộ mặt vô tội y như bây giờ.
Thực ra thì vô tội cái nỗi gì.
Bây giờ xem ra, người ta yêu đương tự do đúng là ngọt ngào hơn hẳn kiểu xem mắt của vợ chồng cô ấy. Cô ấy và anh Chu chẳng bao giờ làm được như vậy.
"Chị cả, chị đang nghĩ gì vậy?"
Ánh mắt Lê Thư Bình lướt qua lướt lại giữa hai người, một lúc lâu sau mới nói:
"Chị đang nghĩ, nếu không có kế hoạch hóa gia đình, có phải hai đứa định sinh mười đứa tám đứa không?"
Ngọt ngào đến thế là cùng.
Lê Thư Hân nói lớn:
"Không có đâu!"
--
Hết chương 46.