Trở Lại Vai Ác Omega Thời Cấp 3

Chương 17

Trước Tiếp

Tô Vãn còn ngoan ngoãn hơn cả trong tưởng tượng của nàng. Tạ Ngưng ngồi ở ghế sau, cơ thể cố gắng dựa sát vào lưng ghế, chừa ra khoảng trống cho Tô Vãn.

Tô Vãn ước lượng không gian trong xe, cũng cảm thấy chen vào không có vấn đề gì, nàng tháo chiếc cặp sách trên lưng xuống, Tạ Ngưng không nói hai lời đưa tay đón lấy, thay nàng đặt vào vị trí giữa hai ghế trước.

Cặp sách của những người khác đều vứt ở phía sau, Tô Cẩm ngồi dựa vào cửa xe, quay đầu nhìn ra bên ngoài, Tô Tinh Hành ngồi ở vị trí giữa chật chội nhất, hai chân dang rộng đặt sang hai bên, Tạ Ngưng đá hắn một cái, hắn mới ngoan ngoãn khép chân đặt sang phía bên kia, nhường chỗ cho Tạ Ngưng.

Tô Vãn cẩn thận từng li từng tí chen vào, dùng tay giữ lấy vạt váy phía sau, đảm bảo khi ngồi xuống váy lót ở bên dưới, cúi đầu khom lưng ngồi lên đùi Tạ Ngưng.

Đây là một loại cảm giác rất kỳ diệu, trong không gian chật hẹp, ngồi trong lòng một người khác, tứ chi tiếp xúc, bất kỳ cử động nhỏ nào cũng có thể bị cảm nhận rõ ràng, ngay từ đầu hơi thở của Tô Vãn đã vô thức chậm lại, không dám lộn xộn, nỗ lực thu mình lại để giảm bớt sự tồn tại.

"Ngồi cho vững nhé các bạn học." Chú Lăng nhìn thoáng qua phía sau, khởi động ô tô.

Quán tính khiến cơ thể Tô Vãn ngả về phía sau, nàng bám lấy lưng ghế trước, cố gắng ngồi vững, nhưng cảm nhận rõ ràng chiếc váy hơi bị kéo lên trên.

Đồng phục của trường quý tộc theo đuổi thời trang, váy nữ sinh phổ biến đều ngắn, đặc biệt là sau khi ngồi xuống, vừa vặn chỉ che được mông, nếu còn bị kéo lên nữa, phần thịt đùi bên dưới của nàng đều dán sát vào đùi Tạ Ngưng.

Tô Vãn không khỏi trở nên căng thẳng, hai chân khép chặt hơn chút nữa, rảnh tay để kéo gấu váy xuống.

Nàng có thể cảm nhận được Tạ Ngưng cũng mất tự nhiên giống mình, bình thường Tạ Ngưng đều mặc quần jean, chỉ là hôm nay trùng hợp cũng mặc váy đồng phục.

Chân nàng ấy gầy và dài, sờ lên lại có cảm giác mềm mại đầy đặn, Tô Vãn ngồi lên cũng không cảm thấy cộm; không giống chân Tô Vãn, nhỏ nhắn mảnh khảnh, khi hai chân khép lại ở giữa vẫn còn khe hở rất rộng, hơn nữa cẳng chân Tạ Ngưng thon dài, khi co gối thì đầu gối nhô lên cao, Tô Vãn ngồi trên người nàng sẽ không bị trượt về phía trước, mà chỉ trượt vào trong lòng Tạ Ngưng.

Tô Vãn cố gắng hết sức để tránh tư thế quá ám muội, nhưng khi xe khởi động, tăng tốc, hay lúc rẽ cua, nàng đều không thể tránh khỏi việc va vào lòng Tạ Ngưng, có một lần cả người nàng ép vào ngực Tạ Ngưng, mặt dán vào da thịt mềm mại của nàng ấy.

Tô Vãn cảm nhận rõ ràng cơ thể Tạ Ngưng cứng đờ lại, nàng ngẩng mặt lên nhìn Tạ Ngưng, muốn xin lỗi, nhưng lời đến bên miệng lại dừng lại ——

Hai tay Tạ Ngưng ôm lấy eo nàng, đỡ nàng ngồi vững hơn chút, rũ mắt nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng, dùng giọng nói gần như thì thầm hỏi: "Vãn Vãn, em còn chịu được không?"

Âm thanh khí hư nhỏ nhẹ ấy, khiến xương cốt toàn thân Tô Vãn run lên khe khẽ, nàng không cách nào hình dung loại cảm giác đó, rõ ràng cả người run rẩy, nhưng lại vô cùng dễ chịu.

Hô hấp Tô Vãn dồn dập, mí mắt run lên, cẩn thận từng chút một di chuyển ánh mắt lên gò má Tạ Ngưng.

Lần đầu tiên nàng quan sát dung mạo Tạ Ngưng ở khoảng cách gần như vậy, nhìn hàng mi đen nhánh như lông quạ khẽ rung, trong mắt chứa ánh sáng, sống mũi với đường cong gần như hoàn hảo, độ cong của đôi môi làm say đắm lòng người.

Tạ Ngưng, thật sự rất xinh đẹp.

Theo lý mà nói, nàng nên ghét Tạ Ngưng mới phải.

Nàng ghét kiểu con gái có diện mạo xinh đẹp, tính cách tốt, được mọi người hoan nghênh như thế này.

Loại người này thường có một vòng tròn trung tâm vây quanh, người trong vòng tròn đó hoặc là bạn thân, hoặc là một đám đàn em, bọn họ truyền tai nhau những tin bát quái, bài xích người ngoài, cô lập những nhóm người bên lề, nhưng bề ngoài vẫn xây dựng hình tượng thân thiện với bất kỳ ai.

Trước kia Tô Vãn đã từng gặp loại người này, ban đầu nàng còn từng có hảo cảm với người đó.

Đó là cô bạn cùng phòng ký túc xá hồi nàng học cấp hai, lúc đầu Tô Vãn cho rằng cô ta thân thiện, lại có vẻ ngoài xinh xắn, nên để ý đến cô ta nhiều hơn.

Nàng là kiểu người cho dù có thiện cảm với người khác, cũng sẽ không nói cho bất kỳ ai biết. Tính tình nàng lập dị, không hòa nhập với tập thể, cũng không biết cách giao tiếp với mọi người.

Có đôi khi ký túc xá tắt đèn nằm tâm sự đêm khuya, nàng nghe người ta nói chuyện cả đêm, cũng sẽ không chen vào một câu nào.

Mà trong quan niệm phổ biến của mọi người, con trai không hòa đồng thì gọi là "ngầu", con gái mà không hòa đồng, thì chắc chắn là đứa con gái đó có vấn đề.

Tô Vãn chưa bao giờ trêu chọc ai, nhưng dần dà, trong lớp bắt đầu xuất hiện đủ loại tin đồn.

Ban đầu nói tính cách nàng quái đản, là một kẻ lập dị, sau lại nói nàng ngủ ngáy, là người rừng...? Tô Vãn từ nhỏ ngủ cùng em gái, chưa bao giờ có ai nói nàng ngủ ngáy cả!

Sau đó mọi người đồn nàng bị mộng du, nửa đêm bò lên giường cô gái khác... Tô Vãn quả thực có một lần mấy ngày không được ăn no, nửa đêm đói quá tỉnh dậy đi vệ sinh, lúc quay về sờ nhầm giường, làm người ta sợ hãi, nhưng đó tuyệt đối không phải mộng du!

Và tất cả những tin đồn này, không cái nào là không phải do cô gái kia tung ra để gây sự chú ý.

Khi tin đồn nàng bò lên giường người khác ngày càng lan rộng, cô gái kia lại bắt đầu đi rêu rao khắp nơi là Tô Vãn thích mình.

Ban đầu Tô Vãn đúng là có thiện cảm với cô ta, cũng không đi đối chất, nhưng cô gái kia càng đồn càng quá đáng, đám "bạn bè" của cô ta nhao nhao đứng ra chỉ trích Tô Vãn, chặn đường, cô lập nàng, suốt ba năm cấp hai nàng đều phải trải qua trong hoàn cảnh như vậy.

Tô Vãn dù thế nào đi nữa cũng sẽ không thích kiểu con gái này.

Thoạt đầu nhìn thấy Tạ Ngưng, Tô Vãn quả thực bị nhan sắc của nàng làm cho kinh ngạc.

Nhưng nếu bàn đến chuyện chung sống, Tô Vãn biết nàng vĩnh viễn không thể nào kết bạn với Tạ Ngưng được.

Trước Tiếp