Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 87
Ngày hôm sau, khi Nghiêm Tử Thư đi làm thì trời đã tạnh mưa.
Tất nhiên Phó Kim Trì vẫn chưa về, hôm qua Đinh Hồng Ba cũng không ở lại qua đêm. Khỏi phải nói đến việc tình ngay lý gian, Nghiêm Tử Thư đưa thẳng cho hắn một cái dù, chờ mưa nhỏ lại một chút thì bảo hắn tự về khách sạn.
Trước khi đi, Đinh Hồng Ba nói: "Nếu cần gì, cứ nhờ tôi giúp."
Nghiêm Tử Thư bình thản nói: "Trên đường đi cẩn thận, cậu cứ giữ dù đi, không cần trả lại."
Anh đứng ở cổng sân, lịch sự tiễn Đinh Hồng Ba đi.
Đinh Hồng Ba không nhìn ra được dao động cảm xúc trong lòng anh.
Nghiêm Tử Thư quả thực chưa từng nghe về những chuyện xấu của Phó Kim Trì mà Đinh Hồng Ba tiết lộ, nhưng anh không bị ảnh hưởng gì. Bỏ qua việc cái tin này nghe có vẻ không đáng tin cậy, anh nghe xong cũng chỉ nhướng mày, suy nghĩ đầu tiên là thanh niên ngày nay quá thiếu kiên nhẫn. Phải nói rằng mưu mẹo của Đinh Hồng Ba không thể nào sánh được với Phó Kim Trì. Nếu là Phó Kim Trì, lúc trước y mà muốn mật báo cho Lisa thì nhất định sẽ có hàng trăm thủ đoạn ngấm ngầm, đầu tiên phải cho người ta nghi ngờ, rồi mới đạt được mục đích của mình.
Còn thái độ thành khẩn chạy thẳng đến đây nói xấu của Đinh Hồng Ba khiến Nghiêm Tử Thư thấy hơi buồn cười. Phong cách của người với người thực sự khác nhau rất nhiều.
*
Khi Nghiêm Tử Thư bước vào phòng biên tập, anh là người đầu tiên đến văn phòng. Ưu điểm của công việc này là không cần phải có mặt ở văn phòng thường xuyên, mỗi tháng chỉ cần đến công ty vài ngày khi tạp chí được xuất bản.
Thực ra, cơ hội việc làm này là nhờ Helen giới thiệu cho anh khi vừa dọn đến Dung Thành. Khi ấy Helen gọi điện nói rằng một người bạn học cũ cần tuyển biên tập viên có chuyên môn về quản lý nghệ thuật. Người ta đề nghị anh đến phỏng vấn trước mới quyết định có nhận hay không, Nghiêm Tử Thư thẳng thắn nói với người phỏng vấn rằng anh không thể đảm đương được công việc đòi hỏi tăng ca nhiều, vốn đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối. Nhưng nhiều chuyện quả thực là bất ngờ, Nghiêm Tử Thư vượt qua vòng phỏng vấn một cách suôn sẻ, thực sự được nhận việc.
Họ làm việc trong lĩnh vực truyền thông kênh phân phối, nói trắng ra là loại tạp chí được đặt trên máy bay, trong khách sạn và câu lạc bộ cao cấp. Sự thật chứng minh, có kênh phân phối cố định đồng nghĩa với việc các biên tập viên không phải chịu áp lực phân phối, chỉ cần một số kiến thức chuyên môn. Do đó, khối lượng công việc thực sự nhẹ nhàng, giờ giấc làm việc rất linh hoạt. Nhược điểm duy nhất là lương thấp, thảo nào mà rất khó tuyển dụng người từ bên ngoài.
Nghiêm Tử Thư không quan tâm điểm này, ngược lại có thể nói mọi điều kiện đều như được thiết kế riêng cho anh. Anh bám được vào ngài "sugar daddy" Phó Kim Trì, đương nhiên không thiếu tiền, đi làm chỉ đơn giản vì không muốn bị tách rời khỏi xã hội.
Ngược lại, nếu anh ở nhà cả ngày, Phó Kim Trì sẽ luôn xem anh như một cái ấm sắc thuốc yếu đuối. Mãi mãi chỉ sống trong thế giới hai người là một quan niệm lãng mạn, nhưng nghe cho vui thôi, vì sau cùng sẽ chỉ dẫn đến ngõ cụt. Phó Kim Trì không phản đối bất kỳ ý tưởng nào, vậy là đủ rồi. Xét cho cùng, Nghiêm Tử Thư đã rút ra được bí quyết dỗ dành y.
Anh hồi phục tốt trong sáu tháng qua, vẫn chưa thể tập những bài tập nặng nhọc như kickboxing, nhưng mỗi sáng tối dẫn Willie ra ngoài chạy quanh thì không thành vấn đề.
Một lúc sau, các đồng nghiệp khác trong văn phòng đến, như thường lệ, họ cảm thán Nghiêm Tử Thư đến sớm, rồi lại ra sang tám chuyện. Môi trường làm việc không mấy "khắc nghiệt", các nhân viên khá thoải mái, vừa làm việc vừa nói chuyện phiếm. Một người nhắc đến một tin tức xã hội vừa lên xu hướng tìm kiếm hôm qua, một cô gái trẻ gặp được người bạn trai hoàn hảo nhưng thực chất là "lừa đảo mổ heo", tưởng mình đã tìm được người phù hợp, nhưng cuối cùng lại bị lừa mất hết tiền tiết kiệm, bấy giờ mới nhớ ra việc phải báo cảnh sát.
"Tên đó đúng là đồ tồi, nhưng nói chứ, cô gái đó có thực sự ngốc đến thế không, thậm chí còn chưa thấy căn cước của hắn, vậy mà đã tin?"
"Nếu không thì sao lại gọi là lừa đảo mổ heo, là vì bọn lừa đảo giỏi đóng kịch, chuyên lừa gạt người ta mà."
"Dù có vậy đi, nhưng cô gái đó có vẻ là trình độ học vấn cao, trong câu chuyện thì toàn là sơ hở, lẽ nào không nghi ngờ gì sao?"
"Để tôi nói cho anh biết, những người bị tình yêu làm cho mờ mắt thì toàn hành động theo cảm tính. Người ngoài như chúng ta nhìn thì thấy khuyết điểm của gã đó rõ rành rành, nhìn sao cũng thấy là lừa đảo đúng không? Nhưng anh đưa bằng chứng ra trước mặt cô gái đó thử xem, anh có tin không, cô ấy cũng sẽ không đối chất với hắn, tại sao, sợ làm tổn thương tình cảm! Anh Nghiêm, anh là đàn ông, anh nghĩ sao?"
"..." Nghiêm Tử Thư đang đọc lại bản thảo, chẳng hiểu sao thấy mình như bị trúng tên. "Đáng lẽ ra nên gọi cảnh sát sớm hơn thì hơn."
Vấn đề là, anh quả thực vẫn tin tưởng vào Phó Kim Trì.
*
Nửa đêm, Nghiêm Tử Thư bị sức nặng bỗng xuất hiện bên cạnh đánh thức. Anh nhận ra hơi thở của Phó Kim Trì, cơ thể anh phản ứng trước cả suy nghĩ, cánh tay rất tự nhiên vòng lên ôm lấy cổ người kia.
Những ngày này, Phó Kim Trì sang Đông Thành giải quyết công việc, đã thông báo trước cho Nghiêm Tử Thư biết thời gian trở về dự kiến. Nhưng Phó Kim Trì thường thích bày trò bí mật thay đổi lịch trình, tập kích bất ngờ, nên đến giờ này, Nghiêm Tử Thư hầu như không còn giật mình khi có người đột nhiên xuất hiện ở nhà nữa. Còn về cách làm sao biết không phải kẻ trộm, nghe có vẻ hơi duy tâm, nhưng tóm lại là do trường năng lượng khác biệt.
Phó Kim Trì đã thay đồ ngủ, áp trán vào trán anh, hôn thật sâu. Nghiêm Tử Thư yên tâm lại, nửa tỉnh nửa mê chìm vào giấc ngủ trong vòng tay y.
Khi trời sáng, Nghiêm Tử Thư tỉnh hẳn, mới có thời gian hỏi: "Chuyến này về có suôn sẻ không?"
Phó Kim Trì mỉm cười, đi theo anh vào phòng tắm: "Có việc gì được chứ, chẳng qua là giữa năm rồi, đến lúc về nghe báo cáo thôi."
Lúc này trông y còn ra dáng ông chủ.
Lúc riêng tư, Nghiêm Tử Thư cũng đang bắt đầu tìm hiểu về công việc kinh doanh của Phó Kim Trì, thậm chí trong tương lai có thể xem xét việc giúp y quản lý. Hai người sử dụng tài khoản đồng sở hữu, Nghiêm Tử Thư từng nói đùa rằng giờ Phó Kim Trì có muốn âm thầm chuyển nhượng tài sản chung của vợ chồng cũng sẽ không dễ dàng nữa rồi.
Nhưng sở dĩ anh cứ thong thả đi làm một công việc nhàn tản là vì những việc này vẫn chưa nước chảy thành sông. Ngay lập tức kiểm soát tất cả của một người giống như làm ăn hơn là một mối quan hệ trong anh có em, trong em có anh.
Thường nói hôn nhân là hai người hòa làm một. Nhưng đánh tan mỗi người ra rồi nhồi lại thành một có dễ không? Nghe có vẻ không dễ. Dù Phó Kim Trì hiện đã giữ thái độ hoàn toàn cởi mở, Nghiêm Tử Thư cũng không thể khẳng định mình biết hết mọi khía cạnh của y.
Anh sẽ không nhận chuyển nhượng tài sản của Phó Kim Trì một cách thiếu suy nghĩ, cũng như sẽ không nhất quyết bắt Phó Kim Trì phải báo cáo rõ ngọn ngành mọi việc. Thứ nhất, mỗi người đều có quyền giữ bí mật, thứ hai, chẳng bao giờ biết được liệu mình tùy tiện mở lời có chạm vào vết sẹo của người khác hay không.
Cũng giống như cái gọi là scandal Phó Kim Trì bị bao nuôi mà Đinh Hồng Ba mang đến, đương nhiên Nghiêm Tử Thư không tin. Anh quả thực có hơi tò mò, nhưng sẽ không hành động như một chàng trai mới biết yêu lần đầu, không suy nghĩ gì đã xông đến trước mặt Phó Kim Trì, chất vấn y chuyện này là thế nào.
Dù sao thì quá khứ của Phó Kim Trì cũng khá phức tạp, có quá nhiều ký ức không mấy tốt đẹp, lời lẽ cay nghiệt nhắm vào y lại càng không ít, chẳng thiếu một việc này. Trước khi làm rõ đây có phải là chủ đề cấm kỵ hay không, Nghiêm Tử Thư sẽ giữ im lặng, chờ thời cơ thích hợp để nhắc đến.
Phó Kim Trì ấn anh vào trước bồn rửa mặt, bắt anh quay người lại đối diện với mình, rồi nhẹ nhàng nâng mặt anh lên. Nghiêm Tử Thư quen đường quen nẻo hiểu rõ ý định của y. Dĩ nhiên, chỉ là cạo râu thôi.
Dao cạo trên kệ là loại dao cạo thủ công, hai người họ bình thường quen dùng loại này. So với hiệu quả của dao cạo điện, làm thủ công tốn nhiều thời gian và công sức hơn, nhưng cạo sạch hơn, lại có thể ôm sát các đường nét trên khuôn mặt. Quan trọng hơn, tự tay làm một việc gì đó luôn mang lại cảm giác của nghi thức trang trọng tinh tế hơn.
Phó Kim Trì vắt chiếc khăn ấm, Nghiêm Tử Thư nheo mắt, tự nhiên tận hưởng được phục vụ. Sáng sớm, anh không đeo kính, nốt ruồi bên khóe mắt không bị giấu đi, toát lên quyến rũ cuốn hút như sương mai. Yết hầu của Phó Kim Trì nhấp nhô, y treo khăn lên, định hôn anh.
Ngay lúc đó, Willie dùng đầu mở cửa phòng tắm, chạy vào dụi lên chân hai người chủ. Nghiêm Tử Thư bật cười, nhẹ nhàng dùng chân đẩy nó: "Ngoan nào, ra ngoài đi, con không có quyền gây rối."
Nói là chiều nó hết mực cũng là thật, Willie có hai cái ổ, một ở ngoài sân và một ở trong nhà, bình thường thích ngủ ở đâu thì ngủ. Willie được tự do hoàn toàn trong ngôi nhà này, có thể đi lại tùy thích, thậm chí còn được lên sô pha xem tivi. Nó thích những khoảnh khắc khi hai người chủ ở bên nhau, vì như vậy thì không phải vật lộn lựa chọn, rồi chạy qua chạy lại giữa hai người.
Nhưng mà thỉnh thoảng khi hai người ở trên giường, Willie lẻn vào tò mò nhảy lên mép giường thì lại bị đuổi đi. Ngoài ra, lúc này cũng không được, Nghiêm Tử Thư sợ rằng tên nhóc này bất ngờ lao vào Phó Kim Trì, lúc đó thì mặt anh sẽ lãnh đủ. Cũng may Willie được huấn luyện tốt, có thể nghe hiểu mệnh lệnh, nó gầm gừ khe khẽ, quay người chui ra ngoài, nằm chờ ngoài đó.
Phó Kim Trì đặt lọ bọt cạo râu trở lại, ngửa cằm anh ra sau, cười nói: "Không tin tay nghề của tôi sao?"
Thực ra thì Willie hiếm khi nhảy chồm lên khi không được phép, kỷ luật nghiêm minh cũng là nhờ công Phó Kim Trì huấn luyện ngày trước.
Nghiêm Tử Thư định nói là không, lưỡi dao sắc bén đã dán sát lên mặt, khiến anh phải ngậm miệng lại. Phó Kim Trì đỡ lấy đầu của anh, vẻ mặt tập trung, động tác thong thả trôi chảy, không quá nhẹ cũng không quá nặng.
Người xưa có điển cố, người chồng giúp vợ vẽ lông mày, đó là thú vui trong chốn phòng the. Nếu áp dụng cho hai người đàn ông, thì việc này cũng có thể coi là một trong những thú vui.
Vùng da tiếp xúc thì ấm nóng vững vàng, lưỡi dao lạnh và nguy hiểm. Cảm giác này hoàn toàn khác so với việc tự mình dùng dao cạo, giống như việc giao cả khuôn mặt của mình cho một người khác vậy. Một vết cắt nhỏ trên làn da mỏng manh cũng sẽ gây ra vết thương, cảm giác lưỡi dao cọ xát trên má lạnh băng, run rẩy như chạm đến tận tim.
Phó Kim Trì thoải mái dựa người vào bức tường lát gạch, hơi hạ thấp người xuống, ý nghĩa rất rõ ràng. Nghiêm Tử Thư cười khẽ, cẩn thận tỉ mỉ chỉnh trang cho y. Bình thường không có việc gì làm, hai người họ có thể dành cả buổi sáng nghịch ngợm trong phòng tắm.
Nhưng hôm nay là tạp chí ngày phát hành, Nghiêm Tử Thư không có thời gian tận hưởng khoảnh khắc trùng phùng với y, chỉ âu yếm một lúc rồi vẫn phải đi làm.
Phó Kim Trì đề nghị lái xe đưa anh đi, Nghiêm Tử Thư đẩy y xuống giường, cười nói: "Anh nên ở nhà ngủ bù đi."
"Em về sớm chứ?" Phó Kim Trì hỏi, ánh mắt sâu thẳm, vừa nói vừa nghịch ngón tay anh đầy ẩn ý.
"Em sẽ cố gắng." Nghiêm Tử Thư rụt tay lại, vẫy tay gọi Willie đang thò đầu nhìn vào: "Lại đây, cả hai làm bạn với nhau đi."
Willie hào hứng lao vào, nhảy bổ lên đầu gối của Phó Kim Trì, đắc ý vùi mình vào lòng y.
Nghiêm Tử Thư cầm chìa khóa xe, yên tâm để một lớn một nhỏ ở nhà.
*
Sau màn hỗn loạn sáng nay, tuy không đến muộn giờ làm, nhưng vẫn muộn hơn thường lệ một chút. Nghiêm Tử Thư tình cờ gặp vài đồng nghiệp của các phòng ban khác trong thang máy, không thân thiết lắm, chỉ chào hỏi xã giao. Anh đi lên từ hầm gửi xe lên, những người khác vào thang máy từ tầng một. Một người thuộc phòng tiếp thị trong số họ thấy anh thì lên tiếng ngay: "Sếp Nghiêm lại lái xe đến à?"
Nghiêm Tử Thư gật đầu chào theo phép lịch sự, nhưng không đáp lại bằng lời, người này chưa bao giờ tỏ ra thân thiện với anh.
Sau đó, người kia quay sang bắt chuyện với người trong phòng mình: "Giá xăng lại tăng gần đây, phí đậu xe trong tòa nhà này thì quá đắt, một ngày tự lái xe còn không tiết kiệm bằng bắt taxi đâu. Mua xe bây giờ không khó, người nào còn chạy xe mới đúng là có tiền ha."
Thứ nhất, nếu đồng nghiệp cứ mở miệng là gọi bừa bằng "sếp", một khả năng là hai người rất thân thiết, chỉ đang đùa giỡn, khả năng khác là tên kia đang mỉa mai chế giễu. Cái người tên Vương Tử Dương này rõ ràng thuộc trường hợp thứ hai.
Thứ hai, các công ty truyền thông kênh phân phối như họ kiếm cơm chủ yếu là từ lợi nhuận quảng cáo, phòng tiếp thị mới là bộ phận nghiệp vụ cốt lõi, phòng biên tập chịu trách nhiệm sản xuất nội dung lại bị đẩy ra ngoài lề. Về mặt thu nhập, nhân viên phòng tiếp thị nhận hoa hồng có thu nhập cao hơn hẳn so với bên biên tập.
Tóm lại, mùi chua gần như lan tràn khắp thang máy.
Những người thuộc phòng tiếp thị này suốt ngày vểnh mũi lên trời mới là thường tình, còn đội ngũ dưỡng lão trong phòng biên tập như Nghiêm Tử Thư đều tự nhận thức được, ngoài những khi phối hợp công việc cần thiết, hầu hết đều giữ thái độ nước sông không phạm nước giếng.
Chỉ có Vương Tử Dương này dường như đang đặc biệt thích nhắm vào Nghiêm Tử Thư. Có lẽ là vì trong môi trường công sở sẽ luôn có người không hiểu vì sao lại không thích một số cá nhân nhất định. Hỏi lý do chính xác là gì thì thật ra rất khó xác định, có lẽ đơn giản chỉ vì tên hai người cùng một quy cách, thế nên hắn ta khó chịu giống như mặc quần áo đụng hàng?
Ngoài ra, Vương Tử Dương là một tên gay phô trương, lại còn nhất nhất nằm dưới, từ đầu đến chân sặc mùi đồng bóng, chỉ còn thiếu xăm dòng chữ "thiếu niên tinh tế" lên mặt. Do đó, không thể loại trừ khả năng là cùng dấu thì bài xích. Thực ra hắn ta vốn không cần phải lo lắng, Nghiêm Tử Thư có gia đình rồi, cũng chưa bao giờ đề cập cụ thể đến chuyện này tại công ty.
Vương Tử Dương lại chuyển chủ đề, khoe khoang với những người xung quanh về người yêu lý tưởng mà mình gặp được trong lúc đi liên hệ khách hàng, rồi chỉ cần cố gắng thêm chút nữa là có thể chinh phục được CEO của câu lạc bộ cao cấp đó. "Tình yêu và công việc cùng thắng lợi", đó là câu nói họ thường dùng để miêu tả.
Nghiêm Tử Thư khẽ nhíu mày tỏ vẻ không đồng tình. Theo quan niệm trong công sở của anh, việc này rõ ràng là lẫn lộn giữa việc công và việc tư, tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Nhưng thái độ của Vương Tử Dương và những người khác thì lại hoàn toàn xem nhẹ. Quả nhiên, hai bên bất hòa cũng là có lý do, người không cùng đường thì không thể cùng mưu lợi.
May là Nghiêm Tử Thư được mọi người trong phòng mình quý mến. Bỏ qua sự cố nhỏ không mấy dễ chịu đó, hôm nay anh làm việc khá hiệu quả, bên thiết kế cũng hợp tác vui vẻ, chưa hết buổi chiều là đã hoàn thành tất cả các trang in được giao.
Thật không may, anh vẫn không có cơ hội được tan làm sớm. Tổng biên tập lại có một nhiệm vụ phỏng vấn vào phút chót, viết bài quảng cáo cho một họa sĩ trẻ triển vọng đang mở triển lãm, vì Nghiêm Tử Thư rảnh nên nhiệm vụ đó được giao cho anh.