Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 58

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 58

Trong chớp mắt, Phó Vi Sơn đã bị giam giữ gần hai tuần.

Mỗi buổi sáng, lời chào hàng ngày của ban thư ký đều trở thành: "Sao rồi, sếp Phó chưa ra được à?" Câu trả lời thì vẫn luôn là "không biết, luật sư vẫn chưa cho biết gì cả" làm người ta nản lòng.

Khi bị đưa đi, Phó Vi Sơn có lẽ đã phần nào hiểu được lý do là gì, nhưng chắc hẳn gã không ngờ mình phải ở lại lâu đến vậy. Mặc dù cả đội ngũ luật sư hàng đầu đang nỗ lực hết sức để cứu Phó Vi Sơn, nhưng bên trong còn rất nhiều mối quan hệ phức tạp, nhiều bước không diễn ra suôn sẻ. Chuyện cứ kéo dài mãi đến tận bây giờ.

Hơn nữa, trong nhà họ Phó còn có một bầy linh cẩu nữa.

Trong suốt thời gian này, Phó Kim Trì đã tàng hình triệt để. Anh Hạn lâm vào tình thế nguy hiểm, tuy ngoài mặt thì không thể xác nhận rõ là do y gây ra, nhưng một khi mọi người định thần lại thì dù chỉ là suy đoán, y vẫn là nghi phạm chính. Hơn nữa, ít nhất thì chú Ba Phó không thể không biết. Nghiêm Tử Thư vừa rồi còn nghe Phó Hiểu Vũ mắng y là "đồ con rùa" ở công ty. Nhưng mắng thì mắng đi, cũng chẳng ích gì. Dù sao y cũng không nghe thấy.

Chẳng biết Phó Kim Trì đang trốn trong góc khuất nào hả hê theo dõi màn kịch này. Nghiêm Tử Thư lúc thì lo sẽ lại thấy y trở thành nạn nhân tai nạn xe hơi trên bản tin thời sự, lúc lại bực bội thầm nghĩ nếu chính y đã chọn con đường này thì dám làm dám chịu, cho đáng đời.

Xét theo thủ đoạn của Phó Kim Trì, có thể thấy y đang ra tay như sấm vang chớp giật, liên tục tung ra các đòn khác nhau. Nghiêm Tử Thư biết rằng mạng lưới quan hệ của Phó Kim Trì thực sự vô cùng phức tạp, nếu không thì e rằng y chẳng có bản lĩnh khuấy cho đục nước như bây giờ.

Chỉ có điều, cái "biết" này chỉ dừng lại ở mức độ chung chung và mơ hồ. Giống như nhìn vào một sinh vật khổng lồ ẩn mình dưới mặt nước, nguy hiểm rình rập sâu bên dưới đáy nước, gieo rắc cảm giác sợ hãi, nhưng không thấy rõ được toàn bộ diện mạo của nó.

Tập đoàn Anh Hạn như rắn mất đầu, thời gian càng dài, tin tức tiêu cực càng lan truyền rộng. Sẽ cần một thời gian nữa để chứng minh các tội danh như buôn lậu và rửa tiền, nhưng dường như ai đó lo sợ cộng đồng mạng sẽ quên mất chủ đề nóng hổi này, những lời đồn đoán về Phó Vi Sơn đang dần bành trướng như được bơm chất xúc tác.

Thậm chí là phòng truyền thông chỉ đi ăn một hộp cơm trong lúc tăng ca, ăn xong quay về thì thấy lại có tài khoản marketing khác tung ra câu chuyện giật gân cũ rích, kể rằng Phó Vi Sơn chơi chán rồi bỏ, khiến một nữ nghệ sĩ mang thai, sau đó trốn tránh trách nhiệm. Cứ liên tiếp như thế, phòng truyền thông như đang chơi trò đập chuột chũi, đập con này lại có con khác thò ra.

Về cơ bản, thông tin liên tục xuất hiện trên mạng dưới công thức "Nhân tiện nhắc đến một tổng giám đốc họ Phó nào đó, theo như tôi biết, tên này còn có bí mật đen tối...", tưởng như vô tình, nhưng tuôn ra liên tục. Thậm chí, câu chuyện còn lan rộng ra đến cả gia tộc họ Phó hỗn loạn như thế nào, nhiều người hưởng thụ cuộc sống xa hoa và phung phí ra làm sao, đến cả bằng chứng chắc chắn về con cháu trong nhà tham gia quan hệ tập thể. Tất cả trở thành đề tài đàm tiếu ngoài lề, nghe khá hấp dẫn và thú vị.

Giờ thì mọi người đã thấy rồi, đều ngầm hiểu là giữ im lặng, để nhóm PR lo việc "bác bỏ tin đồn".

Cộng đồng mạng chẳng biết gì, cứ tung ra lắm trò khôn lỏi, những lời nói đùa tinh quái như là "lần theo dấu vết mà hít hà cũng chẳng kịp". Họ đâu ngờ rằng, trên thế giới không hề có nhiều sự kiện kịch tính như vậy, chắc chắn đây là một kịch bản do ai đó dàn dựng, bản thân cộng đồng mạng cũng là một phần của vở diễn này.

Trong khi dư luận trên mạng náo loạn thì đoàn thanh tra chuyên ngành đến đóng quân trong công ty, ngày nào cũng treo bộ mặt nghiêm nghị, chiếm cứ phòng họp, kiểm tra các tài khoản, hợp đồng và tài liệu trong không khí căng thẳng. Ban thư ký phục vụ trong cảnh nơm nớp lo sợ, tầng 25 rối tung lên.

Thật ra người ta cũng lịch sự, nhưng nếu họ chỉ rõ muốn kiểm tra gì thì ngay lập tức phải cung cấp được hồ sơ, đòi hỏi nhiều bộ phận khác nhau hợp tác.

Vấn đề là không phải tất cả các bộ phận liên quan đều sẵn lòng hợp tác, lúc nào cũng có người đùn đẩy trách nhiệm, trốn tránh nghĩa vụ. Bị kẹt ở giữa làm người liên lạc là mệt mỏi nhất. Trợ lý Hà hao tổn tinh thần, dần dần sức cùng lực kiệt. Cũng may là đôi khi còn có Nghiêm Tử Thư và Helen đỡ cho hắn phần nào. Dù vậy, mỗi ngày trôi qua đều như một cuộc tra tấn. Trợ lý Hà cảm thấy tóc mình ngày càng thưa dần. Cuối cùng cũng chẳng rõ liệu công ty có thật sự phạm tội gì hay không. Đôi khi hắn nghĩ, thăng chức thế này chẳng đáng chút nào.

Khi nghe tin phòng nhân sự nhận được lá thư xin nghỉ việc đầu tiên, Helen còn tìm cái vui trong cái khổ, nói đùa: "Thấy chưa, chuyện gì đến thì cũng phải đến."

Rồi sau đó dường như xảy ra phản ứng dây chuyền, ngày càng nhiều người bắt đầu nghỉ việc, thậm chí Ben cuối cùng cũng nắm lấy cơ hội đi theo tiếng gọi của một công việc khác tốt hơn. Mất một thời gian chờ hoàn tất thủ tục nghỉ việc, ban thư ký cũng tranh thủ chút thời gian rảnh tụ tập ăn một bữa chia tay hắn.

Trong bữa ăn, Ben uống chút rượu, đầu óc nóng lên, ngang nhiên hỏi Nghiêm Tử Thư: "Anh thật sự không định đi sao?"

Helen nhìn sang. Nghiêm Tử Thư vẫn bình tĩnh: "Đợi mọi việc kết thúc, có lẽ cũng phải đi."

Cô cho rằng Nghiêm Tử Thư cũng sẽ nghỉ việc, chỉ có thể cảm thán: "Cũng tốt, vậy thì chúc mừng anh trước nhé."

Nghiêm Tử Thư mỉm cười, cụng ly với cô: "Bất kể công ty có ra sao, tôi vẫn chúc mọi người một tương lai tươi sáng."

*

Trên thực tế, những người có thể ra đi dễ dàng đều là nhân vật phụ. Còn đa số người ở cấp quản lý trung và cao cấp đều đang chờ đợi và quan sát. Đúng là việc kinh doanh của Anh Hạn không hoàn toàn minh bạch, Nghiêm Tử Thư không tiện định tội cho ai, anh chỉ có thể nói là lần này đoàn thanh tra chuyên ngành đang làm nghiêm túc, một vài người có thể phải cầu trời khấn Phật rồi.

Vẫn là một quán trà. Anh lại gặp chú Ba Phó, quan sát nét mặt và cử chỉ của lão ta. Ở thời điểm này, thật khó để khái quát diện mạo của chú Ba Phó chỉ bằng vài từ, có lẽ là một bộ mặt giả tạo pha trộn giữa giận dữ, tham lam và tử tế gượng ép?

Sau khi nghe về tình hình của đoàn thanh tra, chú Ba Phó trầm ngâm suy nghĩ với vẻ mặt như thế: "Ôi, không ngờ lại thành ra thế này."

Câu nói này đã trở thành lời thoại mà Nghiêm Tử Thư thường xuyên nghe thấy từ miệng nhiều người trong thời gian gần đây.

Thế là Nghiêm Tử Thư trả lời lưu loát: "Phải."

"Tôi già rồi, có lẽ tôi vẫn còn mang tư tưởng lỗi thời. Lạc hậu so với thời đại rồi." Chú Ba Phó lại thở dài, cứ như một bậc cha chú đang thực sự đau lòng: "Trước đây tôi luôn nghĩ rằng đã là anh em trong gia đình, dù xương có gãy thì vẫn còn gân cốt nối liền với nhau. Cái thằng Kim Trì này tuy đôi khi hơi khép kín, nhưng về bản chất không xấu. Nó và Vi Sơn đều là con trai của anh cả đã khuất của tôi, tôi mong muốn nhất là được thấy hai anh em nó đồng tâm hiệp lực, cùng dời non lấp biển! Ai biết tại sao chứ, ầy, giờ tôi muốn nói chuyện với nó, thậm chí không biết đi đâu mà tìm!"

Nghiêm Tử Thư rót cho lão ta một tách trà, miệng vẫn nói "phải". Phàn nàn với anh cũng vô ích, anh cũng thực sự không tìm được y.

Thấy cách này không hiệu quả, chú Ba Phó lại thăm dò: "Nó đã bán hết cổ phần Anh Hạn trong tay rồi, cậu có biết là từ khi nào không?"

Tay Nghiêm Tử Thư khựng lại. Một tiếng ầm ầm vang lên bên ngoài cửa sổ, như một tiếng sấm sét bị bóp nghẹt. Anh ngơ ngác nghĩ, mình chẳng những không biết khi nào, mà thậm chí còn hoàn toàn không biết gì về chuyện này.

Chú Ba Phó dường như luôn nghĩ rằng anh có thể dùng mỹ nhân kế với Phó Kim Trì, nhưng giờ thì nhận ra rồi nhỉ, tất cả chỉ là chuyện quá khứ.

Phải thừa nhận rằng, anh hoàn toàn không biết gì về Phó Kim Trì.

Khi Nghiêm Tử Thư bước ra khỏi quán trà, trường tiểu học gần đó đang tan học, lũ trẻ chạy nhảy khắp đường phố. Bầu trời u ám, hơi nước trong không khí bão hòa rồi, trông như sắp đổ mưa. Dự báo thời tiết nói rằng do ảnh hưởng của vùng áp thấp, những ngày tới có khả năng xảy ra mưa lớn.

Bấy giờ anh mới chợt nhận ra, chẳng phải người đó sẽ trở thành thành viên hội đồng quản trị có nhiệm kỳ ngắn nhất trong lịch sử Anh Hạn sao?

Hóa ra Phó Kim Trì bỏ rất nhiều công sức để chen chân vào hội đồng quản trị, nhưng rồi lại lập tức chia 6% cổ phần của mình ra, không chút do dự bán cho các cổ đông lớn khác, ôm tiền bỏ chạy trước khi mọi thứ hỗn loạn. Chú Ba Phó không dám tin rằng y sẽ làm vậy, nhưng đó là sự thật. Những biến động cổ phần dưới ngưỡng 5% thì không cần phải công khai, chẳng ai biết bọn họ ngầm thảo luận hoặc thực hiện khi nào và như thế nào, mọi việc đều được tiến hành kín đáo.

Tương tự, anh cũng không biết y đã tính toán ra sao, không biết y bắt đầu lên kế hoạch từ khi nào. Có lẽ trong lúc họ đang thân mật bên nhau, những gì y nghĩ lại là thứ này, còn anh hoàn toàn không nhận ra.

Nhưng nói nhiều cũng vô nghĩa.

Nghiêm Tử Thư thở dài, vừa định quay lại công ty thì trợ lý Hà gọi điện, nói giọng mệt mỏi, có vẻ như việc bảo lãnh cho Phó Vi Sơn đã gần giải quyết xong, nhưng không hiểu sao lại gặp phải trở ngại khác. Hắn chưa kịp nói hết câu, lại có một người đã lâu không liên lạc đến nỗi mà anh suýt nữa bỏ quên mất gọi điện đến.

Là Kỷ Thần.

Khi nhìn thấy cái tên đó, Nghiêm Tử Thư suýt nữa phải vỗ trán, vội vàng chuyển cuộc gọi, anh nhận ra mình đã quên sạch vai trò của nhân vật chính.

"Xin lỗi, em thực sự không thể chịu đựng được nữa mới làm phiền anh." Kỷ Thần sắp khóc thành tiếng, giọng nhão như hồ, nói năng không đầu không đuôi: "Suốt nửa tháng nay không có tin tức gì của sếp Phó, trên mạng có đủ loại tin đồn, lúc nào cũng có những người lạ mặt lảng vảng xung quanh, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?"

"Đừng vội, cứ nói từng câu một." Nghiêm Tử Thư bước xuống cầu thang: "Cậu đang ở đâu? Bây giờ tôi sang tìm cậu trước."

Trên đường đi tìm Kỷ Thần, anh mới suy ngẫm lại, nhận ra rằng không ai nói cho Kỷ Thần biết chuyện gì đã xảy ra với Phó Vi Sơn. Nghiêm Tử Thư không biết liệu mình có nên cảm thấy tội lỗi hay không. Dạo này trạng thái của bản thân anh cũng không được ổn lắm, hoàn toàn không nghĩ đến những chuyện này.

Về phần Kỷ Thần, phải kể lại từ sau Tết, do tình hình nội bộ ở Anh Hạn bất ổn, mà sinh viên năm tư cũng đều phải chuẩn bị luận văn, tóm lại là vì nhiều nguyên nhân kết hợp lại nên Phó Vi Sơn quyết định không để cậu ta đến công ty nữa, coi như kết thúc kỳ thực tập. Nhưng hai người họ vẫn tiếp tục sống chung với nhau. Cho nên Kỷ Thần chỉ biết Phó Vi Sơn đi công tác, nào ngờ đi mãi không thấy về, không ai giải thích hay nói cho cậu ta biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ có có những lời mắng chửi trên mạng xã hội như sóng sau xô sóng trước, chắc hẳn không dễ chịu gì.

Kỷ Thần hiện đang sống trong căn hộ ở trung tâm thành phố của Phó Vi Sơn. Hôm nay Nghiêm Tử Thư lái xe của công ty, vậy nên anh đi thẳng đến đó, định gặp cậu ta trước rồi tính sau. Nửa tiếng sau, anh tìm được chỗ đậu xe trong hầm gửi xe, Kỷ Thần mở cửa từ trên lầu.

Nghiêm Tử Thư đi vào bằng thang máy dưới tầng hầm, nhấn nút tầng tương ứng, đèn báo hiệu lần lượt sáng lên từng tầng một.

Khi đến gần tầng cần đến, anh dời mắt khỏi cánh cửa kim loại, đột nhiên lẩm bẩm tự mắng mình, cảm thấy dạo này phải chăng là do mình cứ mãi chìm đắm trong chuyện tình cảm, vứt bỏ IQ đi mất rồi, cứ hồn vía lên mây đến mức thậm chí không nhận ra sự bất hợp lý rõ ràng như vậy.

Phó Vi Sơn đã đi được nửa tháng rồi, vậy sao mãi đến hôm nay Kỷ Thần mới gọi điện cho anh? Cái gì mà không ai giải thích cho Kỷ Thần kia chứ. Phó Vi Sơn gặp rắc rối nên không về nhà, trên mạng thì lan truyền bao chuyện thị phi, dù Kỷ Thần không còn thực tập ở Anh Hạn nữa thì cũng đã là người trưởng thành rồi, chẳng lẽ cậu ta không biết tự tìm đến công ty hỏi han sao?

Ý nghĩ đó vụt qua đầu anh quá nhanh, không kịp phản ứng. Một tiếng "tinh" vang lên, cửa thang máy từ từ mở ra.

Nghiêm Tử Thư chỉ kịp nhìn thấy ở ngoài có vài gã trông như vệ sĩ, nhìn thân hình thì đều là đàn ông vạm vỡ, đội mũ, đeo kính mát và khẩu trang. Một gã trong số đó vươn tay chặn cửa, ra hiệu cho anh ra ngoài.

Anh chậm rãi thở ra một hơi, bước ra, không còn lựa chọn nào khác.

Sau đó mới nhìn thấy Kỷ Thần ở ngoài.

Kỷ Thần thấp thỏm đứng giữa hai gã đàn ông, mắt liên tục đảo đi chỗ khác. Hai gã đàn ông mặt mày không thân thiện kia có vẻ đang ngăn cách cậu ta ở đằng sau, không biết là muốn đe dọa hay bảo vệ.

Mặc dù đã lâu không gặp Kỷ Thần, nhưng khi nhìn thấy lại gương mặt ngây thơ vô tội và vẻ mặt nước mắt rơi lã chã ấy, Nghiêm Tử Thư lập tức cảm thấy quen thuộc: vẫn là nhân vật chính mà anh biết. Chẳng qua cảnh tượng này thì lại khá lạ lẫm, có lẽ là ngày thường thì hầu hết mọi người sẽ không gặp phải.

Nghiêm Tử Thư lên tiếng: "Ở đây có việc gì cần chỉ dạy sao?"

Nhưng chẳng ai để ý đến anh cả. Tên dẫn đầu hỏi Kỷ Thần, chỉ vào Nghiêm Tử Thư: "Là hắn sao?"

Nỗi đau hiện rõ trong mắt Kỷ Thần, cậu ta không dám nhìn Nghiêm Tử Thư, nhưng vẫn đưa ra câu trả lời khẳng định.

Trước Tiếp