Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 56
Nghiêm Tử Thư ủi phẳng áo sơ mi, đánh giày da sáng bóng, chuẩn bị trang phục để đi làm như đã từng trong suốt vô số ngày đêm trước đó. Trong lúc làm, anh đã không cần phải lo lắng lùi một bước là vô tình giẫm phải cún con. Dường như thế giới của anh vốn dĩ phải như thế này, đầy những công văn tài liệu, email và slide thuyết trình lạnh như băng mà lại tẻ nhạt, chứ không có thong thả dắt cún đi dạo trên bãi cỏ hoặc đọc sách thiếu nhi cho trẻ em trong hiệu sách.
Người thất tình có thể đau khổ, nhưng người làm thuê không có quyền thể hiện tình cảm. Ban ngày, Nghiêm Tử Thư giấu đi mọi yếu đuối, lại hóa thân thành một chuyên gia công sở dùng vest và cà vạt làm áo giáp bao bọc lấy mình. Mà anh lại còn là loại phải chịu đựng áp lực, chuẩn bị quay trở lại làm việc cho chủ cũ.
Đúng vậy, sau bao lâu trì hoãn, Nghiêm Tử Thư cuối cùng cũng chấp nhận lời đề nghị của chú Ba Phó, dự định quay lại Anh Hạn làm việc.
Có nhiều yếu tố cần xem xét trong quyết định này, nhưng thứ quan trọng nhất là kể từ khi anh offline trước hạn, cốt truyện cứ càng đi càng xa. Giá trị tham khảo của nhiều thông tin bị tiết lộ trước đã giảm đáng kể, đẩy anh rơi vào tình thế đi bước nào tính bước đó. Nếu đã như vậy, thà rằng anh quay trở lại tâm điểm của vòng xoáy. Anh quyết định dĩ bất biến ứng vạn biến.
Cái thôi thúc muốn buông bỏ mọi thứ, bỏ trốn khỏi tất cả vào một đêm đông nọ đã bị tiêu hủy cùng với vụ tai nạn xe hơi. Anh đã từng nảy sinh ý định ngớ ngẩn đó vì Phó Kim Trì, và rõ ràng Phó Kim Trì cũng thấy đó là một ý tưởng hoang đường. Tóm lại, đây dường như không phải là một lựa chọn khả thi.
Còn về việc sau khi quay lại thì về phe chú Ba Phó... Cũng không đến nỗi phải sa sút đến mức này, Nghiêm Tử Thư nghĩ. Theo Nghiêm Tử Thư, chú Ba Phó vừa đặt lợi ích lên hàng đầu, lại vừa làm ra vẻ bố thí ân đức như thế thật sự rất buồn cười. Chỉ có điều là bề ngoài, anh vẫn phối hợp tỏ ra biết ơn một chút.
Chẳng rõ là vì Nghiêm Tử Thư diễn xuất thuyết phục hay là vì bản thân tự tin thái quá, chú Ba Phó không hề nghi ngờ ý định đến nương tựa của anh.
Nghiêm Tử Thư nắm rất rõ tâm lý của lão cáo già này, anh càng trì hoãn lâu rồi mới chậm chạp gật đầu, thì càng có vẻ như đã suy nghĩ thấu đáo rồi. Ngược lại, nếu chú Ba Phó vừa nhắc đến là anh lập tức đồng ý, lão già sẽ quay ra nghi ngờ.
Do đó, từ góc nhìn của người ngoài, Nghiêm Tử Thư thật sự không còn đường nào, đành phải miễn cưỡng quay trở về. Nếu đúng như vậy, muốn một lần nữa đứng vững trong công ty quả thực sẽ rất khó khăn. Anh không chỉ mất đi lòng tin của cấp trên, mà các dự án và vị trí trước đây của anh cũng bị người khác tiếp quản. Trước tình hình này, không còn nghi ngờ gì nữa, dường như con đường duy nhất là đứng về phía chú Ba Phó.
Người khác càng leo càng cao, còn anh lại tụt dốc không phanh, từ tâm phúc của sếp trở thành kẻ thông đồng với tên phản diện, khi bị phơi bày thì buộc phải chọn phe để tồn tại.
Vai diễn này nghe thôi là đã thấy rất ra dáng bia đỡ đạn.
*
Ngay cả thủ tục tái tuyển dụng của Nghiêm Tử Thư cũng là do chú Ba Phó sắp xếp nhân lúc Phó Vi Sơn đang đi công tác ở thành phố lân cận. Làm như tránh đối đầu trực tiếp sẽ giữ thể diện cho cả hai bên, nhưng trên thực tế, điều đó là không thể, khó xử thì vẫn khó xử.
Về chức vụ, chú Ba Phó nói rằng "vẫn như trước", thực chất đó chỉ là khoác lác, trợ lý cao cấp hiện tại đương nhiên sẽ không thoái vị nhường hiền tài, nên Nghiêm Tử Thư lại được xếp vào ban thư ký mà anh quen nhất, bắt đầu làm thư ký bình thường. Có vẻ giống như làm nhục người ta hơn là giúp đỡ.
Phó Vi Sơn đi vắng một tuần, trong thời gian đó, Nghiêm Tử Thư dành phần lớn thời gian giải quyết các mối quan hệ cá nhân khiến người ta ngứa ngáy. Ví dụ, trước đây toàn bộ ban thư ký thuộc quyền quản lý của anh, giờ đây, Helen vốn ngang hàng với anh lại thành cấp trên, thư ký Amy trước kia ai nói gì cũng phải nghe thì thành đồng nghiệp ngang hàng.
Thậm chí trong giờ nghỉ giải lao, anh cũng phải đối mặt với ánh mắt lo âu cho tương lai sự nghiệp của cả hai của Ben, như thể muốn nói "anh quay lại mà thành ra thế này thì tôi còn nhảy việc sao được". Helen vẫn giữ thái độ lịch sự, nhưng nói chuyện với anh thì lúc nào cũng thận trọng, hầu như không dám pha trò, như đang quan sát thái độ của Nghiêm Tử Thư, sợ làm tổn thương lòng tự trọng của anh.
Mà trong ban thư ký thì vẫn còn tốt.
Khi một người sa sút đi đến bất kể vị trí nào trong công ty, người đó cũng phải chịu áp lực tâm lý do sự thay đổi địa vị này gây ra. Chưa tính đến có bao nhiêu người trước đây từng không thích Nghiêm Tử Thư sẽ tìm cách lại giẫm một cái cho thỏa lòng, kể cả những người từng lịch sự gọi anh là "sếp Nghiêm" giờ cũng thay đổi thái độ, dù là cố ý hay vô thức. Kể ra, phong cảnh ở vùng cao và vùng thấp khác nhau cũng là lẽ đương nhiên. Dù anh tỏ ra thờ ơ đến đâu, người khác vẫn sẽ thấy anh tội nghiệp.
Trợ lý cao cấp họ Hà mới được thăng chức cũng khá thú vị. Một mặt, hắn âm thầm kiêng dè Nghiêm Tử Thư đe dọa vị trí của mình, nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng thì lại thấy khó xảy ra; mặt khác, hắn cứ liên tục tìm đến anh để hỏi về nhiều vấn đề không thể tự giải quyết, tỏ ra rất vênh váo hống hách. Nghiêm Tử Thư gọi hắn là "sếp Hà", còn hắn gọi Nghiêm Tử Thư là "này", thái độ thật sự là mắt cao quá đầu.
Tuy nhiên, Nghiêm Tử Thư cũng ngẫm lại, nghỉ việc và chuyển công tác thông thường đều phải bàn giao đúng quy trình, nhưng thực tế thì ban đầu anh không bàn giao công việc cho người kế nhiệm mà chỉ để lại một bản liệt kê danh sách công việc, đúng là không thỏa đáng. Vậy nên bất kể thái độ của trợ lý Hà thế nào, anh vẫn nói với đối phương tất cả những điều cần nói.
Ben thấy cảnh này thì cực kỳ bất bình, nói riêng với anh: "Anh về thế này thì thà đừng về còn hơn, rõ ràng là có nhiều vị trí phù hợp hơn trong công ty, không cần phải giáng chức như thế này, không biết là ý tưởng của ai. Nhìn kìa, đủ loại yêu ma quỷ quái trườn ra. Hơn nữa, họ Hà đó tự mình không làm được, vênh mặt cái gì?"
Nghiêm Tử Thư chỉ muốn làm qua loa cho xong, nên không quan tâm lắm. Hơn nữa, anh bất ngờ nhận ra cảm giác cứ hết giờ làm việc là phủi mông bỏ đi cũng thật sự rất dễ chịu. Dù vậy cũng không tiện nói thẳng ra, anh đành trả lời: "Nhịn cơn giận nhất thời, không chịu bất công cả đời. Đời người có lên voi thì phải có xuống chó, đã xuống rồi thì học cách cúi đầu, vậy mới tìm được cơ hội đứng dậy một lần nữa, đúng không?"
Ben vẫn không nhịn được than thở: "Đúng thì đúng là vậy, nhưng anh càng thân thiện thì càng dễ bị người khác bắt nạt."
Nghiêm Tử Thư nói đùa: "Được rồi đấy, giờ cậu lại quay ra giảng đạo cho tôi à."
Đến giờ nghỉ trưa, Nghiêm Tử Thư một mình lên sân thượng hút thuốc.
Ban đầu trên sân thượng có khoảng ba bốn nhân viên của một bộ phận nào đó cười nói vui vẻ, tranh thủ thời tiết đẹp lên chụp ảnh nhóm trước luống hoa nhỏ. Thấy anh đến, bọn họ mất hứng thú chụp, nhanh chóng rút lui, dường như cố tình cô lập anh, để lại cả cái sân thượng cho một mình anh.
Nghiêm Tử Thư giả vờ như không nhìn thấy, thong thả bước đến lan can, lấy bật lửa ra. Mùi thuốc lá thoang thoảng quấn quanh người anh càng giống như bằng chứng của tinh thần sa sút trong thầm lặng. Trên thực tế, anh đã bắt đầu hút thuốc rất nhiều trước khi quay lại công ty. Không nghiện thuốc là một chuyện, nhưng nhưng một khi đã hút thì lại không thể bỏ được.
Chỉ vì chuyện đưa cún con đi, anh hút thuốc trở lại sau khi đã cai. Nghiêm Tử Thư thừa nhận rằng đây không phải là việc gì đáng tự hào. Nhưng tình cảm của con người là phi lý như thế đấy. Có những người bình thường máu lạnh vô tình, nhưng đôi khi họ cũng có thể hoàn toàn sụp đổ chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt. Anh tạm thời không thể từ bỏ cảm giác bình yên mà thuốc lá mang lại, bèn quyết định phóng túng một lần, hút hết số thuốc lá dự trữ ở nhà, rồi sau đó sẽ không mua thêm nữa.
Anh tựa vào lan can, nhìn xa xăm, đang dùng tay che gió, định châm điếu thuốc thứ hai thì có người từ phía sau tiến đến: "Không phải là không hút thuốc à?"
Nghiêm Tử Thư quay lại nhìn người vừa đến, bật cười: "Không phải là không để ý đến tôi nữa à?"
Phó Kim Trì bước tới, cũng dựa vào lan can, ánh mắt lạnh băng: "Cậu quả là bản lĩnh đấy, cuối cùng vẫn quay lại."
Nghiêm Tử Thư nghiêm mặt, dùng lời của chú Ba Phó để đối phó: "Dù sao thì kinh tế suy thoái, tìm việc ở đâu cũng không dễ mà."
"Lão già chủ động tìm đến cậu, hay cậu chủ động tìm đến lão già?"
"Ông ta tìm đến đề cập vấn đề này, thật trùng hợp là tôi cũng đang có ý định này."
"Vậy là cậu nôn nóng quay lại Anh Hạn? Cậu nghĩ lão ta đáng tin cậy sao?" Phó Kim Trì bèn mỉa mai tung ra một loạt câu hỏi: "Còn cậu, trước khi ra đi chẳng phải giỏi hô phong hoán vũ lắm sao? Bây giờ vị trí nhân viên mới thì có được bao nhiêu tiền? Hồi đó ai cũng phải nể mặt cậu, bây giờ quay lại bắt đầu từ vị trí thấp nhất mà cậu cũng làm, quản lý bộ phận nào cũng có thể sai bảo cậu, cảm giác phải nể mặt người khác như thế nào?"
Y nói: "Cậu tự nguyện chuốc nhục vào thân thế à?"
Nghiêm Tử Thư ngậm điếu thuốc, không nói lời nào, đầu thuốc chập chờn. Anh không muốn để ý đến Phó Kim Trì trước mặt chút nào. Đúng vậy, là ở trước mặt, chứ không phải là trong ký ức của anh.
Thế nhưng đây là một cách miêu tả theo chủ nghĩa duy tâm. Bất kể là ai khác nhìn nhận, thì cái người từng thân mật trong quá khứ, và cái người bây giờ đang châm chọc chế giễu đều là cùng một Phó Kim Trì. Suy cho cùng thì cũng tại anh là ếch ngồi đáy giếng, chỉ nhìn thấy một khía cạnh của y.
Phó Kim Trì nghiêng người lại gần với vẻ hiểm độc: "Hay cậu nghĩ rằng tất cả đều không quan trọng, chỉ cần được gặp Phó Vi Sơn là cậu hài lòng rồi?"
Nghiêm Tử Thư cuối cùng cũng nhìn về phía y, cười gượng: "Không có chuyện đó. Tôi chưa bao giờ có suy nghĩ bất chính nào với sếp Phó cả."
Phó Kim Trì liền nói: "Được rồi, vậy thì tôi nói sai, cậu thanh cao, không có suy nghĩ bất chính, chỉ một lòng trung thành với công ty mà thôi. Vậy sao trợ lý Nghiêm lại có thể gian díu với tôi nhỉ? Trung thành với công ty mà cũng cần bán cả thân xác à?"
Y càng lúc càng hung hăng, hơi thở gần như phả vào tai Nghiêm Tử Thư: "Cậu nghĩ những gì cậu làm với tôi là không bất chính sao?"
Những câu này thì gần như là ăn nói lung tung rồi. Nghiêm Tử Thư bắt đầu nghi ngờ, thật ra là Phó Kim Trì thực sự nghĩ như vậy, hay là... Y đang cố tình hạ thấp anh? Như là cái kiểu thao túng về tinh thần lẫn tâm lý, trả thù có chủ đích.
Nghiêm Tử Thư nảy ra ý tưởng này là nhờ trực giác xã hội phát triển được từ việc tiếp xúc với rất nhiều người. Tuy nhiên, nếu đúng là như vậy, chẳng hiểu sao anh lại cảm thấy tất cả đều hợp lý. Phó Kim Trì vốn dĩ không phải là kiểu người sẽ khó chịu ra mặt hay đeo bám không thôi như thế, nhưng nếu có mục đích rõ ràng thì đó lại là chuyện khác. Hình như y rất muốn khiêu khích anh, khiến anh tức giận, tranh cãi, lý tưởng nhất là tan vỡ, Nghiêm Tử Thư nghĩ, mà trực giác của anh thì không sai.
Nếu thiên thời địa lợi nhân hòa, Phó Kim Trì chân thành hy vọng được thấy Nghiêm Tử Thư để lộ vẻ mặt tuyệt vọng. Có thể sẽ là dáng vẻ bất lực, tuyệt vọng, xấu hổ, đơn độc, không có ai để dựa dẫm ngoài y.
Chứ không phải là hình dáng hiện tại mà y hoàn toàn không muốn thấy, những đường nét như điêu khắc bằng băng, khuôn mặt nhợt nhạt óng ánh, ngoan ngoãn dễ bảo nhưng không sao tìm được một vết nứt biểu lộ cảm xúc nào. Dường như dù có cố gắng đục đẽo đến đâu cũng không thể phá vỡ ý chí của anh, không thể mở được trái tim của anh.
Quả thực, Nghiêm Tử Thư thường cảm thấy Phó Kim Trì vừa xa lạ vừa xa cách. Nhưng một Nghiêm Tử Thư như thế này cũng khơi dậy lòng căm thù sâu sắc của Phó Kim Trì.
"Thôi bỏ đi." Nghiêm Tử Thư không thể nhảy dựng lên như ý của đối phương, anh cúi đầu xuống nước trước: "Tôi đã nói dối anh trước, anh muốn nói gì thì nói."
"Cậu thế này là diễn cho ai xem?" Phó Kim Trì cười khẩy. "Cậu nghĩ tôi không có cách nào đối phó với cậu sao?"
Phó Kim Trì đứng quá gần. Phong cách ăn mặc của y hôm nay cũng trang trọng như cái lần gặp nhau trong phòng triển lãm, toàn màu đen, càng khiến y toát lên vẻ mạnh mẽ, hung ác và nham hiểm. Nghiêm Tử Thư cố đẩy y ra nhưng không thành, Phó Kim Trì giơ tay nắm lấy cổ tay anh.
Phó Kim Trì nói: "Cậu thực sự nghĩ rằng tôi sẽ không làm gì cậu sao, rằng tôi đang làm từ thiện, tôi đối xử tốt với cậu là không mong đợi được đền đáp? Rồi sau đó cậu có thể được voi đòi tiên, lợi dụng tôi xong thì đá bay? Cậu nghĩ mình xứng sao?"
Nghiêm Tử Thư kiềm chế, quyết định dụi điếu thuốc trong tay kia xuống nền xi măng cho tắt, tránh làm cả hai đều phỏng. Anh lại tỏ ra nhún nhường nhưng không chân thành lắm: "Thủ đoạn của anh Phó, dân thường như chúng tôi có là gì mà dám không tin."
Trước mặt Phó Kim Trì, Nghiêm Tử Thư phát hiện hình như việc xuống nước trở nên khó khăn hơn bình thường. Từ lúc cất tiếng cho đến giờ, rõ ràng anh không có ý định gây gổ, nhưng từng lời nói ra đều mang tính chất hung hăng. Càng nói thì càng giống đang đấu khẩu qua lại.
Nhưng Nghiêm Tử Thư vẫn không phải bên có lý, bởi vì Phó Kim Trì quả thật đã từng có lúc rất tốt với anh. Dù thật hay giả cũng không thể chôn vùi sự thật đó chỉ bằng câu nói đơn giản là "diễn thôi". Hơn nữa, trước đó người kia đã cứu anh, dù nhìn nhận thế nào thì anh cũng là người mắc lỗi trước.
Anh hắng giọng lần nữa, cố gắng cười một cách thoải mái nhất có thể, cuối cùng nói ra được một câu tử tế: "Ý tôi là, nếu anh đang giận, muốn nói vài câu khó nghe thì cứ tự nhiên đi." Đoạn trước đã thành lời rồi thì đoạn sau cũng tương đối dễ nói hơn: "Nhưng tôi không muốn tranh cãi với anh."
Phó Kim Trì nghe xong thì bất ngờ dịu đi. Y có vẻ định nói gì đó, nhưng cuối cùng quyết định không tiếp tục tranh luận.
Sau một hồi lâu, Phó Kim Trì v**t v* cổ tay anh: "Khuy măng sét tôi tặng cậu đâu, sao cậu không bao giờ đeo?"
Nghiêm Tử Thư hơi sửng sốt: "Nó cũng không thích hợp để dùng trong công sở, để ở nhà rồi."
Phó Kim Trì đột nhiên hỏi: "Chẳng lẽ cậu không bao giờ hành động cảm tính à?"
Nghiêm Tử Thư đáp: "Không hẳn là vậy. Đôi khi cũng có đấy."
Chẳng rõ câu này lại chọc phải chỗ nào của y, Phó Kim Trì cười khẩy.
Sau đó Phó Kim Trì giật tung khuy măng sét mà anh đang đeo như để trút giận, vung tay ném vào bồn hoa.
Vật nhỏ như thế này thì khó mà tìm lại được. Nghiêm Tử Thư bất lực hỏi: "Anh đang làm gì vậy?"
*
Cuộc trò chuyện ngày hôm đó đại khái là kết thúc tại đây. Dù rằng sau đó hai bên còn trao đổi thêm vài lời, tất cả dường như chỉ là những chi tiết nhỏ nhặt. Tỷ như sau này khi Nghiêm Tử Thư ngẫm lại, anh không thể nhớ nổi tại sao lúc đó Phó Kim Trì lại cười khẩy, hay tại sao y lại ném đồ của anh đi. Nhưng anh vẫn nhớ rằng trước khi Phó Kim Trì xuống lầu, anh đã đứng đó nhìn theo y rất lâu.
Đôi mắt anh gửi gắm vô vàn cảm xúc phức tạp, hỗn loạn, khó lòng miêu tả, nhưng lại là một kẻ thất bại xấu hổ không dám bộc lộ. Anh muốn người kia nhận ra, hiểu được tín hiệu, nhưng Phó Kim Trì chỉ để lại một tấm lưng cao lớn vạm vỡ, không hề quay đầu lại.
Rồi vào một ngày nào đó trong tương lai, khi Phó Kim Trì cuối cùng cũng chịu quay đầu nhìn lại, y cũng sẽ nhớ đến khoảnh khắc này, nhớ đến sân thượng ngập nắng và làn gió nhẹ mang theo hơi ấm của đầu hè, và về con người lạnh lẽo cô đơn mà ngay cả làn gió ấm áp cũng không thể hòa tan ấy.
Nếu Phó Kim Trì có thể đoán được sớm hơn một chút, rằng trong suốt một khoảng thời gian rất dài sau đó, đây sẽ là lần cuối cùng y và Nghiêm Tử Thư trò chuyện yên bình như vậy, có lẽ y đã không xử lý tình huống này một cách qua loa như thế. Hoặc ít nhất cũng phải nhân cơ hội này ngắm nhìn người kia lâu hơn một chút.
Nếu vậy thì có lẽ cơn ác mộng quấn riết lấy y sau này sẽ không dày đặc đến thế.
---
Người dịch:
Tôi là tôi thấy mấy lời thoại của anh Phó rất là quen, nghe giống "tổng tài bá đạo" bị "nữ phụ trà xanh" che mắt trong mấy bộ phim ngắn ngược tâm ngược thân, nhưng lại quay ra nghi ngờ người yêu/vợ mình yêu thằng khác =))))