Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 53

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 53

Lời nói của đàn ông có đáng tin cậy hay không thì có thể cân nhắc sau; nhưng màn trình diễn của Phó Kim Trì chắc chắn không đáng tin. Nghiêm Tử Thư đã đi một nước cờ sai, anh quên mất chính điểm này.

Yêu có thể là gặp dịp thì chơi, nhưng ai nói rằng chia tay hay trở mặt thì không thể? Phó Kim Trì chưa bao giờ thực sự nghĩ đến việc từ bỏ những gì mình muốn.

Kể ra thì ngay khi Phó Kim Trì phát hiện ra những hành động nhỏ nhặt của Nghiêm Tử Thư, y đã thấy trùng khớp với cảm giác mâu thuẫn mà anh thể hiện trong hành vi trước đó. Căn hộ của Nghiêm Tử Thư luôn trống trải, đồ dùng cá nhân ít ỏi trông rất tội nghiệp, hỏi thì anh nói đủ dùng là được, không đầu tư bất động sản cũng không đầu tư tài chính... Vậy nên lý do là Nghiêm Tử Thư đã lên kế hoạch bỏ trốn từ lâu.

Thực ra, Phó Kim Trì không quan tâm đến "mục đích của Nghiêm Tử Thư là gì", đó là cách suy nghĩ của người bình thường. Vấn đề nằm ở chỗ Phó Kim Trì không phải là người bình thường, phản ứng đầu tiên của y chỉ đơn giản là "sao Nghiêm Tử Thư dám bỏ chạy". Nghiêm Tử Thư dám âm mưu diễn trò ve sầu thoát xác sau lưng y.

Cộng thêm cả thù mối hận cũ vì bị lừa dối, y tuyệt đối không thể chịu đựng được việc đối phương thoát khỏi tầm kiểm soát của mình. Y muốn có được người đó, có được thì tốt nhất, nếu không thì hủy hoại rồi mới có được. Đây mới là triết lý sống của Phó Kim Trì.

Sau đó, thật ra Phó Kim Trì không nói cho Phó Vi Sơn biết về sự tồn tại của "Nghiêm Tân", đó là một bí mật mà y giữ kín cho riêng mình. Y chỉ thản nhiên ném kết quả điều tra tài sản của Nghiêm Tử Thư cho Phó Vi Sơn, rồi hả hê khi thấy gã nổi giận đùng đùng.

Sở trường của Phó Kim Trì từ xưa đến nay là thêm mắm dặm muối, đảo lộn trắng đen.

Mà lần nào y cũng rất thành công.

*

Sau nhiều vòng kiểm toán nội bộ của công ty, quả thật không phát hiện vấn đề lớn nào liên quan đến Nghiêm Tử Thư. Dù tài khoản cá nhân của anh không có nhiều tiền hay anh chuyển tài sản ra nước ngoài đều là sự thật, và dù có vẻ đáng ngờ, nhưng đều là phạm trù không liên quan đến công việc.

Nếu thực sự cầm kính lúp lên mà soi, tất nhiên vẫn có thể tìm thấy những thiếu sót trong công việc của anh, mà thật ra cũng bình thường, người càng làm nhiều thì càng mắc nhiều lỗi. Những người mà anh từng làm mất lòng, hoặc những người đã từng làm anh mất lòng lúc này đều nắm lấy cô hội nhảy ra hạch tội.

Miệng lưỡi người đời nung chảy cả vàng, vu khống tích tụ thì xương cũng thành tro. Những sự việc trên có thể trở thành bằng chứng hay không lại là một chuyện, nhưng trong lòng Phó Vi Sơn đã định tội, coi Nghiêm Tử Thư là kẻ thù, sẽ không bao giờ tin tưởng anh, cũng không thể dùng anh nữa. Vậy là gã dùng những cái cớ này ép anh tự nhận lỗi và xin nghỉ việc.

Phó Vi Sơn còn đang trong cơn giận, lại nghe Phó Hiểu Vũ xúi bẩy, nói rằng "sao anh họ lại để họ Nghiêm này tự nghỉ việc, quá khoan dung, ngày mai biết đâu tên này lại nhảy việc sang bên đối thủ cạnh tranh nhận lương cao, sống thoải mái, chẳng phải sẽ không phải trả giá gì sao?"

Bị kích động, Phó Vi Sơn ngày càng oán hận, vậy là đã làm ra một việc vô cùng độc ác, gã cho lan truyền thông tin trong ngành, tuyên bố rằng người này bị sa thải vì phản bội chủ, nhân cách đáng ngờ, nên cân nhắc kỹ trước khi thuê về.

Sau một thời gian, nhiều công ty ban đầu có ý định mời anh cũng từ bỏ ý định đó. Về sau, Nghiêm Tử Thư muốn tìm việc ở Đông Thành thì e rằng sẽ gặp khó khăn. Xét trên phạm vi rộng hơn thì là trong cả ngành này, trừ khi anh chuyển hẳn sang ngành khác, bằng không, danh tiếng của anh chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.

Trên thực tế, Phó Hiểu Vũ chỉ là ngoan cố không biết ăn năn. Gã định chờ khi dồn người ta vào đường cùng rồi thì mình có thể tùy ý làm càn.

Sau đó, Phó Hiểu Vũ ước tính rằng đã kéo dài đủ lâu, thậm chí còn mò đến tận căn hộ của Nghiêm Tử Thư dựa theo địa chỉ đăng ký nhân viên tại công ty cũ, định bụng xem thử tình cảnh của anh tệ đến mức nào. Có điều gã đứng ngoài gõ cửa nửa ngày như thằng ngốc, bên trong không ai trả lời. Kẻ thiếu não như gã quả thật không nghĩ tới đây là căn hộ do công ty thuê, người ta nghỉ việc thì phải chuyển đi từ lâu rồi.

Nghiêm Tử Thư thì còn chẳng biết gã từng đến đó diễn xiếc khỉ.

Để thuận tiện, thật ra Nghiêm Tử Thư không chuyển đi xa, chỉ thuê một căn hộ trong khu dân cư gần tòa nhà chung cư cũ. Nhà tuy cũ nhưng bên trong được giữ gìn rất sạch sẽ, anh sống khép kín, lặng lẽ chuyển vào, ít người biết anh sống ở đây.

Anh không nghĩ mình quá sa sút, nhưng cũng không ngờ đến tận bây giờ mà Ben vẫn tiếp tục báo tin cho mình. Dường như lập trường "phe Nghiêm" của hắn rất vững chắc. Nghiêm Tử Thư còn phải ngạc nhiên trước lòng trung thành của hắn.

Ben vẫn dùng cái phần mềm bảo mật đó để giữ liên lạc với anh, bí mật kể cho anh nghe những gì đang xảy ra tại công ty, cùng với tiến triển mới nhất trong nỗ lực tẩy chay anh của Phó Vi Sơn: "Việc này có gây rắc rối không? Sau này anh định làm gì? Chuyển đến thành phố khác à?"

Nghiêm Tử Thư nghe xong cũng không phản ứng nhiều, anh vẫn chưa có ý định tìm việc mới nên không vội vàng: "Cứ từ từ, nghỉ ngơi một thời gian đã."

Ben lo rằng anh chỉ đang cứng đầu: "Sao anh lại chọc giận sếp Phó nghiêm trọng đến vậy? Không còn cách nào để hòa giải sao?"

Nghiêm Tử Thư nghĩ thầm đã là bia đỡ đạn thì đừng trông chờ gì nhiều: "Tình hình hơi phức tạp, để sau rồi tính."

Ben suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Thật ra, có lẽ chuyển đến một nơi khác sẽ tốt hơn, anh không biết đâu, giờ này công ty loạn hết cả lên rồi."

Nghiêm Tử Thư biết nhưng vẫn hỏi: "Thật sao? Sao lại đột ngột thế?"

Phó Kim Trì đã công khai khiêu khích Phó Vi Sơn, đương nhiên là cũng sẽ lột bỏ bộ mặt giả tạo của mình, chính thức đối đầu.

"Hầy, đột ngột gì đâu, anh cũng biết mấy cái chuyện trong nhà sếp mà. Không có anh, cả tôi cũng nghĩ đến nhảy việc rồi."

Lời Ben nói không hề phóng đại.

*

Trong mắt Ben, có lẽ là phải đến sau khi Nghiêm Tử Thư ra đi, Anh Hạn mới bắt đầu biến đổi. Những biến đổi này không phải là không có dấu hiệu báo trước. Hắn đã thấy kể từ sau đại hội cổ đông năm ngoái, anh trai của ông chủ tham gia hội đồng quản trị, mà cái người đó lại rất giống một chuyên gia gây rối, ngày ngày vênh váo kiêu ngạo. Quả nhiên về sau chẳng có gì tốt đẹp cả.

Khoảng thời gian trước và sau Tết Nguyên đán, Phó Kim Trì không đến công ty, Ben còn đang nghĩ phải chăng đã sóng yên bể lặng rồi. Bây giờ, Nghiêm Tử Thư bị đuổi đi, còn Phó Kim Trì lại trở về, suốt ngày tranh cãi với Phó Vi Sơn cái gì đó. Điều duy nhất mà ai cũng biết là hội đồng quản trị của tập đoàn Anh Hạn hiện đang chia rẽ thành các phe phái, rối như mớ bòng bong. Các chi nhánh và phòng ban khác cũng đều trong tình trạng hỗn loạn, người thì bo bo giữ mình, người thì bận chọn phe.

Theo lời kể của Ben, Nghiêm Tử Thư tự giải trí bằng cách chia bàn cờ thành hai phe: Phó Vi Sơn một phe - đội hình của nhân vật chính, chú Ba Phó và Phó Kim Trì một phe - đội hình phản diện. Mặc dù phe phản diện có vẻ mạnh hơn, nhưng thực tế là trong nội bộ phản diện cũng đang mâu thuẫn và bất đồng...

Nghiêm Tử Thư biết rằng bất cứ điều gì xảy ra với anh, cho dù ồn ào đến đâu, cũng chỉ là một chương nhỏ trong cuốn sách. Khi nhân vật chính và phe phản diện lao vào long tranh hổ đấu, cốt truyện thực sự có sức nặng mới dần dần được hé lộ. So sánh về mức độ nghiêm trọng, hiển nhiên là những sóng gió do một kẻ vô danh như anh gây ra chẳng thấm vào đâu. Cùng lắm thì anh chỉ là ngòi nổ thôi.

Cạch một cái, quân Hậu Trắng trong tay đã quật ngã quân Vua Đen, đá nó lộc cà lộc cộc lăn xuống đất. Nghiêm Tử Thư cúi xuống nhặt quân cờ, lau sạch, đặt vào một góc bàn cờ, rồi xem giờ, quyết định đã đến giờ nấu cơm. Anh dùng quân Vua này để đại diện cho Phó Kim Trì, chiếc vương miện nhỏ đó luôn khiến anh nhớ về dáng vẻ người kia tự sửa soạn cho mình thành một con công.

Nhưng trận chém giết trên bàn cờ tạm thời không thể làm phiền lòng người hiện đang nhàn hạ như anh. Anh chỉ có thể ngồi trong nhà nghiên cứu bộ cờ vua làm bằng nhựa này, theo một ý nghĩa vật lý nào đó.

Trước kia sống trong căn hộ do công ty cung cấp, đó chỉ là nơi để ngủ, anh hiếm khi mua thêm bất cứ thứ gì khác. Sau khi dọn đến căn hộ nhỏ một phòng ngủ này, có lẽ vì cuối cùng cũng có cơ hội tạm dừng nhịp sống hối hả thường ngày, anh đã mua một vài món đồ lặt vặt không có tác dụng thực tế nào.

Anh mua cờ vua là vì khi đi ngang qua một hiệu sách nhỏ gần lối vào khu dân cư, ông chủ thấy anh đứng ngắm qua cửa sổ một lúc lâu, liền nhiệt tình tư vấn.

"Có một lớp học ngoại khóa cho trẻ em ở tầng trên, anh có con không? Khuyến khích trẻ phát triển sở thích và đam mê, giúp nâng cao trí thông minh đấy!"

Nghiêm Tử Thư nói: "Tôi chưa lập gia đình."

Ông chủ khuyên tiếp: "Người lớn cũng có thể học cái này! Hun đúc cảm xúc mà, không khó đâu."

Nghiêm Tử Thư thấy trên lớp bọc ni lông toàn là bụi: "Không bán được phải không?"

Ông chủ đột nhiên thành thật: "Kén người mua quá, lớp học thêm ở tầng trên sắp chuyển đi, bán bao nhiêu hay bấy nhiêu thôi!"

Dù sao cũng không đắt. Nghiêm Tử Thư mỉm cười, quét mã QR thanh toán.

Anh nghiên cứu kỹ hướng dẫn, thứ duy nhất học được là cách đặt các quân cờ, anh phải thừa nhận rằng mình không phải là người toàn năng. Hoặc, cũng nên thừa nhận rằng, ngoài công việc ra, bản thân anh không biết cách nào hay ho để giết thời gian.

Nhưng khi có thời gian rảnh, Nghiêm Tử Thư lại sinh ra rất nhiều suy nghĩ vu vơ. Ví dụ, mình và Phó Kim Trì đi đến bước này, mình có bao giờ cảm thấy hối hận không. Ví dụ, mình đưa ra lựa chọn này, có tồn tại một phần nguyên nhân là oán giận đối với bên kia không. Hoặc ví dụ, nếu mình oán giận người kia, có phải là do ảo tưởng cuồng si hay không, tưởng rằng người kia sẽ cần mình, sẵn sàng đồng sinh cộng tử với mình, nhưng thật ra lại không có.

Chiều hôm đó, Nghiêm Tử Thư lại đến hiệu sách gần lối vào, vì ông chủ đã đưa cho anh một tấm thẻ giảm giá.

Mặt tiền của hiệu sách không mấy nổi bật, nhưng bên trong lại khá rộng rãi. Anh chưa kịp vào trong, một bé gái khoảng năm sáu tuổi đứng ngoài cửa đã gọi anh lại, hỏi mượn điện thoại. Cô bé nói mẹ dặn phải đợi người lớn đến đón sau giờ học ngoại khóa, nhưng vẫn chưa thấy ai đến.

Nghiêm Tử Thư bấm số điện thoại mà cô bé đọc thuộc lòng, nhưng hóa ra lại không tồn tại, anh bèn dẫn cô bé vào trong hiệu sách chờ. Anh rất rảnh, thế là lại dẫn cô bé đi tìm kho báu trong khu sách thiếu nhi, phát hiện ra rằng thế giới này vẫn có nhiều tác phẩm nổi tiếng mà anh từng biết đến. Anh mua cho cô bé cuốn Những cuộc phiêu lưu của Alice ở xứ sở thần tiên, nhìn thôi là đã thấy rất quen thuộc.

Đôi mắt của cô bé sáng lên. Nghiêm Tử Thư ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, mở cuốn sách trên đùi, bắt đầu đọc chậm rãi, giọng anh nhẹ nhàng đều đều. Thật ra cô bé cũng không hiểu bao nhiêu, mà chú ý đến tranh minh họa hơn: "Nữ công tước này trông giống bà ngoại con."

Nghiêm Tử Thư bèn chỉ vào con mèo Cheshire đang nở một nụ cười giả tạo: "Con mèo này cũng trông giống một người bạn của chú."

"Đó là mèo Cheshire." Cô bé khúc khích cười.

Anh bừng tỉnh, thầm tự trách mình còn không biết điểm dừng. Nhìn gì cũng thấy giống Phó Kim Trì. Phó Kim Trì giống như một lời nguyền, khiến anh tự chui vào rọ.

Hơn nửa tiếng sau, phụ huynh của cô bé cuối cùng cũng đến, cảm ơn anh, rồi đưa bé gái đang kẹp cuốn sách dưới cánh tay đi.

Nghiêm Tử Thư lại mua thêm một cuốn Alice nữa, định mang về nhà đọc.

Sau khi ra ngoài, anh ngồi trên ghế đá ở quảng trường gần đó, lật từng trang sách. Được hơn nửa cuốn sách, đột nhiên có người che khuất ánh sáng.

Vẻ mặt đắc thắng của Phó Hiểu Vũ phá hỏng tâm trạng của anh: "Há, đang làm gì ở đây vậy? Không sống nổi nữa à?"

Lần trước Phó Hiểu Vũ đến tìm anh nhưng vồ hụt, lần này lái xe ngang qua thì lại bất ngờ thấy Nghiêm Tử Thư đang ngồi một mình bên vệ đường.

Nghiêm Tử Thư liếc gã bằng ánh mắt sắc lẹm, rồi đột nhiên cười khẩy: "Ngắm chuột vẫn chưa chán sao?"

"Anh! Mẹ kiếp!" Phó Hiểu Vũ chửi bậy: "Kiêu ngạo cái gì chứ! Nhìn xem mình có khác gì con chó hoang không!"

"Tôi đã nghỉ việc rồi, nên tốt hơn hết là cậu đừng có gây sự với tôi, làm vậy không khôn ngoan chút nào." Nụ cười của Nghiêm Tử Thư lạnh dần đi. "Tôi làm việc ở Anh Hạn, vì cậu là hoàng thân quốc thích mới nể mặt coi cậu là người, giờ thì tôi có nhiều cách để chơi cậu lắm đấy."

"Anh không cần phải cứng đầu, có giỏi thì thử xem." Phó Hiểu Vũ hoàn toàn không tin: "Tôi chờ xem anh can đảm, hay là ba tôi có thể nghiền nát anh bằng một bàn tay. Sớm muộn gì anh cũng sẽ khóc lóc van xin... ba tôi."

Nghiêm Tử Thư suýt bật cười thành tiếng: "Vậy ra cậu Phó vẫn phải tìm ba xin bú sữa à. Vậy thì xin mời về đi."

Nói xong, anh đứng dậy bỏ đi.

Phó Hiểu Vũ Vũ đi theo sau, liên tục chửi rủa th* t*c, rồi đột nhiên hét về phía Nghiêm Tử Thư: "Anh chỉ muốn leo cành cây cao Phó Kim Trì chứ gì? Sao không nhìn lại mình có xứng hay không? Anh nghĩ anh ta thèm để mắt tới mình à? Anh ta là một kẻ điên! Anh nghĩ anh có thể thắng anh ta sao?" Gã đảo mắt: "Này, anh theo anh ta sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu. Sao không theo tôi..."

Không chịu đựng nổi tiếng ồn thêm nữa, Nghiêm Tử Thư quay lại: "Cậu lấy đâu ra tự tin vậy?"

Phó Hiểu Vũ tự mãn: "Sao anh không đi hỏi thăm trong giới xem tôi là ai."

"Đã hỏi thử rồi đấy." Nghiêm Tử Thư lạnh lùng nói: "Nhiều người nói rằng cậu cực kỳ nhanh."

Trước khi Phó Hiểu Vũ nổ tung, anh lại nói: "Thấy chưa, cậu không làm phiền tôi, tôi cũng không muốn nói những lời công kích cá nhân này đâu, cậu còn muốn tôi tiếp tục không?"

*

Tối hôm đó, anh đang xem tivi một mình thì điện thoại reo. Nhìn thấy số người gọi, ánh mắt Nghiêm Tử Thư tối đi.

Giọng của Phó Kim Trì: "Lần này cậu lại làm gì Phó Hiểu Vũ vậy, nó về nhà làm ầm ĩ, nhất quyết đòi 'dạy' cho cậu một bài học này?"

Nghiêm Tử Thư lịch sự đáp: "Là thế này, ra ngoài gặp phải ma, tôi cũng thấy rất xui xẻo."

Phó Kim Trì có vẻ đang cười: "Nó đòi tôi tra xem cậu thuê nhà ở đâu, để cho cậu thành người vô gia cư."

Nghiêm Tử Thư bỗng cảm thấy như quay trở lại cái ngày Phó Kim Trì lén lút báo tin cho mình. Có điều anh lại đoán, lần này Phó Kim Trì có thể sẽ giúp Phó Hiểu Vũ đuổi anh đi, để củng cố quan hệ hợp tác với chú Ba Phó.

Thực ra, anh đã đề phòng trò này trước khi chuyển đến đây, ký một hợp đồng rất chính thức với chủ nhà rồi thậm chí còn đăng ký trên trang web của cơ quan quản lý nhà ở. Nếu chủ nhà định vi phạm hợp đồng, anh còn có thể kiếm được một món hời từ tiền phạt.

Nhưng đó không phải là vấn đề. Nghiêm Tử Thư đang cảm thấy vô cùng khó chịu. Anh thấy Phó Kim Trì làm phản diện thế này là đã bắt đầu mất giá rồi, lại còn phải cúi đầu trước một thằng súc vật như vậy.

Nghiêm Tử Thư nói: "Anh nên nói chuyện với chủ nhà về việc này. Để người ta đến thương lượng với tôi."

Phó Kim Trì dụ dỗ: "Tôi có một căn nhà trống, cậu có thể chuyển đến đó ở trước..."

"Không đi." Nghiêm Tử Thư đáp: "Muốn đuổi thì đuổi thẳng, anh Phó chơi trò mờ ám này thì thật vô nghĩa."

Trước Tiếp