Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 46
Bác sĩ gia đình của Phó Kim Trì lập hồ sơ bệnh án cấp tính, vì vậy Nghiêm Tử Thư có thể yên tâm ở lại chỗ y thêm hai ngày. Phản ứng của anh với thuốc rất nghiêm trọng, chỉ tỉnh một lúc rồi lại ngủ thiếp đi, không biết đến lần thứ bao nhiêu mở mắt, bầu trời bên ngoài cửa sổ đã tối đen.
Chiếc máy nghe đĩa cổ điển đặt ở góc phòng đang phát nhạc: "Vô số nam tử hán, nổi giận vì hồng nhan... Bao nhiêu chim liền cành, nay hóa én lượn xa... Cuộc đời ngắn ngủi quá, sao phải khổ sở yêu... Người yêu đã ra đi, biết kêu oan với ai..."
Nghiêm Tử Thư uể oải lắng nghe một hồi, đúng lúc đó, Phó Kim Trì bước vào, đặt một chiếc hộp nhung vào tay anh.
Nghiêm Tử Thư mở ra, là một đôi khuy măng sét, phần đế quấn quanh thiết kế như một đóa hồng, ở giữa có đính một viên Ruby: "Cái gì thế này?"
Phó Kim Trì nói: "Đã muốn tặng cậu từ lâu rồi, chỉ không có cơ hội nên quên mất."
Nghiêm Tử Thư bật cười: "Lẽ nào bây giờ là cơ hội hoàn hảo?"
Phó Kim Trì dùng mu bàn tay cọ nhẹ lên má anh: "Vừa kịp đón năm mới, coi như là quà mừng vậy."
Nghiêm Tử Thư nắm lấy tay y.
Hai ngày qua, Phó Kim Trì dường như lại nhớ ra lời hứa với tình nhân, chăm sóc anh rất chu đáo. Có lẽ vì căn biệt thự này lưu giữ quá nhiều kỷ niệm, y cũng có nhiều điều để nói với Nghiêm Tử Thư hơn.
Nghiêm Tử Thư cũng nhìn thấy một bức ảnh của mẹ y đứng tại sân khấu khi còn là ca nữ trên giá sách. Nghe nói người phụ nữ xinh đẹp này đã nhảy xuống biển ra đi. Nghiêm Tử Thư không dám chạm vào vết sẹo của y, nhưng Phó Kim Trì lại tỏ ra hoàn toàn không quan tâm. Có vẻ như vì bà Phó sai người đến quấy rối trong một thời gian dài, người nhà họ Phó cũng không phải loại tốt lành gì, nên người phụ nữ này không chịu đựng được nữa, mắc bệnh trầm cảm.
Nhưng bây giờ Nghiêm Tử Thư đã nhìn thấu được rồi. Phó Kim Trì này ấy à, nếu y cố tình mang thân thế của mình ra kể khổ thì chắc chắn trong lòng không thấy khổ chút nào, nếu bề ngoài tỏ ra thờ ơ thì ắt hẳn là y đang bày mưu tính kế, chuẩn bị nhe nanh múa vuốt.
Nghiêm Tử Thư nhớ ra trước đây Phó Kim Trì từng nói hút thuốc cũng sợ dính phải m* t**, vậy thì cũng trùng khớp rồi, xem ra nhà mẹ đẻ của bà Phó thật sự có dính líu đến băng đảng. Chẳng qua là hiện nay xã hội đen đã bị trấn áp đến mức suy thoái, vậy nên anh mới không biết rõ.
Ban đầu nhờ cốt truyện, anh cũng chỉ biết sơ qua việc nhà ngoại của Phó Vi Sơn có thế lực nhất định. Bây giờ có vẻ như quá nửa là tô vẽ thêm cho đẹp. Cốt truyện chỉ cho biết nhà mẹ đẻ của bà Phó cũng kinh doanh, cuộc hôn nhân của bà ta với Phó Chi Chương thực chất là hai gia tộc mạnh liên minh với nhau. Tuy nhiên theo năm tháng, công ty của gia đình bà ta ngày càng sa sút, không có người kế thừa. Phải chăng sau khi tẩy trắng thì không giỏi làm ăn đàng hoàng?
Nghiêm Tử Thư chỉ có thể đoán như vậy. Nhưng người ta chưa từng trải qua thì sẽ không thể tưởng tượng ra được. Anh không biết Phó Kim Trì đã làm thế nào để tìm đường sống trong khe hở đó.
Còn hiện tại thì Nghiêm Tử Thư đã biết rồi, sau đại hội cổ đông, Phó Kim Trì lại bắt đầu gặp phải đủ kiểu tấn công ngấm ngầm hay công khai. Ở một khía cạnh nào đó thì cũng là do Phó Kim Trì tự chuốc lấy, người đi chọc vào tổ ong bắp cày phải luôn chuẩn bị sẵn sàng cho nguy cơ bị ong đốt.
Y trở về từ Cảng Thành, tiếp xúc với khách hàng, liên hệ làm ăn, cho đến khi vào hội đồng quản trị, y rất giỏi tính toán, từng bước tiến lên. Nhưng lần trước có thể coi là mấy trò đùa trẻ con, một khi y thực sự uy h**p đến lợi ích của Phó Vi Sơn thì cũng sẽ chạm vào điểm mấu chốt của đối phương.
Bà Phó vẫn để lại vài người cũ trung thành làm quân cờ bí mật cho con trai, bây giờ bị kích hoạt như bùa hộ mệnh. Bọn côn đồ ngày nay tuy không còn dễ dàng đánh đấm giết chóc giữa đường phố như ngày xưa, nhưng vẫn rất chuyên nghiệp trong những trò ném sơn, đập kính, cào cửa xe. Bọn chúng sẽ chọn lúc không trăng không sao mà làm, chỉ cần không bị bắt tại trận thì không thể làm gì được. Lùi lại một bước, hôm nay là uy h**p, ai biết ngày mai sẽ là gì?
Người bình thường đều không muốn, cũng không dám chọc tức kẻ điên, chỉ vì sợ bị phản công. Chỉ có điều, bản thân Phó Kim Trì cũng là một kẻ mất trí. Y không màng đến hậu quả.
Trong lúc Phó Kim Trì đi vắng, Nghiêm Tử Thư xuống giường đứng cạnh bàn, mỗi tay cầm một vật gì đó: tay trái là chiếc hộp đựng khuy măng sét, cái gọi là quà năm mới, tay phải là USB của anh, trong đó có tài liệu đấu thầu cần được bảo mật. Lúc này, anh tưởng chừng đã hóa thân một cái cân, cẩn thận cân nhắc sức nặng của hai đầu.
Vì bầu không khí hai ngày qua rất ấm cúng, nên dù đã mang theo tài liệu, Nghiêm Tử Thư vẫn không chủ động đề cập đến việc đấu thầu. Anh như một học sinh tiểu học thi trượt, về nhà lại được hưởng tình thương của cha mẹ, kết quả là ngần ngại không dám cho họ xem bảng điểm của mình.
Nhưng những gì cần phải lấy ra thì cuối cùng cũng sẽ phải lấy ra, anh vẫn phải đối mặt với vấn đề này. Món quà quý giá này giống như một lời nhắc nhở, lại cũng như thôi thúc anh ngừng trốn tránh, đã đến lúc đáp lại bằng một thứ gì đó có giá trị tương đương. Vì dù sao ngay từ đầu họ cũng đã có mối quan hệ lợi ích mờ ám.
Trước đây, Nghiêm Tử Thư yêu cầu Phó Kim Trì không được đến gần Kỷ Thần, không được lấy trộm tài liệu đấu thầu thông qua Kỷ Thần, điều kiện là anh sẽ giúp y. Từ những gì đã thấy cho đến nay, y đã làm được. Mặc dù Phó Kim Trì chưa đòi hỏi gì, nhưng người lớn thường không cần phải nói rõ mọi chuyện. Nếu Nghiêm Tử Thư không thể hiện lòng chân thành tương ứng, vậy thì có nghĩa là anh đã chủ động "vi phạm hợp đồng" và "thất hứa". Về hậu quả, có khả năng mối quan hệ giữa hai người sẽ đổ vỡ.
Thế nhưng sau vụ việc của Phó Hiểu Vũ, anh lại vừa nợ Phó Kim Trì một ân huệ lớn. Nghiêm Tử Thư cảm thấy có phần rối rắm, có thứ gì đó ngày càng trở nên không rõ ràng.
Cánh cửa khẽ mở ra, người mà anh đang thầm mắng bước vào. Nghiêm Tử Thư lập tức siết chặt chiếc USB trong tay.
Phó Kim Trì đặt quần áo đã giặt khô lên sô pha: "Sao lại xuống rồi?"
Nghiêm Tử Thư cười gượng gạo: "Tôi đã bị liệt đâu mà không thể đứng dậy được."
Anh nói thêm: "Tôi đang tìm máy tính bảng, hình như vừa rồi nghe thấy thông báo email."
"Cậu thật sự không thể ngồi yên một chỗ được." Phó Kim Trì đành phải lục máy tính bảng của anh ra từ dưới một đống đồ: "Đây."
Nắm lấy cơ hội, Nghiêm Tử Thư ném chiếc USB sang một bên, anh vẫn mặc đồ ngủ, ngồi xuống sô pha đơn, thật sự bắt đầu kiểm tra email. Máy tính bảng của anh có sẵn thẻ SIM và dữ liệu, mở biểu tượng email, như thường lệ, lại hiện ra một danh sách dài thư chưa đọc.
Nghiêm Tử Thư nhìn thấy một trong số chúng, tim đập mạnh, anh lập tức mở ra, là một báo cáo điều tra của công ty thám tử tư gửi cho anh. Nói thẳng ra, trong một khoảng thời gian dài vừa qua, Nghiêm Tử Thư không thể nào hoàn toàn không điều tra dự án mời thầu Tàng Bảo Các.
Trước đây anh cho rằng Phó Kim Trì có ý định tiết lộ hồ sơ thầu của tập đoàn Anh Hạn cho các đối thủ cạnh tranh. Trong trường hợp đó, kết quả tồi tệ nhất là Anh Hạn sẽ không thắng thầu mà thôi. Nhưng vì thận trọng, anh vẫn mất công nhờ công ty thám tử tư điều tra các mối quan hệ vốn chủ sở hữu của tất cả các công ty tham gia đấu thầu.
Bây giờ tất cả kết quả đều được tổng hợp trong báo cáo này. Màn hình phản chiếu hai hình vuông màu trắng trên tròng kính, Nghiêm Tử Thư càng đọc, vẻ mặt ngày càng nghiêm nghị.
Các dự án lớn của chính phủ như Tàng Bảo Các được săn đón như một miếng bánh thơm, chắc chắn sẽ thu hút cả các doanh nghiệp lớn nhỏ tham gia đấu thầu. Công ty lớn ở tầm cỡ của Anh Hạn là những ứng cử viên có khả năng tranh hùng thiên hạ. Công ty nhỏ thì hằng hà sa số, những công ty nghệ thuật quy mô rất nhỏ bất kể có năng lực hay không đều muốn đến góp vui, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy rõ là họ chỉ hùa theo, thậm chí còn không qua được vòng xét duyệt ban đầu.
Vậy mà trong số các nhà thầu nhỏ này, Phó Kim Trì lại là cổ đông ngầm kiểm soát ít nhất ba công ty. Ngay cả người hoàn toàn không nắm rõ quy trình đấu thầu hay không quá nhạy cảm với vấn đề này, cũng khó lòng làm ngơ điểm mờ ám bên trong.
Nghiêm Tử Thư cau mày thật chặt, dựa trên hiểu biết của mình về các quy định đấu thầu, anh gần như ngay lập tức đoán ra kế hoạch của Phó Kim Trì. Có lẽ Phó Kim Trì không có ý định để lộ con bài tẩy cho các đối thủ của tập đoàn Anh Hạn như anh dự đoán. Y đang chuẩn bị tự mình ra tay để thành lập tội danh dàn xếp vây thầu thông thầu của tập đoàn Anh Hạn.
Điểm khác biệt giữa hai khả năng này nằm ở chỗ cách thứ nhất chỉ có thể giúp các nhà thầu khác tăng cơ hội trúng thầu. Cách thứ hai gây ra hậu quả nghiêm trọng hơn nhiều.
Phó Kim Trì lợi dụng nhiều công ty nhỏ tham gia đấu thầu, không theo đuổi mục tiêu trúng thầu, chỉ cần làm cho hội đồng chấm thầu phát hiện ra nội dung trong hồ sơ thầu của y giống của Anh Hạn, hoặc thậm chí xuất hiện một số lỗi cơ bản tương tự nhau. Thêm vào đó là mức giá hoàn toàn giống nhau, tất cả các công ty sẽ bị loại vì nghi ngờ có liên quan đến vây thầu thông thầu. Nguyên tắc này cũng giống như việc một học sinh đội sổ cố tình gian lận bằng cách chép bài thi của người khác để kéo người kia xuống cùng mình.
Nhiều công ty đang sử dụng phương pháp cực kỳ trắng trợn để vây thầu trong dự án của chính phủ, nếu bị đưa tin trên các trang truyền thông pháp luật cũng đủ để bị mắng là ngu ngốc. Nếu tính chất nghiêm trọng hơn, Anh Hạn có thể bị chính phủ đưa vào danh sách đen, cấm tham gia đấu thầu các dự án của chính phủ từ ba đến năm năm.
Trong số các công ty này, tập đoàn Anh Hạn là kẻ lớn mạnh nhất, cũng là người hưởng lợi trực tiếp, trong con mắt của người ngoài cuộc, Anh Hạn chắc chắn là bên khởi xướng vây thầu, những công ty khác chỉ là tôm tép làm đồng phạm. Đến lúc đó, nếu Phó Kim Trì thừa cơ khơi lên một cơn bão truyền thông khác, biết đâu chừng giá cổ phiếu lại có thể xanh ngắt một màu như sắc mặt của chú Ba Phó.
* Bảng điện của Trung Quốc ngược với ở Việt Nam, bên đó dùng xanh lá là giảm, đỏ là tăng.
Vậy nên lúc này Nghiêm Tử Thư mới thực sự đau đầu, tại sao Phó Kim Trì lại là tên cuồng phá hoại theo kiểu hai hổ cắn nhau, con què con bị thương này nhỉ?
Thảo nào mà trong cốt truyện gốc, chỉ một dự án lớn thất bại đã khiến mọi người trong tập đoàn Anh Hạn phải bo bo giữ mình. Phó Kim Trì rõ ràng đã lên kế hoạch cho việc này từ lâu, đây không phải là một động thái ngầm, mà là một cuộc tấn công toàn diện.
Tuy nhiên, nếu Nghiêm Tử Thư có thể tìm ra được mối liên hệ về quyền kiểm soát cổ phần này thông qua công ty thám tử tư, thì người khác cũng có thể. Chỉ e rằng bản thân Phó Kim Trì cũng không thèm quan tâm, nếu bị phát hiện, đây chẳng phải là lời tuyên chiến với Phó Vi Sơn đó sao? Nếu vậy thì chỉ sợ y sẽ không chịu dừng tay.
Nghiêm Tử Thư âm thầm kinh hãi, nhưng bề ngoài vẫn như đang mải mê làm việc, Phó Kim Trì bèn không làm phiền anh, để anh ở lại một mình.
Khi đồng hồ điểm 10 giờ, Phó Kim Trì lại đến hỏi: "Ngày mai cậu phải đi làm đúng không, định tiếp tục ở lại đây hay về nhà?"
Y nghiêng người dựa vào cửa, không nói rõ là ở lại vài ngày, cũng không nói ở lại một thời gian, như thể mời anh ở lại vô thời hạn là bình thường.
Nghiêm Tử Thư đang ôm đầy tâm sự, từ từ ngẩng lên nhìn y một cái, rồi đứng dậy thay quần áo: "Tôi về nhà."
Phó Kim Trì nhìn anh chằm chằm: "Công việc có vấn đề gì à?"
Tim Nghiêm Tử Thư hẫng một nhịp: "Vẫn rất suôn sẻ." Anh cố tỏ ra bình tĩnh, cuối cùng vẫn không đề cập đến việc đấu thầu. Vẫn còn thời gian, Nghiêm Tử Thư tự nhủ, suy nghĩ thêm một chút nữa.
Phó Kim Trì có vẻ tiếc nuối, Nghiêm Tử Thư nhìn y bước về phía mình.
Căn phòng được trải một tấm thảm dày mềm mại, bước chân lên không hề phát ra tiếng động. Phó Kim Trì tiến lại càng lúc càng gần, rồi vươn tay vòng qua eo anh, kéo hai người lại gần nhau, thì thầm vào tai anh: "Vậy thì đến lúc nghỉ Tết, cậu đến ở cùng tôi?"
Nghiêm Tử Thư bị hơi thở của y vây lấy, một mùi hương nam tính quen thuộc, quyến rũ nhưng cũng đầy nguy hiểm khiến anh hơi thất thần.
Nghiêm Tử Thư đưa tay ra, nửa như chối từ, rồi vẫn ôm lấy người kia.
Giữ nguyên tư thế đó, anh không nhìn thấy ánh mắt tối tăm của Phó Kim Trì.