Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 4
Tập đoàn Anh Hạn dựa vào nội lực của nhà họ Phó, trở thành đơn vị đi đầu trong ngành công nghiệp nghệ thuật trong nước. Tuy chỉ là một phần của cơ nghiệp nhà họ Phó, nhưng có thể nói đây là tâm huyết của Phó Chi Chương.
Phó Chi Chương ngày xưa nhìn xa trông rộng, tư duy tiến bộ, ngay vào thời điểm thị trường nghệ thuật trong nước còn non trẻ, tăng trưởng nhanh chóng không được kiểm soát, ông ta quyết đoán nắm bắt cơ hội chuyển đổi của thị trường mới nổi này, thúc đẩy Anh Hạn hòa nhập với thị trường nghệ thuật quốc tế, biến những khoản lỗ lớn thành lợi nhuận khổng lồ, không ngừng mở rộng phạm vi hoạt động ra bên ngoài.
Ngày nay, không ngoa khi nói rằng Nhà đấu giá Carpoly dưới trướng Anh Hạn có thể ảnh hưởng đến xu hướng chung của một nửa thị trường đấu giá nghệ thuật châu Á ở một mức độ nào đó, thậm chí có thể được coi là thước đo cho việc "dẫn đầu tăng trưởng" hoặc "dẫn đầu sụt giảm" trên thế giới. Vì vậy, các nghệ sĩ và các nhà sưu tập đều coi đây là một sự kiện đáng chú ý.
Việc kết hợp cộng tác nguồn lực giữa các bên đằng sau giao dịch tác phẩm nghệ thuật lại là một mạng lưới thậm chí còn phức tạp và rối rắm hơn.
Những động tác ngầm của Phó Kim Trì thực ra chẳng có gì đáng nói. Chỉ có điều sau khi các tác phẩm từ triển lãm nghệ thuật tiên phong của Cảng Thành được chuyển đến, y lại tình nguyện tiếp một khách hàng có sức ảnh hưởng lớn, "Vua châu báu" Cảng Thành Tăng Trữ Nghị.
Những ông lớn trong lĩnh vực đầu tư nghệ thuật như Tăng Trữ Nghị hầu như năm nào cũng đến Đông Thành tham gia đấu giá, chi tiêu hào phóng, làm gì cũng phô trương. Quỹ đầu tư nghệ thuật của ông ta có khi đóng góp tới một nửa doanh số bán hàng của Carpoly. Tất nhiên là phải được Anh Hạn tôn làm thượng khách lâu dài.
Khi ở Cảng Thành, Phó Kim Trì dùng thân phận là cậu cả nhà họ Phó để kết giao với người nhà của Tăng Trữ Nghị, thậm chí do y mạnh vì gạo bạo vì tiền, hai bên còn khá quen thuộc với nhau. Phó Kim Trì biết tiếng Cảng Thành, còn biết chơi, lại giao hảo với người ta, như vậy xem ra chẳng còn lý do gì để không cho y tiếp đãi.
Phó Kim Trì đạt được ý đồ rồi, lại quay ra nói với Phó Vi Sơn, những năm gần đây Đông Thành thay đổi rất nhiều, y trở về quê nhà thấy xa lạ lắm. Vì vậy, y lại đòi Nghiêm Tử Thư theo mình, nói cho êm tai thì là anh có thể giúp Phó Vi Sơn trông chừng y.
Thế là mọi chuyện thật sự thành y nói sao thì làm như vậy.
Nghiêm Tử Thư cặm cụi tận tâm, đối xử với Phó Kim Trì như với Phó Vi Sơn, thái độ làm việc không có gì để chỉ trích.
Hai chiếc xe được điều động ra sân bay, một do tài xế của công ty lái, chiếc còn lại do Nghiêm Tử Thư lái.
Phó Kim Trì đương nhiên lên xe của Nghiêm Tử Thư, trên xe, y lại hỏi: "Nghe nói bình thường cũng là cậu phụ trách lái xe cho em trai tôi? Rõ ràng là nó có tài xế để sai bảo, nhưng vẫn cứ nhất quyết bắt cậu làm, thật không biết trọng nhân tài."
Nghiêm Tử Thư chỉ mỉm cười ôn hòa.
Năm nay khác với những năm trước, Tăng Trữ Nghị dẫn theo hai đứa con đến Đông Thành. Con trai của Tăng Trữ Nghị 28 tuổi, con gái 16 tuổi, cách nhau tròn một giáp, vậy mà hai anh em lại rất hợp với Phó Kim Trì. Sau khi xuống máy bay, gặp mặt nhau, một người cho y cái ôm thắm thiết, người còn lại đến khoác vai y.
Phó Kim Trì đứng trước mặt họ, hai bên nói nói cười cười.
Nghiêm Tử Thư đứng bên quan sát, chợt nhận ra Phó Kim Trì rất cao, chắc cũng phải 1,9 mét, nói một cách chính xác thì cao hơn Phó Vi Sơn một chút. Ngoại hình của y cũng hoàn hảo, có lẽ là do thừa hưởng gen tốt từ mẹ, đôi mắt hoa đào đẹp hút hồn, vừa thâm tình lại vừa đa tình.
Nam thanh nữ tú tụ tập ở sảnh ra, liên tục thu hút ánh nhìn của người qua đường.
Tại khách sạn năm sao gần công ty nhất, Nghiêm Tử Thư đã bảo Helen đặt phòng tổng thống cho người nhà họ Tăng.
Sau khi ổn định chỗ ở, Tăng Trữ Nghị hào sảng nói với Phó Kim Trì: "Tôi biết rành Đông Thành như lòng bàn tay, cậu không cần phải theo tôi đâu, phiền lắm, hay là dẫn hai đứa Triển Bằng, Bội Dung đi chơi đi. Hai đứa nó không thường đến đây."
Ông ta cũng quan tâm đến tùy tùng đi theo Phó Kim Trì, nên nói bằng tiếng phổ thông pha lẫn giọng Cảng Thành.
Nghiêm Tử Thư cười: "Tôi có thể hiểu được một ít tiếng Cảng Thành, chỉ không nói được thôi. Ông cứ nói tiếng Cảng Thành tự nhiên."
Tăng Trữ Nghị đánh giá một hồi, thấy quen quen: "Ờ! Là cậu à, mọi năm tôi tới toàn gặp cậu, hậu sinh khả úy đây. Mà sao lần này cậu không ở cùng sếp kia, giờ tôi mới nhớ ra. Vậy bây giờ cậu đang làm việc cho Alex à?"
Nghiêm Tử Thư còn đang đoán Alex là tên tiếng Anh của Phó Kim Trì, thì y đã cười đáp: "Tôi làm gì dùng được cậu ấy! Ông Tăng không biết đó thôi, trợ lý Nghiêm bình thường rất bận, nếu lần này không phải tiếp ông thì em trai tôi còn lâu mới cho mượn người."
Tăng Trữ Nghị cười lớn: "Thật sao? Vậy là vinh dự của tôi rồi!"
Sau đó, Tăng Trữ Nghị quả thực chỉ cùng họ ăn tiệc tẩy trần, ông ta còn có việc làm ăn khác phải lo ở bên này.
Ngày hôm sau, Phó Kim Trì dẫn theo Nghiêm Tử Thư, đưa Tăng Triển Bằng và Tăng Bội Dung ra ngoài chơi. Nếu không lấy lòng Tăng Trữ Nghị được, vậy thì lấy lòng hai đứa con nhà ông ta, hơn nữa Phó Kim Trì là bạn của họ, cũng nên làm như thế.
So với cha mình, Tăng Triển Bằng và Tăng Bội Dung nói tiếng phổ thông trôi chảy hơn. Nhưng đó vẫn là nhờ Tăng Trữ Nghị đốc thúc, ông ta thường tự hào là một thương gia yêu nước, có chí hướng phát triển thị trường nội địa, thế nên đã cho các con tập phát âm rõ ràng chính xác ngay từ nhỏ. Cả hai anh em đều có cá tính mạnh mẽ, nhưng không khó hòa hợp.
Nghiêm Tử Thư cũng rất có kinh nghiệm trong việc đón tiếp khách VIP, sắp xếp cho họ tour tham quan các danh lam thắng cảnh của Đông Thành, ăn uống và vui chơi giải trí toàn diện. Anh đại diện cho nhà họ Phó và Anh Hạn, hoàn thành nhiệm vụ của người chủ nhà. Có điều đến lúc tắm suối nước nóng, anh trao đổi với Phó Kim Trì, hy vọng y và Helen sẽ đi cùng, còn anh không vào.
Thành thật mà nói, khu nghỉ dưỡng suối nước nóng thật sự là nơi mà Nghiêm Tử Thư căm ghét nhất ở Đông Thành, đứng đầu trong danh sách ghét. Anh cực kỳ không muốn phải "cởi mở hoàn toàn" với những người mà anh không thân quen - ngay cả khi có quần bơi. Thế nhưng nơi này lại rất nổi tiếng, được xếp hạng cao trên các trang web du lịch lớn, nếu không cho những du khách từ xa đến đây được trải nghiệm thì quả thật hơi khó nói.
Không ngờ Phó Kim Trì nhướng mày, quyết tâm tìm hiểu cho ra lẽ: "Chẳng lẽ trợ lý Nghiêm cũng giống như các chị em phụ nữ, mỗi tháng cũng có vài ngày bất tiện sao?"
Nhân lúc Tăng Triển Bằng và Tăng Bội Dung vắng mặt, Nghiêm Tử Thư cười khổ: "Được rồi, cứ coi như vậy đi."
"Tôi thấy cậu lúc nào cũng thích lừa người khác như thế này." Phó Kim Trì nói: "Chi phí tiếp khách của công ty cũng có trừ cậu ra đâu. Để tôi đoán nhé, cậu không muốn ngâm suối nước nóng, có thể là vì cậu sợ nước, hoặc vì cậu có hình xăm không muốn cho người khác xem? Có sẹo?"
Y hơi nghiêng người về phía trước: "Hay là, không muốn tiếp xúc gần với người khác?"
Nghiêm Tử Thư ngả người ra sau, im lặng. Y đã đoán đúng lý do cuối cùng.
"Tôi nói đúng chứ?" Phó Kim Trì thậm chí còn nắm lấy cổ tay của Nghiêm Tử Thư, như để thử khả năng chịu đựng tiếp xúc của anh, nhưng vẫn cách lớp tay áo, không chạm vào da. Người này luôn tỏ ra mình rất chừng mực.
Nghiêm Tử Thư cúi đầu nhìn xuống, vẫn bất động.
Phó Kim Trì mỉm cười, buông tay ra: "Được rồi, vậy chúng tôi tự đi, cậu về nhà trước đi, trên đường nhớ cẩn thận."
Dù đạo đức giả, dù tốt hay xấu cũng vẫn hơn Phó Vi Sơn, trong từ điển của Phó Vi Sơn không có cái gọi là "cậu về nhà trước đi". Càng không thể có "trên đường nhớ cẩn thận".
Hành trình tiếp đãi thân thiện phù hợp với mọi lứa tuổi này kéo dài gần hai ngày. Tuy vậy, tuổi tác của Tăng Bội Dung dù sao cũng cách xa anh trai Tăng Triển Bằng, sở thích cũng khác, vậy nên những nơi họ muốn đến tiếp theo cũng rất khác nhau.
Ngày thứ ba, Helen cùng Tăng Bội Dung đến công viên Hải Dương, còn Phó Kim Trì đưa Tăng Triển Bằng đến câu lạc bộ bắn súng chơi cho đã tay. Nghiêm Tử Thư lái xe cho hai người này, không có các cô gái, không khí bỗng chốc trở lại cảm giác của một buổi tụ tập giữa đàn ông với nhau, nói chuyện thoải mái hơn nhiều.
Đến trường bắn, Tăng Triển Bằng chơi đến khi tay tê cứng vì chấn động rồi mới xuống nghỉ, thấy Nghiêm Tử Thư đang đứng đó thất thần: "William, anh đang nghĩ gì vậy?" Hắn bước tới xem, cười: "Anh kém vậy, muốn tôi dạy anh không?"
Nghiêm Tử Thư không giận, cười đáp: "Tôi đã nói rồi, đây không phải sở trường của tôi, chỉ phí đạn thôi."
William là tên tiếng Anh mà Nghiêm Tử Thư dùng khi giao dịch với khách hàng nước ngoài, không thường dùng. Nhưng người Cảng Thành quen gọi như vậy rồi, nên anh cũng mặc kệ.
Thấy họ bắt đầu trò chuyện, Phó Kim Trì cũng bước tới, nói đùa: "Chỉ là không biết bắn súng thôi, có gì đâu. Nếu một ngày nào đó cậu nổi hứng muốn chạy ba môn phối hợp, chắc chắn sẽ không thể đánh bại cậu ấy."
"Ồ? Tại sao?"
"Một người nghiện công việc như Tử Thư, một khi bắt đầu làm việc là 24/7 lúc nào cũng sẵn sàng, vậy chẳng phải là người làm bằng sắt à?"
Nghiêm Tử Thư cười nói: "Anh Phó đùa thôi, không đến mức đó."
Tăng Triển Bằng thở dài: "Đúng là vậy ha, người Cảng Thành luôn làm việc theo nhịp điệu này. Không biết cuộc sống còn gì thú vị nữa!"
Phó Kim Trì nói đùa: "Cậu đó, nên cố gắng trung hòa với Tử Thư đi. Cậu phải học cách làm việc chăm chỉ, cậu ấy học cách tận hưởng cuộc sống trọn vẹn."
Tăng Triển Bằng không biết xấu hổ, còn cười lớn.
Chỉ cần Phó Kim Trì muốn, y có thể là người tạo bầu không khí rất tốt. Tăng Triển Bằng và Nghiêm Tử Thư nhanh chóng quen thuộc.
Ban đầu, Nghiêm Tử Thư để trong xe một cuốn Những câu đối thoại tiếng Cảng Thành thường dùng, khi rảnh rỗi có thể xem lại, học nói vài câu, khỏi phải lúc nào cũng bắt người nhà họ Tăng để ý đến mình. Anh không thích cảm giác bị động đó.
Thế nhưng trên đường trở về, hai người kia lại bắt đầu nói chuyện bằng tiếng Tây Ban Nha. Xem ra rồi cũng sẽ có cách để một mình anh không thể nghe được.
Nhưng Nghiêm Tử Thư không biết rằng hai người ngồi hàng sau đang bàn tán về anh một cách không mấy đứng đắn. Thực ra Tăng Triển Bằng đang khen anh đẹp trai, tỏ ý muốn theo đuổi anh. Hắn có lòng tin chắc chắn rằng Nghiêm Tử Thư là "cùng loại người" như mình.
Phó Kim Trì lại nói: "Vậy thì tôi cá là cậu không thành công đâu, người bằng sắt không có tình cảm."
Tăng Triển Bằng nói: "Tôi nghĩ có thể thử."
Phó Kim Trì đáp: "Được thôi, chúc cậu may mắn."
---
Người dịch:
Thật ra bạn đọc có kiến thức về địa lý văn hóa chắc cũng sẽ đoán ra Cảng Thành là Hồng Kông rồi, nhưng tác giả cũng có note đây là truyện giả tưởng nên muốn tách biệt với thực tế, nên bản dịch cũng sẽ đi theo tiêu chí đó. Ví dụ dù bản gốc vẫn là "粤语 hay 广东话 (tiếng Quảng Đông)" nhưng sẽ dịch là "tiếng Cảng Thành". Tóm lại, đây là tính năng, không phải lỗi =))
Hà, mà theo định vị trên bình luận Tấn Giang thì tác giả ở Quảng Đông, mấy bộ trước tui dịch đã có cảm giác đúng đó rồi, như cái thành phố gọi là Kim Thành rất có cảm giác của Thâm Quyến, mà cái Đông Thành trong bộ này cũng na ná vậy.