Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 36

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 36

Phó Kim Trì dọn dẹp nhà như thường lệ, nhặt cuốn sách mà Nghiêm Tử Thư đã vứt dưới sàn lên, liếc nhìn bìa sách. Đây là một tuyển tập tiểu thuyết khoa học viễn tưởng rất cũ, được dán nhãn là sách thư viện, nhưng không có gì đặc biệt thú vị.

Căn hộ của Nghiêm Tử Thư không có phòng làm việc riêng, để thuận tiện cho chủ nhà, giá sách và bàn làm việc được đặt trong phòng ngủ chính. Nghiêm Tử Thư từng trịnh trọng cảnh báo y rằng tất cả các ngăn kéo bị khóa đều không được phép động vào, nếu anh phát hiện bất kỳ dấu hiệu cạy phá nào là sẽ báo cảnh sát. Phó Kim Trì chỉ có thể dở khóc dở cười đảm bảo rằng mình không đến nỗi đáng khinh như vậy.

Nhưng nhìn từ một góc độ khác, Phó Kim Trì không cần ai dạy cũng tự lý giải thành cho phép y chiếm giữ tất cả những nơi khác. Mà nếu đã vậy, hai chữ "lịch sự" sẽ không tồn tại trong từ điển của y. Muốn mở cửa trái tim của ai đó, đặc biệt là một người cực kỳ cảnh giác, những thủ đoạn mạnh mẽ hơn luôn hiệu quả hơn.

Phó Kim Trì đi đến bên giá sách, tìm thấy một chỗ trống, rồi nhét cuốn tiểu thuyết bìa cứng trở lại vào đó. Nghiêm Tử Thư đang quấn chăn ngủ. Đèn ngủ nhỏ ở đầu giường vẫn bật, ánh sáng mờ ảo đủ để đọc được những dòng chữ trên gáy sách. Phó Kim Trì đánh giá cái giá sách không có gì đặc biệt này.

Trên cùng của giá sách là những cuốn chuyên ngành về thẩm định, quản lý và đầu tư nghệ thuật. Nhiều cuốn sách ít dùng đến đều rất lớn, nặng trình trịch, nhưng chất lượng giá sách lại kém, khiến các ngăn kệ bị cong đi, phần giữa bị võng xuống, trông khá nguy hiểm.

Y nhìn chúng một lúc, rồi hết sức tự nhiên vươn tay lấy vài cuốn sách tham khảo xuống, chuẩn bị chuyển xuống kệ dưới cùng. Một trong những cuốn sách tuột khỏi tay y, rơi xuống đất tạo thành một tiếng động mạnh. Phó Kim Trì liếc nhìn lại, may mà không đánh thức Nghiêm Tử Thư.

Nhưng có một xấp giấy gấp và một bức ảnh rơi ra từ trang bìa của cuốn sách. Giống như các vật phẩm rơi ra trong trò chơi giải đố, được kích hoạt ngẫu nhiên khi người chơi nhấp chuột lung tung.

Phó Kim Trì cúi xuống nhặt chúng lên, mở ra như thể mình không phải người lạ, rồi xem xét từng cái một. Vì nó không được khóa, nên về cơ bản nó không phải là thông tin mật.

Bức ảnh chỉ là ảnh tập thể tại cuộc họp thường niên của công ty một năm nào đó, chụp một hàng người bình thường, được ép plastic, tình trạng bảo quản hoàn hảo.

Toàn bộ nội dung trên giấy đều viết bằng tiếng Anh, nhưng Phó Kim Trì từng sống ở Cảng Thành lại rất quen với kiểu văn bản này. Bởi vì ngành bảo hiểm tại Cảng Thành tương đối phát triển, mua bảo hiểm thương mại là một việc rất phổ biến, trong những năm gần đây, ngày càng có nhiều người ở đại lục đăng ký mua bảo hiểm.

Đây là một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ thương mại, các trang tiếp theo chứa thông tin cơ bản của khách hàng. Việc một nhân viên văn phòng có mức thu nhập như Nghiêm Tử Thư mua bảo hiểm thương mại cho bản thân không phải là hiếm gặp. Bảo hiểm bệnh hiểm nghèo chi trả bồi thường ngay cả khi người được bảo hiểm qua đời, đây là một sản phẩm bảo hiểm rất thịnh hành.

Tuy nhiên, cái tên được điền vào phần người thụ hưởng trong mục quyền lợi tử vong của hợp đồng bảo hiểm là: Son, Pho Vi.

Phó Vi Sơn.

Phó Kim Trì sửng sốt, rồi nghiêng tờ giấy sang một bên, giơ lên ​​dưới ánh đèn bàn để có thể nhìn rõ dòng chữ nhỏ này. Y xác nhận lại một lần nữa, rồi quay lại xem bức ảnh kia.

Đây là ảnh chụp nhóm các quản lý cấp trung và cấp cao của công ty, không quá đông đúc. Không nghi ngờ gì nữa, Phó Vi Sơn đứng chính giữa, được tất cả mọi người vây quanh; Nghiêm Tử Thư đứng bên cạnh gã, như một cận vệ trung thành của nhà vua. Trong bức ảnh, khuôn mặt của những người khác dường như trở thành phông nền vô dụng, như thể chỉ có hai người này là tâm điểm chú ý.

Phó Kim Trì đột nhiên bật cười trong câm lặng. Thậm chí càng cười càng dữ dội, cho đến khi toàn thân run lên bần bật. Ánh sáng từ đèn bàn phản chiếu vào mắt y như hai ngọn lửa ảm đạm mà xa xôi đang âm ỉ cháy.

Có một sự thật hiển nhiên mà hầu hết mọi người đều biết: khi mua bảo hiểm thương mại cho bản thân, người ta không nhất thiết phải chỉ định người thụ hưởng khi mình qua đời. Nếu người được bảo hiểm không có ý định chỉ định người thân nào sẽ được hưởng số tiền nhưng lại không may qua đời đột ngột, khoản tiền bồi thường sẽ được xử lý như một phần của tài sản bình thường.

Nhưng người nào đó lại âm thầm lén lút, tâm tâm niệm niệm điền "Phó Vi Sơn" vào mục này. Rồi cất giấu tâm tư nhỏ bé ấy, kẹp nó giữa những trang sách chuyên ngành dày cộp, đặt lên ngăn kệ cao nhất không bao giờ nhìn thấy ánh sáng mặt trời.

Phó Kim Trì tin vào một triết lý sống đơn giản: muốn biết một người đặt trái tim của mình vào đâu, trước tiên hãy xem người đó giao tiền của mình cho ai.

Tất nhiên, cũng có người sẽ nói rằng tiền không thể đại diện cho tình cảm, cũng đúng là vậy - nếu anh ta sẵn lòng cho bạn tiền cũng không nhất thiết là anh ta có tình cảm với bạn, nhưng nếu anh ta thậm chí không sẵn lòng cho bạn tiền, thì chắc chắn anh ta không có tình cảm với bạn.

Vậy thì sao chuyện này lại không buồn cười được chứ?

Nghiêm Tử Thư là một người đầy mâu thuẫn, anh cung kính vâng lời Phó Vi Sơn, nhưng lại sẵn sàng tùy tiện phản bội chủ nhân. Anh có thể không hề e ngại gian díu với kẻ thù của Phó Vi Sơn, đạp lên lòng trung thành vốn có. Nhưng trong nhà lại giấu một hợp đồng bảo hiểm mà người hưởng là Phó Vi Sơn, và một bức ảnh giấu kín trong đám đông, không dám bày tỏ tấm lòng.

Phó Kim Trì sắp có cảm giác đây là một bộ phim truyền hình sướt mướt về tình yêu đơn phương, vì yêu sinh hận mất rồi.

Nụ cười dần tắt, bóng tối dày đặc càng làm nổi bật hơn vẻ nham hiểm của Phó Kim Trì. Y sắp xếp những tập sách lớn đó, cuối cùng cứu vớt được phần vách ngăn phía trên giá sách, sau đó đứng bên cửa sổ một lúc, rồi đi vòng sang phía bên kia giường, ôm lấy Nghiêm Tử Thư mà ngủ.

Giấc mơ của Nghiêm Tử Thư chìm trong màn sương xám xịt, anh cảm thấy nguy hiểm rình rập, như thể điều gì đó quan trọng sắp xảy ra nhưng mình lại đang trễ giờ. Nhưng đôi chân của anh như bị dính chặt xuống đất, dù có cố gắng hết sức cũng không thể nhúc nhích một phân nào, như đang mắc kẹt trong một khung hình đóng băng ở chế độ quay chậm.

Anh giật mình tỉnh giấc, trời đã sáng rõ.

Hiếm khi mà Nghiêm Tử Thư không dậy lúc 6 giờ sáng. Nhưng khi mở mắt ra, anh thấy mình bị Phó Kim Trì siết chặt đến nỗi không thể cử động, thảo nào mà lại gặp ác mộng như thế.

Trút giận và giải phóng, căng thẳng và nghỉ ngơi, sau một giấc ngủ sâu, những mâu thuẫn nhỏ nhặt và sự ngang ngược đêm qua giờ đã tan thành mây khói. Hôm nay lại là một ngày mùa thu trong lành, mát mẻ.

Phó Kim Trì cảm thấy người trong vòng tay mình cựa quậy nên cũng tỉnh giấc. Y thản nhiên buông tay ra, ngồi dậy dựa vào đầu giường, cầm điện thoại lên nghịch. Chờ đến khi Nghiêm Tử Thư ngồi dậy mới cười nửa miệng, nhắc nhở anh: "Hôm qua dọn dẹp giá sách của cậu, làm rơi một tờ giấy chứng nhận bảo hiểm, cái này còn dùng được đúng không? Vậy nên cất nó vào một tập tài liệu cho cẩn thận, cứ nhét lung tung vào một cuốn sách, không biết ngày nào cần tìm đến lại không thấy nữa."

Nghiêm Tử Thư đang mở kính ra thì khựng lại. Anh đeo kính vào, lơ đãng "ừ" một tiếng. Đến khi nhìn thấy tờ biên lai bị sách mở ra đè phẳng trên bàn, anh mới cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Cái thứ này à.

Cũng hữu ích, nhưng chủ yếu được thể hiện theo một nghĩa khác.

Trong cốt truyện, "Nghiêm Tử Thư" si mê Phó Vi Sơn, nhưng tình yêu ấy bị đè nén quá sâu, sâu đến nỗi có miệng nhưng không chịu nói, chỉ có thể để tâm lý trở nên méo mó, âm thầm làm điều ác. Cho đến sau khi "Nghiêm Tử Thư" chết, hai nhân vật chính đều vui vẻ, mới bất ngờ nhận được một cuộc gọi từ công ty bảo hiểm.

Hãy tưởng tượng cảnh tượng ấy. Phó Vi Sơn sau bao nhiêu lần chia ly rồi đoàn tụ, cuối cùng cũng có được người mình yêu, đang quấn lấy nhau mà âu yếm thì được người quản lý bên công ty bảo hiểm thông báo bằng giọng nói máy móc rằng gã có một khoản tiền bồi thường để thừa kế. Hai nhân vật chính nhìn nhau, rồi đến căn hộ nơi bia đỡ đạn ác độc kia từng sinh sống, cuối cùng tìm thấy hợp đồng bảo hiểm trong số di vật.

Người đã ra đi, thị phi hay công tội đều tan biến như khói, chỉ còn lại một chút dấu vết nhạt nhòa gửi gắm một nỗi khát khao vô vọng. Bia đỡ đạn yêu quá sâu đậm, chấp niệm quá sâu nặng, cho dù có chết cũng sẽ làm tất cả những gì có thể để lưu lại điều gì đó trong trái tim của Phó Vi Sơn.

Phó Vi Sơn đứng giữa lớp bụi phủ kín căn nhà nay chẳng còn ai sinh sống, nhìn thấy tên của mình, không biết gã sẽ nghĩ gì nhỉ?

...

Suy nghĩ ban đầu của Nghiêm Tử Thư là mua cũng chẳng tốn công, thì mua thôi. Trước sau cũng chỉ cần cung cấp báo cáo khám sức khỏe, toàn bộ quy trình sẽ do người quản lý bên công ty bảo hiểm xử lý, anh chỉ cần thanh toán và ký các giấy tờ.

Sẵn tiện một lần, mặc dù xác suất thấp, nhưng nếu anh không may mắc phải một căn bệnh nghiêm trọng trước khi câu chuyện kết thúc, anh còn có thể nhận được tiền bồi thường trước nhân vật chính. Anh cũng không suy nghĩ quá nhiều, chỉ cảm thấy cũng có giá trị thực tiễn nhất định.

Sau đó khi mang biên lai bảo hiểm về nhà, nghĩ rằng sớm muộn gì cũng sẽ có người tìm thấy, Nghiêm Tử Thư không muốn làm mọi chuyện khó khăn hơn nên tiện tay nhét nó vào một cuốn sách. Về phần ảnh chụp, giữ một bức ảnh riêng của Phó Vi Sơn có lẽ sẽ phù hợp hơn, nhưng như vậy lại có vẻ hơi b**n th**, nên anh đã đổi thành ảnh chụp nhóm.

Ai ngờ rằng vào một ngày hết sức bình thường, tên trùm phản diện này lại là người đầu tiên đào nó ra.

Dưới ánh nhìn thích thú của Phó Kim Trì, Nghiêm Tử Thư im lặng một lát. Anh chẳng hề tỏ ra bối rối chút nào, bình tĩnh bước tới lục lọi đống giấy tờ, quay người lại mở ngăn kéo bị khóa, thật sự tìm một tập hồ sơ trống, nhét hợp đồng bảo hiểm vào trong. Bức ảnh lại được đặt tùy tiện trên giá sách.

Anh khóa mọi thứ lại, dường như không chắc chắn phải làm gì tiếp theo, cuối cùng bắt đầu suy nghĩ: có cần phải giải thích chuyện này không?

Thành thật mà nói, anh có thể quy mọi thứ cho hoàn cảnh xuất thân của mình ở thế giới này. "Nghiêm Tử Thư" là một đứa trẻ mồ côi, không có người thân, hơn nữa sau nhiều năm được hưởng nền giáo dục ưu tú nhờ nhà họ Phó tài trợ thì đền đáp cho con trai của Phó Chi Chương theo cách này.

Tuy nhiên, chỉ cần suy nghĩ một chút là không khó để đi đến kết luận: dù có cố gắng vá víu thế nào đi nữa, nó vẫn chỉ là giấu đầu hở đuôi. Nếu tưởng rằng Phó Kim Trì sẽ tin vào lập luận ngờ nghệch này thì anh đã đánh giá quá thấp trí thông minh của y rồi. Hiện giờ chắc chắn Phó Kim Trì đã nhìn thấy, và chắc chắn cũng nghi ngờ anh và Phó Vi Sơn đang có quan hệ gì đó. Nếu không giải thích, y có thể vẫn chỉ là bán tín bán nghi, nhưng nếu giải thích thì lại chẳng khác nào ngầm thừa nhận sự thật.

Nghiêm Tử Thư chỉ đành ra vẻ ngạo mạn nói: "Vậy cảm ơn anh Phó đã nhắc nhở." Cho y muốn nghĩ gì thì nghĩ.

Phó Kim Trì ngồi nghiêng trên giường, nhìn chằm chằm vào mặt anh, nhưng đột nhiên hỏi: "Trước đây cậu chưa bao giờ gọi tôi bằng tên?"

Nghiêm Tử Thư ngẩn ra: "Việc này... có vẻ hơi bất lịch sự."

Theo như anh nhớ, anh quả thật chưa bao giờ gọi thẳng tên y, lúc nào cũng chỉ là anh Phó. Thế nhưng khi anh đến nhà tổ nhà họ Phó, gặp những người không biết nên gọi là gì cũng đều dùng "anh Phó", bắt được cả một nắm, chẳng đáng mấy đồng.

Phó Kim Trì cười nói: "Tôi đâu phải vương công quý tộc gì mà cần phải kỵ húy, có gì bất lịch sự?"

Nghiêm Tử Thư câm nín.

Tóm lại, lý do là vì anh không muốn thân thiết quá mức về mặt tâm lý. Nhưng lúc này mà còn nói rằng không thân thiết thì có vẻ là tự lừa dối bản thân.

May mắn thay, bất kể Phó Kim Trì nghĩ gì, y vẫn luôn tự khoe mình là người có phẩm giá, sẽ không đeo bám, vì vậy chủ đề này dừng ở đó. Nếu không, Nghiêm Tử Thư thực sự lo sợ đối phương sẽ đột nhiên hỏi: "Cậu đang coi tôi như người thay thế cho ai đó phải không?"

Hoặc, nếu thực sự muốn tình tiết "bi kịch" hơn, nhất định phải hỏi rõ thì sẽ là: "Tối qua cậu đã nghĩ đến ai?"

Nghe không giống phong cách của Phó Kim Trì chút nào.

Bản thân Nghiêm Tử Thư không nghĩ hai anh em này có gì giống nhau, chủ yếu là do tính cách của họ tạo ra ấn tượng hoàn toàn trái ngược.

Xét về mặt khách qua thì Phó Kim Trì và Phó Vi Sơn có một vài đường nét tương đồng. Đây là thứ mà quan hệ huyết thống ban tặng, dù đương sự có muốn thừa nhận hay không thì cũng không thể tránh khỏi. Đặc biệt khi nhìn từ xa, chỉ riêng bóng lưng thôi thì thật sự rất dễ nhầm lẫn.

Cũng giống như Kỷ Thần, sáng thứ hai đi làm, từ đằng xa nhìn thấy bạn trai đã xa cách một thời gian ngắn, cậu ta mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy thắt lưng người kia. Còn chưa kịp thốt lên "anh về sớm thế" thì người kia quay lại, cậu ta vừa ngượng ngùng vừa ngạc nhiên nhận ra đó không phải là Phó Vi Sơn.

Phó Kim Trì tay đút túi quần, nhìn cậu ta với nụ cười nửa miệng.

Hôm trước là Chủ nhật, Phó Vi Sơn có một cuộc hẹn quan trọng nên đã đi cả ngày, còn phải ở lại qua đêm, đến giờ vẫn chưa trở về.

Phó Kim Trì rất ân cần, chủ động giải vây cho cậu ta, thậm chí còn nở một nụ cười tinh nghịch: "Chỉ là nhầm lẫn thôi, ai cũng từng như vậy."

Kỷ Thần đỏ mặt, nhưng rồi cảm thấy người kia trông rất quen: "Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó chưa?"

Phó Kim Trì cười nói: "Cậu đã quên rồi sao? Nhưng tôi thấy hình như cậu đã phải lòng ai đó rồi."

Giọng điệu chín chắn và điềm tĩnh ấy gợi lên ký ức của Kỷ Thần: "Anh chính là người đó..." Vị khách tốt bụng đã giúp cậu ta thoát khỏi tình huống khó xử, lại còn khuyến khích cậu ta dũng cảm thử nghiệm. Kỷ Thần không ngờ mình còn có cơ hội gặp người kia, càng không ngờ lại là lại là ở chính công ty của mình, quả là một bất ngờ lớn.

Hai người bất ngờ gặp lại nhau, vừa nói vừa cười đùa, đi dọc hành lang vào trong.

Kỷ Thần nghe đối phương tự giới thiệu, tự xưng là thành viên hội đồng quản trị mới được bổ nhiệm, lần đầu tiên đến công ty chấm công. Thế nhưng dường như mọi chuyện cũng có lúc này lúc khác, người đã giải vây giúp cậu ta lần trước giờ lại đang phải đối mặt với tình huống lúng túng tương tự.

Phó Kim Trì nhìn vào văn phòng chất đầy đồ đạc trước mặt, thậm chí không có cả một chiếc ghế, không khỏi cười gượng. Nhưng nụ cười gượng của y khá dè dặt và lịch sự: "Xin lỗi, cậu bạn trẻ, làm ơn tìm giúp tôi một cái ghế được không?"

---

Người dịch:

Người cẩn thận tới đâu cũng có sơ sót, huống hồ gì anh Nghiêm vốn chẳng phải là "Nghiêm Tử Thư" trong cốt truyện gốc, nên ảnh quên không cấm anh Phó lục giá sách cmnl =))

Còn lý do cái hợp đồng bảo hiểm vẫn đề tên Phó Vi Sơn thì chắc ai cũng hiểu rồi, do yêu cầu của cốt truyện gốc. Nhờ đó chúng ta có một cảnh "hiểu lầm" rất kinh điển trong các bộ truyện "máu chóa".

Trước Tiếp