Trò Chơi Thử Lòng - Hoàng Đồng Tả Luân

Chương 34

Trước Tiếp

Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 34

Hai người xác nhận mối quan hệ tình nhân có ý nghĩa gì?

Thực ra, khi Nghiêm Tử Thư đồng ý, anh không có đủ thời gian để suy nghĩ về vấn đề này.

Sau đó anh đã cố gắng suy nghĩ thử, nhưng có lẽ định nghĩa của mỗi người lại khác nhau. Cái gọi là bạn tình đã đủ để thỏa mãn nhu cầu tiếp xúc về thể xác, vậy còn tình nhân thì sao? Dường như sẽ có thêm mối liên hệ mật thiết và chặt chẽ hơn, nhưng lại thiếu một danh phận chính thức hợp lý.

Hành động của Phó Kim Trì... là không kiêng dè, ngang ngược xông thẳng vào cuộc sống của anh.

Phó Kim Trì bắt đầu ngủ lại nhà anh thường xuyên hơn, vậy là trong nhà dần dần có thêm dép, quần áo ngủ và đồ dùng vệ sinh cá nhân mới. Khăn tắm, giá đựng bàn chải, bàn chải đánh răng, những vật dụng nhiều thêm này không quá rõ rệt, nhưng chắc chắn có thay đổi, để lại những dấu vết tinh tế.

Phó Kim Trì từng mang về một chậu rau má nhỏ xinh xắn, lá tròn vo rất dễ thương, nói rằng có thể để trên kệ trang trí. Y nói căn nhà này quá trống trải, thiếu cây xanh, con người cũng uể oải hẳn đi. Nghiêm Tử Thư đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát, định bỏ đi mà không nói lời nào, nhưng Phó Kim Trì lại nắm lấy tay anh, đan các ngón tay vào nhau.

Mỗi lần hẹn hò bí mật của họ đều như một cuộc tình vụng trộm. Những cái ôm và nụ hôn chỉ diễn ra trong không gian của một căn hộ, hoặc một phòng khách sạn, không bao giờ phô trương ở nơi công cộng. Tất cả đam mê chỉ giới hạn trong một khoảng thời gian và địa điểm. Khi ra khỏi phòng, họ lại trở về với dáng vẻ chính nhân quân tử, lịch sự, khách sáo và lạnh lùng.

Như chính Phó Kim Trì đã nói, y đối xử với tình nhân rất tốt, rất chu đáo. Đôi khi có vẻ là thật, đôi khi lại giống như đang diễn, thật thật giả giả không sao phân biệt được.

Một lần Nghiêm Tử Thư ngủ không sâu giấc, giật mình tỉnh dậy, mở mắt ra, thấy Phó Kim Trì đang nhìn chằm chằm vào mình. Lúc đó tầm nhìn của anh bị mờ, ánh sáng cũng rất yếu ớt, khiến anh có ảo giác như đang nhìn thấy một loài động vật máu lạnh với đồng tử dọc. Vỏ não gửi tín hiệu cảnh báo theo bản năng, xua tan cơn buồn ngủ còn sót lại.

Nhưng chỉ một giây sau, Phó Kim Trì đã trở lại vẻ ngoài thường ngày, hỏi anh muốn ăn sáng món gì. Cảm giác bất an vừa trải qua dường như chỉ là ảo giác do một cơn ác mộng gây ra.

Nếu còn điều gì khác nữa, thì có lẽ là giờ đây khi đã trung thực cởi mở, họ không còn e dè khi thảo luận về những việc tốt hay việc xấu khác. Phó Kim Trì tự ý trao đổi với anh nhiều bí mật, những bí mật ấy trở thành sợi dây gắn kết họ lại với nhau.

Rồi đến một ngày nọ, Nghiêm Tử Thư chợt nhận ra đây là một kế hoạch tước đoạt. Y đang từng bước tước bỏ lập trường "tâm phúc của Phó Vi Sơn" ra khỏi anh.

*

Sau đó Thương hội Mã Thị quả thực đã đâm đơn kiện tập đoàn Anh Hạn với lý do "vi phạm điều khoản bảo mật hợp đồng, tiết lộ thông tin khách hàng". Phòng pháp chế đáp lại, cuối cùng trách nhiệm được đổ lỗi cho một nhân viên đã nhảy việc từ năm ngoái, nói rằng người này đã sơ suất trong khi làm hồ sơ, kéo dài đến năm nay khiến cho các nhân viên mới hiểu lầm. Tuy nhiên, vì người này đã rời khỏi công ty nên chuyện cũng chỉ đến đây, không tiếp tục truy cứu nữa. Lời bào chữa này chẳng hay hơn câu "việc đó do một nhân viên thời vụ gây ra, chúng tôi đã sa thải anh ta rồi" là bao, hiển nhiên chỉ là trốn tránh trách nhiệm.

Tuy nhiên vẫn có người tinh ý nhận ra vụ kiện "rò rỉ thông tin" của hai công ty lớn này thực chất chỉ là tung hỏa mù, có lẽ vì muốn đánh lạc hướng chú ý của công chúng. Dù sao đi nữa, rửa tiền cũng là một tội nghiêm trọng, họ muốn mọi người quên đi kết quả điều tra.

Chỉ có điều kết quả không được như mong muốn.

Bất kể tình hình của Thương hội Mã Thị ra sao, việc tập đoàn Anh Hạn dính líu đến cơn sóng gió rửa tiền này lại xảy ra không đúng thời điểm, trùng hợp với một chuỗi những thông tin tiêu cực gần đây, khiến hình ảnh công ty xấu đi. Dù thực sự có vấn đề gì hay không, công chúng thường sẽ nghĩ theo xu hướng tồi tệ nhất trước. Ngoài miệng thì ai cũng nói có thể chờ kết quả điều tra chính thức, nhưng quá trình này sẽ rất dài. Mà trong giai đoạn này, thị trường chứng khoán không thể chờ đợi. Khi danh tiếng sụp đổ, giá cổ phiếu cũng nhanh chóng giảm theo, làm cho ban lãnh đạo cấp cao của công ty nhức đầu không thôi.

Nghiêm Tử Thư nói cho Phó Kim Trì nghe: "Phó Hiểu Vũ không bị ảnh hưởng nhiều, thậm chí còn nhảy sang vị trí tốt hơn để thể hiện khả năng đúng như ước nguyện."

Phó Kim Trì không quan tâm: "Ai mà thèm để ý đến thằng ngu đó chứ. Chỉ cần thấy ba nó nhảy dựng lên là đủ rồi. Cả Phó Vi Sơn nữa."

Cùng một giuộc với nhau cả thôi.

Phó Hiểu Vũ quả thực là thằng ngốc nên được hưởng phúc của thằng ngốc. Mặc dù về nhà bị chú Ba Phó mắng cho một trận thảm hại, nhưng vì chưa bao giờ quan tâm đến cổ phiếu, gã hoàn toàn không hiểu tại sao cha mình lại tức giận, bị người ta hố cho còn không nhận ra tình hình nghiêm trọng đến mức nào.

Phó Hiểu Vũ tham gia xong phiên đấu giá mùa thu thì được mọi người xung quanh tâng bốc đủ kiểu, cứ làm như sau khi gia nhập công ty sẽ lập tức đạt được thành tựu lớn. Lại thêm có mẹ nuông chiều quá mức, gã vẫn tiếp tục yên tâm mà tự mãn. Có thể thấy đám con nhà giàu như gã thực sự có đủ tư cách để sống vô tư.

Nhưng rồi dù sau đó chú Ba Phó có tức giận hay muốn đánh con trai mình đến mấy, gã vẫn là máu mủ ruột thịt của lão ta, lão ta vẫn phải kế hoạch cho tương lai của gã. Thế là chú Ba Phó hết cách, lại dùng mối quan hệ để đưa Phó Hiểu Vũ sang phòng giám định phù hợp hơn với chuyên ngành, ở đó có nhiều lợi lộc để vơ vét hơn.

Phó Hiểu Vũ mà còn thoát khỏi trách nhiệm, thì Kỷ Thần... Kỷ Thần lại càng ít bị ảnh hưởng hơn. Được Phó Vi Sơn che chở chỉ là một phần nhỏ nguyên nhân. Còn chủ yếu là vì sự việc này phát triển thành vụ án lớn, vai trò của các nhân vật phụ trở nên quá nhỏ bé.

Như Phó Kim Trì đã nói, Phó Vi Sơn mới là người khó sống yên hơn. Bởi vì tập đoàn Anh Hạn đang bị điều tra, mà gã lại là người đại diện pháp lý và chủ tịch của công ty, tất nhiên phải đứng ở đầu sóng ngọn gió trước tiên. Giờ đây, cũng giống như cốt truyện gốc, gã buộc phải làm mọi thứ có thể để chống đỡ áp lực. Phải đối phó với cuộc điều tra của cơ quan chức năng, đồng thời cố gắng ổn định giá cổ phiếu, ứng phó với đại hội cổ đông đang gần ngay trước mắt.

Kỷ Thần bây giờ cùng lắm chỉ có thể đóng vai trò như một linh vật an ủi cho gã. Nhưng còn một điều mà ngay cả Nghiêm Tử Thư cũng không biết, đó là đôi khi Phó Vi Sơn cảm thấy được an ủi, rồi có khi lại cảm thấy hơi chán ghét.

Có lẽ bởi vì theo cốt truyện gốc, Phó Vi Sơn là người đứng trên đỉnh núi cao che chở cho người tình bé nhỏ khỏi gió mưa, rất cao cả, rất vĩ đại, đến nỗi chính gã cũng phải cảm động vì những gì mình đã làm. Xét cho cùng vẫn là bắt nguồn từ chủ nghĩa gia trưởng, từ đó tìm thấy cảm giác thỏa mãn và thành tựu. Còn bây giờ thì gã mới là người phải đối mặt với giông bão, đột nhiên cảm giác đạt đến thành tựu biến mất, như đã đánh mất nhiệt tình ban đầu.

Ngay cả khi hỏi chính Phó Vi Sơn, không thể nghi ngờ rằng gã có tình cảm với Kỷ Thần, thế nhưng dường như gã chưa từng suy nghĩ đủ sâu. Thứ tình cảm này giống như một chương trình đã được định sẵn, nó xảy ra khi đến lúc phải xảy ra, biết là có tồn tại, nhưng không biết tại sao lại tồn tại.

Hai tuần trôi qua nhanh chóng, khoảnh khắc không thể tránh khỏi rồi cũng đến.

Hai phòng họp cỡ trung được tháo bỏ vách ngăn di động, hợp lại thành một phòng hội nghị lớn. Từng hàng ghế được sắp xếp gọn gàng, một màn hình lớn hiển thị tên cuộc họp, trên bục phát biểu bày hoa giả. Người dẫn chương trình cầm micro, tuyên bố đại hội cổ đông chính thức bắt đầu.

Người tham dự cuộc họp đều ăn mặc trang trọng, toàn màu đen. Ngay cả Phó Kim Trì cũng ăn mặc theo kiểu cổ điển, mái tóc được vuốt dầu dưỡng tóc, chải ngược ra sau gọn gàng. Nghiêm Tử Thư đứng ở một góc, ánh mắt tìm tòi, vẫn có thể lập tức tìm thấy y trong một mảng màu đen, có lẽ vì vẻ ngoài điển trai đó tự phát sáng.

Ngoài ra anh còn thấy chú Ba Phó, lão ta vừa nhuộm tóc xong, trông trẻ hơn vài tuổi so với lần trước, có vẻ còn rất sung sức.

Nghiêm Tử Thư và Helen đều đích thân ra trận, đảm nhận vị trí nhân viên, ngoài ra còn có giám sát viên theo dõi quá trình bỏ phiếu.

Bất chấp Phó Vi Sơn nỗ lực xoa dịu dư luận đến đâu, các cổ đông năm nay không thể tránh khỏi bất an hơn. Tuy rằng bề ngoài không có gì đặc biệt. Bọn họ vẫn đi vào rất bình thường, trò chuyện cười đùa với nhau, ngồi xuống cùng nhau. Những bất an của họ có thể không hiện rõ trên khuôn mặt, nhưng sẽ được thể hiện qua lá phiếu.

Có hơn mười vấn đề cần được đại hội cổ đông bỏ phiếu. Sau khi kiểm phiếu hoàn tất, Nghiêm Tử Thư liếc nhìn vấn đề về việc chọn Phó Kim Trì làm thành viên hội đồng quản trị: kết quả thắng sít sao.

Toàn bộ cuộc họp diễn ra tẻ nhạt, không có gì thú vị cả.

Khi Phó Vi Sơn trở về văn phòng tổng giám đốc, trông thì có vẻ vẫn phong độ, nhưng chỉ những cấp dưới quen thuộc mới cảm nhận được gã đang tức giận trong từng bước chân. Một lát sau, ban thư ký nghe thấy tiếng cửa đóng sầm rất lớn từ bên ngoài.

Nghiêm Tử Thư bình thản ngồi ở phòng ngoài. Một lát sau, Helen bước vào, vẻ mặt hơi khó xử. Cô chỉ tay vào trong, hỏi nhỏ: "Làm sao đây? Tối nay có tiệc, không biết sếp Phó có còn đi không?"

Nghiêm Tử Thư thấp giọng đáp lại: "Tiểu Kỷ ở trong đó, lát nữa rồi vào hỏi sau."

Helen sững sờ, chỉ đến lúc đó mới nhận ra có hai cái đầu bên trong, bầu không khí có phần kỳ lạ. Tấm kính mờ đục nhưng không chắn sáng hẳn, có thể nhìn thấy lờ mờ hai cái bóng đang dựa sát vào nhau, có lẽ đang thân mật. Mặc dù giật mình, cô vẫn bình tĩnh lại theo đúng tố chất nghề nghiệp, vội gật đầu rồi rời đi.

Chưa đầy hai phút sau, có người khác bước vào. Nghiêm Tử Thư ngước lên, thấy Phó Kim Trì đang thong thả dạo bước đi vào.

Phó Kim Trì lúc đầu cũng ngạc nhiên vì cái bóng phía sau lớp kính mờ, nhưng sau đó nở một nụ cười mỉa mai như muốn nói "đàn ông đều hiểu mà". Thậm chí, có lẽ y còn thấy cảnh tượng này thú vị hơn cả đại hội cổ đông vừa rồi, thể hiện qua nét mặt đầy vẻ hứng thú.

Thấy y còn định thưởng thức, Nghiêm Tử Thư liền nhanh chóng đứng dậy, lặng lẽ đẩy y ra ngoài, dù sao thì người ở vị trí nào cũng nên làm tròn bổn phận ở vị trí đó.

Có tiếng vật gì đó rơi xuống ở bên trong, kèm theo tiếng thở hổn hển. Nghiêm Tử Thư còn phải phân tâm, Phó Kim Trì cũng quay lại nhìn.

Nghiêm Tử Thư nắm lấy cánh tay y, thì thầm: "Đi thôi, ra ngoài trước đã."

Tại khu tiếp khách cùng tầng, lễ tân mang cà phê đến, đặt lên chiếc bàn tròn nhỏ trước sô pha.

Phó Kim Trì thêm bột kem không sữa vào: "Còn không cho nhìn thêm? Trong đó là thực tập sinh kia à?"

Nghiêm Tử Thư nói với giọng bình thường trở lại: "Có gì thú vị mà nhìn. Cũng có hai con mắt và một cái miệng."

Phó Kim Trì chống cằm lên tay: "Không biết nên khen cậu ta thủ đoạn, hay nên mắng em trai tôi là ngu ngốc."

Vừa đến công ty là y lại bắt đầu cố ý lải nhải "em trai tôi", "em trai tôi". Nghiêm Tử Thư nghĩ, với cái miệng này mà lát nữa để y vào, không chừng lại thật sự đánh nhau.

Bên cạnh người đến rồi đi liên tục, đây không phải là nơi thích hợp để tán gẫu vô bổ, có muốn buôn chuyện cũng phải về nhà rồi tính. Ở bên ngoài, Phó Kim Trì vẫn tuân thủ quy tắc tránh gây nghi ngờ, ngồi đối diện anh rất đúng mực, nhưng khi duỗi chân, giày da lại vô tình cọ vào giày của anh.

Y hạ giọng nói với Nghiêm Tử Thư: "Tối nay tôi đến nhà cậu."

Nghiêm Tử Thư trả lời như đang nhận một cuộc hẹn công việc: "Được. Sau 9 giờ."

Đối với nhân viên văn phòng, đặc biệt là những người tăng ca quá nhiều, muốn bí mật hẹn hò cũng phải tranh thủ, tận dụng tối đa thời gian rảnh của mình mới làm được. Phó Kim Trì đã chiếm dụng triệt để thời gian rảnh rỗi ít ỏi của anh, lại còn chê anh không lãng mạn, luôn tìm cách được voi đòi tiên.

Còn chưa kịp nói thêm điều gì, chú Ba Phó từ đằng xa xuất hiện trong tầm mắt. Lão già này đã phát tướng, giọng nói vang dội. Mặc dù giá cổ phiếu không lý tưởng nhưng nhiều quyết sách đều diễn ra theo đúng kế hoạch, nên lão ta khá hài lòng: "Kim Trì, sao vẫn chưa về?"

Sau đó, hai người đứng dậy, hai bên chào hỏi qua lại. Phó Kim Trì cười đáp: "Chuẩn bị chào tạm biệt sếp Phó trước mới đi."

"Cũng phải, quan mới nhậm chức, nên thế." Chú Ba Phó làm ra vẻ người lớn trong nhà, tỏ ý đồng tình rồi quay đầu sang, nheo mắt đánh giá Nghiêm Tử Thư: "Tiểu Nghiêm, nghe nói trước đó Hiểu Vũ làm việc ở phòng của cậu, nghe nói cậu cũng chăm sóc nó rất nhiều? Ông già này nên cảm ơn cậu đấy."

Nghiêm Tử Thư mặt không biến sắc, tim không đập mạnh, chỉ khẽ cúi đầu: "Ông nói thế thật là khách sáo quá. Đây chỉ đơn thuần là bổn phận của chúng tôi."

Hố con trai lão thì hố con trai lão thôi, còn phải chọn ngày bàn bạc trước à?

Trước Tiếp