Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 32
Tiến độ chuẩn bị cho phiên đấu giá mùa thu của tập đoàn Anh Hạn nhích dần về trước từng chút một, cứ thế, hầu hết công việc đã hoàn thành.
Lại là một đêm tăng ca khác, Nghiêm Tử Thư còn chưa đi đến phòng ban thư ký, từ xa đã nghe thấy Phó Hiểu Vũ đang cao giọng nói với ai đó qua điện thoại: "Mày chắc chắn không đoán được cái bình hoa gì mà cành lá Phấn Thái gì đó là của ai đưa tới, lão già của Thương hội Mã Thị! Có đoán được giá khởi điểm là bao nhiêu không? Nhìn không ra đâu, mẹ nó, bình thường lên tivi lão già này ăn mặc như nông dân, ai mà ngờ ra tay một cái thì..."
Lúc này, văn phòng ban thư ký im lặng tĩnh mịch, chỉ có một mình Phó Hiểu Vũ bên trong.
Nghiêm Tử Thư thấy trán mình giật giật, nhưng kìm nén thôi thúc muốn xông vào, túm lấy cổ áo gã chất vấn xem gã có biết mình đang làm gì không. Nếu một nhân viên bình thường làm vậy, chắc chắn sẽ bị anh khiển trách nghiêm khắc vì thiếu ý thức bảo mật, coi thường quyền riêng tư của khách hàng.
Nhưng nếu là Phó Hiểu Vũ... thì lại có lợi cho Nghiêm Tử Thư, theo một nghĩa nào đó thì đây là trợ thủ do ông trời cử xuống bên cạnh anh.
Bởi vì nếu theo cốt truyện gốc, không có Phó Hiểu Vũ đột nhiên xuất hiện, Nghiêm Tử Thư đáng lẽ phải đích thân theo dõi phiên đấu giá mùa thu, cố tình gọi Kỷ Thần đến giúp, sau đó trong lúc làm việc, anh còn phải cố tình bày kế làm cho cậu ta tiết lộ mẫu đăng ký khách hàng cho đối thủ cạnh tranh, qua đó hãm hại cậu ta.
Trong số khách hàng tham dự các phiên đấu giá nghệ thuật có rất nhiều nhân vật danh giá. Người rất cao quý, thông tin cá nhân cũng quý giá, không cần nghĩ cũng biết một khi thông tin này bị rò rỉ sẽ gây ra xáo trộn lớn đến thế nào, sau cùng suýt nữa tạo thành một trận động đất lớn làm rung chuyển một nửa Đông Thành.
Đây là cách làm cực đoan, một biện pháp tự chặt đứt đường lui do kẻ yêu đơn phương b*nh h**n thực hiện nhằm loại bỏ đối thủ.
Sau đó, đối mặt với những câu hỏi từ mọi phía, Phó Vi Sơn đã chọn cách chống đỡ toàn bộ áp lực, bảo vệ Kỷ Thần. Mặc dù có nhiều hiểu lầm và tranh cãi xảy ra trong quá trình điều tra, lợi ích của công ty cũng bị thiệt hại, nhưng đối với cá nhân Kỷ Thần, âm mưu gài bẫy cuối cùng đã thất bại.
Do đó, với tư cách là một bia đỡ đạn theo tôn chỉ thận trọng mới đi được đường dài đồng thời không muốn thật sự phải nhận vài cuốn lịch, Nghiêm Tử Thư đã trăn trở rất lâu để tìm cách hoàn thành nhiệm vụ này.
Nếu anh không làm theo kịch bản, rất khó đảm bảo sẽ không có thông tin mật khác "vô tình" bị rò rỉ qua những kênh khác. Mà việc đó nằm ngoài tầm kiểm soát của anh, khiến anh cảm thấy bất an. Dù sao đi nữa, việc Viên Mộc sảy thai trước đó đã chứng minh sức mạnh của "tai nạn". Không thể giải thích, tới tận bây giờ, đa số mọi người vẫn tin rằng anh là người gây ra việc đó.
Còn nếu làm, Nghiêm Tử Thư hy vọng ít nhất có thể kiểm soát được tình hình.
Giờ thì may mắn có Phó Hiểu Vũ rồi. Nhờ hàng đống sơ hở của Phó Hiểu Vũ, thậm chí Nghiêm Tử Thư còn thấy có lẽ không cần phải làm bẩn tay mình. Không phải tính xa, dù chỉ ghi âm lại cuộc gọi vừa rồi của Phó Hiểu Vũ cũng có thể dùng làm bằng chứng buộc tội tiết lộ bí mật, tất cả phụ thuộc vào cách thức thực hiện. Không biết đề phòng, không biết nặng nhẹ, quả là một kẻ ngốc, uổng cho gã có một người cha xảo quyệt như vậy.
Nhưng nếu mục tiêu là Kỷ Thần, điều anh cần chú ý là những sơ hở chung mà Phó Hiểu Vũ và Kỷ Thần thường mắc phải trong công việc.
Thành thật mà nói, lúc đầu Phó Hiểu Vũ không mấy hào hứng khi nghe tin mình phải cùng Kỷ Thần theo dõi phiên đấu giá mùa thu. Sau khi trở về nhà, chẳng hiểu sao gã lại nghĩ ra: mình có ngu không chứ, để Kỷ Thần làm đàn em của mình thì chẳng phải là cơ hội tốt để hành hạ cậu ta sao? Sau đó, gã thôi không phàn nàn nữa, thay vào đó vui vẻ chỉ huy thằng nhóc ngốc nghếch kia xoay tròn như con quay.
Công việc của hai tên gà mờ rối như mớ bòng bong, chỉ cần chú ý kỹ, Nghiêm Tử Thư đã có thể tìm được sai sót.
Vì trước đó anh đã nói "có thắc mắc gì cứ tới hỏi", Kỷ Thần bèn mang thông cáo báo chí chuẩn bị gửi cho các phương tiện truyền thông tới cho Nghiêm Tử Thư xem lại.
Là tài liệu cơ sở cho tất cả các kênh truyền thông, thông cáo báo chí là một văn bản dài khoảng hai mươi trang, được lưu trong cùng một thư mục, kèm theo cả các dữ liệu hỗ trợ để họ tham khảo. Nghiêm Tử Thư tìm thấy một danh sách khách hàng đáng lẽ phải được xóa nhưng vẫn còn trên trang cuối cùng của một trong các bảng tính Excel. Bảng biểu này do Phó Hiểu Vũ chịu trách nhiệm hoàn thành, nhưng bây giờ gã lại sai Kỷ Thần đi gửi ra ngoài.
Nghiêm Tử Thư quyết định chỉ trong khoảng một giây: cơ hội trời ban, chính là cái này.
Kỷ Thần đến hỏi anh: "Trợ lý Nghiêm, những thứ này có thể gửi đi không?"
Nghiêm Tử Thư làm như không để ý gì: "Được."
Thông qua quá trình chuyển giao giữa nhiều điện thoại di động và máy tính, gói tập tin nén này được gửi đến người phụ trách của các kênh truyền thông khác nhau. Cảm giác như có vật gì đó bị ném vụt xuống hồ. Nhưng nó là đá hay là bom lại phụ thuộc vào việc có phát nổ hay không.
Trên thực tế, Nghiêm Tử Thư cũng biết rằng danh sách khách hàng bị bỏ sót này bị gửi cho đối tác truyền thông vẫn rất khác so với tiết lộ thẳng cho đối thủ cạnh tranh. Trường hợp đầu tiên ít nghiêm trọng hơn nhiều, thậm chí có thể không bùng phát thành khủng hoảng. Vì tất cả đối tác truyền thông được mời đều có quan hệ kinh doanh với họ, nhận tiền là cất giọng ca ngợi, rất biết điều. Thay vì đột ngột trở mặt tung tin "tập đoàn Anh Hạn làm rò rỉ thông tin khách hàng", nhiều khả năng bọn họ sẽ đoán được đây là một sai sót, nhưng vẫn lén lút "nhận lời", lợi ích bỏ túi riêng.
Anh thận trọng chờ đợi nửa tháng, rồi thêm nửa tháng nữa, cuối cùng khi phiên đấu giá mùa thu kết thúc suôn sẻ, quả nhiên vẫn không gặp bất kỳ rắc rối nào. Vào ngày phiên đấu giá kết thúc, Nghiêm Tử Thư thở dài, nhưng không dám lơ là cảnh giác.
Danh sách khách hàng đã bị rò rỉ, nhưng hiện chưa có dấu hiệu nào cho thấy Kỷ Thần có liên quan. Do đó, tình tiết chỉ đúng một nửa. Không phải là anh muốn thiên hạ đại loạn, nếu mọi thứ cứ yên bình thì càng tốt, nhưng ai biết được một quả bom xịt có thể bất ngờ phát nổ hay không?
*
Sáng sớm vừa đến công ty, Nghiêm Tử Thư liếc thấy một tiêu đề tin tức thì giám đốc quan hệ công chúng Jack đã tìm tới.
"Anh đã nghe gì chưa? Thương hội Mã Thị bị nghi ngờ rửa tiền." Jack nhìn xung quanh để chắc chắn không có ai, câu đầu tiên là như thế.
Nghiêm Tử Thư không ngây thơ hỏi "việc đó có liên quan gì đến chúng ta", Thương hội Mã Thị - Hội trưởng Mã, đây là một trong những khách hàng lớn của Anh Hạn.
Tin tức này thậm chí còn khiến anh thầm giật mình, nhớ lại cuộc điện thoại mà Phó Hiểu Vũ đã gọi cho bạn của gã trong văn phòng tối hôm đó. Anh nghĩ rằng mọi chuyện không thể trùng hợp đến thế: "Đã biết, nếu có ai đến điều tra, chúng ta cứ hợp tác."
Jack gật đầu: "Lát nữa anh đi nói với sếp Phó chứ? Dù sao thì Hội trưởng Mã cũng vừa mới tham gia phiên đấu giá mùa thu của chúng ta, còn hơi khó xử."
Nghiêm Tử Thư đáp: "Đã biết, bây giờ đi ngay."
Một ngày tưởng chừng như bình thường, nhưng mọi chuyện xảy ra đột ngột vậy đấy.
Hội trưởng Mã Kim Vinh của Thương hội Mã Thị tham gia phiên đấu giá mùa thu của tập đoàn Anh Hạn với tư cách là người ủy thác, đưa ra một bộ sưu tập các hiện vật nghe nói là có từ thời Càn Long, đấu giá thu về một khoản tiền khá lớn. Tập đoàn Anh Hạn còn nhờ truyền thông quảng bá việc này.
Chỉ trong một thời gian ngắn, Thương hội Mã Thị đã bị phanh phui tội rửa tiền, gây xôn xao dư luận trên bản tin tài chính. Khi thông tin này tiếp tục thu hút sự chú ý, dư luận hiển nhiên sẽ đi tìm kiếm tất cả những hoạt động đáng ngờ của Thương hội Mã Thị trong thời gian gần đây.
Thế là tin tức về phiên đấu giá mùa thu của tập đoàn Anh Hạn ngay lập tức được liên kết lại, trở thành thứ có thể là bằng chứng về hoạt động rửa tiền của hai bên. Là đơn vị tổ chức đấu giá, tập đoàn Anh Hạn có thể đảm bảo rằng mình hoàn toàn không liên quan, giữ thái độ trung lập tuyệt đối không? Có bằng chứng gì để thuyết phục công chúng không? Nhìn kìa, những bức ảnh quảng cáo thân thiết như anh em một nhà vẫn còn rất mới đấy thôi!
So với những lời mắng nhiếc "văn hóa doanh nghiệp đáng ghê tởm" trước đây, tội danh cụ thể về "nghi ngờ rửa tiền" rõ ràng có khả năng làm lung lay niềm tin của nhà đầu tư hơn. Dù rằng kết quả điều tra cuối cùng chưa được công bố, giá cổ phiếu của Anh Hạn đã lao dốc, vào cuối phiên giao dịch ngày hôm đó đã rất khó coi.
Phó Vi Sơn đập mạnh tay xuống bàn trước khi rời khỏi phòng họp.
Phòng họp hoàn toàn im lặng, không ai dám thở mạnh.
Đúng là thời buổi rối ren.
Trong vài ngày sau đó, công ty rơi vào tình trạng hỗn loạn, bầu không khí căng thẳng như thời chiến. Bên cạnh phòng truyền thông, các bộ phận khác như phòng pháp chế, phòng đầu tư, phòng chiến lược đều không thể đứng ngoài cuộc, cái gọi là "cùng nhau đoàn kết vượt khó" là vô cùng quan trọng.
Ngoài công việc, Nghiêm Tử Thư lúc nào cũng căng thẳng vì một vấn đề khác, không thể thư giãn. Cái cảm giác đó giống như rõ ràng ném một quả bom xuống hồ, nghĩ rằng nó sẽ tắt lịm, nào ngờ hồ nước bên cạnh lại nổ tung. Và anh chẳng thể tìm ai để hỏi tại sao chuyện này lại xảy ra?
Nhưng dường như để giải tỏa mối nghi ngờ của anh, tình hình nhanh chóng chuyển biến xấu đi.
Trong tình thế tuyệt vọng, để chuyển hướng chú ý của dư luận, Thương hội Mã Thị bất ngờ chĩa mùi dùi vào Anh Hạn, mạnh mẽ cáo buộc rằng Anh Hạn làm rò rỉ thông tin khách hàng dẫn đến tin đồn xấu về việc rửa tiền của Thương hội, dường như muốn kéo cả hai cùng chìm.
Đáp lại cáo buộc, Anh Hạn tiến hành một cuộc điều tra nội bộ, cuối cùng phát hiện ra rằng dữ liệu do ban thư ký cung cấp quả thực đã làm rò rỉ danh sách khách hàng. Sau một vòng dài, cuối cùng thì tình tiết cũng được hoàn thiện - vấn đề vẫn nằm ở cái bảng dữ liệu mà Phó Hiểu Vũ và Kỷ Thần đã gửi ra ngoài trước đó.
May mắn là cuộc điều tra được tiến hành bí mật, chứ không gióng trống khua chiêng. Nghe tin này, Phó Vi Sơn im lặng một lúc. Sau đó, gã cau mày xua tay, bảo Nghiêm Tử Thư nói với những người biết chuyện hãy giữ kín miệng, trước tiên giữ bí mật kết quả.
Nghiêm Tử Thư đồng ý.
Tối hôm sau, anh trở về căn hộ mình đang ở, đứng trước cửa, đang định giơ tay lên. Bên cạnh bỗng nhiên có người lên tiếng thì thầm: "Chăm chú suy nghĩ về chuyện gì thế?"
Nghiêm Tử Thư giật mình, thấy Phó Kim Trì từ trong bóng tối hiện ra như một bóng ma xua mãi không đi.
Anh hoàn hồn, mở cửa bằng dấu vân tay: "Anh Phó, mời vào."
Lúc này, Nghiêm Tử Thư mới nhận ra từ sau Trung Thu, đã khá lâu rồi anh không gặp Phó Kim Trì. Hơn nữa ngày Trung thu đó cũng không tính là một cuộc gặp mặt tử tế, họ không hề nói chuyện với nhau câu nào.
Phó Kim Trì cười, cũng nói: "Lâu rồi không gặp, dạo này có bận rộn không?"
Nghiêm Tử Thư nhường đường cho y: "Một chút."
Anh vẫn để người kia mang giày vào nhà, đi vào bếp đun nước, rồi quay người lại, bắt đầu đánh giá Phó Kim Trì. Trời đang trở lạnh, người kia đang mặc một chiếc áo khoác ngắn màu đen, phẳng phiu vừa vặn, vẫn là dáng vẻ thanh lịch phong độ đó. Vẻ mặt của y cũng mất đi phần lớn sự ấm áp như tiết trời này, trở nên lạnh lẽo cô đơn, ẩn chứa một hàm ý mà anh không thể hiểu, cũng không hình dung được.
Phó Kim Trì vừa bước vào đã ngồi phịch xuống sô pha: "Cậu không thể mua thêm một đôi dép nữa à? Hay lần sau tôi đến lại mang cho cậu một đôi?"
Nghiêm Tử Thư cởi áo khoác ra, đi đến giải thích: "Thường thì không có nhiều người đến đây, quên mất..."
Chưa kịp nói hết câu, anh đã bị đè xuống sô pha, trời đất quay cuồng.
Nghiêm Tử Thư hỏi: "Anh có ý gì đây?"
Phó Kim Trì hỏi: "Dạo này cậu có muốn biết tin tức gì không?"
Nghiêm Tử Thư lắc đầu: "Có hơi nhiều đấy."
"Không sao, bắt đầu với những việc mà hiện tại các người đang bận đi." Phó Kim Trì nói: "Có phải hiện tại các người đang bị Thương hội Mã Thị cắn chặt không? Bọn họ như chó cắn chó, đang chuẩn bị kiện công ty các người vi phạm điều khoản bảo mật của hợp đồng đấu giá, làm lộ thông tin cá nhân của khách hàng?"
Nghiêm Tử Thư thừa nhận: "Phải, phòng pháp chế đang bận chuẩn bị tài liệu."
Phó Kim Trì nói thêm: "Gần đây, giá cổ phiếu của tập đoàn Anh Hạn cũng bị ảnh hưởng, giảm mạnh thật đấy."
Nghiêm Tử Thư cũng đáp: "Phải, mọi người đều có thể nhìn thấy."
Phó Kim Trì tiếp tục: "Giá cổ phiếu giảm, lão già Phó không vui, hôm qua thậm chí còn phát hiện ra rằng chính Phó Hiểu Vũ là người gây ra tai họa."
Nghiêm Tử Thư chờ y nói tiếp.
Phó Kim Trì nói: "Bên kia hiện đang kiện, sau khi nghe tin Phó Hiểu Vũ có một thực tập sinh dưới quyền, lão già Phó muốn đẩy thực tập sinh này ra, đổ hết tội lỗi lên người cậu ta. Không ngờ, Phó Vi Sơn lại rất xót người ta, dù thế nào đi nữa cũng nhất quyết không chịu đồng ý."
Nghiêm Tử Thư lặng lẽ nhìn y: "Vậy thực tập sinh đó có vẻ hơi xui xẻo."
Phó Kim Trì lại nói: "Theo tôi, cả Phó Hiểu Vũ lẫn thực tập sinh này đều sẽ không gặp xui xẻo gì đâu. Nghiêm Tử Thư, nếu cuối cùng phải có người chịu trách nhiệm, cậu đoán ai sẽ là người may mắn nhất?"
Nghiêm Tử Thư cười cười: "Tôi à?"
"Tự biết mình thế à?"
"Vấn đề nằm ở ban thư ký, bất kể cấp dưới nào làm, người phụ trách vẫn phải chịu trách nhiệm. Helen là trưởng ban thư ký, tôi là trợ lý cao cấp, hoặc là cô ấy, hoặc là tôi. Tôi luôn là người phụ trách các phiên đấu giá mùa xuân và mùa thu, cô ấy không biết rõ, lần này cũng không tham gia vào, chẳng lẽ lại vô cớ đổ lỗi cho cô ấy? Đến tôi còn thấy mình là người phù hợp nhất."
Phó Kim Trì nhìn xuống anh: "Vậy thì cậu thật đáng thương. Thậm chí chẳng có ai chịu bảo vệ cậu."
---
Người dịch:
Mặc dù có anh Phó, nhưng cái cốt truyện gốc, hay gọi là thiên đạo gì cũng được, hoàn toàn không thân thiện với anh Nghiêm chút xíu nào. Ý là, nó quyết đẩy ảnh vào cái kết cục có thể mất mạng đó.
Ừm, cái tính của anh Nghiêm là có việc gì cũng tự mình gánh, vì trong tiềm thức không tìm được ai để nương tựa cả, thật ra cũng hơi giống tui, buồn 5 phút =))