Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 26
Lần này, Phó Kim Trì cuối cùng cũng đuổi được Nghiêm Tử Thư đang tỉnh táo đi vào phòng tắm, đồng thời trông chừng đến khi anh sấy khô tóc rồi mới cho ra.
Nghiêm Tử Thư thật sự không thể từ bề ngoài mà đoán được Phó Kim Trì lại ưa cằn nhằn đến thế. Thậm chí khi anh bước ra, món cháo trứng muối thịt nạc được đặt giờ trong bếp đã sẵn sàng, đang đặt trên bàn, đúng lúc có thể ăn.
Bây giờ vẫn còn sớm, mặt trời buổi sáng chưa đến nỗi gay gắt, bầu trời bên ngoài cửa sổ xanh ngắt, trong veo.
Nghiêm Tử Thư ngơ ngác ngồi vào bàn. Mái tóc không được tạo kiểu khô ráo mềm mại, làm dịu đi những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt, khiến anh toát lên cảm giác rất đời thường. Chẳng qua là chưa thể huyền ảo bằng phong cách của Phó Kim Trì.
Anh trợn mắt kinh ngạc nhìn Phó Kim Trì mang thêm hai món ăn kèm nữa ra bàn. Không phải là Phó Kim Trì không nên biết nấu ăn... Không, tính ra thì theo một nghĩa nào đó, y thực sự là "chủ nhà hàng". Theo đúng quy tắc, lúc này lẽ ra anh nên bày tỏ lòng biết ơn. Nhưng ngoài cảm ơn, anh còn đang cân nhắc lời thoại: "Anh... cũng thật đảm đang."
Phó Kim Trì thản nhiên kéo một chiếc ghế ra ngồi: "Dĩ nhiên là tôi đảm đang rồi."
Nghiêm Tử Thư lại không nói nên lời.
Hai người ăn sáng trên cùng một cái bàn.
Phó Kim Trì có thể nhìn thấu sự ngạc nhiên của anh: "Cậu nghĩ tôi là một cậu ấm được nuông chiều, chẳng bao giờ làm việc tay chân à?"
Y ngả người ra sau, nói rất thẳng thắn, không chút tránh né gì: "Để tôi nói thẳng nhé, hồi Phó Chi Chương còn sống, tôi tự tay nấu ăn cho ông ta không biết bao nhiêu năm ấy. Nếu tôi không phục vụ cho ông ta hài lòng, thì sao ông ta lại đi thích đứa con trai này kia chứ?"
Nụ cười của Phó Kim Trì rất lạnh, thậm chí có phần tự giễu. Trong ánh mắt y không hề có chút ấm áp nào của lòng hiếu thảo.
Thoạt nghe, lời y nói có vẻ hoàn toàn là bịa đặt. Phó Chi Chương là một nhân vật quyền cao chức trọng, ông ta mà cần một đứa con ngoài giá thú làm đầu bếp à? Huống hồ lại còn coi trọng y vì một lý do vô lý như vậy.
Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, nhiều mảnh thông tin khác nhau hiện lên trong tâm trí Nghiêm Tử Thư, mơ hồ đan xen vào nhau tạo nên một tấm lưới, giúp anh đoán được nguyên nhân.
Ai cũng biết rằng Phó Chi Chương chỉ sống đến khoảng 50 tuổi, được coi là chết sớm. Mặc dù có thể coi là đáng tiếc, nhưng người mạnh mẽ đến đâu cũng vẫn bình đẳng trước mặt bệnh tật. Ông ta bị căn bệnh ung thư dạ dày hành hạ suốt mấy năm liền, đã khám qua rất nhiều bác sĩ nổi tiếng, trải qua nhiều cuộc phẫu thuật, cắt bỏ gần hết dạ dày, sau cùng vẫn không thể ngăn chặn các tế bào ung thư lan rộng.
Phó Chi Chương hô phong hoán vũ nửa đời người, chắc chắn sẽ không dễ dàng cảm động chỉ vì ai đó phục vụ mình. Nói chính xác hơn thì người xếp hàng chờ phục vụ ông ta có thể trải dài từ Đông Thành đến tận Tây Thành.
Nhưng mèo già ăn con, người già thương con, đến tận cùng của cuộc đời, ai cũng có những lúc yếu đuối. Nếu trong lúc ông ta bất lực nhìn những ngày cuối đời của mình dần trôi qua, sức khỏe ngày càng suy yếu, mà bên cạnh giường bệnh lại có một đứa con hiếu thảo luôn túc trực thì sao?
Nghiêm Tử Thư sững sờ nhìn vào mắt đối phương. Anh không hề hay biết rằng trong đầu Phó Kim Trì cũng đang có một hình ảnh.
Căn phòng nồng nặc mùi thuốc khử trùng, trần nhà và ga trải giường trắng bệch, còn Phó Chi Chương thì đang hấp hối, người gầy như que củi. Phó Kim Trì định nghĩa ông ta là cha ruột về mặt sinh học của mình.
Người đàn ông một thời từng cao lớn cường tráng giờ nằm trên giường bệnh, gầy đến mức không còn ra hình người. Mà cũng tất nhiên thôi, vì dạ dày của ông ta đã bị cắt bỏ gần hết, chỉ còn lại một phần nhỏ, giờ thì chỉ có thể ăn nhiều bữa nhỏ. Phó Kim Trì mở chiếc hộp giữ nhiệt mà y mang theo, bên trong là đủ loại đồ ăn thanh đạm nhưng bổ dưỡng, mọi thứ đều được làm theo khẩu vị của Phó Chi Chương, ngon hơn nhiều so với những bữa ăn nhạt nhẽo do các chuyên gia dinh dưỡng chuẩn bị cho bệnh nhân. Phó Kim Trì kiên nhẫn khéo léo bày một chiếc bàn nhỏ trước mặt ông ta, rồi sắp xếp chén đũa. Nếu cần, y còn có thể tự tay đút cho ông ta ăn.
Phó Chi Chương ngồi dậy, thở hổn hển khó nhọc: "Cũng chỉ có con là ngoan thôi. Giờ ngoài con ra, còn ai quan tâm đến ba nữa không?"
Phó Kim Trì mỉm cười nói: "Ba, ba đang nói gì vậy. Chắc chắn ba sẽ khỏi bệnh, sống đến trăm tuổi." Nụ cười của y còn pha lẫn với một phần buồn khổ bi thương vừa đủ.
Phó Chi Chương xua bàn tay khô quắt thở dài, như đã nhìn thấu số phận mình nên mới rộng lượng: "Than ôi, khó lắm."
Ai mà ngờ rằng trong hai năm đầu tiên sau khi được chẩn đoán mắc ung thư dạ dày, từng có một thời gian mà Phó Chi Chương cho người đi làm xét nghiệm, kiểm tra xem những thứ Phó Kim Trì mang đến có chứa bất kỳ chất độc mãn tính hoặc thành phần nào có thể cản trở việc điều trị ung thư hay không - tất nhiên là không có.
Rồi sau đó đến một ngày nọ, dường như Phó Chi Chương nhận ra rằng hành động của mình có phần lố bịch, bèn hủy bỏ quy trình này. Có lẽ vì vào thời điểm đó, sức khỏe của ông ta đang dần suy yếu, khiến cho thái độ của ông ta trở nên ngày càng hiền lành và dễ gần hơn.
Vậy là Phó Kim Trì biết, ha, ông ta cũng sẽ yếu đuối, và sợ chết.
Những năm trước đó, khi mà Phó Chi Chương còn nắm quyền tuyệt đối, ông ta sẽ không bao giờ nghĩ đến một trò lố bịch như "xét nghiệm chất độc" này. Phó Chi Chương hùng mạnh như vậy, ai dám động đến ông ta chứ? Ông ta sẽ chỉ lạnh lùng liếc nhìn Phó Kim Trì, khi tâm trạng khá tốt thì nếm thử một miếng canh, nhưng vẫn lạnh giọng: "Cư xử như một con ở vậy."
Thế nhưng khi ở riêng, mẹ của Phó Kim Trì luôn nắm chặt vai y, luôn tiêm vào đầu Phó Kim Trì những lời này từ khi y bắt đầu hiểu biết: "Con đừng nghe lời ba con ngoài miệng nói như vậy. Đàn ông nào cũng thích được lấy lòng cả, ông ấy thích tài nấu nướng của mẹ, nên mẹ sẽ dạy con tất cả. Con phải lấy lòng ông ấy, khiến ông ấy thích con, nếu không, mẹ con chúng ta sẽ sống thế nào đây?"
Mẹ y là một người phụ nữ hiền lành chu đáo, bà hiểu rõ chiêu trò "con đường đến trái tim người đàn ông là qua dạ dày". Mà đó cũng là tất cả những gì bà biết, Phó Chi Chương thỉnh thoảng đến thăm hai mẹ con, đó là những khoảng thời gian hạnh phúc nhất của bà. Bà dạy cho con trai phải biết cúi đầu phục tùng, ngoan ngoãn nghe lời, rụt rè khúm núm, giống một phi tần được hoàng đế sủng ái.
Về sau, Phó Kim Trì càng lớn, càng giống như một phiên bản của bà. Đàn ông không làm được việc nhà gì chứ, có thể rèn luyện ra hết. Đối với những người yếu thế, "lấy lòng" người khác là một sở trường cần phải rèn luyện tốt.
Mặc dù bà Phó hận Phó Chi Chương, nhưng bà ta cũng cảm thấy Phó Chi Chương ví von như thế rất chính xác, bà ta cũng khinh miệt chế giễu đứa con ngoài giá thú này chỉ có thể làm con ở. Tên hay thì ích gì, con trai của con ở sinh ra cũng chỉ xứng hầu hạ người khác mà thôi.
Khi các tế bào ung thư tiếp tục lan rộng, tình trạng sức khỏe của Phó Chi Chương ngày càng xấu đi, giấu được một hai năm, nhưng không thể giấu được vài ba năm. Trong khi ông ta vẫn đang gian nan vật lộn với căn bệnh của mình, thế giới bên ngoài đã xôn xao đàm tiếu, khắp nơi đều là những kẻ đang dò hỏi ông ta còn sống được bao lâu nữa. Mục đích thực sự chủ yếu là ngóng trông một ngày nào đó ông ta sẽ chết.
Lúc này, Phó Chi Chương mới nhìn lại đứa con trai vẫn luôn chăm sóc mình, y chẳng còn là "con ở" nữa, mà là "người con hiếu thảo".
Dĩ nhiên, thỉnh thoảng Phó Vi Sơn vẫn đến thăm cha mình. Cậu ấm chính danh được gửi gắm kỳ vọng này dù sao cũng phải bận việc của công ty. Phần lớn thời gian, gã có đến cũng chỉ ngồi bên giường, nghe bác sĩ nói về tình trạng bệnh nhân, rồi báo cáo một vài chuyện công việc cho Phó Chi Chương.
Phó Vi Sơn được nuông chiều từ nhỏ, chỉ có người khác phục vụ gã, chứ ai mà mong đợi gã biết chăm sóc người khác. Đối với những người thuộc tầng lớp xã hội này, công việc lo cho bệnh nhân đã có bác sĩ, điều dưỡng và bảo mẫu, ai lại cần tự mình làm? Phó Vi Sơn cũng khó lòng thấu hiểu được một bệnh nhân phải nằm liệt giường trong thời gian dài thì nội tâm sẽ ngột ngạt đến đâu.
Điều này hoàn toàn dễ hiểu. Phó Chi Chương hiểu rõ tất cả những nguyên tắc đó chứ. Thế nhưng, so với người con trai cả luôn túc trực bên giường bệnh, dịu dàng tình cảm thì... Ông ta tự nhủ, mình hô phong hoán vũ ngần ấy năm, cuối cùng lại phát hiện ra, thì ra chỉ có đứa con trai ngoài giá thú mới thân thiết nhất với mình.
Có lần, Phó Chi Chương tình cờ nghe thấy, ngay cả Phó Vi Sơn cũng hỏi bác sĩ ở bên ngoài: "Ba tôi còn bao nhiêu thời gian?"
Ông ta nhìn chằm chằm lên trần nhà, thức trắng đêm. Mà dù sao thì các tế bào ung thư đã di căn đến gan và phổi, đau đớn khiến ông ta cũng khó có thể nghỉ ngơi đầy đủ.
Vài ngày sau, Phó Chi Chương triệu tập luật sư riêng của mình, sửa đổi di chúc về việc phân chia tài sản.
Nghe tin này, Phó Kim Trì quỳ xuống bên giường bệnh, cũng chẳng hề có chút dấu hiệu tham lam nào, chỉ có vẻ mặt lo lắng u buồn: "Con cần tiền để làm gì? Ba là người thân duy nhất còn lại của con, ba hồi phục sức khỏe quan trọng hơn bất cứ điều gì khác."
Phó Chi Chương vỗ nhẹ tay y: "Con là con trai ba, những gì phải thuộc về con, ba vẫn sẽ cho con. Nếu không thì ba sẽ không thể ra đi thanh thản được."
...
Ngồi đối diện Nghiêm Tử Thư, Phó Kim Trì gõ đũa lên mép bàn, nụ cười lạnh lùng tột độ: "Thật tiếc, Phó Chi Chương là kẻ đoản mệnh, mà vợ ông ta cũng đoản mệnh y hệt. Cãi nhau quá nửa cuộc đời, cuối cùng cả hai đều chết vì ung thư, tính ra cũng xứng đôi lắm."
Nghiêm Tử Thư hạ mắt xuống.
Nhưng công bằng mà nói, tay nghề của Phó Kim Trì quả thực rất xuất sắc.
Cuối tuần này, có vẻ như Phó Kim Trì hạ quyết tâm ở lì trong nhà anh. Sau đó, Phó Kim Trì thậm chí còn cho người giao thuốc tận nhà, cả thuốc uống và thuốc bôi, làm cho Nghiêm Tử Thư hơi bất lực: "Tôi chưa từng nghe nói đến chuyện tình một đêm nào lại diễn ra như thế này."
Phó Kim Trì hỏi vặn lại: "Sao nghe như cậu đã làm rất nhiều lần rồi ấy nhỉ?"
Nghiêm Tử Thư đáp: "Không cần phải thử tôi, tôi không có sở thích lăng nhăng."
Phó Kim Trì cười nói: "Tôi thấy cậu cũng đúng là người mới, chỉ giỏi nói thôi."
Nghiêm Tử Thư không muốn thảo luận chủ đề này với y nữa, tiếp tục thảo luận thì lại đến bước thăm dò ở bờ vực nguy hiểm.
Phó Kim Trì hỏi tiếp: "Cậu tự làm hay để tôi giúp?"
Nghiêm Tử Thư đành phải ngoan ngoãn chìa tay ra: "Cảm ơn, tôi có thể tự làm."
Anh thu mình trên sô pha, không thể phủ nhận rằng anh đang có phần bối rối, cảm thấy mình đã nhiều lần hạ thấp giới hạn, để cho Phó Kim Trì tự tung tự tác trong không gian riêng tư của mình. Nhưng mọi việc đã đến mức này, dùng bạo lực để đuổi đối phương đi dường như không cần thiết, mà cũng sẽ có vẻ rất giả tạo. Đây không phải là cảnh tượng mà anh đã tưởng tượng. Anh vốn dĩ cho rằng mối quan hệ của họ là trao đổi lợi ích, mỗi bên đều có lợi, sau đó phóng khoáng chia tay mà không lưu luyến gì.
Có điều Phó Kim Trì đã đúng về một điều, quả thực anh không có kinh nghiệm gì về tình một đêm để tham khảo. Lại càng không có khả năng và kinh nghiệm thiết lập một mối quan hệ lâu dài, ổn định và thân mật với bất kỳ ai.
Mặc dù được theo đuổi là chuyện thường tình đối với Nghiêm Tử Thư, nhưng hầu hết những người đó đều như thiêu thân lao vào lửa. Lý trí của anh quá cứng rắn, đến mức rất dễ làm tổn thương người khác. Người theo đuổi nhút nhát và yếu đuối thì bị sự thờ ơ của anh dọa lui, trong khi người quá tự tin và thô lỗ sẽ ngay lập tức khiến anh phản ứng mạnh đáp trả.
Chỉ có Phó Kim Trì, dường như không cần bất kỳ chỉ dẫn nào, y vẫn nắm bắt được mức độ vừa phải, nhẹ nhàng bước tới một bước.
Nhưng chỉ có vậy thôi.
Một cuộc điện thoại công việc đã kéo Nghiêm Tử Thư trở về thực tại.
Thật ra không phải là vấn đề quá cấp bách, chỉ vì người gọi biết rằng anh luôn mở máy 24/7 nên mới không kiêng dè. Và quả thật Nghiêm Tử Thư cũng chuyển đổi sang chế độ làm việc theo cách hết sức mượt mà, lập tức gọi thẳng cho các nhân viên liên quan, không biết áy náy vì đã phá hỏng ngày thứ bảy yên bình của người khác.
Anh lấy máy tính bảng ra khỏi ngăn kéo bị khóa, chuẩn bị xử lý tài liệu, đồng thời liếc nhìn người kia với vẻ muốn nói lại thôi. Ý nghĩa là bảo Phó Kim Trì thực sự nên tự giác biến khỏi đây đi. Trong thế giới của trợ lý Nghiêm, công việc luôn được đặt lên hàng đầu.
Vì anh thường xuyên làm phiền giấc ngủ của mọi người giữa đêm, có những nhân viên nghi ngờ hoặc thậm chí nguyền rủa anh không có đời sống t*nh d*c riêng tư. Bây giờ đã chứng minh được rằng dù có cũng không thể ngăn cản anh tăng ca.
Thấy vậy, Phó Kim Trì không nán lại nữa, ngoan ngoãn thay lại quần áo của mình hôm qua. Nhưng trước khi đi, y không quên ôm lấy Nghiêm Tử Thư, đòi giải thích lý do trước đó mình bị chặn.
"Cân nhắc đến việc tôi thường xuyên đăng nhập vào WeChat công việc trên máy tính công ty..." Nghiêm Tử Thư cũng liếc y: "Nếu sau này anh Phó còn định gửi cho tôi thêm bất kỳ tin nhắn nào có vẻ như đang quấy rối t*nh d*c, thì có lẽ cứ chặn anh vẫn an toàn hơn."
"Nhưng cách giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn mà." Giọng điệu của Phó Kim Trì dường như đang bất mãn.
Giải pháp của Nghiêm Tử Thư là đề xuất ứng dụng không lưu lại lịch sử trò chuyện mà anh thường dùng. Sau khi Phó Kim Trì tải ứng dụng ngay tại chỗ, đồng thời hứa sẽ không ngang nhiên quấy rối anh thông qua các kênh công việc nữa, tài khoản của y mới được xóa khỏi danh sách đen.
"À, đúng rồi, nói về chuyện công việc thì còn một việc nữa." Trước khi đi, Phó Kim Trì hình như nhớ ra điều gì, nói bâng quơ: "Làm gì cũng phải để lại lối thoát, sau này còn gặp lại nhau. Lần này cậu đe dọa Lý Trường An, sau đó tôi có đi xoa dịu hắn ta một chút. Con người Lý Trường An này nhỏ nhen, dù gì cũng phải cho hắn ta chút lợi lộc, tránh cho sau này hai người trả thù lẫn nhau, rồi lại thành kẻ thù không đội trời chung ở công ty."
Nghiêm Tử Thư nhướn mày: "Ồ? Xoa dịu thế nào?"
Phó Kim Trì thản nhiên nói: "Giúp người trong lúc khó khăn, tặng quà thì chọn theo sở thích, hắn ta đang thiếu tiền, tôi đành cho người mang cho hắn ta một tờ séc thôi."
Y không nói số tiền trên séc, nhưng Nghiêm Tử Thư cho rằng đó không phải là một khoản tiền nhỏ, vả lại mọi chuyện nghe có vẻ không đơn giản như vậy.
Quả nhiên, Phó Kim Trì lại ghé sát tai vào anh: "Hơn nữa, ông chủ sòng bạc bên Áo Thành kia chịu nể mặt tôi vài phần, tôi khó khăn lắm mới thuyết phục được người ta gia hạn trả nợ cho Lý Trường An thêm một thời gian, còn tăng hạn mức vay cho hắn ta nữa đấy. Vì vậy bây giờ hắn ta không cần phải vội vàng gom tiền rồi, chờ sau này tiền bạc rủng rỉnh thì từ từ trả nợ thôi."
Giọng điệu của y nhẹ bẫng như một tảng đá ném xuống hồ, lập tức khiến Nghiêm Tử Thư phải thầm chấn động: "Anh..."
Anh ngắm nhìn gương mặt cao quý đẹp đẽ của Phó Kim Trì, lắng nghe y dùng giọng điệu thản nhiên như thể đang nói "tôi làm vậy là tốt cho hắn ta" kể lại những gì mình đã làm cho thằng em họ hàng xa này, mà cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. E rằng chỉ có ma quỷ và trẻ ba tuổi mới tin Lý Trường An sẽ dùng tấm séc đó để trả nợ cờ bạc.
Biết rõ đối phương là một con bạc nghiện ngập đã mất hết lý trí mà vẫn ân cần cho gã một ít tiền, kéo dài cho gã một thời gian để trả nợ, thậm chí còn cho phép gã tiếp tục tích lũy nợ chip từ sòng bạc như trái cầu tuyết càng lăn càng lớn... Ai cũng biết sẽ không có hậu quả nào khác. Con bạc sẽ chỉ lao đầu vào cái bẫy, hân hoan hy vọng dùng số tiền này để "gỡ lại", cho đến khi lại hoàn toàn trắng tay, thua đến cả tim gan phèo phổi, thua đến mẩu nội tạng cuối cùng trên cơ thể, rơi từ vực sâu xuống một vực sâu còn tăm tối hơn.
Mà Phó Kim Trì thực ra không làm gì sai cả. Tính ra thì y còn là một ân nhân đã tốt bụng giúp đỡ Lý Trường An, tạm thời giải quyết khó khăn tài chính cho gã.
Vậy là Phó Kim Trì cười hỏi: "Tôi có vấn đề gì à?"
Y giơ tay lên, nghịch những lọn tóc đen bên thái dương của Nghiêm Tử Thư. Là chính kẻ đó lựa chọn lao xuống địa ngục, Phó Kim Trì chỉ thờ ơ mỉm cười, vươn tay đẩy nhẹ một cái thôi mà.
Chưa bao giờ Nghiêm Tử Thư lại cảm nhận rõ ràng chân thực rằng Phó Kim Trì thực sự căm ghét những người này đến thế như giây phút này. Y thực sự muốn thấy bọn họ chết. Đó là ác ý thuần túy.
Im lặng hồi lâu, Nghiêm Tử Thư thở dài như cảm thán. Thôi bỏ đi, chuyện đó thì liên quan gì đến anh chứ. Có khi lúc này bản thân Lý Trường An đang rất hài lòng, không phải sao?
Nghiêm Tử Thư đầu óc tỉnh táo, thậm chí còn ngay lập tức nghĩ đến việc nếu như Phó Kim Trì đã "hào phóng giúp đỡ", bây giờ Lý Trường An không chỉ giải quyết được vấn đề trước mắt là bị đòi nợ, mà còn có thêm một khoản tiền bất ngờ để gã có thể tiếp tục đánh bạc. Trong ngắn hạn, dù về mặt cảm xúc hay tài chính, gã hầu như không có lý do gì để quay lại công ty đối đầu với anh.
Quan trọng hơn, những lời cảnh cáo bóng gió trước đó của Nghiêm Tử Thư trước mặt chị Lý chắc chắn đã khơi dậy lòng nghi ngờ của chị ta. Đây là một nước cờ mạo hiểm. Nếu ngay lúc này mà bí mật về khoản nợ cờ bạc gần trăm triệu tệ của Lý Trường An không che giấu được nữa, sau đó bại lộ, hai bên lao vào cấu xé nhau thì rõ ràng Nghiêm Tử Thư chính là ngòi nổ châm ngọn lửa xung đột quá lộ liễu.
May mắn thay, thời điểm Lý Trường An tiêu sạch tấm séc mà Phó Kim Trì đưa cho, hoặc thậm chí khoản nợ cờ bạc 100 triệu tăng lên thành 300 triệu hay 500 triệu, có vẻ không thể đến trong một sớm một chiều được. Ắt hẳn sòng bạc sẽ dụ dỗ được gã thêm một thời gian nữa. Chờ đến sau nửa năm một năm nữa, xung đột bùng phát trở lại, mục tiêu lớn nhất sẽ không còn là Nghiêm Tử Thư. Ngay cả khi chị Lý nhớ lại chuyện này, trong tay chị ta có thể sẽ có thêm nhiều bằng chứng mới, những việc Nghiêm Tử Thư đã làm sẽ bị giảm nhẹ tác động sau khoảng thời gian chênh lệch này.
Trong trường hợp đó, cái gọi là "xoa dịu" của Phó Kim Trì quả thật đáng để anh cảm ơn một lần nữa. Anh suýt phải bật cười, chuyện này rốt cuộc là sao, hai bên đều là nhân vật phản diện, nên đã định sẵn là phải cấu kết với nhau làm chuyện xấu à?
Nghiêm Tử Thư mỉm cười với y: "Không có gì, tôi chỉ đang cảm thán anh Phó thật là hào phóng rộng lượng, trọng tình trọng nghĩa, tình anh em như thể tay chân thôi."
Phó Kim Trì ôn hòa đáp: "Tử Thư, cậu rất thông minh. Thảo nào tôi thích cậu."
Nói xong, Phó Kim Trì hôn tạm biệt anh.
*
Tập đoàn Anh Hạn.
Khác với những nhân viên độc thân chỉ phải nuôi một mình mình, không hài lòng với công việc thì có thể nhảy việc bất cứ lúc nào, kiểu đàn ông đã bước vào tuổi trung niên, đã lập gia đình, đã có vài thành công trong sự nghiệp trong mắt người ngoài như Trương Viêm tuyệt đối không dám tùy tiện từ bỏ công việc. Nói thẳng ra, dù không có Lý Trường An hậu thuẫn, dù bị Nghiêm Tử Thư đè đầu cưỡi cổ "tác oai tác quái"... gã cũng không dám bỏ việc chỉ vì nóng giận.
Bởi dù sao thì trong xã hội ngày nay, một gia đình trung lưu tưởng chừng như hào nhoáng và hạnh phúc có thể sụp đổ như lâu đài cát chỉ trong vòng hai tháng nếu nguồn thu nhập bị gián đoạn. Chỉ cần nghĩ đến khoản trả góp hàng tháng cho căn nhà nằm gần trường học, khoản vay mua xe BMW, chi phí cho trường mẫu giáo quốc tế và các lớp đào tạo chuyên sâu của con trai, cùng các hóa đơn thẻ tín dụng cần phải thanh toán thôi cũng biết, ngày nào Trương Viêm còn chưa đột tử thì ngày đó gã sẽ phải nghiến răng chịu đựng, tiếp tục đi làm.
Trương Viêm thật ra cũng không biết rõ lý do tại sao Lý Trường An đột nhiên trở mặt rút lui, gã cũng không thể đi hỏi thẳng cho rõ ràng. Chỉ là đột nhiên một ngày nọ, Lý Trường An sa sầm mặt đi dặn dò gã tạm thời dừng tay, quan sát một thời gian. Rồi sau đó lại rất đột ngột, vị phó tổng trước đó còn đang nổi cơn thịnh nộ đập phá lung tung trong văn phòng bỗng dưng thay đổi 180 độ, chân bước trên đường cũng như lướt trên mây.
Dựa trên một vài manh mối, gã hơi nghi ngờ là Nghiêm Tử Thư đã hối lộ cho Lý Trường An một khoản tiền lớn, nhưng mà lại không phải thế. Vậy thì phải có lợi ích lớn đến bao nhiêu mới có thể khiến Lý Trường An từ bỏ cả lập trường ban đầu của mình? Ngay cả khi giả thuyết này là đúng, một dự án của công ty có thực sự đáng để Nghiêm Tử Thư phải bỏ ra nhiều như vậy không? Những món lợi có thể lọt vào mắt Lý Trường An... cộng hết lương thưởng hàng năm của Nghiêm Tử Thư lại cũng không đủ.
Trương Viêm hiện giờ chưa có câu trả lời chính xác cho câu hỏi này. Vì giờ đây gã cũng khó mà liên lạc được với chính Lý Trường An.
Thật ra là vì Lý Trường An nóng lòng muốn đến Áo Thành "lật ngược tình thế", mà tất nhiên là phải bí mật đi, tung tích của gã không thể để lộ cho quá nhiều người biết. Gã bịa ra một lý do nào đó rồi lại biến mất khỏi công ty trong một thời gian dài.
Không còn ai bao che cho Trương Viêm, Nghiêm Tử Thư muốn trị gã thì quá đơn giản. Là phó tổng giám đốc, Lý Trường An đã nhận hối lộ khá nhiều, Trương Viêm khó mà không được chia một phần. Chọn bất kỳ cái nào cũng đều là điểm yếu sẵn có.
Đối với người không thuộc cơ quan nhà nước, nhận hối lộ bất kỳ khoản tiền nào vượt quá 60.000 tệ đều được coi là khoản tiền lớn. Chỉ cần 60.000, con số này rất dễ đạt được. Nếu vụ án bị khởi tố, thủ phạm có thể phải đối mặt với án tù hoặc cải tạo không giam giữ lên đến năm năm. Dĩ nhiên, số năm tù không phải là điều quan trọng nhất, nếu Trương Viêm dám để lại tiền án tiền sự, con trai gã sau này đừng mơ được thi tuyển công chức.
Nghiêm Tử Thư tin rằng là đồng nghiệp, anh không cần phải lạnh lùng tàn nhẫn đẩy Trương Viêm vào đường cùng. Nhưng phải làm cho gã nhớ rằng mình thoát được là vì anh nhân hậu bao dung, tạm tha cho gã.
Quản lý chính Nghiêm Tử Thư bèn gọi Trương Viêm lên tâm sự. Hai người đóng cửa trong phòng họp suốt cả buổi chiều, Trương Viêm liên tục dùng tay áo lau mồ hôi không hề tồn tại trên trán.
"Quản lý Trương, anh cũng biết dự án của chúng ta đã chậm tiến độ khá nhiều rồi, đây chính là lúc chúng ta phải cùng nhau chung tay vượt qua khó khăn." Nghiêm Tử Thư nói: "Từ giờ trở đi, hai chúng ta cần nỗ lực hơn nữa, đừng quá để tâm chuyện được mất, anh thấy sao?"
Mặt Trương Viêm giật giật: "Ha ha, đúng vậy, cống hiến hết mình cho công ty là trách nhiệm không thể chối cãi của chúng ta!"
Nghiêm Tử Thư vẫn bình tĩnh đáp: "Tôi nói chỉ vì lịch sự thôi, thật ra trách nhiệm chính vẫn thuộc về anh."
"..."
Trương Viêm thầm rủa trong lòng, nhưng không dám công khai trở mặt với anh. Xét cho cùng trong lúc này, chỉ có Nghiêm Tử Thư mới có quyền mắng gã. Khi cả hai xuất hiện trở lại trước mặt các nhân viên, họ vẫn cư xử như anh em thân thiết.
Nói đi thì phải nói lại, Trương Viêm có thể thông đồng với quản lý Khúc để đạt được một thỏa thuận khác, quả thật là vì đã hứa trả tiền hoa hồng cho bên kia.
Nghiêm Tử Thư không có ý định đào sâu hơn vào vấn đề tiền hoa hồng này, bởi lẽ nước trong quá thì chẳng có cá, đã hứa cho rồi lại đòi về thì sẽ ép đối phương phải nóng giận, có thể khiến thỏa thuận đổ vỡ. Đó không phải là giải pháp tối ưu cho cá nhân anh.
Điều tốt là tiền hoa hồng do Trương Viêm hứa trả cho bên kia, nên dù sau này không may có bị phát hiện trong quá trình kiểm toán đi chăng nữa... Việc đó có liên quan gì đến Nghiêm Tử Thư kia chứ. Chừng nào Nghiêm Tử Thư còn khăng khăng rằng mình "không biết", thì cùng lắm chỉ phải chịu trách nhiệm về "sơ xuất trong giám sát" thôi. Sơ suất hay không sơ suất gì đó cũng chẳng sao, có khi cốt truyện đã kết thúc từ lâu rồi, anh chẳng ở lại Anh Hạn mãi được. Người ta nói "chết rồi thì quan tâm đến đại hồng thủy làm gì".
Nhưng nếu bên kia đã nhận những lợi ích đó thì phải làm theo ý của anh. Trong một khoảng thời gian sau đó, anh vẫn chỉ ép Trương Viêm đi đàm phán với bên ngân hàng Đông Vân, ký hợp đồng theo khuôn khổ hợp tác ban đầu. Không cần biết Trương Viêm lén lút thương lượng với quản lý Khúc hay đi tìm hắn ta lăn lộn ăn vạ, anh chỉ quan tâm đến kết quả cuối cùng. Nghiêm Tử Thư không chấp nhận cái cớ "không thể làm được".
Mỗi lần Trương Viên báo cáo công việc cho anh xong là lại phải nhẩm đi nhẩm lại câu chửi dài ba chữ quốc hồn quốc túy vài lần. Tuy trước đó Phó Vi Sơn đã mở miệng vàng chấp thuận cho Trương Viêm được phép báo cáo trực tiếp với tổng giám đốc, nhưng bây giờ sao gã dám làm chứ?
Chỉ có Ben cảm thấy phần nào an ủi là... dường như hắn không còn là người duy nhất bị bóc lột trong nhóm dự án nữa.
Trương Viêm không còn dám công khai phá hoại dự án, quản lý chính lại là Ông hoàng cạnh tranh, dự án đột nhiên như một cỗ xe ngựa được lắp thêm động cơ, lao về phía trước với tốc độ chóng mặt. Tóm lại, tiến độ trong giai đoạn đầu quả thực đã bị chậm lại, nhưng với phong cách của Nghiêm Tử Thư, chậm bao nhiêu thì phải bù đắp lại bấy nhiêu. Mặc dù anh không mong đợi mọi nhân viên đều phải cúc cung tận tụy, nhưng chỉ cần là những người ở vị trí quan trọng nằm trong tầm mắt anh thì không có ai dám lười biếng.
Nhất là kẻ đã tráo đổi tài liệu trước đó được chú ý đặc biệt, những người khác còn tăng ca 12 giờ × 6 ngày, riêng hắn ta thì sắp bị ép phải làm 24/7 luôn rồi.
Trương Viêm đã hứa sẽ cho con trai đi công viên giải trí, nhưng suốt mùa hè không có thời gian thực hiện. Gần cuối kỳ nghỉ hè, đến sinh nhật con trai gã, thằng bé nài nỉ cha dành thời gian ăn mừng với mình, gã không còn cách nào khác, đành tiền trảm hậu tấu nộp đơn xin nghỉ phép. Nào ngờ nhìn lại thì vẫn bị phòng nhân sự từ chối, lý do là Nghiêm Tử Thư đã đưa cho họ một danh sách, dặn rằng tất cả những người trong đó xin nghỉ phép thì phải được anh chấp thuận trước.
Trương Viêm không thể chịu đựng thêm nữa, bèn tìm Nghiêm Tử Thư, chỉ vào mũi anh mà hỏi: "Ai mà chẳng có con? Anh không thể thông cảm một chút được sao?"
"Tôi không có." Nghiêm Tử Thư không thèm ngẩng đầu lên, đáp: "Nếu anh có thể hoàn thành nhiệm vụ thì cứ đi. Nhưng anh đã hoàn thành chưa?"
Trương Viêm tức hộc máu.
*
Nhưng người bực bội không chỉ có một mình Trương Viêm.
Anh Phó vẫn luôn bề ngoài thơn thớt nói cười, bên trong nham hiểm giết người không dao, dạo này trông không được vui vẻ cho lắm.
Khoảng thời gian trước y thành công hái được đóa hoa lạnh lùng trên đỉnh núi, Phó Kim Trì đắc ý vô cùng. Vậy mà vừa xong chuyện thì mọi thứ lại trở về như ban đầu, y thậm chí không thể bắt được người chứ đừng nói đến chuyện tán tỉnh, hỏi một cái là thấy đang bận tăng ca ở công ty. Có lẽ tăng ca là hoạt động hiệu quả nhất giúp con người "thoát khỏi d*c v*ng trần tục", có một không hai.
Đêm hôm đó, dưới ánh đèn đường mờ ảo, Nghiêm Tử Thư nhìn y rồi ném ra một câu "cho phép anh làm khách một lần" nhẹ tênh. Dĩ nhiên, đó là cách nói tán tỉnh. Phó Kim Trì bây giờ mới phát hiện ra trọng điểm của câu này không phải là "làm khách", mà là "một lần". Thực sự chỉ là một khoảnh khắc h**n ** thoáng qua.
Tuy nhiên, nếu Phó Kim Trì dễ dàng bỏ cuộc như vậy thì y sẽ không còn là Phó Kim Trì rồi.
---
Tác giả nhắn gửi:
Phó Kim Trì: Định nghĩa lại "tình anh em như thể tay chân".
Người dịch:
Anh Phó có nhiều bí mật lắm á, cuộc đời ảnh cũng drama máu chóa chứ chẳng phải chơi, ấy là còn chưa kể tính cách và mưu đồ xứng danh boss phản diện nữa chứ =))