Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 2
Phó Kim Trì, đứa con ngoài giá thú có địa vị rất khó nói của nhà họ Phó.
Nhà họ Phó là danh gia vọng tộc trăm năm, có truyền thống lâu đời, sản nghiệp khổng lồ trải khắp thiên hạ, quan hệ thân tộc đan xen phức tạp.
Cha của Phó Vi Sơn - Phó Chi Chương - là một người có năng lực, đã vượt qua khá nhiều thăng trầm trong quá trình lên nắm quyền, trị cho mấy lão già rục rịch thèm khát trong gia tộc phải ngoan ngoãn cúi đầu. Nhờ đó, Phó Vi Sơn đứng sau ông ta mới đủ tư cách để đúng lý hợp tình kế thừa nhà họ Phó.
Nhưng ông ta cũng để lại cho Phó Vi Sơn một rắc rối: người anh trai cùng cha khác mẹ.
Người mẹ quá cố của Phó Vi Sơn là bà chủ danh chính ngôn thuận trong nhà, còn mẹ của Phó Kim Trì lại chỉ là ca nữ ở hộp đêm của nhà họ Phó. Về cơ bản, địa vị của hai người này chênh lệch một trời một vực. Thế nhưng trước khi người vợ hợp pháp sinh được con, Phó Chi Chương và ca nữ kia đã sinh ra và nuôi dưỡng một người con trai trước. Có lẽ trong lòng ông ta, sau cùng vẫn thấy bà khác biệt so với những người khác.
Gia tộc lớn, kinh doanh phát đạt, thì thị phi cũng nhiều. Nhà họ Phó chưa bao giờ thiếu con ngoài giá thú, nhưng được nhận về lại không có bao nhiêu. Vậy mà Phó Chi Chương chẳng những nhận đứa con trai này về nhận tổ quy tông sau khi ca nữ qua đời, mà còn đặt cho Phó Kim Trì một cái tên như thế, "cá vàng há phải vật trong ao, hễ gặp gió mây ắt thành rồng".
Rất đáng ngưỡng mộ.
Bà Phó giận suýt chết có lẽ không chỉ vì chồng có đứa con ngoài giá thú, mà còn vì cái tên của Phó Kim Trì.
Tất nhiên bây giờ đã không ai biết ông Phó nghĩ gì nữa.
Có người từng nghi ngờ Phó Chi Chương muốn đưa đứa con ngoài giá thú này lên nắm quyền. Nhưng về sau, mặc dù sản nghiệp lớn như thế, ông ta cũng chỉ giao cho Phó Kim Trì quản lý vài nhà hàng và doanh nghiệp giải trí, bao gồm cả hộp đêm nơi mẹ y từng làm việc khi còn trẻ. Mà Phó Vi Sơn suy cho cùng vẫn là người thừa kế chính thống.
Trước đây, Phó Kim Trì luôn tỏ ra mình vô hại. Y thích cưỡi ngựa, thích khiêu vũ, say mê người đẹp, đắm mình vào rượu chè và tình ái, hệt như một tên phá gia chi tử chỉ biết ăn chơi điển hình.
Nhưng bà Phó vẫn hận y, cũng kiêng dè y. Đặc biệt sau khi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, bà ta như phát điên lên, tìm đủ mọi cách đày Phó Kim Trì đến Cảng Thành.
Cho đến năm ngoái khi bà Phó chết, thực hiện triệt để lời thề sống không chung chăn, chết không cùng huyệt với Phó Chi Chương, bia mộ của đôi vợ chồng oan gia cách nhau thật xa, Phó Kim Trì mới quay lại mảnh đất Đông Thành này. Những người khác không có lý do gì để ngăn cản, xét cho cùng thì y cũng là cậu cả Phó được Phó Chi Chương công nhận.
Nghiêm Tử Thư đáp: "Anh Phó thật hài hước, tôi nghe danh đã lâu."
Phó Kim Trì mê chơi, nhưng cũng lịch lãm, thấy anh bốn lạng bạt ngàn cân thì lùi lại một bước, không tiếp tục đeo bám.
Helen thở phào.
Sau khi Nghiêm Tử Thư thông báo, Phó Kim Trì vào văn phòng của Phó Vi Sơn, hai anh em đóng cửa lại nói chuyện.
Nghiêm Tử Thư không quan tâm nội dung câu chuyện, là khiêu khích hay tuyên chiến đều không quan trọng. Chỉ cần bọn họ không thực sự đánh nhau thì anh không cần phải vào can. Anh thậm chí còn rảnh rỗi liếc nhìn về phía ban thư ký một cái, nhưng không thấy Kỷ Thần.
Nếu không phải đã biết trước, ai có thể ngờ rằng thứ mà sau này cậu cả Phó tưởng chừng dã tâm bừng bừng quay ra tranh giành với cậu hai Phó Vi Sơn chỉ có một phần nhỏ là gia sản, còn phần nhiều phải đánh nhau vỡ đầu chảy máu để giành lại là một người đàn ông?
Nghĩ đến khuôn mặt ngây thơ trắng trẻo của Kỷ Thần, Nghiêm Tử Thư lẳng lặng đổi chữ "đàn ông" thành "cậu trai".
Anh biết rằng sau này, khi Phó Vi Sơn dần yêu Kỷ Thần thì Phó Kim Trì cũng sẽ có hứng thú với Kỷ Thần. Có lẽ mục đích ban đầu là để làm nhục Phó Vi Sơn, nên Phó Kim Trì tiếp cận Kỷ Thần, tán tỉnh Kỷ Thần, dụ dỗ Kỷ Thần, cho đến khi thợ săn rơi vào bẫy của chính mình, bị tình yêu giam cầm. Nhưng đó là chuyện của tương lai.
Công việc của văn phòng tổng giám đốc ngày nào cũng rất bận rộn. Sau khi Phó Kim Trì đi, Nghiêm Tử Thư cũng lười suy nghĩ.
*
Sau giờ nghỉ trưa, một phòng kinh doanh nộp lên đống tài liệu cần ký.
Trưởng ban thư ký Helen bảo Kỷ Thần sắp xếp lại, mang sang cho Nghiêm Tử Thư xác nhận, nếu không có vấn đề gì thì trình cho Phó Vi Sơn ký. Nhưng Nghiêm Tử Thư vừa liếc qua đã thấy toàn là vấn đề.
Có rất nhiều tài liệu cần phải ký, do nhiều người khác nhau phụ trách, có vẻ như tích tụ được một thời gian rồi. Trong đó bao gồm các đề nghị thanh toán, hợp đồng, báo cáo và đề án, tất cả xếp chồng lên nhau hết sức lộn xộn, như chưa từng được phân loại đàng hoàng.
Nhìn Kỷ Thần đứng hiên ngang trước bàn làm việc của mình, Nghiêm Tử Thư thấy hơi đau đầu. Làm khó Kỷ Thần trong công việc à? Anh lau kính rồi đeo lại, thậm chí còn cảm thấy chính cậu ta đang làm khó mình. Kể cả khi cốt truyện không yêu cầu anh phải gây khó dễ cho Kỷ Thần, nếu ở thế giới trước kia, phòng hành chính mà dám mang thứ như vậy đến, anh nhất định sẽ mắng cho một trận không thương tiếc rồi trả lại hết.
Nghiêm Tử Thư kiên nhẫn lấy một chồng giấy từ trong tập hồ sơ ra, bày ra bàn trước mặt Kỷ Thần. Văn phòng tổng giám đốc là một phòng đôi, Phó Vi Sơn ở bên trong, Nghiêm Tử Thư ở bên ngoài, ngăn cách bằng vách kính mờ. Để tránh làm phiền người bên trong, Nghiêm Tử Thư hạ giọng xuống. Chất giọng trầm ấm nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền.
"Tôi sẽ giải thích từng mục một. Đầu tiên, cậu là thực tập sinh mới, có thể không biết rõ các phòng ban của công ty, không thể trách cậu, nhưng tôi hy vọng cậu sẽ thể hiện thái độ nghiêm túc. Sắp xếp các tài liệu để cấp trên ký là phải xếp những cái cùng loại vào với nhau, đây là kỹ năng cơ bản của bất kỳ thư ký nào, chứ không phải là người khác ném cho cậu như thế nào, cậu lại ném cho cấp trên y nguyên như một đống rác thế này."
Kỷ Thần lại đỏ mặt, cúi đầu "ừm" một tiếng.
"Thứ hai, cậu không phải chịu trách nhiệm về các tài liệu trình lên cấp trên ký, nhưng ít nhất cậu nên kiểm tra cơ bản. Hai đề nghị thanh toán này, số liệu bằng số và bằng chữ thậm chí còn không khớp, tệp đính kèm, sai, mẫu phê duyệt, cũng sai. Đây chỉ là lỗi sai cơ bản nhất, không cần bất kỳ kiến thức chuyên môn nào cũng có thể phát hiện. Tôi sẽ bảo Helen làm việc lại với người phụ trách sau, nhưng lần sau tôi hy vọng cậu học cách tự mình giám sát mọi việc."
Kỷ Thần lại "ừm" một tiếng, ngón tay xoắn lại với nhau như bánh quai chèo.
"Thứ ba, bản đề án cập nhật các quy trình quy định này chắc là của bộ phận của cậu trình lên cùng, ai viết nó?"
"À, chuyện đó... Ben bảo em viết."
Nghiêm Tử Thư nghe xong là hiểu ngay, xem ra là Ben lười biếng, đẩy việc cho người mới, vì vốn dĩ đây là việc của Ben. Nhưng không quan trọng, anh vốn cũng chỉ đóng vai một cái bia đỡ đạn độc ác gây khó dễ cho Kỷ Thần, chứ không phải là Bao Thanh Thiên hiểu tận chân tơ kẽ tóc.
"Tôi chưa bao giờ thấy thứ gì có nhiều lỗi đến thế." Những ngón tay thon dài gõ nhẹ vào tờ giấy, nhưng lời anh nói cũng là sự thật. "Một cái đề án trình lên xem xét trong cuộc họp, thật ra khó đến mức nào? Tôi không hiểu sao các cậu có thể viết thành ra thế này. Mời cậu mang về, dù là Ben viết hay cậu viết, làm lại đi. Lần này tôi sẽ coi như không thấy gì cả."
Dưới ánh nhìn dò xét lạnh nhạt của Nghiêm Tử Thư, sắc mặt Kỷ Thần từ đỏ chuyển sang trắng. Cậu ta như một học sinh tiểu học bị giáo viên phê bình vì thi không đạt, lấy hết can đảm hỏi: "Vậy... anh có thể dạy em cách viết không?"
"Xin lỗi, tôi không thể. Đây là điểm thứ tư." Nghiêm Tử Thư đáp: "Không hiểu thì hỏi là việc tốt, nhưng đây là công ty, không phải trường học, tôi chỉ ra vấn đề của cậu thay Helen không có nghĩa là tôi có thời gian hướng dẫn cậu cách làm từng việc nhỏ."
Anh dường như đang cố gắng hết sức để kiềm chế sự hà khắc của mình: "Cậu nên biết, rõ ràng có rất nhiều tài liệu để tham khảo trong các ổ đĩa dùng chung của hệ thống văn phòng, có lẽ cậu thậm chí còn chưa xem qua, hoặc có lẽ cậu không hiểu, dù sao đi nữa, ít nhất cậu cũng nên tham khảo ý kiến cấp trên trực tiếp, thay vì tùy tiện lãng phí thời gian của bất cứ một người nào khác. Tiểu Kỷ, suy nghĩ kỹ trước khi làm gì, được chứ?"
"Được rồi... Em hiểu rồi." Kỷ Thần bị ngầm chế giễu là không có đầu óc, chỉ biết cúi đầu.
"Được rồi, cậu có thể đi rồi."
Qua điện thoại nội bộ, Helen liên tục xin lỗi: "Đúng, phải, trợ lý Nghiêm, là lỗi của tôi không theo dõi sát sao. Thực tập sinh lần trước lanh lợi nhanh trí, được giao nhiệm vụ là biết xử lý rất tỉ mỉ, nên tôi đã quen buông lỏng. Còn Kỷ Thần này, xem ra là hơi chậm hiểu, phải dạy từng bước một... Không, đó không phải là cái cớ, tôi sẽ cho người hướng dẫn kỹ hơn, sẽ không có lần sau đâu..."
Nghiêm Tử Thư nghĩ, nói sai rồi, chắc sẽ còn rất nhiều cái lần sau nữa.
Sau khi cúp máy, Helen cũng muốn thở dài: Đều là sinh viên đại học được phỏng vấn tuyển vào, tại sao năng lực lại không đồng đều như vậy?
Tập tài liệu dày cộp được giao cho Amy sắp xếp, cô làm rất nhanh mà lại chính xác, để không lỡ thời gian trình cho Phó Vi Sơn ký.
Suốt cả buổi chiều này, Kỷ Thần chỉ có một nhiệm vụ duy nhất, viết lại đề án theo mẫu có sẵn. Helen chỉ muốn tìm cho cậu ta một việc gì đó để làm, rèn luyện thôi cũng được, làm chậm thôi cũng không sao. Nhưng cậu ta vẫn không thể hoàn thành nhẹ nhàng, bản thảo liên tục bị từ chối, khiến cậu ta lo lắng toát mồ hôi.
Ben hả hê chế giễu Kỷ Thần, nói rằng ai không hiểu có khi lại tưởng cậu ta đang viết một kế hoạch kinh doanh liên quan đến sự sống còn của công ty.
Sửa đi sửa lại nhiều lần, đã quá giờ tan làm, cuối cùng Helen cũng gật đầu: "Gửi cho tôi đi. Ngày mai tôi sẽ đích thân trình cho tổng giám đốc." Cô cầm lấy túi xách, mặc chiếc áo khoác mỏng vào chuẩn bị về nhà, mọi người đã tan làm cả rồi.
Kỷ Thần đồng ý. Nhưng trong lòng cậu ta dường như có một ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy, một mong muốn làm gì đó để chứng tỏ bản thân. Bước ra khỏi ban thư ký, thấy đèn ở văn phòng tổng giám đốc gần trong gang tấc vẫn sáng, Kỷ Thần dừng lại, đứng một lát rồi kiên quyết quay trở lại.
Sau đó, Kỷ Thần cầm tờ đề án đã xin ra, lấy hết can đảm đẩy cửa bước vào. Thế nhưng Nghiêm Tử Thư không có mặt ở chỗ của anh. Cậu ta do dự, liếc trái liếc phải. Đúng lúc đó, giọng của Phó Vi Sơn vọng ra từ phòng trong: "Nghiêm Tử Thư, lại đây một lát."
Kỷ Thần vội vàng đi tới: "Sếp Phó, trợ lý Nghiêm không ở bên ngoài."
Phó Vi Sơn quả nhiên là không nhớ cuộc gặp gỡ ngắn ngủi sáng hôm đó: "Cậu là ai? Làm sao vào đây được?"
Kỷ Thần hơi căng thẳng, ngượng ngùng cười: "Em tên Kỷ Thần, là thực tập sinh mới ở ban thư ký."
Nụ cười của cậu ta, gợi nhớ đến ai đó, khiến Phó Vi Sơn sững sờ trong giây lát, gã đứng bật dậy: "Cậu..."
"Sếp Phó, anh, anh sao vậy?"
"Không, không có gì."
Phó Vi Sơn lấy lại bình tĩnh sau một thoáng thất thố. Gã ngồi xuống, lấy lại phong thái lịch sự hoàn hảo: "Nếu đã là thực tập sinh, sao còn chưa về, tăng ca?"
Kỷ Thần gật đầu, lại nói: "Em chỉ không ngờ anh cũng phải tăng ca, thì ra làm lãnh đạo lại vất vả đến vậy."
Phó Vi Sơn cong khóe môi: "Là người quản lý công ty, tất nhiên phải nỗ lực hơn người khác."
Kỷ Thần dường như hiểu ra, "ồ" một tiếng, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.
Phản ứng của cậu ta rất dễ lấy lòng đàn ông. Nụ cười của Phó Vi Sơn càng sâu hơn.
Sau đó Phó Vi Sơn lại trò chuyện thân mật với Kỷ Thần về vài chủ đề. Ba phút sau, Nghiêm Tử Thư đi nghe điện thoại xong quay về, Phó Vi Sơn bảo anh đặt bàn. Địa điểm là một nhà hàng Pháp có biểu diễn Opera, một bữa ăn đúng nghĩa sẽ có giá bình quân đầu người khoảng 4.000 tệ hoặc hơn.
Nghiêm Tử Thư biết rõ như thế là vì thỉnh thoảng anh vẫn đặt chỗ ngồi đôi cho Phó Vi Sơn và đủ loại nam nữ khác nhau ở đó, tất cả đều là người tình của gã. Nhà hàng vẫn còn lưu trữ rượu vang đỏ mà Phó Vi Sơn mở lần trước.
"Vẫn như mọi khi à?"
"Tất nhiên."
Kỷ Thần nghe họ nói chuyện mà chẳng hiểu ra sao.
Phó Vi Sơn nói: "Đã tăng ca muộn thế này rồi, sếp nên mời nhân viên đi ăn một bữa. Cậu nói có phải không?"
---
Tác giả nhắn gửi:
Cá vàng há phải vật trong ao, hễ gặp gió mây ắt thành rồng. Nguồn mà tôi tìm được là từ tiểu thuyết thời nhà Thanh "Thuyết Nhạc toàn truyện".
Người dịch:
Tại Việt Nam, "Thuyết Nhạc toàn truyện" được xuất bản dưới tên gọi "Nhạc Phi diễn nghĩa".
Cá vàng (kim lân) là gọi chung cá có vảy vàng thôi, không phải con cá vàng cảnh người ta nuôi.
Anh Nghiêm thật sự không cần làm khó gì Kỷ Thần đâu, chỉ cần yêu cầu như với người bình thường có thường thức xã hội bình thường thôi là anh đóng tròn vai rồi =))
Bộ này có drama không? Có. Nhưng là drama kiểu ba xu cũ rích thường thấy trong mấy bộ cả ngôn tình lẫn đam mỹ của tra công Phó Vi Sơn và tiện thụ Kỷ Thần đồ đó =))