Trẻ Khóc - Superpanda

Chương 9: Sinh ba (5)

Trước Tiếp

Thời gian sau đó, Ứng Tiếu bận rộn với việc gửi luận văn. Sau một hồi bàn bạc nâng lên đặt xuống với Trưởng khoa, họ quyết định không vì mục tiêu xét duyệt chức Phó Trưởng khoa mà hạ thấp tiêu chuẩn chọn tạp chí. Cứ đánh liều gửi cho một tạp chí danh giá trước, nếu bị từ chối thì mới lùi bước nộp cho những nơi "chắc cú" hơn.

Vài ngày sau, luận văn của Ứng Tiếu và Hình Thiên Tài đã lọt qua vòng sơ duyệt, bước vào giai đoạn phản biện độc lập. Ứng Tiếu bắt đầu chuỗi ngày ăn ngủ không yên chờ đợi phản hồi.

Liệu sẽ là yêu cầu chỉnh sửa để đăng bài? Chỉnh sửa rồi duyệt lại? Hay là bị đánh trượt thẳng thừng đây?

Haiz, thôi đành chờ vậy.

Trong thời gian này, Ứng Tiếu cũng đã kéo Mục Tế Sinh và Tiêu Thất Thất quay lại chỗ Tôn Hồng thêm một chuyến, nhưng chị ta đã dọn đi từ đời nào. Cô thử gọi vào số điện thoại của hai vợ chồng nhưng kết quả vẫn như cũ, chẳng giải quyết được vấn đề thực chất nào.

...

Cuối tuần, một chuyện đau đầu khác lại ập đến với Ứng Tiếu.

Cô chủ nhà gõ cửa "cốc cốc", lộ vẻ mặt áy náy: "Tiếu Tiếu à, dì có chuyện này muốn bàn với cháu..."

"???" Ứng Tiếu vội đáp: "Dì cứ nói đi ạ?"

"Ừm." Cô chủ nhà trạc ngũ tuần ngập ngừng: "Cháu thuê nhà này từ tháng 6 nhỉ? Thấm thoắt cũng được mấy năm rồi."

"Vâng ạ." Ứng Tiếu dọn đến đây từ dạo mới tốt nghiệp Tiến sĩ. Nhà hơi xa bệnh viện, hồi đó cô chẳng có nhiều tiền, nhưng vài năm nay khấm khá hơn lại sinh bệnh lười, chẳng buồn chuyển nhà chuyển cửa, cứ dây dưa mãi. Gần đây cô mới nảy sinh ý định mua xe cũng chính vì quãng đường đi làm hơi xa.

"Năm sau dì không cho thuê nữa đâu." Cô chủ nhà giải thích, "Dịp Tết vừa rồi con trai dì đi xem mắt một cô bé ưng ý lắm, hai đứa tính đến kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 1/10 này là tổ chức đám cưới."

"Nhanh thật đấy..." Ứng Tiếu thầm cảm thán.

"Nên là..." Cô chủ nhà chốt lại: "Cháu cứ ở nốt đến hết tháng 5 cho tròn năm nhé, trong tháng này tranh thủ tìm nhà mới đi cháu. Dì định tháng 6 sẽ bắt đầu sửa sang lại nhà cửa, để khử mùi khoảng ba tháng, cưới xong là hai đứa nó dọn về đây ở luôn."

Thôi được rồi, Ứng Tiếu hiểu vấn đề rồi: "Vâng, thế cũng được ạ."

"Làm phiền cháu quá!"

...

Thế là vừa thoát kiếp gửi luận văn, Ứng Tiếu lại quay cuồng vào công cuộc tìm nhà.

Quanh Bệnh viện số 3 Vân Kinh cũng có vài khu tập thể, nhưng giá cả thì chát chúa. Do đó, Ứng Tiếu chủ yếu khoanh vùng tìm kiếm ở mấy khu chung cư nằm phía đông bắc trên bản đồ, cách bệnh viện khoảng mười mấy phút đi bộ. Tất nhiên, những khu gần hơn một chút, ví dụ như "Khu nhà Thiên Thiên" cô cũng không loại trừ hoàn toàn, cứ xem thử thôi, mất gì đâu.

Mỗi ngày, Ứng Tiếu lướt web tìm nhà hai lần sáng tối. Cô cũng đi xem thực tế vài căn, nhưng cứ thấy thua xa chỗ đang ở. Cũng dễ hiểu thôi, khu vực quanh Bệnh viện số 3 Vân Kinh vị trí đắc địa nhưng nhà cửa lại cũ kỹ, đương nhiên không thể sánh bằng những căn hộ ngoài vành đai 5.

Ứng Tiếu thầm nghĩ: Có lẽ mình nên mua một căn nhà, dù là nhà nhỏ cũng được. Mẹ cô thì cứ cằn nhằn mãi chuyện cô không nên tự mua nhà một mình, mà phải lo tìm bạn trai trước, đợi khi nào tình cảm ổn định rồi mới tính toán xem vị trí công việc của hai đứa thế nào, hai bên gia đình gom góp mua một căn phù hợp nhất. Thế nhưng, biết đâu bạn trai tương lai của cô còn đang lạc trôi ở hành tinh nào chưa đáp xuống Trái đất thì sao? Thôi thì đợi khi nào đủ điều kiện mua nhà, cô sẽ tự tậu một căn cho yên tâm.

Rồi đến một ngày cuối tháng Tư, hoàn toàn tình cờ, cô lướt trúng một địa chỉ nghe quen tai đến lạ.

"Khu nhà Thiên Thiên" đơn nguyên 5, phòng 302... "Khu nhà Thiên Thiên" đơn nguyên 5, phòng 302...

Chỗ này là ở đâu nhỉ???

Sao mà nghe quen thế không biết?

Ứng Tiếu buông chuột, đan mười ngón tay vào nhau, vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cũng nhớ ra, mẹ kiếp, đây chẳng phải là phòng ngay sát vách nhà Mục Tế Sinh sao!

Trời đất ơi, biến động khách thuê quanh Bệnh viện số 3 Vân Kinh khủng khiếp đến thế cơ à, cứ kiên trì f5 liên tục là kiểu gì cũng bắt gặp một căn hộ vừa mới trống phòng sao?

Ứng Tiếu biết thực ra cũng không đến mức đó. Nhưng mấy khu chung cư quanh đây toàn bác sĩ với bệnh nhân, giá thuê lúc nào cũng neo ở mức cao chót vót. Một căn hộ một phòng ngủ bình thường sương sương cũng phải bảy tám ngàn tệ/tháng, hai phòng ngủ thì tầm mười lăm ngàn, ba phòng ngủ hai phòng khách phải lên tới hai ba chục ngàn. Thêm vào đó, khu này là khu chung cư đời cũ, những người mua nhà ở đây từ những ngày đầu phần lớn là tầng lớp trí thức có điều kiện kinh tế khá giả, đa số đều sở hữu hai ba căn bất động sản. Số lượng căn hộ để chủ nhà tự ở trong khu này thực sự không nhiều, bởi lẽ, một căn hộ lớn cho thuê cũng mang về cho họ nguồn thu nhập thụ động ba trăm ngàn tệ mỗi năm rồi.

Dù vậy... chuyện này cũng trùng hợp thật đấy.

"..." Ứng Tiếu ngẫm nghĩ, nếu hàng xóm là đồng nghiệp trong bệnh viện thì cũng khá lý tưởng, bản thân sẽ yên tâm hơn, lại còn có thể "bán anh em xa mua láng giềng gần". Hơn nữa, Mục Tế Sinh lại là đàn ông con trai. Mấy năm sống một mình, không ít lần cô phải ngậm ngùi ước gì có một người đàn ông khỏe mạnh để nhờ vả... ví dụ như... khuân đồ nặng.

Ừm...

Con người ta vốn dĩ là sinh vật sống quần thể. Lúc đi tìm nhà mà phát hiện ra hàng xóm là người quen, tự dưng sẽ nảy sinh một cảm giác thân thuộc, gắn bó lạ kỳ với căn nhà đó.

Ứng Tiếu lập tức nhấc máy gọi cho chủ nhà phòng 302 đơn nguyên 5 khu Thiên Thiên, yêu cầu được xem nhà, càng sớm càng tốt.

Thế là chỉ vỏn vẹn một tuần sau sự cố "té nước", Ứng Tiếu lại một lần nữa đặt chân đến tầng 5, đơn nguyên 5 của Khu nhà Thiên Thiên. Lúc đi thang máy, trong lòng cô còn dâng lên một niềm tự hào kỳ lạ kiểu "Mình còn thuộc làu làu trong thang máy này dán quảng cáo gì cơ đấy".

Căn 302 nói chung là được, không quá xuất sắc nhưng cũng chẳng có điểm gì để chê. Nếu không vì biết hàng xóm là ai, Ứng Tiếu chắc chắn sẽ còn phải cân nhắc chán chê. Tiền thuê nhà là 15.000 tệ một tháng, nếu đóng theo năm thì được bớt chút đỉnh, còn 14.000 tệ.

"Ừm..." Ứng Tiếu vẫn còn hơi lưỡng lự.

"Này cháu!" Cô chủ nhà rõ ràng là rất muốn cho cô gái độc thân làm bác sĩ ở Bệnh viện số 3 Vân Kinh này thuê. Cho mấy đối tượng này thuê nhàn tênh, chẳng bao giờ lo bị quỵt tiền nhà, không sợ mất cắp đồ đạc, không mở tiệc tùng ồn ào ảnh hưởng hàng xóm, lại càng không lo nhà cửa bị tàn phá hay bôi bẩn. Thế nên cô chủ nhà đon đả tiếp thị: "Bác sĩ sống phòng bên cạnh cũng là người của Bệnh viện số 3 Vân Kinh bọn cháu đấy! Cháu có muốn sang làm quen chút không? Mấy hôm nay cô sang dọn dẹp nhà cửa cứ gặp cậu ấy suốt!"

Ứng Tiếu: "Ừm... à..." Thực ra cô còn chưa chốt là có thuê hay không cơ mà.

Nhưng cô chủ nhà với tác phong làm việc sấm rền gió cuốn đã lôi tuột Ứng Tiếu ra ngoài gõ cửa nhà hàng xóm "rầm rầm rầm". Vừa đi, cô ấy vừa thao thao bất tuyệt: "Có người quen là tốt quá rồi còn gì! Không sao đâu, kể cả cháu không thuê nhà thì sang làm quen một chút cũng có thiệt thòi gì đâu!"

Gõ được mấy tiếng, cô chủ nhà bỗng đưa tay vuốt vuốt lại tóc tai, rồi đan hai tay đặt hờ trước bụng, khép nép đôi chân, đứng thẳng tắp, dáng điệu vô cùng đoan trang thục nữ.

Ứng Tiếu: "..." Sức hút của Mục Tế Sinh lớn đến mức cô chủ nhà U60 cũng muốn giữ hình tượng thế này cơ à. Cũng chẳng phải có ý đồ gì sâu xa, đơn giản là phụ nữ từ 0 đến 100 tuổi, ai mà chẳng thích ngắm trai đẹp.

Một lát sau, Mục Tế Sinh mở cửa. Nhìn thấy hai người phụ nữ đứng trước cửa, anh sững lại mất một giây.

"Bác sĩ Mục!" Cô chủ nhà đon đả, "Đây là bác sĩ Ứng ở Trung tâm Hỗ trợ sinh sản của Bệnh viện số 3 Vân Kinh mình này! Cháu ấy đến xem nhà cô... Cô nhớ mang máng cháu làm ở khoa Sơ sinh thì phải, nên dẫn cháu ấy sang để hai người làm quen với nhau. Bất kể cháu ấy có thuê hay không, thì biết thêm một người quen cũng là điều tốt mà."

"Bác sĩ Mục." Ứng Tiếu mỉm cười, đưa tay phải lên vẫy vẫy, "Gần đây tôi đang đi tìm nhà... Sáng nay tình cờ lướt thấy quảng cáo cho thuê căn 302 đơn nguyên 5... Nghĩ bụng nếu hàng xóm là đồng nghiệp thì có thể chiếu cố lẫn nhau... Tôi cũng thấy yên tâm hơn phần nào, nên quyết định đến xem thử."

Ứng Tiếu đã đánh tiếng đến mức này rồi, Mục Tế Sinh làm sao có thể buông lời phũ phàng đuổi cô đi chỗ khác thuê. Hơn nữa, anh cũng chẳng bận tâm lắm, thậm chí trong đầu còn lóe lên một suy nghĩ "Cô ấy quay lại trước mắt mình nhanh thật đấy". Anh chỉ khẽ gật đầu, thái độ mập mờ không tỏ vẻ đồng ý hay phản đối.

"Ôi dào!" Thấy hai người đã quen biết nhau từ trước, cô chủ nhà chớp thời cơ tung ngay hợp đồng từ trong túi xách ra: "Hai cháu biết nhau rồi à? Thế thì còn lăn tăn gì nữa? Chốt đơn luôn đi Ứng tiểu thư ơi!"

"Á... ừm." Ứng Tiếu bị nhét cây bút vào tay, tình thế tiến thoái lưỡng nan, cô quay sang hỏi Mục Tế Sinh, "Ừm... tôi thuê ở đây được không?"

Mục Tế Sinh vừa thấy bất lực vừa thấy buồn cười, đáp: "Được chứ. Cô cứ thuê đi."

Đến nước này mà buông câu "Thôi tôi không thuê nữa đâu" thì kỳ cục chết đi được. Thế là, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, Ứng Tiếu - người ban đầu chỉ định đến xem phòng cho biết - lại hồ đồ ký xoẹt một phát vào bản hợp đồng thuê nhà.

Thời hạn thuê bắt đầu từ ngày 1 tháng 5. Ứng Tiếu liền thương lượng với cô chủ nhà cũ, bảo rằng mình vừa tìm được phòng gần đồng nghiệp ở bệnh viện, ngỏ ý muốn trả nhà vào tháng 4. Trùng hợp thay, cô chủ nhà cũ cũng đang nôn nóng muốn sửa sang lại nhà cửa cho nhanh để có thêm thời gian bay mùi, thế là hai bên nhanh chóng chốt kèo.

...

Tối thứ Bảy ngày 30 tháng 4, Ứng Tiếu chính thức chuyển nhà.

Cô thuê một dịch vụ chuyển nhà trọn gói. Mấy anh lực điền chuyển đồ làm việc cực kỳ năng suất, khuân vác ầm ầm.

Thế nhưng, các anh tài cũng có lúc phải "ngã ngựa".

Anh lực điền A lúc chuẩn bị bê một cái thùng giấy nhỏ xíu, trông có vẻ chẳng đáng mấy lạng, đã tỏ thái độ khinh khỉnh ra mặt. Anh ta khẽ nhấc thử một tay, phát hiện cái thùng cứ trơ như đá. Thế là anh ta dồn thêm sức, cái thùng vẫn bất động. Lần thứ ba, không dám chủ quan nữa, anh ta dùng hết sức bình sinh, nghiến răng nghiến lợi nhấc lên. Kết quả, cái thùng nhỏ bé chỉ hơi nhếch mép rời khỏi mặt sàn được một tí tẹo.

Anh lực điền A im lặng nhìn trân trân cái thùng một hồi, rồi chỉ tay vào nó hỏi Ứng Tiếu: "Bên trong cái này chứa gì thế cô?"

"À à." Ứng Tiếu đáp lời, "Toàn là tạ đòn đấy."

Anh lực điền A: "..."

"Hình như có tổng cộng tám bánh tạ, cái nặng nhất là 20 cân." Thỉnh thoảng ở nhà rảnh rỗi, Ứng Tiếu cũng lôi ra tập tành cho khỏe người.

Anh lực điền A: "..."

Anh ta đành phải gọi anh lực điền B ra khiêng phụ. Anh B vừa thấy thế liền cười sằng sặc chế giễu: "Haha, cái thùng cỏn con thế này mà mày cũng không bê nổi à?" Nhưng ngay sau đó anh ta cũng phải tắt đài, hai người phải hợp sức mới khênh được cái thùng tạ "nhỏ mà có võ" ấy đi.

Bảy rưỡi tối, toàn bộ đồ đạc mới được chuyển tới Khu nhà Thiên Thiên. Ứng Tiếu thanh toán tiền dịch vụ, định bo thêm cho hai anh chàng chút tiền tip nhưng họ kiên quyết từ chối.

Sau đó, Ứng Tiếu ăn vội bữa tối rồi bắt tay vào dọn dẹp đồ đạc. Giữa chừng, cô còn tranh thủ đi chào hỏi và biếu quà ra mắt bốn hộ hàng xóm ở tầng trên và tầng dưới. Đôi vợ chồng sống ở căn hộ chéo góc tầng dưới cũng là bác sĩ, một người tốt nghiệp đại học Y danh tiếng ở vùng Đông Bắc, người kia tốt nghiệp trường Y tiếng tăm lẫy lừng ở vùng Tây Nam. Khu chung cư này mỗi tầng chỉ có hai căn hộ, khá yên tĩnh và không bị xô bồ.

Cuối cùng, người duy nhất Ứng Tiếu chưa chào hỏi chỉ còn lại Mục Tế Sinh.

Cô gõ cửa, đợi Mục Tế Sinh mở cửa rồi nở một nụ cười rạng rỡ: "Bác sĩ Mục, tôi chuyển đến rồi, từ hôm nay chúng ta chính thức là hàng xóm. À ừm, đều là đồng nghiệp trong bệnh viện cả, sau này mong anh giúp đỡ chiếu cố cho, cảm ơn anh nhé."

Mục Tế Sinh khẽ gật đầu: "Cô cũng vậy."

"Vâng." Ứng Tiếu chìa chiếc túi nhỏ trên tay ra, "Tôi có mua chút quà mọn... Xin phép cảm ơn bác sĩ Mục trước nhé."

Ánh mắt Mục Tế Sinh từ từ dời xuống chiếc túi nhỏ.

"Tôi cũng tặng mấy món quà nhỏ cho các hộ tầng trên tầng dưới rồi. Ừm, coi như làm quen, kết bạn WeChat, sau này có gì cũng dễ bề giao tiếp hơn. Đồ nhỏ thôi, không đắt tiền đâu."

Mục Tế Sinh cuối cùng cũng nhận lấy, liếc nhìn vào trong rồi nói: "Cảm ơn bác sĩ Ứng, cô chu đáo quá. Tôi lại chưa chuẩn bị gì cả."

"Ôi dào, không sao đâu." Ứng Tiếu xua tay, xoay người lê đôi dép bước đi, không quên vẫy tay dặn dò: "Sau này có việc gì cần giúp thì cứ ới tôi một câu nhé!"

Khóe môi Mục Tế Sinh khẽ nhếch lên, anh gật đầu nhẹ. Khoảnh khắc anh gật đầu, đôi mắt ấy cũng khẽ khép lại một cách hờ hững nhưng đầy mị lực.

Ứng Tiếu: "..."

Đẹp trai muốn xỉu.

Đợi Ứng Tiếu khuất bóng, Mục Tế Sinh mới mở túi ra xem.

Bên trong là một món đồ trang trí nhỏ xinh.

Hai chú voi xanh nhạt to lớn vươn chiếc vòi dài ngoằng lên cao, tạo thành một chiếc xích đu nhỏ xíu. Trên xích đu là một bé voi con đang ngồi ngoan ngoãn, còn một bé voi khác thì dùng vòi móc vào xích đu, đu đưa người lủng lẳng bên dưới.

Là gia đình bốn người nhà voi.

Chiếc túi in logo của một trung tâm thương mại nổi tiếng nằm ngay đối diện cổng chính bệnh viện. Mục Tế Sinh đoán chắc Ứng Tiếu nhân lúc đi dạo phố, tình cờ nhìn thấy món đồ này nên mua luôn. Voi mang ý nghĩa tốt lành, đồng âm với từ "tường" trong "cát tường", tượng trưng cho sự may mắn, bình an, bản thân là một bác sĩ, điều cô mong mỏi nhất chính là sự bình an, cát tường. Đồng thời, biết anh rất yêu quý trẻ con nên Ứng Tiếu mới cố tình chọn món quà này.

Đúng là rất chu đáo.

Mục Tế Sinh cẩn thận đặt gia đình voi nhỏ lên tủ tivi trong phòng khách, ngay vị trí dưới lớp kính chuyên dùng để trưng bày đồ trang trí.

Đặt xong, anh lấy tay khẽ đẩy chiếc xích đu. Hai chú voi con lập tức đu đưa nhẹ nhàng theo nhịp.

Như sực nhớ ra điều gì, Mục Tế Sinh rút điện thoại ra, chụp một tấm ảnh món đồ trang trí rồi dùng chức năng "tìm kiếm bằng hình ảnh" của ứng dụng Taobao để kiểm tra giá cả. Biết giá rồi sau này mới dễ mua quà đáp lễ.

Chức năng tìm kiếm của Taobao hoạt động rất hiệu quả, chẳng mấy chốc gian hàng chính hãng của nhà sản xuất đã hiện ra.

Nhìn lướt qua, Mục Tế Sinh hơi sững sờ.

Không phải vì giá tiền, mà là vì cái tên của món đồ.

Mục Tế Sinh đoán Ứng Tiếu chắc chắn không hề biết tên gọi của món đồ trang trí này, suy cho cùng cô mua nó ở trung tâm thương mại. Trong cửa hàng lưu niệm, muôn vàn món đồ nằm san sát nhau trên kệ, chẳng ai rảnh rỗi đi săm soi tên gọi in trên mác làm gì, người ta chỉ quan tâm đến giá tiền mà thôi.

Đây là một bộ sản phẩm trang trí nội thất, mỗi món đồ đều được đặt cho một cái tên riêng.

Vào đúng ngày Ứng Tiếu chuyển đến sống ngay cạnh nhà anh, cái tên của món quà này lại khiến trái tim Mục Tế Sinh bỗng chốc rạo rực những nhịp đập xốn xang. Anh nhìn chằm chằm vào hai chữ Hán vô cùng đẹp đẽ hiện trên màn hình điện thoại:

[Đoàn viên.]

Cứ như thể, cô gái ấy chỉ vừa rời xa anh vài ngày, nay lại quay về để cùng anh "đoàn viên" tương phùng.

 

Trước Tiếp