Trẻ Khóc - Superpanda

Chương 78: Thăng chức (6)

Trước Tiếp

Sau khi được hỗ trợ bằng hệ thống ECMO, tình trạng của bé gái dần đi vào ổn định. Chỉ vỏn vẹn ba ngày sau, bé đã cai ECMO thành công. Tài nghệ của Mục Tế Sinh quả thực đáng nể! Bệnh nhân chạy ECMO bắt buộc phải dùng thuốc chống đông để ngăn ngừa hình thành huyết khối, nhưng mạch máu của trẻ sinh non lại vô cùng mỏng manh, dùng thuốc rất dễ gây xuất huyết. Việc căn chỉnh liều lượng đòi hỏi sự tinh tế và chuẩn xác đến độ hoàn hảo, và Mục Tế Sinh đã làm được điều đó.

Ứng Tiếu thầm nghĩ, liệu bố mẹ ruột của bé có mảy may hối hận khi biết con gái mình vượt qua cửa tử chỉ trong ba ngày ngắn ngủi không? Họ có ước giá như mình kiên trì thêm chút nữa không? Hay ngược lại, họ cảm thấy may mắn vì đã đưa ra quyết định "bán" con, để con được cứu chữa kịp thời? Câu trả lời có lẽ sẽ mãi là một bí ẩn, thậm chí với cả vợ chồng Ngô Thiên Kiều. Bởi lẽ, chẳng ai dám chắc họ sẽ mất bao lâu mới xoay xở đủ tiền để khởi động lại hệ thống ECMO đắt đỏ kia.

Sau sự kiện này, Mục Tế Sinh lập một tài khoản Weibo. Vốn là người sống kỷ luật, anh xưa nay chẳng màng đến mạng xã hội vì cho rằng nó quá tốn thời gian. Thường thì cả tuần anh mới lướt Weibo một lần, chủ yếu là để xem mấy cái video hài hước mà Ứng Tiếu gửi. Lần này lập nick clone, thực ra là nick chính chủ đàng hoàng với cái tên "Bác sĩ Mục - Khoa Sơ sinh, anh định bụng sau này lỡ có gặp trường hợp phụ huynh nào khó khăn tương tự, anh sẽ dùng sức mạnh cộng đồng mạng để kêu gọi quyên góp giúp đỡ. Khổ nỗi, lập nick xong thì lượng người theo dõi cứ lẹt đẹt, anh đâm ra tiếc rẻ vì đã bỏ lỡ mất cơ hội vàng ké fame từ hai đợt lên báo rầm rộ trước đó. Ứng Tiếu cũng mù tịt khoản này, cô chỉ thỉnh thoảng lướt Weibo đọc tin tức, ấn tượng lớn nhất về sức mạnh truyền thông trên Weibo của cô toàn đến từ mấy bộ truyện ngôn tình kiểu: "Chấn động! Cặp sao hạng A công khai hẹn hò, Weibo sập hệ thống suốt 7 ngày 7 đêm."

Thôi thì vạn sự khởi đầu nan, cứ từ từ rồi tính vậy.

............

Trong tháng tiếp theo, có hai sự kiện khiến Ứng Tiếu nhớ mãi không quên.

Chuyện thứ nhất liên quan đến một nữ bệnh nhân hiếm muộn lâu năm. Cô ấy đã trầy trật chạy chữa suốt 10 năm trời. 5 năm trước, bác sĩ ở bệnh viện khác chẩn đoán cô bị dính buồng t* c*ng. Ban đầu cô mừng rỡ vì nghĩ chỉ cần phẫu thuật tách dính là xong. Ai ngờ căn bệnh này lại dai dẳng, cứng đầu đến đáng sợ, cứ mổ xong lại dính, dính rồi lại mổ, như một bóng ma bám riết lấy cuộc đời cô. Cô nghỉ hẳn việc để tập trung tĩnh dưỡng, nhưng cái vòng luẩn quẩn "dính - mổ - dính - mổ" cứ lặp đi lặp lại. Suốt hai năm liền, năm nào cô cũng phải nội soi buồng t* c*ng mấy bận, t* c*ng bị hành hạ đến teo tóp. Ba năm trước, cô tìm đến viện số 3 Vân Kinh và được Ứng Tiếu tiếp nhận. Lần này, sau ca mổ nội soi, Ứng Tiếu quyết định đặt bóng nong buồng t* c*ng để chống dính, kết hợp dùng thuốc k*ch th*ch niêm mạc phát triển. Khổ nỗi, do can thiệp phẫu thuật quá nhiều lần, lớp đáy niêm mạc t* c*ng đã bị tổn thương nghiêm trọng, độ dày không thể đạt chuẩn, cơ thể cũng lờn thuốc. Trầy trật mãi ở viện số 3 mà cô ấy vẫn chưa thể thụ thai.

Ứng Tiếu rất đồng cảm với bệnh nhân, nhưng cô cũng hiểu, chi phí chìm quá lớn khiến các bà mẹ khó lòng buông bỏ, niềm khao khát có con cứ hết lần này đến lần khác thôi thúc họ lao vào lửa.

Vậy nên, Ứng Tiếu vô cùng sốc khi một năm rưỡi trước, bệnh nhân này đột ngột thông báo: "Tôi bỏ cuộc". Sau đó, cô ấy kể lại rằng được một người chị họ giới thiệu đến một thầy bói phán chuẩn như thần. Thầy bói nói đường con cái của cô ấy rất mỏng, muốn có con phải đánh đổi bằng cái giá cực đắt. Mà dù có đẻ được thì con cái cũng ngỗ nghịch, bất hiếu, thà không đẻ còn hơn. Bù lại, đường công danh sự nghiệp của cô ấy lại cực kỳ rực rỡ. Nếu cô ấy buông bỏ khao khát làm mẹ, dồn tâm sức cho sự nghiệp thì chắc chắn sẽ thành công vang dội. Ban đầu cô ấy chẳng tin, nhưng ông thầy bói lại đọc vanh vách những sự kiện trong quá khứ của cô ấy, từ tiểu học, trung học đến đại học, khiến cô ấy không tin cũng phải tin. Lời chốt hạ của ông thầy bói là: "Cô đẹp thế này, mang mệnh quý phi đấy! Sống ở thời phong kiến là làm phi tần của vua rồi! Nhưng vì đường con cái trắc trở nên kết cục sẽ bi đát lắm! May mà cô sinh ra ở thời đại mới, cô hoàn toàn có quyền chọn cho mình một ngã rẽ khác!" Những lời phán ấy khiến cô ấy bừng tỉnh. Cảm thấy con đường phía trước mịt mờ tăm tối, trong khi ngã rẽ sự nghiệp lại xán lạn, cô ấy quyết định buông bỏ chấp niệm, quay trở lại sân khấu đoàn kịch, trước kia cô ấy vốn là một diễn viên múa.

Bẵng đi một năm rưỡi không có tin tức gì, Ứng Tiếu gần như đã quên béng đi nữ bệnh nhân ấy, thì dạo gần đây, cô lại bất ngờ thấy cập nhật mới trên vòng bạn bè WeChat của cô ấy. Vì cô ấy là một ca khó nhằn nên Ứng Tiếu mới đồng ý kết bạn WeChat.

Trên vòng bạn bè là chùm ảnh cô ấy rạng rỡ tỏa sáng trên sân khấu trong vai trò diễn viên múa chính sau bốn năm vắng bóng. Cô ấy khoác trên mình bộ váy đỏ rực lửa, cháy hết mình với từng vũ điệu. Ứng Tiếu lặng lẽ ngắm nhìn, không like hay bình luận để tránh làm phiền, nhưng trong lòng thực sự vui thay cho bệnh nhân cũ.

Ai ngờ tối hôm sau, một tin chấn động hơn nữa lại xuất hiện trên vòng bạn bè của cô ấy, khiến Ứng Tiếu suýt rớt cằm! Cô ấy viết, trong bữa tiệc gia đình ăn mừng lần tái xuất sân khấu, bà chị họ đã lỡ miệng tiết lộ sự thật động trời: Hóa ra ông "thầy bói" năm xưa là do chính tay mẹ ruột cô ấy dàn xếp! Bà đã cung cấp toàn bộ thông tin thuở nhỏ của con gái cho thầy bói, và khẩn khoản nhờ ông phán rằng đường con cái của cô rất mờ mịt. Bà xót xa khi thấy con gái ròng rã 10 năm trời vắt kiệt sức lực, thanh xuân để cầu con mà hy vọng vẫn mong manh, cơ thể thì ngày một suy nhược. Bà không đành lòng nhìn con tiếp tục tự hành hạ bản thân, nên đành phải hạ sách này. Quả nhiên, cô con gái đã tin sái cổ lời "phán truyền" ấy.

Ứng Tiếu chẳng biết hành động của người mẹ là đúng hay sai, nhưng kết cục cuối cùng lại vô cùng viên mãn. Một năm sau nhìn lại hành trình 10 năm đằng đẵng đó, cô ấy cũng bừng tỉnh ngộ. Giờ đây, cô hoàn toàn đồng tình với mẹ, thay vì phí hoài tuổi thanh xuân theo đuổi một giấc mộng phù du, chi bằng đầu tư cho chính bản thân mình. Cô ấy có tài năng thiên bẩm về múa, cô ấy hoàn toàn có thể tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu. Tuyệt vời hơn cả là người chồng cũng hoàn toàn ủng hộ quyết định của cô ấy.

Có những người mẹ ép con gái phải lấy chồng, sinh con đẻ cái cho bằng bạn bằng bè, nhưng cũng có những người mẹ chỉ mong con mình được sống bình an, khỏe mạnh.

............

Chuyện thứ hai liên quan đến một bệnh nhân tên Đường Quả.

Ứng Tiếu cũng có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với ca này, bởi lẽ lúc lên bàn chọc hút trứng, cô ấy kiên quyết từ chối tiêm thuốc tê. Cô ấy bảo mình "vô dụng", không thể mang thai tự nhiên được, nên không muốn tạo thêm gánh nặng kinh tế cho nhà chồng. Chi phí làm IVF vốn đã đắt đỏ rồi, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy.

Lần IVF đó thất bại. Khi Ứng Tiếu đang tư vấn phác đồ cho chu kỳ tiếp theo, cô vợ quay sang nói với chồng: "Đây là lần cuối cùng rồi nhé. Tiền của chúng ta chỉ đủ làm hai lần thôi... Nếu lần này vẫn không thành công, thì tụi mình ly hôn đi... Anh cứ tìm người khác mà cưới, đẻ một đứa con rồi sống hạnh phúc, đừng bận tâm đến em nữa." Nghe vợ nói vậy, anh chồng trầm ngâm một lúc rồi buông một câu lạnh tanh: "Thế tiền làm IVF hai lần này, nhà cô có trả lại cho tôi không?" Lúc đó, Ứng Tiếu thấy rõ sự bàng hoàng, đau đớn tột cùng trong ánh mắt người vợ. Cô ấy không ngờ chồng mình lại thực sự đồng ý ly hôn tuyệt tình đến vậy. Nước mắt lã chã rơi, cô ấy đứng bật dậy, cúi gằm mặt xô cửa chạy ào ra ngoài.

Thế nhưng một tháng sau, họ lại dắt nhau đến phòng khám của Ứng Tiếu để bắt đầu chu kỳ IVF thứ hai.

Lúc này, dường như Đường Quả đã tự tìm được lý do để thấu hiểu cho câu nói phũ phàng của chồng. Có những người phụ nữ luôn hiểu chuyện đến xót xa. Trong những đêm dài trằn trọc, cô ấy tự nhủ mười vạn tệ đó là toàn bộ số tiền tiết kiệm chắt bóp bao năm trời của chồng, anh ta xót tiền cũng là lẽ thường tình, có thể thông cảm được.

Chẳng biết là may mắn hay bất hạnh, lần IVF đó lại thành công.

Ứng Tiếu không ngờ rằng, đúng vào ngày dự sinh của Đường Quả, cô lại nghe được tin tức về cặp vợ chồng này.

Hôm đó vừa tan ca mổ, Ứng Tiếu tạt sang khoa Phụ sản tìm Tiêu Thất Thất.

Vừa đến cửa khoa, cô đã thấy mấy cô y tá xì xào bàn tán về một sản phụ đang được cấp cứu khẩn cấp! Đáng chú ý là, cả Trưởng khoa Hồi sức tích cực lẫn Trưởng khoa Cấp cứu đều đã có mặt!

Từ những lời bàn tán chắp vá, Ứng Tiếu lờ mờ đoán được sự tình: Sản phụ này phát hiện thai nhi bị teo tá tràng bẩm sinh vào giai đoạn giữa thai kỳ. Do thai nhi không thể nuốt được nước ối, lượng nước ối của người mẹ ngày càng tăng, đỉnh điểm là phải nhập viện ở tuần thứ 33 vì đa ối. Các bác sĩ khoa Phụ sản đã hội chẩn cùng Mục Tế Sinh và thống nhất phương án chọc ối giải áp định kỳ để kéo dài tuổi thai, tạo điều kiện cho bé củng cố sức khỏe trước khi làm phẫu thuật sau sinh. Mọi chuyện vốn dĩ đang diễn tiến khá thuận lợi, nhưng đùng một cái, hôm nay sản phụ bị vỡ ối non, chuyển dạ, và kinh hoàng nhất là... bị thuyên tắc ối!!!

Y tá kể lại, lúc đang chuẩn bị vào phòng sinh, sản phụ bỗng trở nên kích động, bồn chồn. Chỉ số oxy máu và huyết áp tụt dốc không phanh, bệnh nhân rơi vào trạng thái sốc, biểu đồ điện tim chạy thành một đường thẳng tắp!!! Bệnh viện lập tức phát lệnh báo động đỏ, huy động lực lượng tinh nhuệ toàn viện tiến hành cấp cứu khẩn cấp!!!

Là một bác sĩ chuyên ngành Sản Phụ khoa, Ứng Tiếu quá hiểu sự đáng sợ của "thuyên tắc ối". Đây đích thị là cơn ác mộng kinh hoàng nhất của bất kỳ bác sĩ Sản khoa nào. Phân su và các thành phần khác trong nước ối vô tình lọt vào vòng tuần hoàn máu của người mẹ, gây ra tình trạng thuyên tắc phổi cấp tính, tỷ lệ tử vong cao ngất ngưởng. Trước đây tỷ lệ tử vong lên tới hơn 80%, hiện tại tuy đã giảm được một nửa nhờ tiến bộ y học, nhưng những sản phụ được cứu sống cũng thường phải gánh chịu những di chứng thần kinh nặng nề. Một khi biến chứng này xảy ra, ngoài khoa Phụ sản, hàng loạt các khoa phòng khác như Phòng Mổ, Hồi sức Tích cực, Gây mê Hồi sức, khoa Sơ sinh, Xét nghiệm, Truyền máu... đều phải dốc toàn lực phối hợp ứng cứu.

May mắn là tỷ lệ thuyên tắc ối cực kỳ thấp, y văn ghi nhận chỉ khoảng 1/100.000 đến 12/100.000. Ngay cả ở một bệnh viện tuyến đầu tấp nập như viện số 3 Vân Kinh, đây cũng là một ca bệnh hiếm gặp, có khi cả đời bác sĩ cũng chẳng chạm trán lần nào.

Vậy mà bây giờ... ngay hôm nay... viện số 3 Vân Kinh lại dính một ca? Mà Tiêu Thất Thất cũng đang tham gia cấp cứu nữa chứ???

Ứng Tiếu đoán chừng nguyên nhân thuyên tắc ối của sản phụ này là do vỡ màng ối non. Khi màng ối vỡ, nước ối trào ra ngoài, có lẽ màng ối đã bị bóc tách khỏi thành cổ t* c*ng làm tổn thương các mạch máu. Những cơn gò t* c*ng mạnh mẽ sau đó vô tình đẩy nước ối lọt vào hệ tuần hoàn của người mẹ.

Đang mải suy nghĩ, Ứng Tiếu bỗng thấy một chuyên gia đầu ngành của khoa Nội Tim mạch, một chuyên gia của khoa Ngoại Can thiệp Mạch máu và Mục Tế Sinh từ khoa Sơ sinh hớt hải chạy tới.

Thấy Ứng Tiếu, Mục Tế Sinh chỉ gật đầu chào vội rồi lao thẳng vào trong.

Ứng Tiếu: "..."

Bị cuốn theo sự khẩn trương của Mục Tế Sinh, Ứng Tiếu cũng vô thức bước theo vài bước. Và rồi cô khựng lại khi nhìn thấy người nhà bệnh nhân đang túc trực ngoài phòng cấp cứu.

Trông quen quen... Ứng Tiếu lục lọi trí nhớ một lúc mới sực nhớ ra, đây chẳng phải là chồng của Đường Quả sao!!!

Làm sao cô quên được cô nàng Đường Quả kiên quyết không chịu tiêm thuốc tê lúc chọc hút trứng chứ.

Nhưng điều khiến Ứng Tiếu ấn tượng và ác cảm hơn cả với anh chồng này chính là màn đối thoại "đi vào lòng đất" lúc trước. Khi vợ chua xót đề nghị: "Nếu lần này vẫn không thành công, thì tụi mình ly hôn đi", gã chồng "biết điều" này lại lạnh lùng tính toán: "Thế tiền làm IVF hai lần này, nhà cô có trả lại cho tôi không?" Chưa hết, gã còn buông lời xỉa xói: "Bụng cô tịt không đẻ được, làm lỡ dở mấy năm trời của tôi rồi. Hai lần làm IVF ngốn sạch tiền tiết kiệm của nhà tôi, cô phải đền." Nghe xong những lời cay độc đó, Ứng Tiếu thực sự cạn lời, nên cô nhớ rất dai khuôn mặt gã chồng tồi tệ này.

Ứng Tiếu biết vợ chồng Đường Quả lên Vân Kinh làm thuê. Lúc phát hiện thai nhi bị teo tá tràng, đa ối, chắc chắn bệnh viện tuyến dưới đã từ chối tiếp nhận, nên họ chọn ở lại Vân Kinh chờ sinh cũng là điều dễ hiểu. Đường Quả dưỡng thai, còn chồng cô ta thì tiếp tục bám trụ lại thành phố làm việc.

Lúc này, đứng cạnh gã chồng tồi là một người đàn bà chạc 50 tuổi, đầu tóc rối bù xù.

Vừa thấy nhóm bác sĩ chuẩn bị bước vào phòng cấp cứu, người đàn bà kia lập tức lao tới, túm lấy áo một người, không ai khác chính là Mục Tế Sinh rồi gào lên thảm thiết: "Cứu đứa bé! Cứu lấy đứa bé!!!"

Trước Tiếp