Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 97: Thu kỳ (1)

Trước Tiếp

Trương Bình Tuyên đã nói ra những lời như vậy, thì không còn là điều mà Lục Phong có thể ứng đáp được nữa.

“Mạt tướng thay điện hạ gọi Mai y chính qua đây.”

“Cút ra ngoài…”

Giọng nói của Trương Bình Tuyên khản đặc, nàng giơ tay chỉ ra ngoài điện. Lục Phong nghe vậy không tiếp tục giằng co, chắp tay hành lễ rồi sải bước lui ra.

Chu thị vội vàng tiến lên khép cửa điện lại, đi về phía Trương Bình Tuyên hỏi: “Điện hạ, hiện giờ phải làm sao?”

Trương Bình Tuyên ngồi lại sau án, cúi đầu dụi mắt. Bên cạnh tay nàng vẫn đặt bài thơ vịnh tuyết của Sầm Chiếu, những chữ được khoanh mực trông vô cùng châm chọc: “Thân tử Kinh Châu, dữ khanh trường tuyệt.” (Bỏ thân tại Kinh Châu, cùng nàng vĩnh viễn tuyệt giao/cách biệt).

Trương Bình Tuyên bỗng cảm thấy một luồng tơ lạnh thấm ra từ tận xương tủy sau lưng, thuận theo gân mạch lan khắp tứ chi, khiến nàng gần như muốn nôn mửa. Nàng vội nghiêng người che miệng mũi, liều mạng nén cơn buồn nôn, th* d*c gọi: “Chu nương.”

“Có nô đây điện hạ, nô đi rót cho người chén nước…”

Trương Bình Tuyên nắm lấy vạt áo bà, lắc đầu: “Đừng đi, đến chính điện… gọi Tịch Ngân tới đây.”

Chu thị nghi ngại: “Hôm nay thôi đi ạ… đừng sai bảo nàng ta nữa, nô ở bên người là được rồi.”

Trương Bình Tuyên ngắt lời bà: “Lục Phong đã vì ý của nàng ta mà tới đây thì nhất định phải quay lại báo tin cho nàng ta. Bà dẫn người đi theo sau, đợi Lục Phong đi rồi thì đưa nàng ta qua đây, nhớ kỹ đừng để nàng ta quay về chính điện.”

“Điện hạ, người tìm nàng ta đến cũng vô bổ thôi, nàng ta cũng chỉ là một ả nô tì, nội cấm quân sẽ không nghe lời nàng ta đâu.”

Trương Bình Tuyên lắc đầu: “Không, nàng ta hữu dụng. Chu nương, bà nghe ta, ta nhất định phải rời khỏi núi Thố Mông để đến Kinh Châu.”

Dưới gốc tùng La Hán bên ngoài chính điện, Tịch Ngân khoanh tay, đang nói chuyện với Lục Phong. Nàng mặc phong phanh, đứng lâu nên cổ họng cũng bị gió lạnh thổi đến hơi run rẩy.

“Lục tướng quân, phiền ngài đích thân tới hỏi han, điện hạ có gì đáng ngại không?”

Lục Phong đáp: “Nội quý nhân nói vậy mạt tướng không dám nhận, hộ vệ điện hạ và nội quý nhân vốn là chức trách của mạt tướng. Điện hạ không sao, mạt tướng cũng đã sai người đi mời Mai y chính, chỉ là điện hạ một lòng muốn rời cung, thậm chí vì thế mà quát mắng nội cấm quân, mạt tướng rất lo lắng.”

“Rời cung?”

“Phải.”

Tịch Ngân cau mày: “Trước đây… điện hạ cũng có ý muốn rời cung, nhưng theo ta thấy thì cũng không tính là cố chấp… Tập thơ đó…”

Lục Phong lắc đầu: “Mạt tướng đã kiểm tra cấp dưới, trong tập thơ tại tiệc rượu đó không có vật gì kẹp theo, các bài thơ bên trong cũng đều là tác phẩm ngâm vịnh vật mùa đông.”

Tịch Ngân mím môi bước lên phía trước vài bước: “Ta luôn canh chừng điện hạ, mấy ngày nay ngoài đồ ăn ra thì không có thứ gì khác được đưa vào cả, tập thơ đó nhất định có vấn đề, chỉ là chúng ta chưa tìm ra thôi. Ôi…” Nàng khẽ giậm chân: “Cũng trách ta, không thể ngăn tập thơ đó lại.”

Lục Phong nhìn người nữ nhân gầy mảnh trước mắt, cảm giác trong lòng có chút khác lạ. Hắn là phó tướng của Giang Lăng, chịu trách nhiệm canh giữ bốn cửa cung Lạc Dương, ít khi đi lại trong cung. Tuy chưa từng tiếp xúc nhiều với sủng nô này của hoàng đế, nhưng hắn đã nghe không ít chuyện liên quan đến Tịch Ngân. Có người nói nàng dâm mị, cũng có người nói nàng hèn mọn nhu nhược. Hắn cũng chỉ coi nàng là một nữ nhân dùng sắc hầu vua mà thôi.

Bình thường thấy Giang Lăng nhắc đến người này với vẻ mặt cung kính, hắn vẫn luôn ngạc nhiên. Nay thấy nàng như vậy, tuy lời lẽ khiêm nhường nhưng lại bình tĩnh tỉnh táo ở những điểm mấu chốt, quả thực vượt qua không ít người trong nội cấm quân.

“Mạt tướng sẽ lệnh cho nội cấm quân đề phòng.”

Tịch Ngân nói: “Ta chỉ sợ đề phòng cũng không đủ, tính tình của điện hạ…”

“Nội quý nhân yên tâm, lời của bệ hạ mạt tướng đã truyền đạt cho điện hạ rồi, tin rằng điện hạ sẽ nghe lọt tai.”

“Lời của bệ hạ?” Tịch Ngân nghi hoặc: “Lời gì của bệ hạ?”

“Bệ hạ nói, bất kể sống chết, đều không được để trưởng công chúa điện hạ bước ra khỏi núi Thố Mông nửa bước.”

Tịch Ngân sững sờ, lặp lại: “Bất kể sống chết là… ý gì…”

Lục Phong bình thản đáp: “Tức là có quyền tiền trảm hậu tấu.”

Đây quả thực là lời mà Trương Đạc có thể nói ra. Tịch Ngân đứng ngây người, há miệng muốn nói gì đó, lại cảm thấy dường như nói thế nào cũng đều thấy đầy mùi máu me.

Lục Phong thấy Tịch Ngân thất thần, liền nói: “Mạt tướng còn quân vụ, xin cáo lui trước.”

Tịch Ngân bừng tỉnh, vội hành lễ: “Được, hôm nay vất vả cho tướng quân rồi.”

Cơn gió lạnh thấu xương từng đợt lùa vào ống tay áo Tịch Ngân. Lục Phong đã đi xa, Tịch Ngân vẫn còn nghĩ đến câu “tiền trảm hậu tấu” của Trương Đạc. Trong lúc thẫn thờ, bỗng nghe có người gọi mình.

“Nội quý nhân.”

Tịch Ngân nghiêng mình nhìn lại, thấy Chu thị dẫn theo nữ tì đang đứng trước mặt.

“Ồ, là Chu nương sao.” Tịch Ngân gượng ép bản thân hòa hoãn thần sắc, hỏi: “Điện hạ có chuyện gì ư?”

Chu thị nói: “Điện hạ truyền nội quý nhân qua đó, có chuyện liên quan đến phò mã muốn thương lượng với Nội quý nhân.”

“Lúc này sao?”

“Phải.”

“Tuyết thấm ướt y phục rồi, cho phép ta đi thay bộ khác.”

Chu thị đáp: “Không cần đâu nội quý nhân, chỗ điện hạ tất có y phục, nô sẽ đích thân hầu hạ nội quý nhân thay đồ.”

Tịch Ngân nghe bà ta nói xong, thử lùi lại phía sau vài bước. Nào ngờ, lại nghe Chu thị bảo: “Đi, hầu hạ nội quý nhân.”

Thấy trận thế này của Chu thị, Tịch Ngân bỗng cảm thấy có điều bất thường. Xem ra tập thơ trước đó chính là tin tức về Sầm Chiếu do Quang lộc khanh Đặng Vi Minh đưa cho Trương Bình Tuyên. Từ biệt tại Lạc Dương, mấy tháng không có tin tức, y ở Kinh Châu rốt cuộc thế nào, Tịch Ngân cũng vô cùng muốn biết. Nhưng nghĩ đến việc Trương Bình Tuyên vì thế mà nhất quyết đòi rời cung, lòng nàng lại bất an.

Trương Đạc trước đó mặc kệ Trương Bình Tuyên đang mang thai mà nhất định phải đưa nàng đến hành cung núi Thố Mông, nay lại hạ chỉ dẫu có kết liễu tính mạng cũng không cho nàng rời đi. Xâu chuỗi những mệnh lệnh tàn khốc này lại, Tịch Ngân tuy không thể nhìn thấu toàn cục nhưng cũng dần nhìn ra được một vài manh mối. Việc đi hay ở của Trương Bình Tuyên dường như liên quan đến chiến cục Kinh Châu.

Mà Trương Bình Tuyên vào lúc này lại sai Chu thị qua truyền lời muốn gặp nàng, thậm chí không cho nàng quay về chính điện nửa bước, chẳng lẽ trên người mình có thứ gì có thể giúp nàng ấy rời khỏi hành cung sao? Tịch Ngân nghĩ đến đây bỗng giật mình, vội lên tiếng: “Khoan đã.”

“Nội quý nhân còn chuyện gì nữa?”

“Sự việc ở chính điện, ta còn vài câu muốn dặn dò Hồ thị.”

“Xin nội quý nhân đừng trì hoãn.”

“Không trì hoãn, dặn dò ngay ngoài điện thôi.”

Nói xong, nàng quay sang phía dưới bậc thềm, bảo Hồ thị đang đứng một bên: “Cô qua đây.”

Hồ thị nghe lệnh, do dự bước lên bậc đá, khẽ nói trước mặt Tịch Ngân: “Nội quý nhân, chính điện của bệ hạ ngoài người ra không ai được vào, nô có thể làm gì…”

Tịch Ngân liếc Hồ thị một cái, ra hiệu cho nàng ta im lặng, hạ giọng: “Đừng nói gì, đứng sát lại đây.”

Hồ thị nghe lời nhích người về phía Tịch Ngân. Tịch Ngân cúi đầu nhanh chóng tháo chiếc chuông kim đạc bên hông ra, nhét vào tay Hồ thị, nói khẽ: “Lát nữa, ngươi mang chiếc kim đạc này vào chính điện, tìm một nơi giấu đi.”

Bóng tuyết lả tả in lên mặt Tịch Ngân, khiến gương mặt nàng trông có phần thâm trầm. Hồ thị hiếm khi thấy thần sắc này của nàng, trong lòng cũng phát hoảng. “Nội quý nhân, là… xảy ra chuyện gì rồi sao?”

“Đừng hỏi nữa.”

Hồ thị hồn xiêu phách lạc nhận lấy chiếc chuông vàng. “Đây là bệ hạ ban cho nội quý nhân, nếu bệ hạ biết người đưa nó cho nô, nô sẽ không sống nổi mất.”

“Bệ hạ có hỏi đến, ta tự có lời của mình. Ngươi nhớ kỹ, bất kể ta có thế nào, ngươi cũng không được mang chiếc chuông kim đạc này ra.”

Nói xong, nàng đẩy nàng ta một cái, nhìn vào mắt nàng ta, cố ý cao giọng: “Nhớ kỹ lời ta, đừng có lười biếng.”

Hồ thị còn muốn hỏi thêm gì đó nhưng đã bị Tịch Ngân bóp mạnh vào cổ tay.

Chu thị hỏi: “Nội quý nhân đã dặn dò xong chưa?”

Tịch Ngân hít một hơi, đáp: “Xong rồi.”

“Vậy thì đi thôi.”

“Được.”

Hồ thị nắm chặt chiếc chuông vàng trong ống tay áo, trơ mắt nhìn Tịch Ngân đi theo bọn người Chu thị. Tuyết mỗi lúc một dày, người đi xa dần thì bóng dáng cũng mờ mịt. Hồ thị đợi đến khi không còn thấy Tịch Ngân nữa mới lấy chiếc chuông kim đạc từ trong tay áo ra.

“Thấy chuông này như thấy hoàng đế đích thân tới.”

Hồ thị bần thần nhớ lại câu nói này, suýt nữa thì không cầm chắc được nó, vội vàng giấu lại vào tay áo, quay người đẩy cửa chính điện ra.

Bên này, Chu thị dẫn Tịch Ngân vào phòng của Trương Bình Tuyên. Hoàng hôn đã tắt hẳn, trong điện thắp bốn ngọn đèn thú bằng đồng xanh, mùi thuốc nồng nặc xộc vào mũi khiến Tịch Ngân không nhịn được mà ho khan vài tiếng.

Trương Bình Tuyên ngồi trong bóng đèn, chiếc áo tay rộng thêu hoa sen màu đỏ táo trên người cũng bị ánh sáng hắt thành màu nâu sẫm. Sắc mặt nàng thâm trầm, nhưng sống lưng lại giữ rất thẳng.

Tịch Ngân phủ phục hành lễ, chưa kịp dập đầu đã nghe Trương Bình Tuyên nói: “Đứng thẳng dậy, ta có một thứ muốn cho ngươi xem.”

Tịch Ngân đứng dậy, thấy Trương Bình Tuyên lật mở một trang thơ, sai tì nữ đưa đến trước mặt nàng.

“Ngươi đã biết hết mặt chữ rồi chứ?”

“Vâng…”

“Vậy ngươi có nhận ra chữ của ca ca ngươi không?”

Tịch Ngân cúi đầu nhìn trang thơ đó, lắc đầu. Sầm Chiếu chưa từng dạy nàng viết chữ, về sau Sầm Chiếu vì mù mà không cầm bút nữa, Tịch Ngân chưa bao giờ thấy chữ của y thực sự trông như thế nào. Còn nét chữ trước mắt đây, thanh tú nhã nhặn, so với nét bút như đao khắc kiếm chém của Trương Đạc thì lại là một phong thái hào hoa khác.

“Đây là… chữ của ca ca… Nhưng ca ca mù rồi mà.”

“Ngươi không hiểu, viết chữ dựa vào kiến thức và cảm thụ tích lũy nhiều năm chứ không phải dựa vào đôi mắt. Trên đời này có không ít người mù giỏi thư đạo.”

Tịch Ngân nhìn xoáy vào tám chữ được Trương Bình Tuyên khoanh tròn. “Những thứ này có ý nghĩa gì ạ…”

“Từ sau ra trước, ngươi tự mình đọc đi.”

Tịch Ngân làm theo lời nàng, lướt mắt nhìn qua, không khỏi sững sờ. Sau một thoáng kinh hoàng, nàng ngẩng đầu hỏi: “Ca ca ở Kinh Châu gặp chuyện rồi sao?”

Trương Bình Tuyên gật đầu: “Hôm nay ta nhất định phải rời khỏi hành cung núi Thố Mông.”

“Điện hạ định tới Kinh Châu?”

“Phải.”

“Không được!”

“Sầm Chiếu ở Kinh Châu sinh tử chưa rõ, ngươi là muội muội của chàng, sao giờ này còn có thể nói ra những lời như vậy?”

“Ta…”

“Tịch Ngân! Ta đã từng nhìn chàng chết một lần, ta không thể trơ mắt nhìn chàng chết lần thứ hai dưới tay Trương Đạc được.”

“Không được, điện hạ không thể đi.”

Trương Bình Tuyên đập bàn: “Ngươi có biết mình đang nói gì không?”

“Ta biết!” Tịch Ngân quỳ thẳng người: “Kinh Châu đang đánh trận, điện hạ tới Kinh Châu lúc này, Triệu tướng quân thấy điện hạ sẽ…” Nàng không biết làm sao để diễn đạt một cách sắc sảo trúng ngay tim đen, đành phủ phục dập đầu với nàng. “Chuyện này quan hệ đến chiến cục Kinh Châu, không phải chỉ là sinh tử của một mình ca ca. Nô sẽ không để điện hạ đi đâu.”

Trương Bình Tuyên tựa người ra sau, bỗng lạnh lùng nói: “Không đến lượt ngươi quyết định. Chu nương, lấy chiếc chuông kim đạc bên hông nàng ta xuống.”

“Rõ.”

Lời vừa dứt, mấy tì nữ đã lôi Tịch Ngân dậy. Tuy nhiên, Chu thị lục tìm một lượt quanh thắt lưng nàng nhưng lại chẳng thấy bóng dáng chiếc chuông vàng đâu.

“Điện hạ… chuyện này…”

Trương Bình Tuyên đứng dậy, bước vài bước đến trước mặt Tịch Ngân, cúi đầu nhìn nàng hỏi: “Chiếc chuông vàng của ngươi đâu?”

“Mất rồi.”

“Không thể nào, đó là Trương Đạc đưa cho ngươi, làm mất là tội rơi đầu đấy.”

“Nô đã hứa với bệ hạ nhất định phải trông nom điện hạ cho tốt. Nô dẫu có chết cũng không để điện hạ đi.”

Trước Tiếp