Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tịch Ngân nói rượu ngon trong Thanh Đàm Cư chẳng bao giờ thấy vơi đi, hỏi ta có phải sau này sẽ không uống rượu nữa không. Thực tế là sau khi uống bữa rượu cuối cùng với Triệu Khiêm, ta không còn chạm vào rượu nữa. Mấy năm gần đây, vết thương cũ thường xuyên đau âm ỉ, rượu cũng là một trong những nguyên nhân kích phát. Sau khi Mai Tân Lâm từ quan, rất nhiều thói quen sinh hoạt không thể buông thả được nữa, ngoài việc cai rượu, ta bắt đầu nghe lời Tịch Ngân, thử ăn chút bánh hồ và rau thanh đạm.
Lúc đầu rất khó làm quen, sau này ăn quen tay nghề của nàng, ta cũng không còn chấp niệm lớn với thịt thà nữa.
Tịch Ngân bắt đầu thích tự mình xuống bếp là từ sau khi mang thai A Quyết.
Có điều lúc đó tính khí nàng thực sự không tốt lắm, lại còn rất dễ đói, cứ đói là lại lải nhải trước mặt ta, nếu ta không nghe nàng nói, nàng còn nổi giận. Ban đầu ta không biết phải làm sao, đành lén hỏi Hồ thị xem một ngày nàng ăn rốt cuộc bao nhiêu cơm nước, Hồ thị ấp úng nói không rõ ràng. Thế là ta bảo Hồ thị mỗi ngày làm thêm nhiều bánh hồ để sẵn đó.
Tịch Ngân biết chuyện, bảo đó không phải đạo trị gia. Hồ thị nghe xong không dám làm nữa, ta đành phải nghĩ cách khác.
Nhưng loại chuyện này thực sự quá vụn vặt, vả lại Thanh Đàm cư cũng không phải nơi ta có thể làm chủ, cho nên sau đó ta quyết định mỗi ngày không ăn cái bánh hồ phần mình nữa, để dành cho Tịch Ngân ăn lúc đói. Thế nhưng nàng cũng không vui, bảo ta không hiểu đạo dưỡng thân. Ta sống đến tuổi này, chưa từng bị ai trách móc vụn vặt như thế bao giờ. Nhưng ta không hề có ý định nổi giận, bởi vì nàng là Tịch Ngân.
Cho đến tận bây giờ, ta vẫn chưa phải là một con người hoàn chỉnh, nhưng Tịch Ngân thì phải.
Nàng hiểu ý nghĩa của lòng bi mẫn sâu sắc hơn ta, hiểu rõ hơn ta cách để bao dung những người khác trên thế gian này mà không làm trái bản tính. Đương nhiên, nàng không dám giáo huấn ta như cách ta từng dạy nàng năm xưa. Nàng chỉ ngày qua ngày ép ta ăn thêm một miếng rau, uống thêm một chút nước trắng. Sau này ta dần cảm nhận được sự chữa lành của cơ thể cũng chính là sự tu bổ từ bên trong, trong hầu hết mọi chuyện của cuộc sống, Tịch Ngân đều đúng.
Sau khi thai kỳ của Tịch Ngân lớn dần, ta thu dọn hết thảy những cuốn kì thư* trong Thanh Đàm Cư lại.
*Đấy là cuốn Sách Kì thư và thế tướng: Lưu Tâm Vũ giảng giải Kim Bình Mai :))))
Việc này không thể nhờ vả ai, cũng không thể để Tịch Ngân biết, có mấy lần ta đều đợi sau khi nàng ngủ say mới thắp đèn đứng dậy lục lọi. Có một lần nàng bỗng nhiên tỉnh giấc, tựa vào giường nhìn ta mỉm cười.
“Chàng đang làm gì vậy?”
Ta không phải là kẻ cho phép mình che đậy giấu giếm, Tịch Ngân đã thấy thì ta không thể giấu thêm nữa.
“Chàng chỉ biết xem mấy thứ sách này thôi.”
Nàng rõ ràng là đang trêu chọc ta, nhưng lại mang theo ba phần thẹn thùng của chính mình.
“Chưa từng có ai dạy trẫm, trẫm không hiểu biết nhiều.”
Tịch Ngân nhìn về phía ta: “Ta vẫn luôn muốn hỏi chàng.”
Ta đặt sách xuống, ngồi ngay ngắn sau thư án: “Nàng hỏi đi.”
Tịch Ngân nhìn mấy cuốn sách bên tay ta: “Bây giờ chàng không cảm thấy những cuốn sách này là thứ dâm mỹ không chịu nổi sao?”
“Không thấy vậy.”
Tịch Ngân gối đầu lên cánh tay: “Trước kia chàng là một người khắc chế và bình tĩnh đến thế, ta vẫn luôn không ngờ chàng cũng sẽ xem những thứ tà môn này.”
Nàng nói đó là sách tà môn, khoảnh khắc ấy, ta thực sự có chút lúng túng.
“Ồ… không không không, không tà môn, ta nói bừa thôi.”
Nàng nói xong, sắc mặt có chút bất an.
Đây vốn luôn là một hiểu lầm tồn tại giữa ta và nàng.
Nàng rất sợ ta im lặng, luôn tưởng rằng ta không nói lời nào là vì bị nàng làm tổn thương. Thực tế, đôi khi đúng là vậy, nhưng phần lớn thời gian chẳng qua là vì ta không biết làm sao để trả lời nàng một cách vừa không mất thể diện, vừa ôn hòa mà thôi.
Ta đã quá quen với lối sống đổ nát trước kia, đến mức giờ đây khi muốn học nàng làm một con người hoàn chỉnh, ta luôn chậm chạp và vụng về. Ta phải nghĩ rất lâu mới có thể bày tỏ tốt ý nghĩ của mình, cho nên ta cần nàng đợi ta một chút, hiềm nỗi, nàng lại cứ luôn bảo vệ ta.
“Chàng lại không nói lời nào rồi…”
“Không phải không nói.”
Ta thu tay từ trên án gốm về, đặt lên gối.
“Ta xem những cuốn sách này là vì không muốn làm nàng đau.”
Đó là ý định ban đầu của ta, đến giờ vẫn chưa từng thay đổi.
Ta khai tâm về chuyện nam nữ rất muộn, mà Tịch Ngân lại là người bị ta áp chế đến mức gần như nhát gan với chuyện này, mấy lần h**n ** đầu tiên của bọn ta luôn không tốt. Ta không biết hỏi ai, cũng không thể đi hỏi ai, cho nên ta bảo Tống Hoài Ngọc lén tìm cho mấy cuốn sách tà môn này.
Tịch Ngân chắc chắn sẽ không tin ta đã đọc mấy cuốn sách này khó khăn đến mức nào. Sau khi mọi k*ch th*ch về cảm quan qua đi, đối với ta nó thực sự giống như một loại tà công, ta cố gắng từ những hình vẽ hoa ta hoa sói kia tìm ra điểm mấu chốt. Nhưng tương tự, ta không thể để Tịch Ngân thấy sự chật vật của mình, không phải vì ta sợ mất thể diện hay ngượng ngùng, mà ta cảm thấy nếu nàng thấy được sẽ không được tự nhiên.
“Thực ra chàng rất tốt.”
Ta vẫn đang theo thói quen chậm chạp nghĩ câu tiếp theo để trả lời nàng.
Nàng bỗng mỉm cười với ta: “Dù là phương diện nào cũng đều rất tốt. Cái đó… chàng hiểu ta đang nói gì mà.”
Ta gật đầu.
Tịch Ngân thở phào một hơi: “Ta… cũng muốn xem.”
Ta lắc đầu bảo: “Có thể xem, nhưng thời gian này thì không được.”
“Ồ.”
Nàng cúi đầu nhìn bụng mình: “Có nó rồi, ta cũng thấy mình trở nên phiền phức hơn nhiều.”
“Không phải phiền phức, là tính khí không tốt.”
Tịch Ngân nghe xong không chịu, hứ một tiếng: “Ta không hề tính khí không tốt nhé, ta chỉ là nói nhiều hơn thôi.”
Ta không phản bác nàng, im lặng gật đầu.
Tịch Ngân chống tay lên giường định đứng dậy, ta liền đưa một tay ra dìu nàng. Nàng chậm rãi ngồi xuống bên cạnh ta, thử rụt đôi chân vào trong bào cho ấm, rồi ôm gối nhìn ta bảo: “Ta là muốn đối tốt với chàng một chút. Trước kia ta không thể, bây giờ ta có thể rồi.”
Ta xoa trán nàng: “Ta biết.”
Nàng nghe ta nói xong, lúc này mới an tâm tựa đầu vào vai ta.
“Thoái Hàn.”
“Ừ?”
“Ta thực sự đã không còn sợ gì nữa rồi.”
“Sao cơ?”
“Không sợ Giang đại nhân, không sợ các ngự sử ngôn quan nữa.”
Lúc nàng nói những lời này, nàng khẽ nhắm mắt, những sợi lông tơ trắng mịn trên mặt nàng hiện rõ dưới ánh đèn.
“Lúc Mai y chính rời khỏi Lạc Dương có đến gặp ta một lần.”
“Ừ.”
Ta không ngắt lời nàng, chỉ ừ một tiếng ra hiệu rằng ta đang nghe.
Tịch Ngân vén lọn tóc mai ra sau tai: “Ông ấy nói với ta rất nhiều chuyện, đa phần là về vết thương cũ của chàng, bảo phải từ thói quen ăn uống và nghỉ ngơi mà từ từ điều dưỡng. Ta đều ghi nhớ từng chút một.”
“Hả… hèn gì.”
“Hèn gì ta nói nhiều hơn đúng không.”
Nàng nói rồi chính mình cũng bật cười: “Ông ấy sau… đó còn nói một câu nữa.”
Ta nghiêng đầu nhìn Tịch Ngân: “Ông ấy nói gì?”
“Ông ấy nói ta không phải là người có tội.”
Nàng nói xong liền chuyển đầu sang hõm vai ta, ngồi tư thế thoải mái hơn một chút.
“Ta nghĩ, cuối cùng ông ấy cũng đã công nhận suy nghĩ và cách làm của ta, cho nên dù ông ấy đã đi rồi, ta vẫn thấy nhẹ lòng hơn nhiều.”
Ta muốn ôm Tịch Ngân một lát.
Trước khi ta thấu hiểu trái tim mình, ta đã không hề cảm thông cho việc trong quá trình ta ‘nhào nặn’ lại Tịch Ngân, nàng rốt cuộc đã phải chịu đựng những cuộc lăng trì như thế nào. Ta quất roi lên thân thể nàng, mà nàng cũng đang tự quất roi lên nội tâm mình. Những suy nghĩ cũ bị đập nát, trộn lẫn với những quan niệm cực đoan và tàn nhẫn của ta. Nếu ta còn tiến tới một chút nữa, hoặc giả nàng yếu đuối hơn một chút nữa, có lẽ nàng đã chết trong tay ta với muôn vàn lỗ hổng rồi.
Sau khi nhận ra điều đó, ta cũng từng nghĩ đến việc để Tịch Ngân đi.
Để nàng rời khỏi thành Lạc Dương, đến Giang Châu, nơi mà ai ai cũng yêu mến nàng, đối đãi với nàng bằng lòng lương thiện.
Chỉ cần nàng sống vui vẻ, tự tại, ta sẵn lòng một mình ở lại thành Lạc Dương, thỉnh thoảng đi thăm nàng, hoặc không thăm cũng được, thỉnh thoảng viết vài bức thư tay hỏi thăm tình hình, nàng muốn hồi âm thì hồi âm, không muốn cũng chẳng sao.
Thành thực mà nói, đời này ta không có quá nhiều lòng thương xót và sự dịu dàng, nhưng chút ít còn sót lại kia là nhờ nàng giữ giúp, ta muốn để dành tất cả cho nàng.
Nhưng Tịch Ngân dường như không nghĩ như vậy. Sau khi Mai Tân Lâm đi, ta đã đọc những thơ văn Tịch Ngân viết dưới hiệu ‘Thanh Đàm chủ nhân’. Tuy văn từ chất phác, thỉnh thoảng vẫn dùng sai điển cố, nhưng giữa các dòng chữ không có lấy một tia oán hận hay tư thù. Nàng bình thản kể về cuộc sống của mình, miêu tả Thanh Đàm Cư, thành Lạc Dương, thậm chí là phong vật bốn mùa ở núi bắc Mang. Sự nhạy cảm tinh tế, linh khí thanh tao, nàng không tự ti cũng không kiêu ngạo mà so tài với văn đàn Lạc Dương. Ngay cả khi thỉnh thoảng lộ ra một tia u sầu, cũng rất nhạt nhòa.
Mùa xuân năm ngoái, nàng đưa ta đi tham gia một buổi hội bơi thuyền của các văn sĩ Lạc Dương. Đến nơi, nàng lại để ta ở lại ngôi đình độc lập giữa sườn núi. Ta nhìn nàng một mình bước tới trận thế văn chương hạo hãn kia, bỗng nhiên nhớ tới Trương Bình Tuyên. Nhớ tới hội thơ Lạc Dương năm xưa, những kẻ như Ngụy Tùng Sơn không tiếc vàng bạc cũng muốn mua một lời đề bạt của nàng.
Hình phạt có thể áp cho đại phu, lễ nghi cũng có thể dùng cho thường dân.
Đó là đạo lý ta luôn tin tưởng. Cho đến tận bây giờ, trong thành Lạc Dương chỉ có một mình ta dựa vào hoàng quyền để thực hiện vế đầu.
Mà Tịch Ngân chính là sự an ủi lớn nhất đối với ta khi đơn độc đi đến bước này.
Nàng đã dũng cảm thực hiện vế sau.
Đến nước này, ta không thể coi Tịch Ngân của ta là món đồ riêng ta cất giấu trong Thanh Đàm Cư nữa. Vì vậy, nàng không thuộc về ta, nàng vẫn ở bên cạnh ta, có lẽ là vì trong mắt nàng, ta vẫn còn chút giá trị chăng.
“Đưa tay cho ta nào.”
Giọng nói ngọt ngào của nàng ngắt quãng dòng suy nghĩ của ta: “Làm gì vậy?”
Dù vẫn hỏi nhưng tay ta đã theo bản năng đưa ra.
Tịch Ngân nắm lấy cổ tay ta, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay ta lên cái bụng nhỏ đã nhô cao của nàng.
“Ta đặc biệt hy vọng đứa bé này của chúng ta là một bé gái.”
Ta ngồi đó có chút cứng nhắc, tay cũng không dám cử động, lại không biết phải đáp lời nàng thế nào nữa. May mà nàng không đợi ta, tự mình nói tiếp: “Ta có thật nhiều, thật nhiều đạo lý muốn dạy cho con bé. Rồi sau đó… con bé cũng sẽ có thật nhiều, thật nhiều đạo lý để dạy lại cho chàng.”
“Đứa trẻ thì có thể dạy ta cái gì cơ chứ?”
Tịch Ngân mỉm cười ôn hòa, vẫn tựa trên vai ta, nhưng không nói lời nào.
—
Ngày Tịch Ngân sinh hạ A Quyết, ta như một khúc gỗ ngồi dưới gốc mai lùn, nhìn đám người Hồ thị ra ra vào vào.
Tịch Ngân không kêu đau, nhưng nàng cứ khóc mãi. Giây phút ấy, ta cũng rất muốn rơi lệ. Thế là ta bỗng hiểu ra vì sao Tịch Ngân lại hy vọng đứa trẻ của hai bọn ta là một bé gái. Có lẽ là vì ta không thể cho phép mình dùng sự tàn bạo để giáo dục con bé, ta sẽ ép mình phải ngồi xuống, nuốt nước mắt vào trong để ôm lấy con.
Ta quá cần một sự cứu rỗi cho chính mình.
Năm tháng không thể quay đầu, cuộc đời ta cũng không thể quay đầu, nhưng Tịch Ngân có thể kéo ta tiến về phía trước, thử bước đi bằng một thái độ khác.
Cũng giống như việc nàng không ngừng hỏi ta: “Có sợ không?”
Thực ra ta rất sợ. Cho nên ta phải bám thật chặt lấy Tịch Ngân, ta phải nắm thật chặt tay nàng. Chỉ cần nàng không rời đi, ta nguyện cả đời này không buông tay nàng.