Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Năm thứ năm kể từ khi Trương Đạc dạy ta viết chữ, cuối cùng ta cũng lâm mô được tám phần công lực của chàng ấy.
Về sau, ta dần phát hiện ra rằng việc làm thơ viết phú không khó như ta tưởng. Khi Trương Đạc không còn chấp nhất ép ta luyện theo nét chữ của chàng nữa, ta bắt đầu luyện lối viết nữ thể của Tây phu nhân, lấy hiệu là ‘Thanh Đàm chủ nhân’, thử viết một vài thơ văn để gián tiếp thăm dò và giằng co với văn đàn Lạc Dương.
Thế nhưng ngay cả vậy, những lời báng bổ của ngự sử ngôn quan triều đình Lạc Dương về xuất thân của ta vẫn chưa bao giờ dứt. Bản thân ta, bao gồm cả con cái của ta, đều là những tội danh mà Trương Đạc không cách nào biện bạch. Mà ta cũng hiểu rằng, bất kể Trương Đạc có là một vị hoàng đế cương quyết và cường thế đến đâu, cũng không thể đường hoàng giải thích sự tồn tại của ta trước triều đình.
Có điều chàng vẫn như trước kia, chẳng buồn dây dưa với những hư danh huyễn hoặc đó. Lúc thoải mái thì viết vài chữ phê hồi, chẳng có nội dung gì, đa phần là lời lấy lệ. Lúc không thoải mái thì nổi trận lôi đình, đám ngự sử thấy cảnh giết gà* xong thì cũng biết đường mà thu lại móng vuốt.
*Thành ngữ mỉa mai kiểu giết gà dọa khỉ, nghĩa là làm mạnh tay với một kẻ để những kẻ khác phải dè chừng, thu liễm lại
Ta thì cứ bình lặng mà sống. Lâu dần, tuy người thóa mạ ta không giảm đi, nhưng cũng có vài người dần dần nắm được đạo xử thế của bề tôi trước Trương Đạc. Thanh Đàm Cư thỉnh thoảng nhận được một hai bức bái thiếp mang tính thăm dò, ta không đưa cho Trương Đạc xem, cũng chẳng cố ý thu dọn. Trương Đạc đôi khi nhặt được, thấy rồi cũng không nói gì, thuận tay ném vào lửa đốt trụi.
Ta và Trương Đạc giờ đây đã có một cô con gái, bé sắp lên bốn tuổi.
Trương Đạc đặt tên cho con bé là Trương Quyết*, nhưng A Quyết dường như chẳng bao giờ thích cái tên này. Mỗi lần Trương Đạc gọi tên, con bé đều trưng ra bộ dạng chẳng thèm đoái hoài, tự mình ngồi dưới gốc mai lùn nghịch đống gỗ điêu khắc. Những món đồ chạm khắc đó hầu hết là Trương Đạc tranh thủ thời gian từ chính sự bận rộn để tự tay đẽo gọt, có hình chó con, cũng có hình tiên tử… ừm, tạm gọi là tiên tử đi, tuy lòng thành đầy ắp nhưng tay nghề điêu khắc thì thực sự chẳng ra sao. Thế nhưng Trương Đạc không từ bỏ, mà A Quyết nhà ta cũng chẳng chê bai gì, vậy nên chẳng bao lâu sau, các hòm xiểng, ngăn tủ kéo trong Thanh Đàm Cư không còn chứa nổi nữa. Ta đành nhờ Tống Hoài Ngọc bảo Cung nội ti đóng cho một chiếc rương gỗ trắc lớn để chuyển hết bảo bối của A Quyết vào đó.
*Chữ Quyết trong tên của A Quyết là (玦) được cấu tạo từ bộ Ngọc (玉) mang nghĩa quyết định, dứt khoát. Nó cũng chỉ một loại ngọc, được gọi là ngọc quyết (玉玦) đó là một loại trang sức hoặc vật phẩm lễ nghi bằng ngọc có hình dạng vòng tròn nhưng không khép kín, có một khe hở nhỏ.
Lúc rảnh rỗi, Trương Đạc thường ngồi trước hòm gỗ, đem những khối gỗ xấu xí kia ra mài giũa. Ta biết chàng sợ làm xước tay A Quyết, thấy rồi cũng vờ như không thấy, tránh để vị hoàng đế này phải khó xử. Nói đi cũng phải nói lại, đám người Hồ thị cũng là sau khi có A Quyết mới dần nhìn ra bản chất của Trương Đạc. Sự kiên nhẫn, dung túng và nâng niu của chàng dành cho A Quyết khác xa hoàn toàn với hình ảnh sắc bén, lạnh lẽo, cô độc trong cung Lạc Dương.
A Quyết thích ngủ trên đầu gối chàng, mà mỗi lần ngủ là ngủ liền hai canh giờ.
Có lần ta đưa con bé đi chơi ở chùa Vĩnh Ninh về mệt, vừa vào cửa nó đã sà ngay vào chân Trương Đạc. Hôm đó Trương Đạc đang xử lý quân chính vùng Tây Bắc, tâm trạng không tốt lắm, nhưng hễ A Quyết sà vào lòng là chàng hết cách, đặt tấu sớ xuống véo nhẹ tai con bé, lắc đầu cười.
Ta tựa bên cạnh chàng, ngồi xuống bảo: “Để ta bế con bé đi chỗ khác, nó mà ngủ kiểu này là ngủ đến tận ngày mai đấy.”
Trương Đạc cầm lại xấp công văn dở dang, khẽ nói: “Ta xem muộn một chút cũng không sao.”
A Quyết dường như biết phụ thân dung túng mình nên càng thêm ngông cuồng, há miệng thở khò khè, ch** n**c dãi đầy lên đầu gối chàng.
Ta ôm gối nhìn dáng vẻ của A Quyết, khẽ nói: “Nha đầu này thật giống chàng.”
“Ta không thấy vậy.”
Chàng liếc nhìn ta một cái, rồi lại cúi đầu nhìn A Quyết: “Giống nàng mới phải.”
Ta mỉm cười lắc đầu: “Chỉ là diện mạo giống ta thôi, chứ tính cách thì y hệt chàng, nhưng mà vậy cũng tốt…”
Chàng dường như biết ta định nói gì, nhìn ta chăm chú hỏi: “Tại sao?”
Ta không che giấu nữa, đưa tay xoa trán A Quyết: “Con bé lớn lên nhất định sẽ không bị người ta bắt nạt như ta.”
Trương Đạc nghe xong liền cười một tiếng, dang tay ôm ta vào lòng, ngửa đầu thở dài: “Trong cái Thanh Đàm Cư này, chỉ có hai mẫu tử nàng là dám trêu chọc ta.”
Lời này quả không sai.
Đêm ấy, Trương Đạc cứ thế ngồi trước án cả đêm để chiều theo A Quyết. Sáng hôm sau ta tỉnh dậy đi xem hai người họ, Trương Đạc đang gục xuống án ngủ say, còn A Quyết thì nằm bò trước mặt chàng, dùng ngón tay dính những vệt chu sa chuyên dùng để chỉ điểm giang sơn quệt đầy lên mặt phụ thân mình. Hồ thị đứng sau lưng ta, muốn lên tiếng mà chẳng dám, chỉ đành khẽ bảo: “Quý nhân nghĩ cách đi ạ, chỉ còn nửa canh giờ nữa là Tống thường thị tới mời bệ hạ rồi.”
A Quyết chẳng quản những chuyện đó, múa may tay chân định thọc ngón tay vào mũi Trương Đạc. Lúc này Trương Đạc mới mở mắt, nhẹ nhàng nắm lấy tay con bé: “Đừng nghịch nữa.” A Quyết không chịu khuất phục, vặn cổ mè nheo: “Cha nhắm mắt lại đi.”
*Bé con gọi Trương Đạc là (爹爹) chứ không dùng phụ thân (父亲) nên dịch là Cha ha! Cũng đều là cha cả, nhưng gọi kiểu này gần gũi, bình dị hơn.
Trương Đạc đành buông tay, lại nhắm mắt vào, đồng thời bảo: “Đừng thọc vào đây, mẹ con sẽ mắng đấy.”
Chàng chính là như vậy, không biết là để bù đắp cho sự tàn nhẫn đối với ta năm xưa, hay là để khỏa lấp những tiếc nuối thời thiếu niên của chính mình, mà khi đối diện với A Quyết, chàng thực sự chẳng có chút tính khí nào. Ngay cả khi muốn dạy bảo con bé, chàng cũng phải lôi ta ra làm bình phong, cứ như thể thảy mọi chuyện đều là ý đồ của ta, còn chàng thì chẳng có nửa điểm muốn hung dữ với con bé.
Chẳng hiểu sao, cảnh tượng này đã làm tan chảy mọi uất ức và tổn thương trong quá khứ của ta.
Trong mắt người đời, ta và Trương Đạc rốt cuộc là hạng người gì, điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Quan trọng là ta đã hiểu được cách để sống một cuộc đời thản nhiên, bất di bất dịch mà giữ lấy chốn nương náu này cho Trương Đạc giữa thành Lạc Dương, để chàng có thể buông bỏ mọi cảnh giác và âm mưu tại nơi này, để yêu ta và yêu con cái của chàng một cách chân thành nhất.
“Mẹ ơi…”*
*Bé gọi mẹ là (娘亲) nương quân: 娘 (nương) + 亲 (thân). Cách gọi mẹ thấm đẫm tình cảm thời cổ đại.
A Quyết nhìn thấy ta liền dang tay lảo đảo lao về phía ta, đâm sầm vào lòng ta rồi quay đầu chỉ vào Trương Đạc: “Mẹ nhìn mặt cha kìa.”
Trương Đạc ngồi thẳng dậy, định nhấc ống tay áo lên lau, ta vội ngăn lại: “Ấy, chàng đừng lau, lau là nhòe hết ra đấy.”
Hồ thị đứng sau lưng ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Trương Đạc ngẩng đầu nhìn ta hỏi: “Trông thế nào?”
Ta giao A Quyết cho Hồ thị, ra hiệu cho nàng đưa con bé ra ngoài.
Sau đó đích thân bưng nước vào, vắt khăn lau cho chàng: “Sao chàng không mắng con bé chứ.”
Trương Đạc hơi ngửa đầu, thuận theo tay ta: “Cứ coi như ta không nỡ đi.”
—
Sự thay đổi của ta là điều hiển nhiên, ngay cả Mai Tân Lâm cũng phải thừa nhận.
Còn sự thay đổi của Trương Đạc, từ đầu đến cuối chỉ có ta và Hồ thị thấy được.
Mùa xuân năm thứ sáu, ta mang thai đứa con thứ hai.
Năm đó mùa màng rất tốt, mưa thuận gió hòa, tộc người Khương ở Tây Bắc có tân vương, thần phục Trương Đạc, chiến sự ngoài cửa Kim San hoàn toàn bình định. Trương Đạc nói với ta rằng, đợi sau khi ta sinh xong, chàng sẽ đưa ta lên cửa Kim San ngắm cảnh.
Tuy nhiên, ngay vào mùa xuân năm ấy, triều đình đã xảy ra biến cố lớn.
Trương Đạc bắt đầu thanh trừng một vài công thần từng có công phò tá sáu năm về trước, cái tên Giang Thấm cũng nằm chình ình trong danh sách đó.
Đối với con người Giang Thấm này, ấn tượng sâu sắc nhất của ta vẫn là ở Thanh Đàm Cư, ông ấy đã tìm cho kẻ y phục rách rưới là ta một bộ y phục rồi bảo: “Cô nương, có phải bị lang chủ làm cho sợ hãi rồi không?” Khi đó, ông ấy chỉ là một lão nhân ôn hòa, mà giờ đây, ông lại là cái gai nhọn cần phải nhổ bỏ trong mắt Trương Đạc.
Trước kia ta không hiểu vì sao các văn nhân trên triều đình lại phải kết đảng kéo phái, tại sao lại không ngừng tập hợp thế lực. Nhưng sau này, khi ở Lạc Dương đủ lâu, ta dần hiểu rằng cuộc chiến giữa quân và thần chưa bao giờ ngơi nghỉ. Giang Thấm năm xưa bình hòa chẳng qua là vì lúc ấy ông tự coi mình là gia nô, chứ không phải một vị danh thần của triều đại.
Trương Đạc không hề giấu giếm sát ý của mình trước mặt ta, nhưng chàng lại tránh mặt A Quyết.
Lúc A Quyết chơi đùa bên cạnh, chàng sẽ đặt những tấu sớ và hồ sơ án kiện liên quan đến đám người Giang Thấm xuống.
Một đêm nọ, ta bưng bát cháo nóng vào Thanh Đàm Cư thì thấy chàng vận một bộ huyền bào, lặng lẽ bước ra.
“Chàng đi đâu vậy?”
“Về Đông hậu đường.”
“Giờ này…”
Ta nhìn trời, gió thu từng đợt thổi vào trong viện, ánh hoàng hôn tàn rụng đầy lên người Trương Đạc.
“Chàng… có phải sắp soạn chỉ dụ rồi không?”
“Ừ.”
Chàng sửa lại vạt áo cho ta: “Cũng sắp xong rồi.”
Ta không biết nên nói gì cho phải.
Trương Đạc cúi đầu nhìn bát cháo trên tay ta: “Lát nữa ta sẽ quay lại, nàng đợi ta, đừng ngủ một mình.”
Ta khẽ túm lấy tay áo Trương Đạc: “Sao không soạn ở đây luôn?”
Trương Đạc quay đầu nhìn vào trong Thanh Đàm cư một cái.
“Có A Quyết ở đây.”
Nói đoạn, chàng vỗ nhẹ lên vai ta rồi bước ra cửa.
Ta xoay người gọi tên chàng một tiếng.
“Trương Thoái Hàn.”
Chàng dừng bước, có chút lúng túng quay đầu nhìn ta.
“Sao thế?”
Ta không đáp gì.
Thế mà chàng lại có chút cuống lên, bước lại gần ta bảo: “Ta biết nàng mang thai tính khí không tốt, nhưng có gì nàng phải nói với ta.”
Ta mím môi: “Ta có tính khí không tốt lúc nào chứ.”
Nghe ta lên tiếng, đôi vai chàng lộ rõ vẻ thả lỏng: “Có phải Giang Lăng đã tới cầu xin nàng không?”
Ta gật đầu: “Hắn quỳ ở chỗ ta cả ngày trời, nhưng lại không dám để chàng biết. Con gái của chàng ấy à, cũng là một nha đầu ngốc, thấy Giang Lăng quỳ không chịu dậy, còn lấy chén của chàng rót nước cho hắn uống nữa, làm Giang Lăng sợ đến mức dập đầu mấy cái liền.”
Đang nói thì A Quyết dụi mắt, chân trần từ trong Thanh Đàm Cư chạy ra, ôm chầm lấy chân Trương Đạc, mơ màng lầm bầm: “Cha đừng đi, muốn cha… bế con ngủ cơ…”
Trương Đạc cúi người bế A Quyết lên, nhẹ nhàng phủi bụi trên đôi bàn chân nhỏ xíu của con bé: “Không đi.”
A Quyết theo bản năng nhéo tai chàng: “Hôm nay cha không vui sao, A Quyết hát cho cha nghe nhé.”
“Khúc gì nào?”
“Mẹ dạy con đấy.”
Nói xong, con bé ngây ngô hát lại mấy bài Nhạc phủ mà ta đã dạy, câu chữ lộn xộn, chương hồi đảo điên.
Hát một hồi chẳng biết mình đang hát cái gì nữa, con bé đỏ bừng mặt rúc thẳng vào lòng Trương Đạc.
Trương Đạc cởi áo bào của mình quấn quanh người A Quyết. A Quyết chui đầu ra khỏi bào, bám vai Trương Đạc hỏi: “Cha ơi, hôm nay có một đại ca ca quỳ trước mặt mẹ không chịu đứng dậy, con cho huynh ấy uống nước huynh ấy cũng không uống. Con thấy huynh ấy buồn lắm, người đầy mồ hôi, đáng thương cực kỳ… Cha ơi.”
Con bé lại véo tai Trương Đạc, níu lấy vành tai để rướn người lên cao hơn: “Cha ơi, mẹ nói cha là hoàng đế, là chủ nhân của thiên hạ, cha có thể giúp đại ca ca đó được không?”
Trương Đạc nghiêng đầu: “Đại ca ca đó nói gì với A Quyết?”
“Đại ca ca bảo, huynh ấy muốn cha của mình.” Nói xong, con bé ôm cổ Trương Đạc: “A Quyết cũng muốn cha, cha là tốt nhất.”