Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lục Quỳnh Cửu nhanh chóng báo tin có thai cho hai bên gia đình biết, cả ông cụ Chúc và bà ngoại đều vô cùng vui mừng. Hai đứa nhỏ mới kết hôn được hai tháng, vậy mà bây giờ đã có thai? Mặc dù họ rất muốn được bế cháu bế chắt nhưng trước giờ không hề thúc giục hai đứa nhỏ trong phương diện này vì họ biết rằng vợ chồng son mới cưới nhau không thích có con quá sớm, chí ít cũng tận hưởng thế giới hai người mấy năm. Ai ngờ anh và cô lại mang đến cho họ một niềm vui bất ngờ như vậy.
Ông cụ Chúc rất muốn đón Lục Quỳnh Cửu đến Mãn Thành, sau đó ông sẽ thuê năm sáu bảo mẫu gì đó chăm sóc cô cẩn thận. Khi biết ông có ý định này, Lục Quỳnh Cửu sợ hãi vô cùng, cô chỉ mang thai thôi mà, ai không biết còn tưởng cô mang lựu đạn đó. Ôn Nam Tinh cũng thấy như vậy quá khoa trương, hơn nữa anh cũng không muốn bà xã mình đi, bà xã đi rồi thì anh biết làm sao? Thế là anh khéo léo từ chối ông.
Ông cụ cũng không phải người không nói lý, nếu cháu ngoại và cháu dâu đã không muốn thì ông sẽ không cưỡng cầu, chỉ là liên tục dặn dò Ôn Nam Tinh phải chăm sóc cô kỹ lưỡng, chăm sóc không tốt sẽ chặt chân anh.
Dĩ nhiên Ôn Nam Tinh cũng hứa với ông, vợ con của mình sao có thể không chăm sóc chu đáo được?
Sau khi biết chuyện, Hà Lan cũng đem không ít đồ bổ dành cho thai phụ đến, dặn dò cô tỉ mỉ, không khác lời dặn dò của người khác là bao. Cuối cùng bà cũng không quên nhắc Ôn Nam Tinh phải chăm sóc cô kỹ càng.
Lục Quỳnh Cửu không thể ăn no uống kỹ như bao thai phụ khác, khi thời gian mang thai càng lúc càng tăng lên, cô chẳng có hứng ăn gì cả. Dù một ngày Ôn Nam Tinh luôn dày công chuẩn bị đồ ăn nhưng cô cũng chỉ miễn cưỡng ăn được mấy miếng. Không chỉ không muốn ăn, khẩu vị sụt giảm mà cơ thể cũng khó chịu, luôn buồn nôn, bụng nặng nề thường xuyên khiến cô khó thở dẫn đến th* d*c vào nửa đêm, đi kèm cả chuột rút chân.
Đêm nào khi tỉnh giấc, cô cũng cảm nhận được Ôn Nam Tinh đang xoa bóp chân cho mình. Cô cất giọng mơ màng: “Ôn Nam Tinh?”
Anh nghe giọng cô bèn hỏi: “Lại tỉnh à em? Vẫn khó chịu sao?”
Dù không thấy rõ khuôn mặt anh nhưng Lục Quỳnh Cửu biết lúc này anh đang mệt mỏi vô cùng. Khoảng thời gian qua cô ăn không ngon ngủ không yên khiến anh cũng ăn không ngon ngủ không yên, cân nặng sụt giảm còn nhanh hơn cả cô, chỉ bằng mắt thường cũng thấy anh đã gầy đi rõ rệt. Cô đau lòng, mắt cay cay: “… Anh đến đây.”
Ôn Nam Tinh lập tức tiến tới nằm cùng với cô. Vừa nằm xuống, Lục Quỳnh Cửu lập tức ghé đầu đến áp vào cổ anh. Ôn Nam Tinh dè dặt vỗ về lưng cô nhẹ nhàng: “Sao vậy em?” Dứt câu, anh bỗng cảm thấy ở cổ ươn ướt nong nóng, tức khắc hoảng hốt: “Vợ ơi?” Sau đó anh định đứng dậy bật đèn.
Nhưng cả người bị Lục Quỳnh Cửu ôm chặt cứng: “Không muốn… Mở đèn…”
Ôn Nam Tinh vội vàng nói: “Được được, không mở đèn, vậy em nói cho anh biết em bị làm sao? Khó chịu chỗ nào? Bị đau ở đâu sao?”
Lục Quỳnh Cửu lắc đầu: “Không khó chịu…”
“Thế em nói với anh em bị làm sao? Đang yên đang lành sao lại khóc?”
“… Em xin lỗi.”
Ôn Nam Tinh hơi bối rối: “Tại sao em phải nói xin lỗi với anh?”
“Vì em mà khoảng thời gian này anh vất vả.”
Đáy lòng Ôn Nam Tinh như tan chảy, anh hơi buông cô ra, dù trong bóng đêm nhưng anh vẫn tìm được chính xác môi cô và hôn lên. Sau một hồi thưởng thức nhấm nháp nhẹ nhàng, anh quyến luyến thả cô ra, hỏi với giọng khàn khàn: “Vậy bây giờ em khổ cực như thế là vì ai?”
Lục Quỳnh Cửu nhất thời ngây người, Ôn Nam Tinh dịu dàng vuốt má cô: “Là vì anh hết, anh không vất vả chút nào cả, người vất vả là em mới đúng, bé ngốc.” Nói xong, anh lại ôm cô vào lòng.
***
Có lẽ vì thời kỳ mang thai chịu quá nhiều cực khổ nên lúc ra đời, em bé biết xót mẹ, quá trình hạ sinh vô cùng thuận lợi. Dù vậy, sau khi em bé chào đời bình an, Lục Quỳnh Cửu mệt đến độ ngủ mê man.
Khi cô tỉnh lại, đập vào mắt là Ôn Nam Tinh đang ngồi bên giường bệnh và nhìn cô chăm chú. Có thể vì cô tỉnh lại quá đột ngột nên anh sững sờ mấy giây mới phản ứng kịp, vội nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô: “Tiểu Cửu, em tỉnh rồi sao?”
Lục Quỳnh Cửu vừa tỉnh táo lại thì nước mắt lập tức tuôn ra. Ôn Nam Tinh đau lòng chết đi được, gấp gáp ôm chặt lấy cô: “Đừng khóc đừng khóc, anh ở đây rồi.”
Sau một phen khóc nức nở, Lục Quỳnh Cửu mới hỏi anh: “Bé… Bé cưng đâu rồi anh?”
Ôn Nam Tinh dắt tóc ra sau tai cô: “Ở đây.”
Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn sang mới phát hiện bên cạnh giường cô nằm có đặt một chiếc giường nôi dành cho em bé. Bên trong giường nôi là một bé sơ sinh quấn khăn kín mít. Cô nhìn thoáng qua rồi lại bật khóc.
Ôn Nam Tinh tưởng cô xúc động, vội vàng nói: “Đừng khóc, bé con rất khỏe mạnh.”
“… Không phải.” Lục Quỳnh Cửu khóc không dừng được: “Bé con xấu quá…”
“Phụt!” Tiếng cười kìm nén phát ra ở cửa, là Khương Lai Lai.
Khương Lai Lai thấy hai người trong phòng bệnh nhìn về phía mình bèn bước nhanh vào, nhìn Lục Quỳnh Cửu khóc bù lu bù loa bảo: “Được rồi, em bé mới sinh đều vậy cả, nuôi thêm mấy ngày là xinh ngay.”
Lục Quỳnh Cửu thút tha thút thít hỏi: “Thật à?”
“Thật mà thật mà, con của anh họ Hoắc Kỷ Hàng cũng thế còn gì?” Hơn nữa nhan sắc của vợ chồng hai người rõ rành rành ra đó thì con họ sinh ra có thể thua kém được sao?
Ôn Nam Tinh dùng khăn giấy ướt cẩn thận lau nước mắt cho cô, Lục Quỳnh Cửu nhìn em bé trong nôi và hỏi anh: “Em có thể bế con được không?”
“Dĩ nhiên rồi.” Ôn Nam Tinh đứng dậy, đầu tiên điều chỉnh giường bệnh hơi dựng lên giúp Lục Quỳnh Cửu, chèn một cái gối mềm ra sau lưng cô rồi mới nhẹ nhàng ôm em bé trong nôi ra, chậm rãi đặt vào lòng cô.
Lục Quỳnh Cửu hơi hồi hộp, ôm em bé vào lòng mà chẳng có sức nặng gì, mềm mại vô cùng, dù được bế đi như vậy nhưng vẫn ngủ say khò khò. Lớp filter làm mẹ của cô đột nhiên khởi động, bây giờ cô phát hiện hình như bé con nhà mình cũng không xấu xí gì, chỉ là da hơi vàng.
Ôn Nam Tinh định rót nước nóng cho cô nhưng nhấc bình thủy lên mới biết đã hết nước nóng: “Bà xã, anh đi rót ít nước nóng nhé.” Sau đó anh lại nói với Khương Lai Lai: “Tiểu Khương, em ở đây với cô ấy nhé.”
“Được, yên tâm đi thầy Ôn.”
Ôm Nam Tinh xách bình thủy đi ra ngoài, Khương Lai Lai ngồi xuống cạnh giường bệnh của cô, vừa chơi với em bé vừa hỏi: “Ổn hơn chưa?”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu, quá trình tuy có đau nhưng may mắn thời gian không quá lâu. Cô liếc xuống chiếc nhẫn kim cương ở ngón áp út của cô bạn, hỏi: “Đúng rồi, khi nào hai người tổ chức hôn lễ?”
“Không gấp, chắc hết năm nay, tao không muốn làm hôn lễ vào mùa đông.”
“Vậy tổ chức vào mùa xuân hả?”
“Ừ.”
“Mùa xuân tốt đó chứ, mặc váy cưới không bị lạnh.” Dứt lời, Lục Quỳnh Cửu sực nhớ ra cô vẫn chưa biết bé con nhà mình là trai hay gái: “Đúng rồi, con tao là trai hay gái đấy.” Em bé đang được quấn khăn kín đáo, cô không dám tùy tiện mở ra.
“Con trai.” Khương Lai Lai nói thẳng cho cô biết.
“Sao mày biết?”
“Lúc mày sinh tao ở ngay ngoài phòng sinh đấy, mày đã ngủ cả một ngày rồi, không phát hiện ra à?”
Lục Quỳnh Cửu: “???” Cô thật sự không hề hay biết, vậy đây đã là ngày thứ hai sau khi cô sinh em bé rồi ư?
Đang nói thì ngoài phòng bệnh vang lên những tiếng nói chuyện quen thuộc. Hai người ngó sang, là Ôn Nam Tinh mới đi rót nước xong về, Hà Lan đưa cơm đến, Tần Lệ và cả Lục Quân Hi nữa. Sau khi vào phòng, Tần Lệ thấy cô thì mắt sáng rực lên: “Tiểu Cứu, con tỉnh rồi à? Thế nào rồi? Có còn đau không?”
Lục Quỳnh Cửu mỉm cười lắc đầu với cô: “Hết đau rồi mợ.”
“Sinh em bé đúng là mang vạ, nếu không đối xử với con dâu tốt là chặt chân đấy.” Khi nói lời này, bà nhìn về phía Ôn Nam Tinh.
Anh không dừng động tác rót nước, cười đáp: “Con nhất định sẽ giữ được chân mình.”
Tần Lệ “hừ” một tiếng: “Vậy con phải hứa cả đời đấy.”
Lục Quỳnh Cửu kêu Hà Lan một tiếng: “Mẹ.”
Hà Lan đặt hộp giữ nhiệt trong tay sang bên cạnh: “Vừa sinh em bé xong sức khỏe yếu, mẹ có hầm canh gà cho con, múc ra để nguội bớt rồi uống đi.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Được ạ.”
Sau vài ngày ở lại bệnh viện, Ôn Nam Tinh đón Lục Quỳnh Cửu và em bé về nhà. Thời gian ở cữ của cô vô cùng cẩn thận, không chỉ có Hà Lan chăm sóc mà cả Tần Lệ cũng xin nghỉ làm để đến Tấn Thành trông nom cô, bà ngoại cũng ở bên. Mỗi ngày cô chỉ cần ăn cơm, ngủ nghỉ và phơi nắng, mãi đến khi tháng ở cữ kết thúc, Tần Lệ mới trở về Mãn Thành, Hà Lan cũng quay về nhà họ Lục. Còn về bà cụ thì bị Lục Quỳnh Cửu và Ôn Nam Tinh mượn cớ không hiểu biết cách chăm sóc em bé để giữ lại.
Bé con nhà họ được tổ chức tiệc đầy tháng hai lần, một lần ở Tấn Thành và một lần ở Mãn Thành. Tên của con cũng được quyết định trong tiệc đầy tháng, ông cụ Chúc đặt cho c* cậu cái tên Ôn Tri Nhĩ, nhũ danh là Đô Đô.
Tiệc đầy tháng ở Mãn Thành được tổ chức sau, buổi tối khi tiệc kết thúc, Tần Lệ bỗng gọi Lục Quỳnh Cửu lại.
Cô đi đến bên cạnh bà: “Mợ? Sao vậy ạ?”
Tần Lệ đưa cho cô một chiếc hộp nhung màu đỏ, cất giọng nói: “Nhà họ Ôn tặng quà đầy tháng cho Đô Đô.”
Tiệc đầy tháng của Đô Đô không mời người nhà họ Ôn.
Lục Quỳnh Cửu cầm lấy hộp nhung đi về phòng, Ôn Nam Tinh đang đứng bên nôi chơi với bé con, nghe tiếng bèn xoay người lại, thấy cô, trên khuôn mặt tuấn tú của anh lập tức mang theo nụ cười dịu dàng: “Về rồi à? Mợ gọi em lại làm gì đó?” Hỏi xong thì thấy hộp nhung cô cầm trong tay: “Tặng quà cho Đô Đô à, không phải đã tặng rồi sao?”
Mở hộp nhung ra, bên trong là một chiếc khóa bình an màu vàng rực rỡ: “Đẹp thật.”
Lục Quỳnh Cửu: “Bên phía chủ tịch Ôn gửi đến.”
Tay cầm khóa bình an của Ôn Nam Tinh khẽ khựng lại, sau đó anh chậm rãi cất vào hộp: “Vậy à?”
“Ừm.” Lục Quỳnh Cửu ngước mắt nhìn anh: “Có muốn nhận không?”
Ôn Nam Tinh trầm mặc mấy giây mới đáp: “Nếu là tặng cho Đô Đô thì cứ nhận thôi.”
“Được.”
Lục Quỳnh Cửu đặt hộp đựng khóa bình an vào cùng chỗ với những món quà khác. Sau đó cô đi đến đưa tay ôm lấy Ôn Nam Tinh từ phía sau, áp má lên lưng anh. Ôn Nam Tinh xoay người lại ôm chặt cô vào lòng, cằm đặt nhẹ trên đầu cô.
Cô nhỏ giọng hỏi: “Đang nghĩ về ông ấy sao?”
Lục Quỳnh Cửu không nói rõ là ai nhưng Ôn Nam Tinh hiểu. Anh đáp tiếng “ừ”.
Cô lại hỏi: “Anh còn hận ông ấy không?”
“Anh không có thời gian dư thừa để hận ông ấy, thời gian yêu em và bé con đã không đủ rồi. Bây giờ có hai người, anh đã rất thỏa mãn rồi, anh chỉ muốn chăm sóc em và con thật tốt thôi.”
Khóe môi Lục Quỳnh Cửu cong lên, hai tay bám chặt vào lưng anh: “Ôn Nam Tinh, thật tốt khi gặp được anh.”
Ôn Nam Tinh đổi tay nắm lấy tay cô, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào mắt cô chăm chú, nghiêm túc nói: “Anh cũng vậy.”
Điều may mắn nhất đối với họ chính là được gặp gỡ, được ôm nhau, được nắm chặt tay nhau.
__
Lời tác giả:
Kết thúc rồi!!! Cảm ơn các bạn đã bầu bạn cùng tôi khoảng thời gian qua! Cảm ơn thầy Ôn và Tiểu Cửu! Hy vọng hai người họ sẽ hạnh phúc mỹ mãn trong thế giới của riêng mình!!!
__HOÀN TOÀN VĂN__