Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 88

Trước Tiếp

Lục Quỳnh Cửu chạy nghiêng ngả một đường vào bệnh viện, mặt mũi nhợt nhạt, tóc tai bù xù. Cô chặn một y tá đang đi lại hỏi: “Là cái… Bệnh nhân gặp tai nạn xe ở đường Thiên Nguyên được đưa đến ở đâu?” Giọng cô run run, vai cũng run rẩy không ngừng.

“Những người gặp nạn ở đường Thiên Nguyên vừa đưa vào đều đang ở trong phòng cấp cứu tầng mười.”

Y tá mới dứt lời, Lục Quỳnh Cửu luôn miệng nói cảm ơn rồi nhanh chóng chạy lên tầng.

Đèn chân không ở hành lang rọi xuống khiến Lục Quỳnh Cửu hoa mắt váng đầu, những người ngồi ở hàng ghế dài hai bên hành lang có lẽ là người thân của người gặp nạn, trong dãy hành lang ngập tràn tiếng khóc đè nén khiến cô nghẹt thở không thở nổi. Hốc mắt vốn đã khô lệ lại ướt nhòe lần nữa, hai chân như rã rời nên cô trực tiếp trượt xuống ngồi vào một ghế trống, bàn tay đan chặt vào nhau, vô thức run lẩy bẩy.

Anh vốn không phải đi đến đường Thiên Nguyên, đều là lỗi của cô, là do cô bảo anh đi mua bánh tart trứng cho mình. Nếu cô không muốn ăn tart trứng thì anh sẽ không đi đến đường Thiên Nguyên, cũng sẽ không gặp tai nạn. Cô ôm má, thầm nghĩ nếu anh thật sự gặp chuyện thì cô nên làm gì? Cô biết phải làm sao đây?

Cô òa khóc không cách nào kiềm lại, nhưng bấy giờ trong hành lang ai ai cũng đắm chìm trong niềm bi thương của mình, cũng không ai quá để ý đến cô.

“Tích —-“ Một ngọn đèn đỏ tắt đi, các y tá bước ra, báo tên người bệnh và lắc đầu một cái. Ngay sau đó, người thân của bệnh nhân là một người phụ nữ trung niên và một cậu thiếu niên cùng lắm chỉ mới 12, 13 tuổi bật khóc khi thấy động tác của nhân viên bệnh viện. Người phụ nữ khóc đau cả tâm can, thiếu niên bên cạnh cũng khóc vô cùng bi thương.

Vì bệnh nhân không cấp cứu thành công này mà toàn bộ hành lang đều rơi vào khủng hoảng tột độ. Nó tựa như một con quái thú khổng lồ với cái miệng đầy máu đang cắn nuốt những thân nhân đang nhạy cảm và yếu ớt vào thời điểm này, bao gồm Lục Quỳnh Cửu từng chút từng chút một.

Sau đó lần lượt từng ngọn đèn đỏ tắt đi, có người mừng rỡ như điên, cũng có người khóc lóc ỉ ôi. Đến khi ngọn đèn cuối cùng tắt, Lục Quỳnh Cửu mới vội đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm cửa phòng cấp cứu. Khi thấy bác sĩ đi ra, cô run rẩy tiến tới: “Bác… Bác sĩ…”

Bác sĩ nở nụ cười, nói: “Không sao, đã thoát khỏi nguy hiểm.”

“Có thật không? Có thật không?” Lục Quỳnh Cửu liên tục hỏi.

“Thật, chỉ là….” Bác sĩ dừng lại giây lát.

Trái tim vừa nguôi ngoai của Lục Quỳnh Cửu tức khắc bị nhấc lên lần nữa, cổ họng khô khốc: “Chỉ là cái gì?”

Bác sĩ thở dài một hơi, cuối cùng vẫn nói ra: “Nhưng chân bị thương hơi nghiêm trọng, sợ sẽ để lại di chứng.”

Đầu Lục Quỳnh Cửu “ong” một tiếng: “Di, di chứng?”

“Có khả năng bị tàn tật.” Tuy rất đồng cảm nhưng bác sĩ vẫn bất đắc dĩ tiếp lời: “Về sau phải chăm sóc cẩn thận.”

Hai chân Lục Quỳnh Cửu giờ đây đã mềm rã ra khiến cô ngã quỵ xuống đất, bàn tay trắng nhợt đặt nơi ngực, lẩm bẩm nói: “Chỉ cần, chỉ cần còn sống là được rồi…”

Bác sĩ vội vàng đưa tay đỡ cô lên, đúng lúc này y tá cũng đẩy bệnh nhân ra và bảo với cô: “Đến xem trước đi đã.”

Lục Quỳnh Cửu vội vàng gật đầu rồi lảo đảo tiến tới. Nhưng khi nhìn rõ người đang nằm trên giường đẩy, cô đờ mặt ra tức khi, lùi về sau hai bước và ngã xuống lần nữa. Y tá bị cô dọa sợ hú vía, nhanh chóng đỡ cô: “Cô à, cô đừng kích động quá, không có…”

“Ba nó ba nó! Ba nó ba nó!”

Y tá chưa kịp nói hết câu thì có một người phụ nữ trung niên chạy vội đến từ đầu kia, nhào đến trước giường đẩy khóc gần như không thở được: “Ba nó ơi? Ba nó ơi? Bác sĩ, chồng tôi, chồng tôi sao rồi?”

Bác sĩ chủ trị và vài y tá khác nhìn nhau rồi lại ngó qua Lục Quỳnh Cửu đang bơ phờ. Lúc này họ mới hiểu thì ra cô gái này và người đàn ông trên giường đẩy không có quan hệ gì với nhau, bảo sao cô sợ đến vậy.

Sau khi người phụ nữ trung niên đi theo y tá đẩy chồng mình về phòng bệnh, Lục Quỳnh Cửu lập tức níu cánh tay bác sĩ hỏi: “Bác sĩ… Trong phòng cấp cứu không còn ai khác sao?”

“Không có, người vừa nãy là người gặp nạn cuối cùng rồi.”

“Vậy… Những người khác gặp tai nạn trên đường Thiên Nguyên thì sao… Không phải gọi điện thoại cho tôi sao?” Lục Quỳnh Cửu nói hơi thiếu mạch lạc.

“Bên này toàn là người bị thương nghiêm trọng thôi, có thể người nhà cô bị thương nhẹ. Cô có thể đến trung tâm tầng một xem thử, chắc là đang ở đó cả.” Bác sĩ nói.

“Cảm ơn! Cảm ơn bác sĩ!” Lục Quỳnh Cửu lại vội vàng chạy xuống tầng một. Suốt quãng đường đi, cô cầu nguyện và xin để mình tìm được Ôn Nam Tinh không chỉ một lần. Nếu cô còn không được thấy anh thì chắc cô sẽ điên mất.

*** 

Cô kéo hết mấy tấm rèm rồi mà vẫn chưa thấy Ôn Nam Tinh đâu, vừa chạy đi tìm vừa gọi anh: “Ôn Nam Tinh!”

“Ôn Nam Tinh! Anh đang ở đâu!”

“Anh có nghe em gọi không! Anh trả lời em đi!”

“Ôn Nam Tinh…”

Vốn dĩ đã tích tụ sợ hãi và bất an quá lâu, bây giờ một tiếng đáp lại cũng không có, điều này đã khiến sự phòng bị trong lòng Lục Quỳnh Cửu vỡ tan. Cô trượt theo mặt tường ngã ngồi xuống mặt đất, hai tay đỡ trán, sụp đổ òa khóc nức nở.

Bỗng nhiên có một bóng người đứng bên cạnh mình, cô ngẩng đầu nhìn lên với đôi mắt ngấn lệ mông lung thì thấy một khuôn mặt rất đỗi quen thuộc. Anh chậm rãi ngồi xuống, đưa tay vuốt tóc dính trên mặt cô ra, lau nước mắt đi cho cô.

Lục Quỳnh Cửu nhất thời ngơ ngác, mãi không có phản ứng gì. Cô tưởng mình bị ảo giác, muốn xác nhận lại nhưng không dám xác nhận, thành ra không biết nên có phản ứng thế nào.

“Sao lại khóc ra thế này? Có phải bị dọa sợ rồi không?” Giọng anh dịu dàng, trông dáng vẻ cô chắc là đang rất sợ hãi. Trên người vẫn mặc đồ ở nhà, thậm chí dưới chân còn chưa kịp thay giày, mang luôn dép trong nhà chạy đến đây, hốc mắt thì đỏ hoe. Cả người vừa nhìn đã biết đang rất hốt hoảng.

Lúc này Lục Quỳnh Cửu mới sực tỉnh táo lại, sau đó khóc lớn nhào vào lòng anh: “Ôn Nam Tinh? Là anh thật sao? Là anh thật sao?”

Tiếng khóc của cô làm Ôn Nam Tinh đau lòng khôn xiết. Anh v**t v* gáy cô: “Là anh, thật sự là anh.”

“Anh không sao chứ?” Lục Quỳnh Cửu hơi rời khỏi vòng tay anh, nâng hai má anh nhìn ngắm một lượt rồi lại kiểm tra vai và cánh tay anh.

“Bị thương nhẹ thôi, không nghiêm trọng.” Vừa nãy bị chấn động dẫn đến hôn mê. Khi tỉnh lại, anh thấy có một lịch sử cuộc gọi vào thời điểm anh đang bất tỉnh, chắc là nhân viên y tá gọi điện cho cô. Thế nên sau khi tỉnh lại, việc đầu tiên anh làm đó là gọi ngay cho cô, ai ngờ gọi mấy cuộc liền mà không có ai nghe máy. Khi chuẩn bị về nhà thì anh thoáng nghe thấy tiếng cô đang nóng nảy gọi tên anh, còn có cả tiếng khóc. Men theo tiếng đi đến đây thì thấy cô ngồi khóc một mình.

“Dọa em sợ chết khiếp… Anh dọa em sợ…”

“Anh xin lỗi, anh xin lỗi.” Ôn Nam Tinh hôn trán cô hòng an ủi: “Anh gọi điện thoại cho em sao em không nghe máy?”

“Điện thoại?” Lục Quỳnh Cửu đưa tay sờ túi, đột nhiên nhớ ra ban nãy mình đi vội vàng quá nên để quên điện thoại ở nhà: “… Em không mang.”

Ôn Nam Tinh: “Không sao, chúng ta về nhà nhé?”

“Hay là đi kiểm tra lại lần nữa đi… Em không yên tâm.”

Ôn Nam Tinh thấy cô có vẻ bị dọa sợ quá nghiêm trọng, vì vậy để giúp cô an tâm hơn, anh đã đồng ý đi kiểm tra lại một lần nữa. Sau khi kiểm tra thì quả thật không có vấn đề gì, bây giờ Lục Quỳnh Cửu mới yên tâm hẳn. Lúc ra khỏi bệnh viện, cô nắm tay anh rất chặt.

Anh có thể cảm nhận được cô đang dùng sức, tay bị cô nắm hơi đau nhưng anh không nói gì mà trở tay nắm chặt tay cô. Sau khi ra ngoài, Ôn Nam Tinh bỗng chú ý đến hai bóng người quen thuộc. Một là Trần Chu Hoa, hai là Lý Thục, trên tay bà còn xách theo hộp đựng đồ ăn. Họ vội vã chạy vào một tòa nhà khác, đó là tòa dành riêng cho khách VIP.

Lục Quỳnh Cửu phát hiện anh đang nhìn về đâu đó, bèn nhìn theo sang nhưng không thấy gì. Vì vậy cô hỏi anh: “Anh đang nhìn gì vậy?”

Ôn Nam Tinh thôi nhìn đáp: “Vừa nãy hình như anh thấy hai người quen.”

“Người quen sao? Vậy anh có muốn đến đó xem thử không?”

Ôn Nam Tinh lắc đầu: “Không cần, về nhà thôi.”

“Được.”

Người Ôn Nam Tinh không có vấn đề gì quá lớn nhưng xe thì hơi hỏng hóc, thế nên vào lúc anh bị đưa đến bệnh viện, xe cũng đã được kéo đi, sau này còn phải xử lý chuyện bồi thường các thứ nữa. Anh đang chuẩn bị ngồi vào ghế lái, Lục Quỳnh Cửu vội vàng ngăn anh: “Anh đừng lái, để em lái cho.”

Anh nghe vậy cũng không khăng khăng làm theo ý mình nữa.

Sau khi lên xe, Ôn Nam Tinh bỗng nhớ ra: “Bánh tart trứng của em hình như vẫn còn ở trên xe anh.” Không biết có còn ăn được nữa không, chắc là không được rồi.

Bây giờ Lục Quỳnh Cửu không muốn nghe thấy hai chữ tart trứng này nữa. Bàn tay đặt trên vô lăng của cô siết chặt, nơi khớp xương trắng bệnh: “… Sau này em không muốn ăn tart trứng nữa đâu.”

Ôn Nam Tinh quay đầu nhìn cô, bất chợt biết tại sao cô lại nói như vậy. Anh hơi nghiêng người qua, giữ bờ vai mỏng manh của cô. Lục Quỳnh Cửu cúi gằm đầu, không muốn ngẩng mặt lên nhìn anh, nhưng có thể nghe thấy rõ tiếng nức nở phát ra từ cổ họng cô.

“Em nhìn anh nào.”

Lục Quỳnh Cửu lắc đầu, đến hiện tại cô vẫn còn hơi hoảng sợ.

“Nghe lời, nhìn anh nào.”

Lúc này Lục Quỳnh Cửu mới chịu ngẩng đầu nhìn anh.

Ôn Nam Tinh nhìn thẳng vào mắt cô, nghiêm túc nói: “Chuyện này không liên quan gì đến em cả, vậy nên em đừng tự trách bản thân, cũng đừng có gánh nặng trong lòng. Đây chỉ là sự cố, không ai muốn chuyện này xảy ra cả, em biết chưa?”

Hốc mắt Lục Quỳnh Cửu đỏ hoe: “Nhưng là, là do em muốn ăn tart trứng, nếu như em không ăn thì…”

“Nhưng em không biết chuyện này sẽ xảy ra, đây không phải chuyện do em gây ra.”

“Nhưng mà…”

Ôn Nam Tinh đưa tay che miệng cô: “Không có nhưng mà gì hết.” Sau đó anh ghé đến ôm cô vào lòng: “Vậy nếu theo lời em nói thì cũng nên trách bản thân anh, vì chính anh đã tự nguyện đi…”

“Không phải.” Lục Quỳnh Cửu vội vàng phủ nhận.

“Em xem, em nghe anh nói như vậy có phải rất sốt ruột không? Anh cũng giống vậy, thế nên sau này em không được nói như vừa nãy nữa có biết không?”

Lục Quỳnh Cửu tì má lên vai anh, gật đầu nhẹ.

Nhưng cô biết rõ chắc chắn sau này cô sẽ không bao giờ ăn tart trứng nữa. Cô sẽ không nhắc lại nhưng cũng sẽ không quên đi. Thời điểm đứng trước cửa phòng cấp cứu, Lục Quỳnh Cửu cảm tưởng như đang ở trong biển sâu tối tăm, nước biển từng chút từng chút tràn qua khỏi đỉnh đầu, nhiều lần muốn bơi lên nhưng cứ liên tục bị chìm xuống, nghẹt thở, tuyệt vọng. Sự đau khổ và mừng rỡ cô trải qua chỉ trong mấy tiếng ngắn ngủi này là thứ cô không muốn trải nghiệm một lần nào nữa trong đời.

__

Lời tác giả:

Bảo không sao là không sao mà

Trước Tiếp