Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hai người mắt đỏ hoe, im lặng ôm nhau một hồi lâu, sau đó mới chậm rãi tách ra.
Lục Quỳnh Cửu hỏi: “Anh ăn cơm chưa?”
Ôn Nam Tinh lắc đầu.
“Bây giờ cũng đến giờ ăn trưa rồi đó.”
Ôn Nam Tinh nắm chặt tay cô: “Vậy anh đưa em đi ăn nhé?”
Lục Quỳnh Cửu lắc đầu: “Em không muốn ra ngoài ăn, ăn ở đây đi.” Cô đã khóc trôi hết lớp trang điểm nên bây giờ không muốn ra ngoài.
Ôn Nam Tinh hôn lên trán cô một cái: “Được, nghe em hết.”
Anh nhanh chóng bảo Trần Chiếu gọi đồ ăn ở nhà hàng ngoài giao đến, hai người giải quyết bữa trưa ở bàn trà trong văn phòng anh. Sau khi ăn xong, mùi đồ ăn vẫn còn phảng phất trong phòng, Lục Quỳnh Cửu bèn mở hết cửa sổ ra, gió mùa xuân tràn vào cuốn hết mùi ra ngoài.
Nắng mặt trời ngày xuân êm dịu, cửa sổ rộng lớn, ánh sáng ấm áp rọi vào người Lục Quỳnh Cửu đang ngồi ở ghế sofa, màn hình điện thoại phản chiếu ánh sáng. Cả người có hơi mệt mỏi, cô đánh một cái ngáp, Ôn Nam Tinh thấy vậy bèn hỏi: “Mệt à?”
Thật ra cũng không mệt lắm chỉ là ánh nắng bên ngoài tốt quá thôi, cô nói: “Vẫn ổn, không mệt lắm.” Nói xong, cô tựa đầu lên vai anh.
Những ngón tay thon dài của Ôn Nam Tinh xuyên qua các sợi tóc mềm mại của cô: “Có muốn về nhà không?”
Lục Quỳnh Cửu liếc thời gian, bây giờ đã hơn hai giờ chiều rồi: “Không, em muốn đợi anh về chung.”
“Bây giờ chúng ta có thể về rồi.”
“Ồ, sếp Ôn muốn tan làm sớm hả?”
“Tan làm sớm về ngủ với em.”
Lục Quỳnh Cửu cười cười: “Anh hư ghê.” Sau đó cô bắt đầu trêu: “Haiz, em đúng là một kẻ hồng nhan gây họa.”
Ôn Nam Tinh bị cô chọc cười, đưa tay nhéo nhẹ má cô một cái.
Lục Quỳnh Cửu biết khoảng thời gian này công việc của anh rất bận rộn, nếu lát nữa họ về thì sau đó công việc của anh sẽ bị chất đống. Cô đưa tay nắm tay anh, bóp bóp mấy cái mới nói: “Anh nhanh đi làm việc đi.”
Quả thật Ôn Nam Tinh vẫn còn một số công việc chưa giải quyết xong nhưng anh vẫn mỉm cười ghé đến gần cô.
Lục Quỳnh Cửu hôn anh cái “chụt”, sau đó hỏi: “Được chưa?”
Hơi ấm chạm vào rồi biến mất chóng vánh, Ôn Nam Tinh l**m nhẹ môi.
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh, nuốt nước bọt theo bản năng. Đây đúng là cố ý! Quyến rũ một cách tr*n tr**! Vì vậy cô không quan tâm anh bận việc gì nữa, hôn cho đã trước rồi tính sau! Lục Quỳnh Cửu níu cổ áo anh, hôn lên môi anh lần nữa và m*t mạnh vào, khiến đôi môi vốn hồng hào của anh càng đỏ thêm. Đầu lưỡi dây dưa quấn quýt với nhau, dưỡng khí trong miệng dần bị cướp đi.
Sau lưng được anh đỡ chặt, chẳng biết từ khi nào đã cong thành một tư thế khó mà tưởng tượng nổi, cuối cùng không thể chịu được nữa nên hai người ngã thẳng xuống ghế sofa. Vì hơi đột ngột, không phòng bị không kiểm soát lực, Lục Quỳnh Cửu đau đớn hét lên. Ôn Nam Tinh vội vàng chống người dậy: “Xin lỗi xin lỗi em, bị đè đau phải không?” Vừa nói, anh vừa đưa tay đặt lên đó xoa nhẹ.
Hai má Lục Quỳnh Cửu tức khắc đỏ bừng lên. Mặc dù không phải họ chưa từng làm vậy nhưng bây giờ không phải ở nhà! Vì vậy cô gấp gấp giữ chặt bàn tay anh không cho cử động nữa: “Anh làm gì đấy?”
Hiển nhiên Ôn Nam Tinh cũng nhận ra điều này. Hai gò má sắc sảo của anh dần ửng đỏ, mắt cụp xuống, cảm giác trong tay đầy đặn ấm áp khiến hơi thở anh dần trở nên nặng nề. Bốn mắt nhìn nhau thấp thoáng có tia lửa sôi trào, Lục Quỳnh Cửu cảm giác như da mặt mình sắp bị hun cháy vậy, vội đưa tay đẩy anh ra: “Anh dậy mau.”
Ôn Nam Tinh vẫn chưa hoàn toàn mất lý trí, anh vội vội vàng vàng đứng dậy rời khỏi người cô.
Hơi thở nóng bỏng tản đi không ít.
Lục Quỳnh Cửu bóp mép ghế sofa: “Anh đi làm việc đi, em lướt Weibo tí.”
Giọng Ôn Nam Tinh hơi khàn: “Được.”
Sau khi Ôn Nam Tinh xoay người rời đi, Lục Quỳnh Cửu thở phào một hơi, thuận tiện đưa tay xoa xoa, đau thật đấy…
…
Ở phòng tập bên này các thực tập sinh vừa luyện tập xong, đang thay quần áo. Sau khi thay đồ xong, nhóm thiếu niên khóa kỹ cửa phòng rồi cùng rời đi.
“A Trăn, bây giờ cậu phải về trường học sao?”
Lục Chí Yến gật đầu: “Đúng vậy.”
“Thế đừng quên buổi tập luyện ngày mai đấy.”
“Sẽ không quên đâu.”
Thời điểm này hầu hết các nhân viên trong công ty đều đã tan làm, không còn ai nữa. Cả đám đang đi đến thang máy thì bỗng có một người kêu lên: “Nhìn kìa nhìn kìa!”
Những người còn lại bị cậu ta dọa sợ hú vía: “Nhìn cái gì?”
Thiếu niên chỉ về phía đại sảnh tầng một: “Nhìn kìa! Ông chủ với bà chủ của bọn mình!”
Thế là cả đám lập tức nhìn theo hướng ngón tay cậu chỉ, quả nhiên thấy một đôi nam nữ đi ra từ đại sảnh tầng một.
“Tôi đã bảo mà, có phải trông bà chủ rất giống A Trăn không?”
Mọi người đảo mắt giữa Lục Chí Yến và Lục Quỳnh Cửu ở dưới lầu một lượt rồi thốt lên một tiếng “Đậu xanh”, “Hình như giống thật!”
“A Trăn, cậu y hệt bà chủ luôn đó!”
“Thật mà!”
“…”
“A Trăn?”
Thiếu niên nhìn Lục Chí Yến, thấy cậu vẫn đang nhìn chằm chằm hai người dưới lầu bèn đưa tay quơ quơ trước mặt cậu: “A Trăn, cậu đang nghĩ gì đấy?”
Lục Chí Yến vẫn chưa hoàn hồn lại.
“Có lẽ là kinh ngạc quá.”
“Cũng đúng.”
Mãi đến khi hai bóng dáng quen thuộc ấy ra khỏi đại sảnh, Lục Chí Yến mới lấy lại phản ứng: “Họ?”
“Ông chủ công ty chúng ta và bà chủ.”
Ông bà chủ của công ty, nhưng kia rõ ràng là chị cậu và anh… Rể của cậu mà… Lục Chí Yến cảm thấy đầu óc mình lúc này hơi ngổn ngang. Chị cậu là bà chủ của Nhạc Ngu? Mà anh rể cậu là ông chủ của Nhạc Ngu?
Đang mãi suy nghĩ thì vai chợt bị ôm lấy: “Được rồi được rồi, biết chắc là cậu sẽ kinh ngạc mà, không nói nữa, thang máy đến rồi, đi thôi.”
Bên này Lục Quỳnh Cửu đang ngồi ở ghế phụ của xe Ôn Nam Tinh. Hôm nay cô có lái xe đến nhưng lúc này xe vẫn còn nằm dưới hầm đậu xe của công ty, vì vậy sáng mai anh sẽ đưa cô đi làm. Cô đang nhàm chán chơi điện thoại thì đột nhiên có một cuộc gọi đến.
Ôn Nam Tinh quay đầu nhìn cô.
Cô nói: “Tiểu Yến” Dứt lời lập tức bắt máy.
“Alo?”
“… Chị ơi?”
Lục Quỳnh Cửu nhận ra điều không đúng ở cậu, ngồi thẳng người lại hỏi: “Em sao vậy?”
…
Lục Chí Yến chờ ở giao lộ được một lúc thì thấy có một chiếc xe màu đen lái về chỗ mình. Cậu nhận ra chiếc xe này, chính là xe của Ôn Nam Tinh – anh rể cậu.
Lục Quỳnh Cửu hạ cửa sổ xe xuống, liếc cậu bảo: “Lên xe đi.”
Người ngồi ở ghế tài xế không phải Ôn Nam Tinh thì ai vào đây nữa?
Lục Chí Yến lập tức mở cửa xe ngồi lên ghế sau, tầm mắt nhìn lướt qua hai người ở hàng trước một vòng, quần áo giống hệt…
Trong lúc cậu nhìn hai người họ thì Lục Quỳnh Cửu cũng quay xuống nhìn cậu. Ngay từ trong cuộc gọi ban nãy, biểu hiện của cậu đã là lạ, sau khi lên xe, cô trách: “Hôm nay em bị làm sao vậy? Lại bỏ nhà ra đi à?”
Lục Chí Yến: “…”
Đang chuẩn bị nói chuyện thì nghe Ôn Nam Tinh ngồi ở ghế tài xế hỏi: “Tập luyện xong rồi à?”
Lục Chí Yến lập tức ngồi thẳng người: “Xong… Xong rồi ạ.”
“Tập luyện thế nào?”
“Cũng… Cũng ổn ạ.”
Lục Quỳnh Cửu cảm thấy nghi ngờ, rõ ràng cậu ký hợp đồng làm idol, sao bây giờ lại bị cà lăm? Mà khoan, hai người vừa nói tập luyện cái gì cơ? Vừa rồi họ đi từ công ty ra, mà cậu cũng mới kết thúc buổi tập luyện ở công ty, vậy nên cậu đã thấy họ nên mới gọi điện thoại cho cô sao?
“Vừa nãy thấy bọn chị ở công ty đúng không?” Cô hỏi.
“Thấy ạ.”
Lần này không lắp bắp nữa.
Ôn Nam Tinh nhìn cậu qua kính chiếu hậu: “Ăn cơm tối chưa?”
“Vẫn… Vẫn chưa ạ.”
Lục Quỳnh Cửu: “???” Chỉ cà lăm với mỗi anh thôi sao?
“Vậy thì tốt, đi ăn tối cùng anh chị đi.”
“Nhưng… Em phải về trường học nữa.”
Lục Quỳnh Cửu: “Em có thể nói chuyện đàng hoàng, đừng cà lăm không?”
Lục Chí Yến mím môi, cậu đã cố gắng rồi.
“Không sao, ăn cơm xong anh lại đưa em về.”
“… Được, được ạ.” Lục Quỳnh Cửu không vừa mắt với điệu bộ rụt rè này của cậu. Dù sao cậu cũng là cậu út nhà họ Lục, sau này sẽ thừa kế công ty của gia đình, mà như này à? Như này ư?? Có còn nhớ lần đầu tiên cậu gặp anh, cậu chỉ ước được xông lên đánh nhau với anh, dáng vẻ dữ không tả được kia không?
Ba người ăn cơm tối ở ngoài xong, Ôn Nam Tinh lái xe đưa Lục Chí Yến về trường.
Khi sắp xuống xe, cậu nói với Ôn Nam Tinh ngồi ở ghế lái: “Anh rể, anh có thể đưa em vào trong không?”
Ôn Nam Tinh: “Được.” Sau đó anh quay đầu nhìn Lục Quỳnh Cửu: “Ở đây chờ anh nhé.”
Lục Quỳnh Cửu ngó qua lại giữa hai người, sau đó gật đầu: “Được.”
Ôn Nam Tinh tiễn Lục Chí Yến đến cổng trường, lúc này mới lên tiếng: “Có gì muốn nói với anh à?”
Lục Chí Yến: “Anh là ông chủ của Nhạc Ngu?”
“Không phải em biết rồi sao?”
Trước đây Lục Chí Yến chỉ biết Ôn Nam Tinh với thân phận là nhà văn Nam Phong của phòng làm việc của chị gái mình chứ không hề biết anh là ông chủ của Nhạc Ngu. Trước khi ký hợp đồng với công ty, cậu cũng có tìm hiểu về Nhạc Ngu và biết được ông chủ đứng sau công ty là một người rất biết nhìn xa trông rộng, có năng lực và mánh khóe rất mạnh, chẳng ngờ một người như vậy lại là anh rể của cậu? Là người anh rể dịu dàng trước sau như một mà cậu biết?
Nói thật thì tâm trạng của cậu lúc này vô cùng phức tạp, miệng mấp máy khoảng mấy lần nhưng không nói ra được gì.
Ôn Nam Tinh cũng không gấp gáp, kiên nhẫn chờ đợi cậu.
Cuối cùng Lục Chí Yến bảo: “Mặc dù anh là ông chủ của Nhạc Ngu, nhưng sau này em cũng là ông chủ của Lục thị, vậy nên em sẽ không sợ anh đâu.”
Ôn Nam Tinh không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Anh… Anh cười cái gì?” Bây giờ cậu đang rất nghiêm túc!
“Em lo sau này anh sẽ bắt nạt chị em đúng không?”
Lục Chí Yến: “…”
Suy nghĩ bị anh vạch trần khiến Lục Chí Yến nhất thời lúng túng, song vẫn kiên định nói: “Anh biết thì tốt, dù sao… Dù sao em đã nói với anh rồi đấy, nếu anh dám bắt nạt chị em thì chắc chắn anh sẽ không xong với em đâu.”
Ôn Nam Tinh vươn tay xoa đầu cậu: “Ừ, đúng là một cậu em trai đạt chuẩn.”
Lục Chí Yến tránh đi: “Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh đó!”
Ôn Nam Tinh: “Vậy anh cũng nghiêm túc trả lời em, chuyện em lo lắng sẽ không bao giờ xảy ra. Những gì cô ấy không có trước đây, sau này anh sẽ cho cô ấy.”
Câu nói cuối cùng của anh làm Lục Chí Yến sửng sốt vài giây, vẻ mặt có phần dao động, tay xách túi vốn siết chặt nay lại càng chặt hơn: “Em sẽ nhớ những lời anh nói, anh nhất định cũng phải nhớ rõ.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn Ôn Nam Tinh lên xe, hỏi: “Hai người mới nói gì với nhau đó?”
Ôn Nam Tinh cười cười: “Hay là em đoán thử xem?”
“Có phải cảnh cáo anh sau này không được bắt nạt em không?” Sau khi hỏi xong, cô biết mình đã đoán đúng thông qua ánh mắt của Ôn Nam Tinh.
Ôn Nam Tinh: “Thằng bé rất quan tâm em.”
Lục Quỳnh Cửu dựa lưng ra ghế xe, rõ ràng cậu chỉ mới hai mươi tuổi mà lúc nào cũng bày ra điệu bộ ông cụ non, luôn dè dặt quan tâm và lo lắng cho cô nhưng lại sợ quá quan tâm và lo lắng sẽ khiến cô khó chịu. Thật ra không hề có, ngoài bà ngoại ra thì cậu là người duy nhất trong nhà làm cô cảm nhận được lòng người ấm áp.