Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Quả nhiên Ôn Nam Tinh nói không sai, hôm sau Trần Chu Hoa vừa ra cửa, còn chưa đến Nhuận Phương đã nhận được thư thông báo của thư ký Cao mời ông đến trụ sở chính ngay lập tức. Thư ký Cao là thư ký của sếp Ôn.
Lúc đến cửa văn phòng, Trần Chu Hoa thở hắt ra một hơi rồi mới đưa tay gõ cửa.
“Vào đi.” Giọng Ôn Giang Quốc vang lên ở bên trong.
Trần Chu Hoa đẩy cửa tiến vào, cung kính bước tới trước bàn làm việc của ông: “Chủ tịch.”
Ôn Giang Quốc đứng dậy đi đến ghế sofa cạnh đó, anh cũng đi theo sau.
Ông ngồi xuống ghế sofa, nhìn Trần Chu Hoa: “Ngồi xuống đi.”
“… Chủ tịch.”
“Tôi bảo cậu ngồi xuống.”
Trần Chu Hoa ngồi xuống ghế sofa đối diện Ôn Giang Quốc.
“Chu Hoa, cậu ở bên cạnh tôi được bao lâu rồi?” Ông đột nhiên hỏi.
“Xin phép trả lời câu hỏi của chủ tịch, đến bây giờ đã là năm thứ 21 rồi.”
“Vậy nhiều năm nay tôi đối xử với cậu thế nào?”
“Chủ tịch rất tốt với Chu Hoa.”
Từ nhỏ anh đã sống ở trại mồ côi, sau đó được đón về nhà họ Ôn để làm bạn chơi cùng với cậu cả nhà này vào năm 14 tuổi. Từ năm 12 tuổi, anh đã hiểu quá rõ thói đời nóng lạnh, vậy nên anh luôn cố gắng thực hiện trọn vẹn bổn phận của một người bạn chơi cùng để có thể có một nơi chứa chấp mình, anh không dám mong cầu quá nhiều.
Khi ấy anh không ngờ rằng, sau khi mình vào nhà họ Ôn thì cuộc đời mình đã thay đổi long trời lở đất thế nào.
Mặc dù bảo là đón về làm bạn chơi cùng nhưng anh lại được ở một căn phòng không thua kém gì Nam Tinh, được gửi đến học tại ngôi trường đắt đỏ mà Nam Tinh đang theo học. Mỗi khi dì Huệ Chất đi mua đồ cho Nam Tinh đều sẽ mua thêm một phần cho anh, còn Nam Tinh mặc dù không nói nhiều nhưng trước giờ chưa từng tỏ ra bài xích hay chán ghét gì anh cả. Về sau Nam Tinh cũng chịu gọi anh là anh, chỉ là khoảng thời gian đó anh không quá quen với điều này.
Ôn Giang Quốc trầm mặc vài giây, lại hỏi: “Cậu có biết chuyện Nam Tinh là ông chủ Nhạc Ngu không?”
Trần Chu Hoa hiểu rõ nếu ông đã hỏi như vậy thì chắc chắn ông đã biết tất cả rồi, vì vậy anh gật đầu đáp: “Biết ạ.”
“Biết lúc nào?” Ông lại hỏi.
“Năm ngoái.”
“Năm ngoái đã biết rồi ư?”
“Vâng.”
“Tại sao không nói cho tôi biết?”
Bàn tay đặt trên đầu gối của Trần Chu Hoa chậm rãi nắm thành quyền, không trả lời.
Ôn Giang Quốc nhìn anh mấy giây: “Thật ra có một chuyện tôi vẫn chưa nghĩ ra.”
Trần Chu Hoa ngước mắt nhìn ông.
“Ban đầu sao cậu không đi cùng Nam Tinh?”
Trần Chu Hoa hoảng hốt, đột nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện.
Ôn Giang Quốc đã từng nói anh nhận được từ nơi này bao nhiêu, sau này nếu muốn trả lãi thì anh phải làm trợ thủ đắc lực nhất cho Nam Tinh.
Trần Chu Hoa cảm thấy chuyện này không vấn đề gì cả, những gì anh nhận được bây giờ thì sau này sẽ trả lại hết cho Nam Tinh, vậy nên anh luôn dùng thành tích của bản thân để nói với họ rằng anh có thể làm được, họ lựa chọn anh là không sai.
Anh những tưởng mọi chuyện sẽ mãi tiếp tục như vậy, anh học xong cấp ba và đại học trước Nam Tinh, sau khi vào công ty thì vừa làm việc tích lũy kinh nghiệm vừa chờ Nam Tinh tốt nghiệp nhưng tại sao vào thời điểm này mọi thứ lại thay đổi? Thay đổi một cách thê thảm không nỡ nhìn, cảnh còn người mất?
Dì Huệ Chất – người vẫn luôn không hề keo kiệt dành tình yêu và dịu dàng cho anh được chẩn đoán mắc bệnh ung thư, di căn quá nhanh, có thể nói là không kịp ứng phó. Căn bệnh ấy nó đến quá bất ngờ, quá đột ngột nên chẳng một ai phản ứng kịp, dường như giây trước người ấy vẫn còn dịu giọng dặn dò bạn trên đường đi học phải cẩn thận mà chỉ giây sau đã chẳng còn gì nữa, mất hết tất cả.
Anh tận mắt nhìn Nam Tinh suy sụp từng chút một, cùng Nam Tinh chịu đựng nỗi đau nhưng anh không thể tin được, vị chủ tịch mà anh luôn kính trọng không chỉ có người phụ nữ khác bên ngoài mà còn có con riêng? Thậm chí dì Huệ Chất ra đi còn chưa đến một năm thì ông ta đã đón người phụ nữ ấy và cậu con trai riêng về.
Không bao lâu sau, cậu của Nam Tinh kiên quyết đưa Nam Tinh đi.
Ôn Nam Tinh tuổi 12 níu lấy vạt áo của anh, hỏi anh có muốn đi cùng mình không.
Anh nhớ anh đã từ chối cậu.
***
Tin đồn trong giới giải trí quá nhiều, hôm nay một tin ngày mai lại một tin khác. Vừa ăn dưa ở bên Thi Huệ xong thì bị đẩy sang ông chủ của Nhạc Ngu. Sau đó Thi Huệ lại đăng một bài mới lên Weibo, nếu là cuộc sống thường ngày hay quảng cáo gì đó thì cũng được đi nhưng cô không như vậy. Một tuần trước mới đính chính tin đồn, một tuần sau lại công khai kết hôn.
Thi Huệ V: Nói với mọi người chuyện này, đó là tôi sắp kết hôn rồi.
Đăng kèm hai tấm hình, tấm thứ nhất là tay cô ôm một bó hoa tươi, tấm thứ hai là hai bàn tay đan chặt của cô với một người đàn ông, trên ngón áp út của hai người đều đeo nhẫn kim cương.
Thi Huệ vừa đăng Weibo thì lập tức bùng nổ.
Tác phong làm việc của ảnh hậu cũng thẳng thắn vậy sao?!!
Sau khi liên hệ hai chuyện lại với nhau, cư dân mạng nhanh chóng đánh hơi được đầu mối. Trong bài đính chính của ảnh hậu nói là “không phải bạn trai”, từ “không phải” này rất thông minh đấy chứ, “không phải” chứ không phải là “không có”.
Thi Huệ công khai xong cũng lên thẳng hotsearch, dưới sự điều khiển của bộ phận quan hệ công chúng thì chiều hướng dư luận khá tốt. Đa số cư dân mạng và fan hâm mộ đều chúc phúc cô nhưng thi thoảng vẫn có anti fan mất não, thường các anti fan mất não như vậy sẽ biến mất không còn dấu vết sau khi bị người hâm mộ mắng chửi một trận te tua, thành thử cũng không gây nên sóng gió gì lớn. Vì vậy ekip của Thi Huệ và Nhạc Ngu cũng không bỏ tiền ra để gỡ hotsearch xuống, cứ mặc cho nó tự lên rồi tự xuống.
Ôn Nam Tinh ở bên kia cũng biết được chuyện Trần Chu Hoa rời khỏi Nhuận Phương từ Khương Minh Sâm.
Anh khựng tay lại, ngẩng đầu nhìn Khương Minh Sâm: “Cậu nói cái gì?”
“Tôi nói Trần Chu Hoa đã rời khỏi Nhuận Phương rồi.”
“Anh ấy tự từ chức à?”
Khương Minh Sâm tùy ý chống tay trên ghế sofa: “Công bố ra bên ngoài là anh ấy tự từ chức nhưng chuyện cụ thể thế nào thì không rõ lắm. Dù sao theo tôi tìm hiểu được là trước khi từ bỏ chức vụ CEO của Nhuận Phương, anh ấy đã từng bị gọi đến trụ sở chính của công ty họ.”
Khi anh ấy nói đến đây, mọi chuyện thật ra cũng đã rất rõ ràng rồi, Khương Minh Sâm ngồi thẳng người lại: “Cậu nói xem có phải Trần Chu Hoa rời khỏi công ty là do bị sa thải không?”
Ôn Nam Tinh trầm mặc một hồi, không trả lời câu hỏi của anh ấy.
Khương Minh Sâm đợi một lúc thì mất kiên nhẫn hỏi: “Tôi đang hỏi cậu đấy? Nghĩ gì vậy?”
Ôn Nam t*nh h**n hồn lại, lắc đầu đáp anh ấy: “Không có gì.”
Khương Minh Sâm “hừ” một tiếng, rõ ràng là đang suy nghĩ gì đó, chỉ là không muốn nói cho anh ấy biết mà thôi. Bỏ đi, dù sao anh ấy cũng không muốn biết quá nhiều!
“Hôm nay cậu không bận gì à?” Ôn Nam Tinh đột nhiên hỏi.
Nghe vậy, Khương Minh Sâm lại “hừ” tiếp một tiếng: “Đây là, đây là muốn đuổi khéo đúng không?”
Ôn Nam Tinh liếc anh ấy một cái.
Khương Minh Sâm bị cái nhìn của anh chọc giận, dứt khoát đứng dậy khỏi ghế sofa: “Đàn ông quả nhiên không có trái tim! Đi đây!”
Ôn Nam Tinh: “…”
Khương Minh Sâm tức tối đi đến cửa văn phòng, sau đó quay đầu nhìn Ôn Nam Tinh, ừm… Không có ý giữ lại luôn hả?
Anh ngẩng đầu từ máy tính lên nhìn anh ấy: “Đi ra ngoài nhớ đóng cửa lại.”
Khương Minh Sâm: “???” Tạo nghiệp, quá tạo nghiệp!
…
Lúc nấu cơm, Lục Quỳnh Cửu phát hiện Ôn Nam Tinh có hơi mất tập trung. Đồ ăn đã rửa quá thời gian, vì vậy cô đành đưa tay tắt vòi nước đi. Sau khi cô tắt vòi thì anh mới hoàn hồn lại.
Cô nhìn anh, ánh mắt lo âu: “Anh sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?”
Ôn Nam Tinh nhìn dáng vẻ lo lắng cho mình của cô: “Không có gì, đang suy nghĩ một số chuyện.” Dứt lời, anh cầm lấy khăn giấy để bên cạnh lau khô tay.
Lục Quỳnh Cửu cầm lấy khăn giấy trong tay anh, cẩn thận lau giúp anh: “Nghĩ gì vậy?”
Ôn Nam Tinh cụp mắt: “Trần Chu Hoa rời khỏi Nhuận Phương rồi?”
Lục Quỳnh Cửu kinh ngạc: “Sao lại thế?” Sau đó cô nghĩ đến chuyện hôm qua, hơi do dự hỏi: “Không phải vì chuyện kia chứ?”
“Anh không biết.”
“Có hỏi anh ấy không?”
“Có gọi điện thoại cho anh ấy nhưng không ai nghe máy.”
Chiều hôm nay Ôn Nam Tinh đã gọi cho Trần Chu Hoa, điện thoại thì gọi được nhưng chẳng ai bắt máy.
Lục Quỳnh Cửu nắm lấy tay anh: “Sếp Trần cũng là người trưởng thành hơn 30 tuổi rồi, làm chuyện gì cũng sẽ có chừng mực, anh không cần lo lắng quá đâu.”
Khoảng thời gian này đúng là Ôn Nam Tinh không liên lạc nhiều với Trần Chu Hoa, anh cũng không biết tại sao mình lại kiên quyết phải gọi cho anh ấy nhưng nếu nguyên nhân thật sự là vì anh thì về tình hay về lý, anh vẫn phải giải thích một chút.
Nhưng Ôn Nam Tinh không chờ được liên lạc từ Trần Chu Hoa mà trái lại là Ôn Giang Quốc.
Ông ta đến thẳng Nhạc Ngu.
Vì không có hẹn trước nên nhân viên lễ tân không thể cho ông đi lên tùy tiện được, song vừa nhìn cũng biết ông không phải là người bình thường, khí chất không giận tự uy mạnh mẽ hoàn toàn chặn đứng cô nhân viên.
“Cô cứ thông báo bảo tôi họ Ôn.”
Nhân viên lễ tân nghĩ, ông chủ của mình cũng họ Ôn, vì vậy cô lập tức gọi điện thoại cho thư ký ở tầng cao nhất. Sau khi cúp máy, cô không cản ông ấy nữa.
Ôn Giang Quốc và trợ lý của mình cùng đi lên tầng cao nhất của tòa nhà. Trần Chiếu đã đứng chờ sẵn ở thang máy, thấy ông đến bèn hơi khom người, gật đầu và lịch sự nói: “Mời sếp Ôn đi sang bên này với tôi.”
Ông ta nhìn anh và hỏi: “Cậu biết tôi?”
Trần Chiếu mỉm cười đáp: “Chủ tịch Ôn thường xuất hiện trên các tạp chí kinh tế tài chính lớn, sao có thể không biết được ạ?” Nhân viên lễ tân ở lầu dưới cùng lắm chỉ là một cô gái nhỏ mới hơn hai mươi tuổi, bình thường chỉ xem tin tức giải trí rồi trang điểm son phấn các thứ, chứ làm gì mà chú ý đến tài chính kinh tế chứ?
Ôn Giang Quốc để trợ lý của mình ở ngoài cửa, Trần Chiếu cũng không đi vào trong. Hai người mỗi người đứng nghiêm ở hai bên cửa văn phòng, không nói năng câu nào.
Lúc này, hai người trong văn phòng đang ngồi đối diện nhau trên ghế sofa.
Ôn Giang Quốc nhìn cảnh này, chẳng hiểu sao lại nhớ đến ngày ấy, ông và Trần Chu Hoa cũng ngồi như vậy.
“Muốn gặp được con đúng là không dễ dàng gì.” Ôn Giang Quốc nói. Khi biết tin anh ở Tấn Thành, nhiều lần ông cũng muốn ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với anh nhưng Ôn Nam t*nh h**n toàn không cho ông cơ hội này. Kể ra đây là lần gặp lại kể từ cái lần gặp nhau ở nhà hàng Nhật lúc trước.
Ôn Nam Tinh vốn tưởng bản thân sẽ khó để ngồi nói chuyện bình tĩnh thế này nhưng hiện tại thì anh vẫn có thể.
Giọng điệu bình thản như với một người xa lạ vậy: “Hôm nay chủ tịch Ôn tìm tôi có việc gì?”
Ôn Giang Quốc có vẻ đã miễn dịch trước cách gọi này của Ôn Nam Tinh: “Đến giờ ba vẫn không nghĩ Nhạc Ngu lại là công ty của con.”
“Là công ty của tôi thì kì lạ lắm à? Hay Ôn thị ở Tấn Thành đã bá đạo đến mức không cho phép bất cứ công ty quản lý nào tồn tại?”
Ôn Giang Quốc biết anh nói như vậy là cố ý móc mỉa mình nhưng ông không bận tâm. Thật ra ông rất muốn hỏi anh những năm qua sống ở nhà họ Chúc có tốt không, nhưng ông cũng biết câu hỏi này rất thừa thải. Có ai mà không biết nhà họ Chúc ở Mãn Thành thương đứa cháu ngoại Ôn Nam Tinh này nhất chứ?