Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khương Minh Sâm giống như một chiếc đồng hồ đã cài đặt thời gian, ngay thời điểm Ôn Nam Tinh vừa hoàn thành món ăn cuối cùng, chuông cửa vang lên.
Sau khi vào cửa, Khương Minh Sâm không chút khách sáo nào, thay dép lê xong thì chạy vào trong bếp, tự giác bưng thức ăn đặt lên bàn, thuận tiện còn mang theo bát đũa lên, “Đứng làm gì vậy? Mau đến ăn cơm đi.”
Ôn Nam Tinh nhìn anh ấy, hờ hững nói: “Không biết còn tưởng đây là nhà cậu đấy.”
Nghe vậy, Khương Minh Sâm lại nhìn anh cười như cũ, đánh giá căn hộ, nói: “Chung cư này cậu chọn không tồi nha.”, đột nhiên nhớ đến gì đó, anh ấy nói: “Đúng rồi, cậu có biết dưới lầu này là ai không?”
“Có liên quan gì đến mình không?” Anh hỏi lại.
Khương Minh Sâm l**m môi, tiếp tục nói: “Là Tiểu Cửu.”
Động tác Ôn Nam Tinh hơi ngừng lại, ngẩng đầu nhìn anh ấy.
Khương Minh Sâm nói tiếp: “Chúng ta gặp hôm ở CHEBN ấy, Lục Quỳnh Cửu, là tổng biên tập của cậu.”
Ôn Nam Tinh không chút gợn sóng “ừ” một tiếng.
Khương Minh Sâm thấy dáng vẻ không hứng thú của anh nên cũng không tiếp tục nói nữa.
“Tài nấu nướng của cậu càng ngày càng tốt lên, nếu không cậu dứt khoát đi làm đầu bếp luôn đi được không?”
Vừa dứt lời, Khương Minh Sâm cảm nhận rõ rệt không khí xung quanh không nhiên bị áp bức, dù là tháng sáu nhưng vẫn khiến người ta lạnh thấu xương thịt, nhưng anh đã sớm hình thành thói quen, nên chỉ cười nói: “Cậu xem cậu xem, không phải chỉ là đùa với cậu một chút thôi sao?”
Ôn Nam Tinh lạnh nhạt liếc anh ấy một cái, “Không rãnh để đùa cùng cậu, ăn chực cơm thì phải rửa chén bát.”
“Được thôi, vậy thì mình đi.” Nói rồi Khương Minh Sâm nhanh chóng dọn dẹp bát đũa mang vào phòng bếp, sau đó bắt đầu rửa chén, nhìn chung thì đúng là rất thuần thục.
Rửa chén xong, lại lau chùi phòng bếp thật sạch, anh lại tự giác đi về phía tủ lạnh, vừa mở ra, bên trong là những nguyên liệu nấu ăn được bày xếp dựa theo màu sắc rất chỉnh tề, anh nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Chứng ám ảnh cưỡng chế à chứng ám ảnh cưỡng chế.” Ánh mắt anh lại nhìn đến những trái vải dưới đáy, cất cao giọng nói với Ôn Nam Tinh ở phòng khách: “Cậu lại mua vải à? Không sợ nóng sao?”
Lúc Ôn Nam Tinh còn chưa kịp lên tiếng trả lời, anh lại nói: “Mình cũng vì sức khỏe cậu thôi, vậy nên những quả vải này, chúng ta chia sẻ cùng nhau đi.”
Anh rửa vải và đặt nó vào đĩa trái cây, xong xuôi mới đặt lên trên bàn trà nhỏ, thoải mái ngồi xuống sofa, vừa bóc vải vừa nói: “Nói mau, cậu bán bản quyền cho Nhuận Phương với giá tám chục triệu NDT à?, nhét vải vào miệng, anh nói: “Vải ngọt dữ thần.”
“Ừ, bán rồi, làm sao?” Ôn Nam Tinh không thèm ngước mắt.
Khương Minh Sâm cười một tiếng, anh duỗi tay lấy điều khiển ti vi từ xa lên, mở ra kênh tin tức tài chính.
“Theo báo cáo, một thiết kế đá quý trong quý một của tập đoàn Ôn thị bị cuốn vào tranh chấp sao chép, cổ phần Ôn thị bỗng nhiên giảm xuống…”
Khương Minh Sâm im lặng nhấn tạm ngừng, nhìn về phía Ôn Nam Tinh: “Không có gì muốn nói sao?”
“Nói gì?”
“Cậu có thể nói cho mình biết chuyện này có liên quan gì đến cậu không?”
Ôn Nam Tinh hỏi ngược lại: “Có liên quan thế nào đến mình?”
Khương Minh Sâm thấy ánh mắt anh vẫn bình tĩnh sâu thẳm như bình thường, mấy giây sau, anh ấy cười khẽ một tiếng: “Cáo già à cáo già.” Đúng lúc điện thoại di động trong túi lại vang lên, anh nhìn màn hình hiển thị rồi nói với Ôn Nam Tinh: “Được rồi, không nói với cậu nữa, mình còn có việc, đi trước đây.”
Sau khi Khương Minh Sâm rời đi, căn chung cư rộng lớn chỉ còn lại một mình Ôn Nam Tinh, anh nhìn những quả vải trên đĩa trái cây, im lặng đưa tay bóc một trái, màu đỏ của vò ngoài trái vải cùng với ngón tay thon dài trắng nõn kia tạo thành một hình ảnh đánh mạnh vào thị giác, không nhanh không chậm bóc ra một trái, thịt quả trắng tinh lộ ra, phần thịt và hạt đen được tách biệt, thịt vừa dày vừa trong, sau khi cắn nhẹ còn có nước trong veo tràn ra.
**
Từ lúc Tấn Thành bắt đầu thực hiện phân loại rác thì Lục Quỳnh Cửu sợ nhất phải đi vứt rác, thậm chí còn có nhân công giám sát, thấy có người đến vứt rác lập tức hỏi: “Rác của bạn là rác gì?”, vì vậy thời gian vứt rác mỗi ngày của cô đổi từ sáng sớm thành buổi tối, thế là buổi tối cứ cơm nước xong xuôi như bình thường, cô lại mang mấy túi rác đã được buộc kĩ ra cửa, ra ngoài tòa nhà đơn nguyên [1], bên dưới có bốn thùng rác được xếp theo một hàng ngang, cô cầm túi rác trong tay, di chuyển qua lại giữa thùng dành do rác ướt và thùng dành cho rác khô, đây là loại rác gì nhỉ??
Lúc cô chuẩn bị lấy điện thoại ra tra bách khoa toàn thư, thuận tay sờ một cái, trống không, cô để điện thoại trên lầu rồi!! Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua thiết bị theo dõi bên cạnh thùng rác, xem ra cô lại phải xách túi rác này lên lầu rồi xuống lầu lần nữa rồi.
Chờ lúc cô xuống dưới lầu lần nữa, trong miệng vẫn còn nhắc mãi: “Hóa ra bánh quy hết hạn là rác ướt….Rác ướt….” Nói nói, chân mày cô cau lại, “Bánh bích quy không phải khô sao? Tại sao lại là rác ướt? Không phải nên là rác khô mới đúng à?”
Cô vừa hoài nghi vừa đi ra ngoài, sau khi đi ra ngoài thì đúng lúc gặp một người đàn ông mặc một bộ quần áo ở nhà màu xám tro đang đứng cạnh thùng rác, vai rộng eo thon, dáng người rất đẹp, còn hơi quen thuộc nữa…Mới vừa nghĩ vậy, người đàn ông đó vứt rác xong rồi xoay người lại.
Hai người đứng cách khoảng ba bốn mét, bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt Lục Quỳnh Cửu trừng lớn, trên mặt mang theo biểu cảm không thể tin nổi, “Thầy Ôn?”
Ôn Nam Tinh nhìn thấy Lục Quỳnh Cửu cũng thoáng sững sốt, sau đó nhìn cô cười một tiếng.
Lục Quỳnh Cửu sãi bước đi về phía anh, “Thầy Ôn, tại sao ngài lại ở đây?”
“Tôi sống ở đây.”
“Ở đây sao?” Cô nhìn bốn phía xung quanh, “Thầy Ôn, ngài cũng ở Huệ Cách sao?”
Ôn Nam Tinh nhìn cô và gật đầu, khuôn mặt sau khi tẩy trang của cô trắng nõn trơn mịn, đôi mắt to và trong trẻo, môi hồng hào giàu sức sống, trên khuôn mặt mất đi vài phần cuốn hút nhưng cả người đều tươi đẹp hơn rất nhiều, “Vừa chuyển đến không lâu.”
Lục Quỳnh Cửu nghĩ đến hôm qua bọn họ vừa gặp nhau ở siêu thị, khi đó cô chỉ nghĩ thầy Ôn có lẽ sẽ ở cùng một tiểu khu với mình, bây giờ xem ra, bọn họ không chỉ ở chung một tiểu khu, mà có khả năng còn chung một đan nguyên nữa, vì vậy cô thăm dò hỏi: “Thầy Ôn, ngài cũng ở đan nguyên này à?”
Ôn Nam Tinh nhìn tòa nhà đan nguyên phía sau lưng cô, trả lời: “Ừ đúng vậy.”
“Vậy cũng quá trùng hợp luôn, chúng ta không chỉ ở chung một tiểu khu mà còn chung một đan nguyên.” Vừa nói, Lục Quỳnh Cửu lại chú ý đến túi rác trên tay mình, nhìn anh cười, “Thầy Ôn, ngài đợi tôi một chút, tôi vứt rác cái đã.” Nói xong, cô nhanh chóng vứt túi rác vào thùng dành cho rác ướt.
Cuối cùng hai người họ vừa nói chuyện vừa đi vào tòa nhà đan nguyên, “Thầy Ôn, ngài ở lầu mấy vậy?”
“Lầu mười bảy.”
“Tôi ở lầu mười sáu, ngay dưới lầu của ngài đấy.” Duyên phận đã biến đổi như thế rồi à?!
“Tổng biên tập Lục.” Ôn Nam Tinh đột nhiên gọi cô.
Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn về phía anh, “Hả?”
“Thật ra cô không cần phải dùng kính ngữ khi nói chuyện với tôi.”
Trước đây không gặp mặt nên Lục Quỳnh Cửu hoàn toàn không biết giới tính và tuổi tác thật của Ôn Nam Tinh, thậm chí cô cảm thấy anh có thể là một trưởng bối của mình, hiện giờ đã gặp nhau rồi, khuôn mặt đẹp trai không thể diễn tả hết thành lời thế này, dùng “ngài” quả thật quá mức tôn kính, vì vậy cô cười nói: “Được.”
Sau khi vào thang máy, Ôn Nam Tinh nhấn hai tầng mười sáu và mười bảy, ‘ding’ một tiếng, đã đến tầng mười sáu, cửa thang máy mở ra, lúc này Lục Quỳnh Cửu mới vẫy tay với anh, “Thầy Ôn, tôi đến rồi, hẹn gặp lại.”
Ôn Nam Tinh nhìn cô và gật đầu nhẹ, “Hẹn gặp lại.”
Về đến nhà rồi, Lục Quỳnh Cửu không thể kiềm chế nên đã gửi tin nhắn wechat cho Tô Dạng Nhiên.
—- Em biết người ở tầng trên nhà chị là ai không?
Đầu bên kia trả lời rất nhanh: Cái này làm sao em biết được?
—- Thầy Ôn.
—- Thầy Ôn? Là ai?
Nhìn tin nhắn này, Lục Quỳnh Cửu mới nhớ đến, Tô Dạng Nhiên vẫn chưa biết thầy Nam Phong họ Ôn.
—- Thầy Nam Phong họ Ôn.
—- ĐM! Từ lúc nào mà chị và thầy Nam Phong thân như vậy? Ngay cả họ của người ta cũng biết à?
Lục Quỳnh Cửu không biết làm sao, nói: Đây không phải là mấu chốt.
—- À, đúng rồi, mấu chốt là chị và thầy Ôn ở cùng một tiểu khu! Anh ấy còn ở trên tầng nhà chị! Nói đến chị và thầy Ôn ở lầu trên lầu dưới nhiều năm như vậy mà không biết! Chị cũng thật sự lợi hại đó nghen.
—- Nghĩ gì vậy? Thầy Ôn mới chuyển đến gần đây thôi.
Đôi mắt Tô Dạng Nhiên đột nhiên sáng lên, tốc độ tay nhanh hơn: Nếu nói như vậy, chắc là chị đã gặp thầy Ôn rồi đúng không? Nam hay nữ? Dáng vẻ thế nào??
Ngón tay Lục Quỳnh Cửu chuyển động trên màn hình điện thoại: Vô cùng đẹp…Đoạn tin nhắn này vừa đánh chữ được một nửa, không biết nghĩ đến điều gì, cô lặng lẽ thủ tiêu tất cả những lời này.
—- Ừ, bình thường thôi.
Tô Dạng Nhiên ở đầu bên kia thấy những chữ này thì yểu xìu ngay tức khắc, người đẹp Cửu đã bảo là người bình thường, đoán chừng đúng là bình thường thật, nhưng thầy Ôn người ta cũng giống như cô vậy, đều dựa vào tài hoa để kiếm cơm, không phải dựa vào mặt mũi để kiếm cơm đâu, đang chuẩn bị hồi âm đầu bên kia, đã có một tin nhắn mới được gửi đến.
—- Em nghỉ ngơi cũng lâu rồi đấy, truyện mới đã chuẩn bị thế nào rồi?
Sau khi Lục Quỳnh Cửu gửi tin nhắn này đi, đầu bên kia liền lâm vào sự chết lặng, cô đợi mấy phút sau, ngón tay lại di chuyển liên tục trên màn hình điện thoại: Bớt giả bộ chết đi, số chữ chỉ tiêu của em hôm nay vẫn chưa đủ đâu, em còn kéo dài nữa, có tin ngày mai chị đến tìm em ngay không.
Lúc Tô Dạng Nhiên nhìn thấy tin nhắn này trên màn hình, cô đang suy nghĩ rất nghiêm túc suy nghĩ, bản thân phải nên tính đến chuyện chuyển nhà rồi, nếu không thì đến thành phố khác sống vài năm? Nhà mình ở cùng một thành phố với tổng biên tập thực sự quá quá đáng sợ đó nha!!
__
Lời tác giả:
Phân loại rác thải thực sự có thể giết người, phải cần có bách khoa toàn thư mới biết được đó là rác gì, cần vứt vào thùng rác nào, đây chắc chắn là một nỗi khổ nhân gian.
__
[1] (Nhà) đơn nguyên (单元)
Đơn nguyên là đơn vị độc lập của công trình xây dựng, được giới hạn quy ước trên diện tích mặt bằng. Ví dụ chugn cư có ba đơn nguyên.
Chung cư theo dạng đơn nguyên, cách tổ chức các căn hộ đơn lẻ tập trung quanh một nút giao thông đứng gồm có thang bộ và thang máy. Mỗi đơn nguyên có thể có nhiều loại căn hộ khác nhau (1 phòng ngủ, 2 phòng ngủ… ). Thường mỗi đơn nguyên có từ 4 – 6 căn hộ là hợp lý.
**
Hết chương 6