Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 44

Trước Tiếp

Hai người ra khỏi thang máy, lúc sắp đến cửa phòng của cô, Ôn Nam Tinh đột nhiên dừng lại.

Lục Quỳnh Cửu khó hiểu nhìn anh: “Sao không đi tiếp?”

“Anh đến rồi.”

Lục Quỳnh Cửu: “???”

Cô ngẩng đầu nhìn căn phòng số 905 gần họ, tâm tư xoay chuyển, lập tức hiểu ra. Thảo nào khi nãy anh lại thoải mái về cùng cô như vậy, cảm giác không giống anh bình thường chút nào. Hóa ra anh đã đặt phòng xong xuôi, thậm chí còn đặt phòng ngay trước phòng cô?

“Anh đặt phòng từ lúc nào vậy?” Cô hỏi.

“Trước khi đến đưa bánh kem cho em.”

Lục Quỳnh Cửu trề môi, lẩm bẩm nói: “Lãng phí.”

Ôn Nam Tinh không nghe rõ, hỏi lại theo bản năng: “Em nói gì?”

Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu nhìn anh, khóe môi cong lên, sau đó cô bỗng ôm lấy eo anh: “Thầy Ôn, em bảo anh lãng phí đó.”

Nghe vậy, đôi mắt sâu của Ôn Nam Tinh hơi mở to ra.

“Chúng ta không phải là người yêu sao?”

Ôn Nam Tinh: “… Phải.”

“Vậy tại sao phải đặt thêm một phòng nữa?”

Ôn Nam Tinh: “…”

Anh quan sát đôi mắt đang nhìn mình chăm chú của cô, giơ tay xoa tóc cô: “Không còn sớm nữa…”

“Thầy Ôn đang sợ gì sao?” Cô bất thình lình hỏi.

Ôn Nam Tinh đang nói thì sững lại.

Lục Quỳnh Cửu không cho anh cơ hội lên tiếng: “Thầy Ôn, năm nay em đã 27 tuổi rồi, không phải 17.”

Ôn Nam Tinh trầm mặc trong giây lát, sau đó mới đáp: “Anh biết.”

“Vậy nên?” Âm cuối của cô cất cao.

Ôn Nam Tinh đổi tay ôm eo cô và di chuyển dần đến phòng cô. Ánh mắt Lục Quỳnh Cửu lập tức sáng lên, dễ bị thuyết phục vậy sao??

Đến cửa phòng, Lục Quỳnh Cửu nhanh chóng lấy thẻ ra mở cửa. “Tích” một tiếng, cửa phòng mở ra, cô đang chuẩn bị lên tiếng thì trước mắt bỗng tối mù, đôi tay mạnh mẽ nâng má cô lên, sau đó một sự ấm áp chạm nhẹ lên trán rồi rời đi sau vài giây, giọng nói dịu dàng hơi khàn khàn vang lên: “Nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon.”

Lục Quỳnh Cửu nhất thời đứng đờ ra đó không biết phản ứng gì, đến khi cô hoàn hồn lại, Ôn Nam Tinh đã trở về cửa phòng của anh, vừa quẹt thẻ mở cửa xong. Cô chớp mắt vài lần, có phần khó tin gọi: “Ôn Nam Tinh!”

Nửa người Ôn Nam Tinh vốn đã ẩn sau cánh cửa, khi nghe thấy giọng cô, anh hơi nghiêng người ra ngoài nhìn về phía cô. Dưới ánh đèn màu sắc ấm áp ngoài hành lang, sắc mặt anh dịu dàng hiền hòa, khóe miệng mỉm cười cong cong tuyệt đẹp, đôi mắt sáng rỡ như chứa đựng sao trời: “Ngủ ngon.”

Sau khi nói xong, anh không để ý xem cô có phản ứng gì mà đẩy cửa ra rồi đóng lại cái “rầm —–“.

Thật ra Lục Quỳnh Cửu vẫn chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần từ nụ cười của anh vừa nãy, tới khi đã tỉnh táo hẳn, cô cảm thấy chắc chắn nụ cười ban nãy của anh là cố ý!

Vì nụ cười đó mà mãi đến khi tắm rửa xong, Lục Quỳnh Cửu vẫn còn tức tối và bất bình. Đúng là quá đáng, nếu đã không có ý đó thì tại sao lại phải trêu ghẹo cô?!!! Chắc chắn bị cá mập ăn mất lương tâm rồi!! Càng nghĩ càng không cam lòng, vì vậy cô lấy khăn trùm trên đầu xuống, lấy điện thoại ở cạnh gối tới rồi nhanh tay gõ chữ.

[Ngủ chưa?]

[Ngủ chưa?]

[Anh còn ngủ được hả?]

Vài giây sau, Ôn Nam Tinh: [???]

[Em sao thế?]

Lục Quỳnh Cửu ngồi xếp bằng trên giường.

“Anh nói xem em thế nào? Chẳng lẽ trong lòng anh không có chút….” Đoạn tin nhắn này chưa được gõ xong, cô đã lặng lẽ xóa đi toàn bộ rồi gõ lại lần nữa.

[Em không sao, chỉ hơi mất ngủ]

[Em có thể qua tìm anh không?]

[Không được, đi ngủ sớm chút]

[Nhưng bây giờ vẫn chưa đến 12 giờ mà]

[Ừ, thì sao?]

[Hôm nay là sinh nhật em, mà bây giờ vẫn chưa tới 12 giờ nên vẫn còn trong ngày sinh nhật của em]

[Rõ ràng bạn trai em đang ở đây mà lại không cho em qua tìm, chắc em là bạn gái đáng thương nhất rồi anh nhỉ?]

[Em chỉ muốn trải qua ngày sinh nhật trọn vẹn với bạn trai thôi mà cũng khó khăn quá đi]

[Được rồi nếu anh không muốn thì thôi vậy, dù sao cũng chỉ là một ngày sinh nhật thôi mà, mỗi năm đều có ngày này]

[Vậy em không làm phiền anh nữa, em ngủ đây]

Những tin nhắn này đều tỏa ra một cảm giác rất đỗi tủi thân.

“Ngủ ngon…” Ngay cả tin nhắn chúc ngủ ngon còn chưa kịp gửi đi.

[Qua đi]

Lục Quỳnh Cửu nhìn tin nhắn này, lập tức bật nhảy cái “bụp” trên giường. Honey à! Em mà không trị được anh hay sao!

*** 

Ôn Nam Tinh vừa để điện thoại xuống thì nghe thấy mấy tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài. Anh đi đến mở cửa thì trông thấy Lục Quỳnh Cửu đang đứng ở hành lang với vẻ mặt tủi thân. Anh cười bất đắc dĩ, đồng thời cũng để ý tới mái tóc chưa lau khô của cô, không khỏi hỏi: “Sao chưa sấy tóc nữa?”

“Anh sấy giúp em đi.” Giọng nhỏ nhẹ hơn bình thường.

Ôn Nam Tinh lập tức đưa tay kéo cô vào phòng: “Vào trước đã.”

“Ồm.”

Ôn Nam Tinh đóng cửa lại, kéo cô đến ngồi xuống giường, vừa khéo khi nãy anh mới sấy tóc xong vẫn chưa rút phích cắm. Anh đứng trước mặt cô, một tay cầm máy sấy tóc, một tay vuốt vuốt mái tóc của cô. Máy sấy phát ra những tiếng “vù vù” vang vọng khắp cả phòng.

Tóc Lục Quỳnh Cửu vừa dài vừa dày, để sấy khô phải mất một lúc lâu. Vì vậy cô vươn tay ôm lấy eo anh, áp má lên bụng anh. Động tác của Ôn Nam Tinh khựng lại, lát sau anh xoa xoa đầu cô rồi tiếp tục sấy.

Sau một hồi lâu cuối cùng cũng sấy khô tóc cho cô, anh tắt máy sấy đi, vén mái tóc cô ra phía sau lưng rồi khom người rút phích cắm và đi vào phòng tắm cất. Lúc trở ra, Lục Quỳnh Cửu vẫn còn ngồi ở chỗ cũ. Cô thấy anh đi tới, đôi mắt trong veo xinh đẹp cứ nhìn anh chằm chằm không chớp mắt.

Anh tiến tới nhéo má cô một cái: “Nhìn gì vậy?”

Hỏi xong, câu trả lời dành cho anh là một cái hắt hơi. Lục Quỳnh Cửu xoa xoa mũi, vẻ mặt vô tội: “Có hơi lạnh.”

Anh nhìn bộ đồ ngủ mỏng manh cô mặc trên người, đang định đi lấy chăn cho cô thì ngay giây tiếp theo, cô tự giác đứng dậy vén góc chăn lên. Anh chưa kịp nói gì thì cô đã chui vào trong, chỉ để lộ đầu ra ngoài: “Vẫn còn một lúc nữa mới 12 giờ mà.”

Ôn Nam Tinh: “…”

Lục Quỳnh Cửu vén chăn lên, vỗ vỗ một cái, ý tứ rất rõ ràng.

Ôn Nam Tinh mím môi mỏng, cuối cùng vẫn ngồi lên, chiếc giường hơi lõm xuống.

“Anh chỉ ngồi thế thôi chứ không nằm xuống à?” Lục Quỳnh Cửu hỏi.

Ôn Nam Tinh cụp mắt nhìn cô: “Lát nữa anh nằm.”

Lục Quỳnh Cửu nhướng mày “ồ” một tiếng. Sau đó cô kéo chăn đắp lên đùi anh, nhưng cô không rút tay mình đi mà vươn lên vòng qua eo anh, ôm lấy anh, áp má lên lưng anh. Cô cảm giác được cơ thể anh cứng đờ một cách rõ ràng, song vẫn không buông tay.

Ôn Nam Tinh đặt tay lên vai cô: “Tiểu Cửu.”

Lục Quỳnh Cửu biết rõ mà vẫn cố hỏi: “Hửm.”

Một tiếng đáp lại của cô đã làm Ôn Nam Tinh biết cô không có ý định buông tay. Nghĩ lại tính tình của cô, anh không nói gì nữa, đưa tay lấy laptop để bên cạnh.

Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu hỏi anh: “Anh định gõ chữ hả?”

“Không phải, xử lý vài tài liệu.”

Lục Quỳnh Cửu gật đầu, cô cảm thấy viết sách có lẽ chỉ là nghề tay trái của anh thôi, chắc hẳn anh vẫn có một nghề chính khác. Nhưng cô không hỏi rõ ràng tận gốc về nghề nghiệp chính của anh, thấy Ôn Nam Tinh bắt đầu làm việc, cô cũng theo bản năng lấy điện thoại ra định lướt Weibo một tí. Vừa đưa tay sờ xuống cô mới nhận ra khi nãy mình hưng phấn quá, thành thử quên mang theo điện thoại qua đây.

Ôn Nam Tinh chú ý động tác của cô, hỏi: “Tìm gì vậy?”

Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu đáp: “Em quên mang điện thoại mất rồi.”

“Thế em về phòng lấy đi?”

“Không cần.” Nhỡ đâu về rồi anh lại thấy hối hận không cho mình qua đây nữa thì làm sao?” Nếu vậy thì không chơi điện thoại còn hơn, dù sao cũng không có gì vui.

Ôn Nam Tinh hơi đứng dậy, sau đó một chiếc điện thoại màu đen đưa tới cạnh cô: “Chơi của anh đi.”

Lục Quỳnh Cửu hơi sửng sốt khi thấy anh đưa điện thoại của mình cho cô. Thật ra cô không hề có ý nghĩ muốn chơi điện thoại anh: “Anh cho em chơi điện thoại anh à?”

Ôn Nam Tinh gật đầu, mở khóa vân tay xong mới đưa sang cho cô: “Có chơi không?”

Lục Quỳnh Cửu vội vàng nhận lấy: “Chơi!” Sau khi cầm điện thoại trong tay, cô mới hỏi: “Anh yên tâm để em chơi điện thoại của mình hả?”

“Có gì không yên tâm à?” Anh hỏi ngược lại.

Lục Quỳnh Cửu: “…” Mặc dù bị á khẩu nhưng nội tâm cô lại vui sướng vô cùng.

“Thế em có thể lướt Weibo của anh không?’

“Được?”

“Wechat cũng được xem luôn sao?”

“Được.”

“Vậy album ảnh thì sao?”

Ôn Nam Tinh dừng tay lại: “Mở ra rồi em muốn xem gì thì xem, không cần nói với anh.”

Lục Quỳnh Cửu cầm điện thoại, một luồng ấm áp truyền vào tim cô.

“Nhưng mà…” Anh đột nhiên cất giọng.

Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu: “Gì anh?”

“Không được nằm chơi, ngồi dậy đi.”

“Ồ.” Lục Quỳnh Cửu lập tức ngồi dậy, mặc dù trước giờ ở nhà cô đều nằm lướt điện thoại, dĩ nhiên cũng không có ai nhắc nhở cô thế này.

Ôn Nam Tinh thấy cô nghe lời ngồi dậy, bèn thuận tay cầm điều khiển máy lạnh bên cạnh chỉnh nhiệt độ.

Lục Quỳnh Cửu: “…”

“Thật ra cũng không lạnh lắm.”

“Chỉ chỉnh nhiệt độ lên cao chút thôi.”

“Được, được rồi.”

Thế là Ôn Nam Tinh tiếp tục xử lý tài liệu, còn Lục Quỳnh Cửu thì lướt Weibo của anh. Tài khoản của anh không theo dõi quá nhiều người, chỉ theo dõi tài khoản chính thức của phòng làm việc của cô, ngoài ra còn có Weibo của cô và một số người thư ký, trợ lý các kiểu. Bài sôi nổi nhất của anh hiện tại chính là bài share từ Weibo của cô hôm nay. Bình luận, lượt share và like đều từ 10 ngàn trở lên. Cô đang rảnh rang nên vào khu bình luận lướt một vòng.

Có một số bình luận khiến cô nhìn mà trợn tròn mắt. Bình luận… Bình luận này nói cái gì vậy? Bạn thân tốt nhất trần đời?? Bạn… Thân? Cô với ai là bạn thân chứ? Cô với bạn trai cô là bạn thân ư? Lục Quỳnh Cửu thảng thốt không thôi. Song điều càng khiếp sợ hơn đó là cô nhanh chóng nhận ra hình như trước giờ các độc giả của anh vẫn chưa biết giới tính thật của anh. Không chỉ độc giả mà ngay từ đầu chính bản thân cô cũng không biết. Chuyện này cũng có thể hiểu được, hiểu thì hiểu đấy nhưng ngẫm lại đúng là buồn cười thật.

Sau một hồi chơi Weibo, cô bỗng chú ý đến hình nền của điện thoại anh, là ảnh tự động của hệ thống. Cô đảo mắt một vòng, sau đó mở album ảnh của anh ra, quả nhiên nhìn thấy ảnh anh chụp cho cô ở nhà hàng khi nãy. Vì vậy cô chọn tấm hình mình đã đăng lên Weibo làm hình nền cho anh.

Đặt hình nền xong xuôi, cô vô cùng hài lòng. Ảnh cô đẹp hơn ảnh tự động của điện thoại nhiều, hơn nữa như này mới phù hợp với điện thoại của một người bạn trai chứ!

__

Lời tác giả:

Lục Quỳnh Cửu (mặt kiêu ngạo): Chỉ cần mặt dày là không gì có thể ngăn cản tôi

Trước Tiếp