Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 82: Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên

Trước Tiếp

Editor: Min

Ngoại truyện 21:

Gần đây Du Ngải Diệp có phần bối rối.

Không biết Liên Nguyên đã có chuyện gì, mà từ sau kỳ sinh lý giả, anh cứ luôn nhìn cậu theo kiểu mũi không ra mũi, mắt không ra mắt.

Chung quy chính là luôn lườm nguýt cậu.

Cậu đâu có làm gì sai đâu nhỉ.

Du Ngải Diệp rơi vào vực thẳm suy nghĩ.

Vì hôm trước cậu làm cháy trứng vào bữa sáng?

Hay vì tuần trước cậu không mua được cái bánh trứng caramel cuối cùng?

Nhưng chắc không phải chuyện cậu bị phát hiện đã trộm gọi người ta là bé cưng đâu ha.

Du Ngải Diệp vừa dọn dẹp phòng khách vừa huýt sáo.

Cậu hoàn toàn không ý thức được rằng bản thân đã tìm ra đáp án chính xác rồi, vẫn còn đang vui vẻ vì căn nhà đã được lau dọn sạch bóng.

Alpha biết làm việc nhà, bà xã tan tầm sớm.

Cậu đúng là xuất sắc mà.

Làm sao mà không khiến Mochi nhà chúng ta mê mệt cho được.

Ngải Diệp cực đắc ý.

_____________________

Liên Nguyên đang đi lòng vòng dưới khu nhà.

Anh đúng là chẳng có tí khí phách gì cả, rõ ràng là nhà mình mà không dám về, rõ ràng là đã tan làm rồi mà đi qua cửa tới ba lần vẫn chẳng dám vào. (*)

(*) Nguyên gốc là '过家门而不'(ba lần đi ngang cửa nhà mà không vào) bắt nguồn từ việc Mạnh Tử kể về vua Võ Mũ nhà Chu đi qua ngang nhà không vào vì ưu tiên việc nước.

Anh tuyệt đối không muốn về nhà một chút nào.

Vì về nhà sẽ phải đối mặt với Du Ngải Diệp, phải ở chung một nhà với cậu.

Nhưng mà anh đói, bụng cũng bắt đầu réo rồi.

Khẳng định là trong nhà có cơm ngon, chiều nay Du Ngải Diệp đã nhắn tin cho anh, hôm nay có món gà hầm nấm (1), tôm trứng hấp phù dung (2) cùng canh đậu phụ rau xanh (3).

A, Liên Nguyên nuốt nước miếng, thèm quá đi.

Hiện tại cuối cùng anh cũng hiểu được ý tứ cái câu 'bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm' (*) là như thế nào rồi.

(*) 吃人嘴软,拿人手 : Ăn ca người ta thì nói năng cũng mm mng hơn. Khi nhơn hu hay li ích t người khác, con người thường khó có th lên tiếng ch trích hoc phđối h. Thành ng này phn ánh tâm lý ngi ngùng, khó x khi đã nhn s giúp đỡ hoc quà tng t người khác, đồng thi ng ý rng vic nhn li ích s khiến ta mđi s khách quan và có th b ràng buc trong các mi quan h.

Đối với kiểu công tử chơi bời trăng hoa như Du Ngải Diệp, đáng lẽ ra anh phải mạnh mẽ lên án mới đúng!

Chỉ là bởi vì cơm nấu quá ngon, nên có vài chuyện anh không thể nói ra được.

Hận!

Anh là một tiến sĩ y khoa, học giả thỉnh giảng, nhân tài học thức cao, đặt tay lên ngực tự vấn thì tất cả đều là anh tự thân cố gắng, là người đứng đắn không hề dính dáng đến một chút nào vào chuyện bất chính. Làm sao anh lại có thể mất đi dánh vẻ kiêu hãnh trước một anh chàng tay chơi được chứ?

Nhưng mà cái từ 'cục cưng' ấy lại như làm tổ trong tai anh, cứ như con ma lâu lâu lại chui ra vang vọng bên tai.

Mochi Liên Nguyên xoa xoa tai, anh cảm thấy tai mình nóng bừng lên, hoàn toàn không cứ nổi.

Anh ngồi xuống cái ghế dài ở dưới tầng, hai tay ôm balo thở dài.

Liên Nguyên cũng là người chứng kiến cậu lớn lên, cũng coi như là nửa em trai của mình.

Em trai có làm sai, thì anh trai phải là người chỉ ra chúng, đốc thúc để sửa chữa. Huống chi giờ gia đình thầy anh còn đang ở quốc nội, nước xa sao giải tỏa được cơn khát gần, cũng chỉ có anh mới dạy dỗ được thôi.

Biết sai mà sửa là điều đáng quý, con người không phải thánh nhân ai cũng có thể mắc lỗi.

Liên Nguyên len lút thầm nương tay, vừa mắng mình chả có nguyên tắc gì, lại vừa tự an ủi rằng Du Ngải Diệp bây giờ vẫn chưa gây ra tai họa gì lớn, có lẽ chỉ là nói được mấy lời trăng hoa, còn chưa phải thật sự đã thành tên A đểu cáng tồi tệ, vẫn còn đáng để cứu vớt.

Cuối cùng bác sĩ Liên tự thuyết phục được bản thân xong thì liền thở dài một tiếng, anh đứng dậy, phủi phủi mông chuẩn bị về nhà ăn cơm, lại bị gọi giật về.

Anh quay đầu lại, phát hiện ra một omega lạ mặt xinh đẹp.

"Có chuyện gì thế?"

Omega xinh đẹp kia thẳng thắn tới bất ngờ, chỉ một câu đã khiến Liên Nguyên choáng váng.

"Anh có thể buông tha cho Ngải Diệp được không? Anh vốn dĩ đâu có thương cậu ấy, sao lại còn muốn trói buộc cậu ấy bên mình vậy."

Máu của Liên Nguyên vọt thẳng lên não.

Xảy ra chuyện lớn rồi!

Nguyên một cái nồi to ụp thẳng đầu anh.

Mochi nổi điên rồi.

Hết ngoại truyện 21.

Trước Tiếp