Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 79

Trước Tiếp

Ngoại truyện 18:

"Chỉ là cái gì...."

Du Ngải Diệp nhìn khuôn mặt bối rối của Liên Nguyên, trong thoáng chống cậu cũng nghi ngờ không biết bản thân từng bước ép sát anh như vậy có phải quá tàn nhẫn không.

Chỉ là thời gian không chờ đợi ai.

Liên Nguyên sang đây để học nghiên cứu cũng đã được hơn nửa năm, mà cậu thì khó khăn lắm mới có thể tham gia vào được cuộc sống thường nhật của anh.

Nhưng Liên Nguyên lại cứ mơ hồ ngây ngô, anh hoàn toàn không nghĩ rằng giữa bọn họ còn có thể có mối quan hệ nào khác. Nếu cứ như vậy mà để anh trở về nước....

Bàn tay đang siết chặt của Du Ngải Diệp lại nới lỏng ra.

Nếu cứ như vậy mà để Liên Nguyên về nước, anh vẫn tiếp tục coi cậu là một đứa em trai, thì Du Ngải Diệp không làm được.

Là người cậu thầm thương tự đưa mình vào lưới, tự anh đã kéo cậu vào trong căn nhà an toàn của mình.

Du Ngải Diệp thật sự không thể tiếp tục án binh bất động, cậu đã nhẫn nhịn quá lâu rồi.

Từ khi bắt đầu biết yêu, cậu cũng chỉ có yêu mỗi một người.

Xung quanh cậu không phải không có người theo đuổi, không phải cậu không có những lựa chọn khác.

Ngược lại, nếu cậu muốn bản thân phóng túng, cậu hoàn toàn có thể say mê tình trường, đắm chìm trong lạc thú.

Chỉ là cậu không muốn vậy.

Nếu như trên đời này có một tình yêu như hai ba của cậu, vậy thì tại sao cậu lại không thể có chứ.

________________________

"Không có gì."

Liên Nguyên mím môi.

Anh có hơi căng thẳng, thậm chí còn thoáng ngửi thấy mùi dâu tây trong không khí.

Tin tức tố của Liên Nguyên chính là hương dâu tây.

Nhưng anh không thích nó, bởi vì anh thấy hương dâu tây quá ngọt, không hợp với một omega chậm chạp như anh.

Anh thấy mình đáng lẽ nên có hương tin tức tố của một loại cây nào đó mới đúng.

Một mùi hương bình thường nhạt nhẽo, giống như con người không thú vị của anh vậy.

Cho nên bình thường Liên Nguyên vẫn luôn giấu hương tin tức tố của mình rất kĩ, gần như không một ai biết được thật ra anh là một chiếc bánh Mochi hương dâu tây.

"Anh không có ý gì khác cả, cũng không muốn xúc phạm em." Liên Nguyên nói một cách đầy đáng thương, "Anh chỉ sợ gây nên ảnh hưởng xấu tới nhân duyên của em."

Du Ngải Diệp cười, cậu mập mờ đáp.

"Em từng nói là bản thân có thích một người rồi mà, có thêm một lý do để tránh vận đào hoa chẳng phải là càng tốt hơn à."

Liên Nguyên sững lại.

Đúng nhỉ, anh quên mất.

Trước khi đi du học Du Ngải Diệp còn sầu não vì người mình thích, sợ là khoảng cách sẽ khiến tình yêu còn chưa kịp nảy mầm kia bị chia cắt, cũng sợ bản thân không thể mang lại tương lại cho đối phương.

Đấy là lần đầu tiên mà anh thấy Du Ngải Diệp yếu đuối, không ngờ là nhiều năm trôi qua vậy rồi, tình cảm của alpha này vẫn vẹn nguyên như năm ấy sao?

Vậy cũng chẳng có gì là lạ, dù sao trưởng bối gia đình cậu cũng là một cặp đôi với tình yêu vô cùng thuần khiết mà.

Cho nên Du Ngải Diệp vẫn chung thủy yêu một omega đầy chân thành, say đắm và tha thiết, thì cũng là chuyện hiển nhiên thôi.

Liên Nguyên cảm thấy bản thân nên cổ cũ đối phương một chút.

Dù sao hiện tại Du Ngải Diệp cũng đã trưởng thành là một alpha cực kì cao lớn anh tuấn, lại còn chín chắn trưởng thành. Chỉ cần nhìn vào sự quan tâm và chăm sóc của cậu ấy trong khoảng thời gian này cũng đủ thấy, cậu ấy đã thừa hưởng toàn bộ sự dịu dàng bao dung từ người cha alpha của mình, thậm chí đôi khi Liên Nguyên còn quên mất rằng alpha này mới chỉ ngoài 20.

Vậy thì một alpha xuất sắc như vậy chắc chắn có thể theo đuổi được người thương, hẳn cũng là một chuyện đương nhiên.

Chắc chỉ có kẻ vừa điếc vừa mù vừa ngu ngốc mới bỏ qua một đối tượng như vậy mà đi chọn người khác.

"Ừ cũng đúng." Liên Nguyên khẽ hắng giọng mà chẳng biết tại sao lại nghẹn ngào, "Em yên tâm, trước đây anh đã nói rồi, nếu người em thích biết được tấm lòng của em, thì nhất định sẽ nhào vào vòng tay em thôi."

Ngón tay lạnh dừng lại trên má của Liên Nguyên, lúc ấy anh mới nhận ra rằng bản thân mình đang cực kì nóng.

"Tiểu Nguyên, anh có biết là mình sốt rồi không?"

Bên tai anh là giọng nói đầy lo lắng của Du Ngải Diệp, giờ Liên Nguyên mới choáng váng phát hiện.

Ừ, đúng rồi.

Anh bị sốt rồi.

Mochi mơ màng.

Hết ngoại truyện 18.

Trước Tiếp