Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 75

Trước Tiếp

Ngoại truyện 14:

Du Ngải Diệp dẫn Liên Nguyên đến một quán ăn ở gần trường.

Liên Nguyên không kén ăn, chỉ là sức ăn không lớn, chỉ mới ăn được một chút đã thấy no rồi.

Nhưng cũng may mà vóc dáng của Du Ngải Diệp cao lớn, mọi đồ ăn còn thừa lại của Liên Nguyên cậu đều xử sạch.

"Không sao đâu, em muốn để anh nếm thử vị là chính ấy mà. Anh ăn không hết thì còn lại để em."

Liên Nguyên lúc này mới thở phào, anh bỏ một nửa cái bánh bagel xuống rồi cảm ơn cậu một cách đầy khoa trương.

"May mà có em ở đây, không thì anh chẳng tài nào ăn hết được cái đống này."

Liên Nguyên mỉm cười nhìn Ngải Diệp, nụ cười ấy khiến trái tim chàng trai trẻ đập rộn rã.

Những lời ngọt ngào đã đến bên đầu môi lại phải nuốt ngược trở xuống, cuối cùng Du Ngải Diệp chỉ bảo.

"Là vinh hạnh của em."

_________________________

Ăn xong, Liên Nguyên liền dẫn Du Ngải Diệp tới chỗ nhà mới. Nhưng Liên Nguyên cũng mới chỉ tới có một lần, còn chưa quen đường đi lối lại trong khu này, thế là anh dẫn cậu đi tới ba vòng mới tìm được đúng tòa nhà.

Anh xấu hổ vô cùng, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh nghiêm túc, như thế chỉ có làm vậy mới chứng minh được mình là người trưởng thành.

Cũng may là Du Ngải Diệp không hề nhắc gì đến chuyện đã đi qua lối vào tòa nhà này tới bốn lần rồi, vẫn nhẹ nhàng bỏ qua vấn đề ấy, Liên Nguyên cũng lập tức khôi phục lại sự vui vẻ, đưa cậu lên tầng.

"Em thấy nhà sao?"

Đây là căn hộ mà các ba đã chọn cho cậu con trai cưng của mình, vừa nhìn là đã thấy căn hộ thoáng đãng và có ánh sáng tự nhiên tốt.

Chỉ riêng việc cánh cửa vừa mở ra, Du Ngải Diệp đã cảm thấy người đứng trước mặt mình được ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ chiếu vào trông lại càng rực rỡ tới chói mắt.

"Sao đã sắp xếp xong nhanh vậy rồi hả anh?"

Du Ngải Diệp vừa thay giày, vừa đánh giá căn hộ. Không ai biết được trái tim cậu đang đập điên cuồng.

Người mà cậu thích lại mời cậu về ở chung mà chẳng hề phòng bị, giống như một con trai đang mở miệng, ngây ngô phơi bày hết phần mềm yếu bên trong.

Nhưng cậu vẫn phải giữ vẻ mặt điềm đạm, còn làm bộ trách móc.

"Cũng chẳng gọi em tới làm chân chạy vặt cho anh."

Liên Nguyên hoàn toàn không có chút nào đề phòng cậu.

"Là ba của anh lo liệu hết đó, tới tận hôm nay anh mới biết."

"Hai bác tới đây ạ?"

Nghe Du Ngải Diệp hỏi thế, Liên Nguyên không được vẻ đắc ý, đây chính là cảm giác sung sướng khi được người khác quan tâm.

"Hai ba của anh em còn lạ gì, cứ như người của bầu trời ấy, nào qua đây anh dẫn em đi xem một vòng."

Anh vui vẻ trong chốc lát, rồi lại kéo tay áo người ta để dẫn đường.

Liên Nguyên đứng giữa hành lang, hai bên là hai phòng ngủ. Một cái là phòng ngủ chính có ban công, cái còn lại là phòng ngủ phụ có hơi nhỏ hơn đôi chút.

"Có hai phòng, em thích cái nào?"

Du Ngải Diệp âm thầm vui sướng, cảm thấy bản thân cũng rất có trọng lượng trong lòng Liên Nguyên.

"Anh còn cho em chọn nữa à?"

"Thì có gì đâu." Đáng tiếc là Liên Nguyên lại không để tâm, mỗi lời nói ra đều như nhát kiếm đâu vào tim Ngải Diệp, "Em vẫn còn bé mà."

Người mà cậu thầm thương.

Vẫn chỉ xem cậu là một đứa trẻ con mà thôi.

Hết ngoại truyện 14.

Trước Tiếp