Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 7

Trước Tiếp

Editor: Min

Chương 7: Hôm nay thật khó để lấy lòng hoa quế nhỏ

"Tổng Giám đốc Du, tôi vô cùng cảm kích khi ngài tới tận nơi thế này sản xuất để giải quyết vấn đề..."

"Ngài khách sáo rồi, đây vốn là trách nhiệm của tôi."

Người phụ trách của bên A giằng co với Du Đại Tuấn một hồi, mãi hắn mới có thể từ chối được bữa tiệc buổi tối.

Có một dự án mà công ty hắn hợp tác cùng Chính phủ đã xảy ra một số vấn đề, hắn buộc phải đặc biệt tới để giải quyết. Hơn vì để giữ bí mật một số nội dung, nên suốt năm ngày trời hắn không được sử dụng bất kì một thiết bị liên lạc cá nhân nào, phải đến khi mọi công việc ổn thỏa thì bọ họ mới có thể liên lạc được với bên ngoài.

"Tổng giám đốc Du, điện thoại cầm tay của anh ạ."

"Cảm ơn, cảm ơn." Du Đại Tuấn lấy lại di động và đồ dùng cá nhân của mình từ chỗ trợ lý, hắn nói cảm ơn rồi lại lo lắng hỏi, "Năm ngày nay không còn ai khác liên hệ với tôi sao?"

"Những người có liên hệ với anh thì đều trong đó cả ạ." Trợ lý thắc mắc đầy đầu, "Là có việc gì cần được đặc biệt sắp xếp ạ?"

"Không." Du Đại Tuấn cúi đầu, hắn dường như đang tự giễu chính mình rồi lại ngẩng lên hỏi, "Cậu đã đặt vé máy bay chưa? Mấy giờ chúng ta đi?"

"Tôi đã đặt chuyến bay lúc 6 giờ tối nay, chắc là chúng ta sẽ về tới sân bay bên kia trước 9 giờ."

"Ừm."

Ánh mắt của Du Đại Tuấn lại lướt qua tin nhắn từ năm ngày trước.

Nhiều ngày như vậy không liên lạc, chẳng biết Đào Diệp đã quên hắn hay chưa nữa.

Thật là làm người ta lo lắng mà.

________________

"Giường 25 đêm nay phải chú ý hơn một chút, giường 36 sáng mai nhớ phải làm thủ tục xuất viện cho bệnh nhân...."

Đào Diệp đang giải thích công việc cho bác sĩ nội trú và bác sĩ điều trị trực khoa, chợt anh nghe thấy bên ngoài văn phòng có tiếng ồn ào.

"Có chuyện gì mà xôn xao lên vậy?" Đào Diệp nhíu mày, cả ngày nay anh bận rộn, tăng ca tới giờ là hơn 10 giờ còn chưa được tan tầm, vốn tâm trạng đã đang nặng nề, giờ thấy mấy người khác ồn ào thì lại càng phiền, "Bao nhiêu bệnh nhân đang cần nghỉ ngơi, ồn ào ầm ĩ như vậy mà được à?"

"Sao anh lại mang nhiều đồ ăn như thế này chứ...."

Đào Diệp vừa bước ra khỏi văn phòng với khuôn mặt nghiêm nghị, thì thấy một cô bé y tá đang nói chuyện với ai đó, người tới quay lưng về phía anh, dáng người cao tới nỗi như sắp chạm cả tới đèn trần.

"Du Đại Tuấn?"

Alpha cao lớn ấy xoay người lại, trên mặt đầy vẻ vui mừng.

"Chủ nhiệm Đào, bạn anh tới để gửi chút quà nè!"

Mấy cô bé ý tá đi theo anh cười nói ríu rít, Đào Diệp thấy đống đồ ăn khuya được chất như một ngọn núi nhỏ đặt bên cạnh thì sắc mặt lại càng khó coi.

"Đào Diệp, em còn chưa tan tầm à?"

Du Đại Tuấn bước tới đón anh, nhưng omega xinh đẹp thì lại lùi một bước.

Đào Diệp mất tự nhiên mà khoanh tay lại trước ngực rồi chất vấn hắn: "Anh tới đây làm gì?"

Đào Diệp này không có dễ dỗ thế đâu nhé.

Hết chương 7.

Trước Tiếp