Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Min
Ngoại truyện 5:
Lại là một ngày thứ 7 ăn uống giải trí đầy vui vẻ.
Liên Nguyên bị lây nhiễm bởi cảm giác hạnh phúc này mà trên khuôn mặt đầy ý cười.
Anh tuy là người địa phương, nhưng người lớn trong nhà luôn bận rộn công việc, cho nên từ trước tới nay cũng chẳng có thời gian hơi sức mà quản anh. Anh từ nhỏ đã là một đứa trẻ biết nghe lời, không gây phiền toái cho người khác. Nhưng chính vì là một đứa trẻ hiểu chuyện nên khó tránh khỏi cảm giác cô đơn.
Sau khi quen biết với thầy hướng dẫn, anh mới không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
Hóa ra cũng có những gia đình chung sống với nhau hạnh phúc như vậy.
Sẽ có một alpha luôn lo lắng mọi chuyện cho bạn đời của mình, sẽ tin tưởng người bạn đời omega vô điều kiện, họ còn có những đứa con vừa thông minh vừa giỏi giang, là một gia đình vô cùng hạnh phúc.
Có đôi khi anh cũng không kìm được mà ảo tưởng, nếu gia đình tương lai của anh cũng giống như thế, thì anh may mắn biết bao.
Chẳng qua thứ ảo tưởng yếu ớt đấy chỉ lướt qua được vài giây, phần lớn thời gian Liên Nguyên vẫn chú trọng vào công việc kỹ thuật hơn.
Nói cho cùng thầy của anh lợi hại như thế, anh cũng không thể nào làm gánh nặng cho người ta được.
____________________
"Dạ thưa thầy, chú Du, em về trước đây ạ."
Ăn xong cơm tối, Liên Nguyên liền đứng dậy tạm biệt.
Thầy Đào Diệp ở gần bệnh viện, Liên Nguyên sống một mình nên để tiện hơn thì anh đăng ký một phòng đơn tại ký túc xá.
Đi về thì chỉ cần đi thẳng tàu điện ngầm là có thể đến được trạm gần bệnh viện.
"Ừ, em đi đường cẩn thận nhé."
Thầy Đào Diệp cũng không giữ anh lại, chỉ dặn dò đi cẩn thận.
Liên Nguyên nhận lấy lời quan tâm ấy, anh đang định ra về. Vốn Du Ngải Diệp còn đang học gia sư chẳng hiểu sao giờ xuất hiện ở phòng khách, còn nói.
"Ba ơi, con học xong rồi." Du Ngải Diệp vừa nói vừa đi thẳng ra cửa, "Để con tiễn anh Tiểu Nguyên về."
Thực ra nói tiễn anh về, thực ra cũng chỉ là đi bộ từ khu nhà bọn họ tới ga tàu điện ngầm khoảng chừng 10 phút thôi.
Nhưng từ nhiều năm về trước, Du Ngải Diệp đã thích dán lấy Liên Nguyên rồi, chuyện tiễn nhau 18 dặm như thế này cũng không hiếm. Cho nên tất cả mọi người cũng quen rồi, ngay cả Liên Nguyên cũng tự nhiên đứng lại chờ Du Ngải Diệp đi cùng.
Tháng này trời bắt đầu nóng dần, gió chiều tà thổi tới khiến da dẻ như bị sấy quá. Nhưng khi mặt trời vừa xuống núi, ánh nắng cũng dịu hơn nhiều.
"Bao giờ thì em xuất ngoại? Đồ đạc cũng phải chuẩn bị dần rồi nhỉ."
Liên Nguyên sợ nóng, da của anh lại mỏng, chỉ cần đi mấy bước, là hai má đã ửng đỏ.
Du Ngải Diệp nhìn anh, lại có một ảo tưởng ngớ ngẩn rằng mình đang được người trước mặt này yêu.
Đáng sợ thật, cậu biết rõ đó chỉ là ảo giác, đối phương chỉ coi cậu là một đứa em rất quan trọng, không hề có một chút tâm tư sâu xa nào khác.
Thế mà trái tim cậu vẫn cứ rung động chẳng có thuốc chữa.
Nếu cậu sinh sớm hơn 15 năm thì tốt rồi, vậy thì cậu nhất định sẽ đứng trước mặt Liên Nguyên năm 15 tuổi để bày tỏ tình cảm của mình.
Cậu sẽ yêu thương người ấy đầy thủy chung bằng tất cả tuổi thanh xuân của mình.
Sẽ theo đuổi người omega đáng yêu này mà chẳng chút băn khoăn.
Đáng tiếc là không có giá như.
Hết ngoại truyện 5.