Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 60: Hoàn chính văn

Trước Tiếp

Chương 60: Cảm ơn anh

Thời gian trôi nhanh một cách khó thể tin nổi. Khi Đào Diệp ngồi trước bàn trang điểm để thợ make-up tùy ý hí hoáy làm việc, anh vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Anh thật sự sắp tổ chức hôn lễ rồi này.

Mấy hôm trước đi đăng ký kết hôn mà anh vẫn còn có hơi lơ mơ, hoàn toàn chưa cảm nhận được mình cũng được coi như là một người đã kết hôn. Cho tới hôm nay là ngày cử hành hôn lễ, anh mới thật sự ý thức được sự thay đổi trong thân phận của bản thân.

Chỉ có trời mới biết cách đây hơn một năm về trước, anh còn chẳng từng nghĩ đến chuyện tình cảm, lại càng không nghĩ mình sẽ nhanh chóng lập gia đình, cũng chưa từng tưởng tưởng rằng mình sẽ làm ba.

Lần mang thai này của anh rất an ổn, hai bé cưng rất ngoan. Ngoại trừ việc thi thoảng anh sẽ bị buồn ngủ, thì thậm chí anh còn thường xuyên quên mất rằng mình đang có bầu.

Anh vô cùng may mắn khi có được một gia đình hoàn mỹ thế này.

Cho dù là ba lớn của các con, hay hai bên gia đình, tất cả mọi người đều coi anh như một báu vật.

Mỗi một hành động của anh đều được mọi người xem là chỉ thị mà phải thực thi ngay.

Thậm chí Đào Diệp còn phải an ủi Du Đại Tuấn rằng hắn nên thư giãn đi, không cần phải cứ lo lắng quá mức như vậy sẽ hại sức khỏe.

"Tiểu Diệp em có mệt không, có muốn ăn chút gì không?"

Du Đại Tuấn cầm một khay đồ ăn mở cửa bước vào, hắn khiến bộ lễ phục chú rể được đặt may đo tỉ mỉ giờ chẳng khác gì bồi bàn.

"Anh cứ làm như em yếu đuối lắm vậy, em mới dậy được có một tiếng thôi."

Vì cân nhắc đến sức khỏe của anh, cho nên toàn bộ phần rước dâu đã bị hủy bỏ, nhiệm vụ duy nhất của Đào Diệp ngày hôm nay chính là chuẩn bị gọn gàng và tham dự lễ chính vào trưa nay. Ngoài ra, anh cần phải ăn uống đầy đủ và ngoan ngoãn nghỉ ngơi.

"Sớm biết vậy thì anh đã không tổ chức rồi." Du Đại Tuấn vẫn vô cùng lo lắng, ý tứ như có vẻ đã hối hận tổ chức, "Cũng chỉ là để mọi người ăn một bữa cơm làm chứng, tổ chức hay không cũng chẳng sao."

Cái bệnh lo âu tiền sản của Du Đại Tuấn bị cường điệu hóa hơn bất kì ai, Đào Diệp đã quen với việc lúc nào Du Đại Tuấn cũng cuống quýt rồi, cho nên anh trực tiếp đổi đề tài.

"Hôm nay thật tiết đẹp thật đó, anh xem kìa ngoài kia ánh nắng rực rỡ quá..."

"Tất nhiên rồi, là anh đã chọn ngày rất kĩ lưỡng mà." Quả nhiên vừa thay đổi đề tài, Du Đại Tuấn cũng hồi máu sống dậy, "Ngày có nắng dài, nhiệt độ vừa phải, không để em bị quá nóng cũng không quá lạnh, anh đã tính cả rồi."

"Du Đại Tuấn."

Mỹ nhân vừa được trang điểm xinh đẹp gọi người hâm mộ trung thành của mình lại gần. Khi đối phương vừa ân cần ngồi xuống trước mặt anh, Đào Diệp liền nhẹ nhàng ôm lấy mặt Du Đại Tuấn, cùng nhau cụng trán, tâm ý tương thông.

"Cảm ơn anh."

Cảm ơn tình yêu và sự quan tâm của anh, cảm ơn anh vì đã viết cho em một câu chuyện cổ tích lãng mạn đẹp như mơ.

Em kết hôn rồi, 'thử ái bất du' – tình yêu này sẽ không bao giờ đổi thay.

Hoàn chính văn.

Trước Tiếp