Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 23: Hôm nay hoa quế nhỏ trở lại rồi!
Cả người Du Đại Tuấn nóng bừng.
Nguồn nhiệt ấy đều xuất phát từ bên tay trái hắn.
Tay trái của hắn đang nắm tay bé cưng của mình.
Sao lại có người mà chỉ một cái nắm tay cũng như mọc trong tim hắn vậy.
Chẳng trách người ta lại bảo tay đứt ruột xót.
Giờ trong lòng hắn đang hạnh phúc như muốn nở hoa rồi.
Tuy rằng quãng đường này chỉ có một đoán ngắn.
Chỉ là cửa chính của của bệnh viện đi tới bãi đỗ xe, vỏn vẹn 200, 300m ngắn ngủi.
Du Đại Tuấn vui tới nỗi không thể giấu nổi nụ cười.
Trời ơi! Đất ơi!
Hắn được nắm tay Đào Diệp rồi!
Lại còn là do Đào Diệp chủ động nữa.
Hắn hạnh phúc chết mất.
___________________________
Đào Diệp cảm thấy mình đang bước đi vô cùng dứt khoát, đang nổi giận đùng đùng.
Kết quả là anh đi ba bước, Du Đại Tuấn chỉ cần một bước đã đuổi theo được. Anh thì bước đi như gió, người ta lại như đang đi dạo thong dong ở trên sân.
Tức quá!
Đào Diệp lập tức dừng lại, anh dỗi không chịu đi nữa.
"Làm sao thế, Đào Diệp?"
Du Đại Tuấn cũng vội vàng dừng bước, hắn hơi cúi người xuống lúng túng muốn nhìn xem biểu cảm của đối phương.
Đào Diệp, Đào Diệp, anh cũng tự biết tên mình là Đào Diệp.
Người này chỉ biết gọi đầy đủ họ tên của anh thôi à?
"Em không sao."
Đào Diệp bị chính cơn giận vô cớ của mình làm cho khổ sở không thốt nên lời.
Rõ ràng là anh không nên tức giận.
Du Đại Tuấn đối xử rất tốt với anh, dịu dàng chu đáo, là một người đáng tin cậy.
Tuy rằng thời gian hai người hẹn hò chính chưa chưa được bao lâu, nhanh anh cũng đã cảm nhận được sự tỉ mỉ chu đáo của đối phương.
Cho dù là giờ anh đã vô duyên vô cớ giận dỗi sưng vù cái mặt, khiến Du Đại Tuấn cũng phải tự nhiên đứng dưới cái nắng chói chang chung với mình, thế mà người ta vẫn dùng túi hồ sơ để che nắng cho anh.
Nhưng mà cảm xúc làm sao có thể dễ dàng khống chế như vậy chứ.
Anh đang thật sự rất không vui.
___________________
Sao có người tức giận mà cũng đáng yêu như vậy nhỉ?
Du Đại Tuấn nhìn người omega trước mặt mình, bộ dạng tức giận của anh giống như một quả đào mật chín mọng vậy, mềm mại, ngọt ngào, còn có những sợi lông tơ trên mặt phản chiếu dưới ánh mặt trời rực rỡ.
"Ở đây nắng lắm, bọn mình lên xe rồi từ từ nói." Du Đại Tuấn không nhịn được mà khẽ lắc lắc tay đối phương, dịu dàng dỗ dành, "Được không em?"
"Đào Diệp không kìm được hít sâu một hơi, anh cảm thấy mình đang được dỗ như trẻ con vậy, nên đành kiềm chế gật đầu.
"....... Vâng."
Anh không cố ý nổi nóng, nhưng chẳng hiểu sao trước mặt Du Đại Tuấn lại không hãm lại được cái tính này.
Nếu anh bị phát hiện con người thật là một kẻ rất ngang ngược không phân biệt đúng sai____
Đào Diệp lặng lẽ quan sát sự lo lắng của đối phương, thì lại ủ rũ cúi đầu.
Anh sẽ bị ghét mất.
Anh đúng là đứa kém cỏi mà.
Hết chương 23.