Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 21

Trước Tiếp

Editor: Min

Chương 21: Ngày hôm nay hoa quế nhỏ muốn yêu đương

"Em cũng hơi hơi muốn nói về chuyện tình yêu rồi."

Đây là chuyện tốt tới mức mà có nằm mơ cũng không dám mơ tới đó!

Cứ như thể có vàng bạc từ trên trời rơi xuống vậy, Du Đại Tuấn nói năng cũng lắp ba lắp bắp, nhất thời tay chân cứ cuống cả lên "V-v-vậy vậy... Là anh thì có được không?"

Đào Diệp không nhịn được mở to mắt, bật cười hỏi hắn: "Sao lại thành nói lắp rồi."

"Đào... Đào Diệp." Du Đại Tuấn cắn cắn đầu lưỡi, mãi mới có thể nói năng trôi chảy được, "Em đồng ý nhận lời yêu anh sao?"

Đào Diệp dứt khoát gật đầu: "Vâng."

"Anh... anh, anh cũng không biết phải nói gì nữa." Nỗi buồn trước đó đã bị niềm vui ngập tràn này làm cho lắp bắp mãi không nói nên lời, "Anh vui lắm, thật sự rất rất vui, cảm ơn .... Cảm ơn em."

Đào Diệp nhìn alpha cao lớn trước mặt mình vậy mà đôi mắt đã đỏ hoe thì kinh ngạc không, chẳng biết nên nói gì mới phải.

"Đừng khách sáo?"

Du Đại Tuấn lại quay mặt đi hít một hơi thật sâu, sau đó hắn với một đôi mắt đỏ hoe, vừa khó nhọc vừa nghiêm túc nói: "Nhưng anh vẫn hy vọng em thật sự suy xét thật kĩ rồi hãy nói ra những lời ấy."

Vốn tưởng Du Đại Tuấn sẽ đồng ý ngay nên nghe thế thì Đào Diệp ngẩn cười, vẻ mặt đầy vẻ phức tạp mà hỏi lại alpha: "À... Vậy ý của anh là, bây giờ em rút lại lời cũng được hả?"

"... Tốt nhất là đừng phải vậy." Du Đại Tuấn gãi gãi đầu, cái con người cao to lực lưỡng này giờ trong thời khắc này lại có chút đáng yêu trong mắt Đào Diệp, "Nhưng nếu em đổi ý, anh cũng có thể hiểu được."

Cho dù tất thảy chỉ là một giấc mơ, thì đây cũng là một giấc mơ tuyệt đẹp rồi.

Trái tim Đào Diệp lập tức mềm nhũn, Du Đại Tuấn cơ bản không hề biết được thái độ của mình hiếm có biết bao. Hắn luôn lo lắng cho đối phương, luôn tìm cho Đào Diệp một sự ổn định mà an toàn.

Ở bên một người như thế này, cho dù mai sau chẳng có kết quả, thì cũng sẽ không quá đau lòng hay khó xử.

"Anh lo rằng em chỉ vì nhất thời xúc động hoặc là quá cô đơn cho nên mới hẹn hò với anh để giải trí à." Đào Diệp cười nhưng vẫn lộ ra chút thấp thỏm, "Hay là có khả năng người anh thích, người anh giữ trong lòng không phải em, mà là một Đào Diệp chỉ tồn tại trong tâm trí của anh thôi?"

Có lẽ omega mà Du Đại Tuấn yêu vốn chẳng hề tồn tại trên đời này.

"Anh đừng vội phủ nhận." Đào Diệp ngăn alpha định mở lời, "Chuyện tình cảm vốn là thứ khó nắm bắt, nhưng giờ phút này em thật sự hy vọng cả hai chúng ta có một cơ hội để tìm hiểu nhau.... Nó không hề liên quan gì đến quyển nhật ký chết tiệt kia cả, cũng chẳng liên quan tới những rắc rối thời đại học. Ngay vào khoảnh khắc này, ngay tại đây, chỉ còn anh và em, em cảm thấy có thể đây chính là một trải nghiệp tốt đẹp nhất, bất luận sau này kết quả có ra sao."

Omega này vốn luôn cẩn trọng lại lấy hết toàn bộ can đảm của mình để đánh cược lần đầu tiên trong đời.

"Anh có đồng ý hẹn hò cùng với em không?"

Đầu Du Đại Tuấn gật như giã tỏi, sự xúc động dâng trào trong tim làm hắn kích động bước tới mạnh mẽ nắm chặt lấy tay Đào Diệp.

Hắn cầm bàn tay ấy lắc lắc hai ba cái rồi mới ngại ngùng buông ra, bất an mà hỏi lại người trân quý đang đứng trước mặt mình.

"Anh bắt tay em thế này có ổn lắm không nhỉ?"

"Không ổn đâu." Bông hoa quế nhỏ non mịn ấy khẽ lắc đầu, "Đáng lẽ anh nên ôm em... A!"

Ôm thế này thì hơi dùng nhiều sức quá rồi!

Đồ gấu ngốc.

Hết chương 21.

Trước Tiếp