Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Min
Chương 19: Hôm nay hoa quế nhỏ khóc rồi
"Nhiều bụi quá, em đã lục được mấy cái khẩu trang, anh cũng đeo..." Đào Diệp vừa vào phòng đã Du Đại Tuấn đang nhìn chằm chằm cái gì đó trên tay tới nỗi mất hồn mất vía, anh cũng thấy lạ, cho nên ngừng lại rồi khẽ liếc sang đó thăm dò, "Anh đang xem gì thế?"
"Không... không có gì." Du Đại Quấn luống cuống tay chân định giấu quyển sổ trong tay mình đi, nhưng đây là nhà của Đào Diệp, có cái gì mà giấu qua mắt anh được chứ.
Du Đại Tuấn hết cách, chỉ có thể trơ mắt nhìn Đào Diệp giật lấy quyển sổ khỏi tay mình.
"Mình chưa từng trải qua chuyện gì đáng sợ như vậy, ngày hôm nay lại có thể bị một alpha trông như cái con gấu ngựa tỏ tình..."
Đào Diệp chọn bừa một đoạn rồi đọc thành lời, nhưng bản thân anh vừa đọc xong thì đầu óc bỗng ong ong hết cả, người đỏ bừng như tôm bị luộc chín vậy.
Trời đất ơi! Sao anh lại có thể quên sạch sành sạch chuyện mình từng viết nhật ký chứ, chắc không còn chuyện gì trên đời này có thể xấu hổ hơn được nữa đâu. Mấy lời mình nói xấu sau lưng người ta bị chính chủ đọc được, mà trớ trêu hơn lúc này mình lại đang rất có cảm tình với người ấy nữa.
Đào Diệp lật thêm mấy tờ nữa trong quyển sổ. Anh quả thật đã quên mất ngày xưa mình lại có thể rảnh rỗi nhàn hạ đến mức ngồi viết mấy thứ lảm nhảm vô nghĩa như vậy lên giấy.
Nhưng mà anh vẫn lờ mờ nhớ được sau cái lần say rượu tới không biết gì kia, thì anh hạ quyết tâm đặt trọng tâm cuộc sống của mình vào việc học và phát triển bản thân. Cái gã cặn bã từng khiến anh buồn nôn kia cùng với cuốn nhật ký toàn viết vớ viết vẩn này đều đã bị anh quẳng ra khỏi đầu.
Anh không hề nhà một chút nào về chuyện ấy, càng không nhớ nổi cuốn nhật ký này mình đã vứt ở xó nào mà sao người này lại lấy ra được.
Trái tim Đào Diệp ngập tràn xấu hổ, cổ họng anh nghẹn ứ chẳng thể thốt ra được một câu hoàn chỉnh.
Anh bối rối ngẩng đầu nhìn về phía người alpha cao lớn trước mặt mình, hương mật ong ngọt ngào vẫn luôn vương trên người đối phương giờ lại giống như mang theo cả vị đắng.
Vẻ mặt của Du Đại Tuấn giờ rất nghiêm túc, thậm chí anh còn thu lại ý cười vẫn luôn giữ trên gương mặt mình, khiến cho trong lòng Đào Diệp có hơi sợ.
Anh dường như đã phá tan đi mối nhân duyên mà mình vất vả lắm mới có được.
"Xin lỗi vì trước đây đã làm em khó chịu, chắc là em sợ rồi."
Giọng của Du Đại Tuấn khô khốc, đó gì anh đã cố gắng kiềm chế để giữ lại thể diện của mình.
Quả thật hắn không ngờ rằng sự theo đuổi mà bản thân tự cho là đúng đắn ấy, đã để lại một ký ức tồi tệ cho người mình thầm thích.
"Tuy rằng anh biết giờ có xin lỗi cũng chẳng có tác dụng gì, nhưng anh không thể không nói lời xin lỗi tới em." Du Đại Tuấn mím chặt môi, hít vào một hơi thật sâu rồi thở hắt ra, vô cùng gian nan mà nói tiếp, "Anh biết em vẫn luôn giữ thể diện cho người khác, cho nên sự xuất hiện của anh bây giờ, đối với em thì chuyện đó là như thế nào?"
Mắt của Đào Diệp lập tức cay xè, một giọt nước mắt liền rơi xuống.
Sao cái con người này cứ ngốc nghếch như vậy chứ.
Chẳng lẽ hắn không thể trách anh một chút được sao?
Tên gấu ngựa ngốc nghếch này.
Hết chương 19.