Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 15: Hôm nay hoa quế nhỏ lại về nhà
Sau bữa cơm Đào Diệp cũng không muốn mình trở thành tiêu điểm của câu chuyện nữa, cho nên anh tìm lý do để đi về sớm.
Anh đi về, thì Du Đại Tuấn – người đã đi cùng anh tới đây dĩ nhiên là cũng chào tạm biệt mọi người để ra về.
Thật ra hôm nay Du Đại Tuấn đã chuẩn bị rất nhiều cho buổi đi chơi này, thậm chí còn giống như lúc đi làm mà viết ra một bản kế hoạch.
Chỉ cần Đào Diệp đồng ý, bọn họ có thể tới nhà hàng Michelin để ăn tối, có thể đi lặn ở bãi cạn, có thể đi leo núi ở vùng ngoại ô, có thể đi bất cứ nơi nào mà Đào Diệp muốn đi.
Đáng tiếc khi hắn còn chưa kịp nói gì, thì người mà hắn luôn thương nhớ trong lòng lại nhận một cuộc điện thoại, rồi quay sang bảo.
"Người nhà mới mang cho em một ít tài liệu từ thời còn đi học tới, nó hơi nặng ... Nếu tiện thì anh có thể giúp em mang nó vào nhà được không?"
"Đương nhiên là được rồi!"
Du Đại Tuấn đồng ý mà chẳng hề do dự. Phải cảm ơn cha mẹ đã sinh ra hắn với cơ thể cao lớn thế này, đừng nói là bê sách về nhà, hắn có thể bế cả Đào Diệp về nhà cũng được ấy chứ.
Đào Diệp cũng không hề khách sáo với Du Đại Tuấn.
Thùng sách lớn ấy ít nhất cũng phải 90kg (*), cũng may là vóc dáng của Du Đại tuấn cao to, một tay kéo thùng tay kia còn có thể xách giỏ trái cây, hắn không chỉ giúp anh, mà còn nhắc Đào Diệp.
(*) Đoạn này tác giả viết là 180kg nhưng theo cân của TQ thì cứ chia đôi ra nha.
"Sau mà lại có đồ gì to thế này, em cứ bảo để anh làm cho. Mấy loại việc tốn sức thế em cũng đừng tự làm khổ bản thân, em nhớ nhé?"
Khóe môi Đào Diệp cong lên.
Từ trước đến nay anh vốn không phải người cố ý muốn thể hiện, bình thường anh toàn thuê người khuân vác, không ngốc đến nỗi tự mình lao lực.
Chỉ là anh cũng không nghĩ sâu xa gì, cũng chưa bao giờ muốn làm phiền những người xung quanh, chẳng hiểu sao tự nhiên lại nhờ sự trợ giúp của Du Đại Tuấn, đã vậy còn chẳng thấy ngại hay thấy nợ tình cảm gì người ta.
______________________
Lần thứ hai tới thăm nhà, Du Đại Tuấn đã thoải mái hơn nhiều so với lúc sáng.
Đào Diệp bảo hắn bỏ đồ xuống.
"Anh cứ để ở trong phòng sách của em là được, lát em sẽ mở ra sau."
"Ừm."
Du Đại Tuấn giống hệt người khuân vác, ngoan ngoãn để đồ vào đúng nơi mà anh yêu cầu.
Sáng nay hắn chỉ có đi vào bếp, không dám đi lung tung, giờ lại quang minh chính được vào phòng sách, ánh mắt không khỏi đảo qua một vòng.
Bằng cấp của Đào Diệp cao, cho nên sách để đọc cũng đương nhiên rất nhiều, tủ sách được thiết kế riêng của anh phải cao bằng trần nhà, tủ kính trưng bày ngoại trừ chi chít toàn là sách chuyên ngành thì còn có đủ các loại bằng khen và giấy chứng chận, tất cả đều cho thấy được sự ưu tú vượt trội của Đào Diệp.
Ngoại trừ việc bị hạn chế bởi sự áp đặt về giới tính, anh vẫn luôn xuất sắc. Du Đại Tuấn dịu dàng ngắm nhìn những dấu ấn của sự nỗ lực và tâm huyết ấy mà vui vẻ, giống như chính bản thân mình là người đạt được vậy.
Hắn đúng là lợi hại thật, lại có thể thích một người tài giỏi tới vậy.
Du Đại Tuấn tự mình len lén vui vẻ suốt một lúc lâu rồi mới lưu luyến bước ra ngoài. Việc hắn cần làm đã xong rồi, hiện tại chẳng còn cớ gì mà tiếp tục để quấy rầy anh nữa.
Hắn ra khỏi phòng sách thì thấy Đào Diệp đã thay quần áo ở nhà đang ở trong bếp. Du Đại Tuấn chỉnh trang lại áo, rồi tiếc nuối chuẩn bị chào tạm biệt đối phương.
Hôm nay chia tay, không biết lần sau gặp lại hắn phải mặt dày đeo bám bao lâu nữa đây.
"À cái kia..."
Du Đại Tuấn vừa định mở miệng thì người đẹp đã quay lại nhét vào tay hắn cốc nước.
Đào Diệp giành nói trước.
"Tối nay anh ở lại ăn cơm nhé?"
Du Đại Tuấn suýt chút nữa là bị cái bánh từ trên trời rơi xuống đập cho choáng vangs, hắn lắp bắp trả lời.
"Đ... được chứ."
"Em nói trước." Đào Diệp đưa tay ra phủi bụi dính trên áo khoác của Du Đại Tuấn do phải bê đồ mới nãy, "Em không giỏi chuyện nấu nướng đâu."
"Cần gì em phải nấu chứ." Du Đại Tuấn suýt chút nữa là bị cái phủi bụi kia của người đẹp là cho mê man cả đi, "Anh nấu cả đời cũng được."
Ha, cái tên gấu ngốc này mơ cũng đẹp quá nhỉ.
Hết chương 15.